Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 91: Hành trình tìm mộ cha mẹ Mai

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:36:56 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 91: HÀNH TRÌNH TÌM MỘ CHA MẸ MAI**

Ánh hừng đông đầu tiên sau đêm đại nạn của làng Cổ Nguyệt không mang đến vẻ rạng rỡ thường lệ. Nó nhợt nhạt, run rẩy len lỏi qua làn sương mù vẫn còn ám mùi tro bụi và oán khí tàn dư. Ngôi dinh thự của dòng họ Trần Phi, từng là biểu tượng của sự uy nghiêm và giàu có tột bậc, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát đen kịt. Những bức tường gạch cháy sém đổ sụp vào nhau, như những khớp xương già nua của một gã khổng lồ tội lỗi cuối cùng cũng khuỵu xuống.

Trần Phi Vũ đứng bên rìa hố đen sâu hoắm – nơi trước đây là lối xuống hầm mộ. Gương mặt anh xanh xao, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi nhưng lại ánh lên một vẻ kiên định lạ thường. Chiếc nhẫn xương người trên ngón tay anh – thực chất là một mẩu cốt của “Bà Chúa Không Mặt” – dường như vẫn còn vương chút hơi lạnh của cõi âm. Sau khi ngọn lửa thanh tẩy thiêu rụi tất cả, linh hồn của Mai đã không còn oán hận điên cuồng như trước, nhưng sự hiện diện của cô trong tâm trí Vũ vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về một món nợ máu chưa trả hết.

“Anh Vũ…” Linh Chi bước đến bên cạnh, khẽ đặt tay lên vai anh. Đôi mắt âm dương của cô sau một đêm chịu áp lực cực lớn giờ đã được che lại bằng lớp kính râm sẫm màu, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được luồng khí tức mong manh đang vất vưởng quanh Vũ. “Chị ấy… chị ấy đang khóc phải không?”

Phi Vũ khẽ gật đầu. Anh không nghe thấy tiếng khóc bằng tai, mà cảm nhận nó bằng sự rung động của thanh Trấn Hồn kiếm đang giấu trong tay áo. “Mai đã được tự do khỏi sự trấn yểm của dòng họ Trần, nhưng cô ấy không thể siêu thoát. Một linh hồn bị mất gốc, bị tách rời khỏi cha mẹ bởi sự tàn bạo, sẽ mãi là một u hồn vất vưởng.”

Cách đó không xa, Đại úy Huy đang loay hoay với chiếc bộ đàm. Cánh tay trái của anh bị băng bó trắng toát sau khi bị tơ máu của vết bớt nhện tấn công đêm qua. Khuôn mặt người cảnh sát trẻ hốc hác, cái nhìn anh dành cho đống đổ nát tràn đầy sự suy tư. Với Huy, tất cả những chuyện này đã vượt quá tầm hiểu biết của luật pháp hiện hành. Nhưng giữa anh và Phi Vũ đã hình thành một sợi dây liên kết không tên, một sự đồng cam cộng khổ giữa lằn ranh sinh tử.

“Huy này,” Phi Vũ gọi. “Anh còn giữ bản danh sách những nạn nhân mất tích mà cha tôi để lại không?”

Huy tiến lại gần, rút từ trong túi áo ra một cuốn sổ tay nhỏ nát bấy, mép giấy đã bị sém lửa. “Có. Trong số mười hai gia đình bị họ Trần hãm hại năm đó để luyện ‘Thần giữ của’, gia đình Nguyễn Thị Mai là bi thảm nhất. Cả cha và mẹ cô ấy đều bị giết để bịt đầu mối ngay sau khi cô ấy bị đưa vào cột móng. Theo tài liệu bí mật cha anh để lại, họ bị chôn xác tại một nơi gọi là Khe Núi Gió Hú.”

Nghe đến ba chữ “Khe Núi Gió Hú”, Cụ Mười – người nãy giờ vẫn im lặng ngồi trên một tảng đá – bỗng nhiên mở bừng con mắt trái duy nhất. Lớp da nhăn nheo trên mặt cụ giật liên hồi, cụ ho khù khụ rồi lên tiếng bằng giọng khàn đặc:

“Cậu Vũ… cậu thật sự muốn đi? Đó là vùng ‘Tử địa’ của làng Cổ Nguyệt này. Những ngôi mộ ở đó không phải được đào lên, mà là bị ‘nuốt’ xuống. Gió ở đó không phải thổi từ trời, mà là hơi thở từ lòng đất lạnh lẽo phun ra. Những người họ Trần đã chọn nơi đó để chôn cất nạn nhân vì muốn dùng địa thế ‘Hổ phục vây quanh’ để trấn áp linh hồn họ mãi mãi, không cho họ tìm đường đi kiện Diêm Vương.”

Phi Vũ nhìn Cụ Mười, giọng anh trầm xuống nhưng cương quyết: “Cụ à, tôi mang dòng máu họ Trần. Sự vinh hoa của cha ông tôi được xây dựng trên máu và nước mắt của gia đình Mai. Nếu tôi không đưa cha mẹ cô ấy về lại với cô ấy, cái vòng luân hồi này sẽ không bao giờ kết thúc. Lời nguyền có thể tan, nhưng oán nghiệp thì vẫn còn đó.”

Cụ Mười im lặng một hồi lâu, cuối cùng khẽ thở dài, rút trong ngực áo ra một nhúm nhang cũ và một chiếc chuông đồng bé xíu đã rỉ sét. “Vậy thì đi đi. Nhưng nhớ lấy, ở Khe Núi Gió Hú, kẻ đáng sợ nhất không phải là quỷ, mà là những ký ức oán hận bám vào từng gốc cây ngọn cỏ.”

Hành trình tìm mộ bắt đầu khi mặt trời đã lên cao nhưng vẫn bị che lấp bởi những đám mây xám xịt như chì. Họ phải băng qua bãi mộ không tên phía sau làng – nơi mà Phi Vũ vừa mới hóa giải địa mạch vài ngày trước. Cảnh tượng nơi đây vắng lặng đến đáng sợ. Những ngôi mộ nứt toác, đất đá xới tung, dấu vết của hàng ngàn linh hồn thoát xác vẫn còn in hằn trên mặt đất bằng những vệt cỏ cháy khô.

Huy dẫn đầu với khẩu súng lục luôn trong tư thế sẵn sàng, dù anh biết vũ khí nóng chẳng có tác dụng gì mấy với thứ họ sắp đối mặt. Linh Chi đi giữa, đôi tay cô run rẩy bấm vào những hạt chuỗi hạt gỗ sưa, miệng không ngừng lẩm nhẩm kinh chú hộ thân. Phi Vũ đi sau cùng, tay nắm chặt cán Trấn Hồn kiếm, cảm nhận hơi lạnh từ lưỡi kiếm truyền vào lòng bàn tay, giữ cho tâm trí anh được tỉnh táo giữa những làn sóng oán khí bắt đầu dâng cao.

Càng đi sâu về phía dãy núi phía Bắc, không gian càng trở nên u uất. “Khe Núi Gió Hú” thực chất là một thung lũng hẹp bị kẹp giữa hai vách đá dựng đứng, nơi gió bị nén lại tạo thành những tiếng rít gào như tiếng người than khóc. Khi họ đặt chân vào lối vào thung lũng, một cơn gió lạnh buốt từ dưới khe sâu thốc ngược lên, mang theo mùi nồng nặc của đất ẩm và một mùi gì đó rất lạ – mùi của giấy ngũ sắc bị mục nát.

“Dừng lại!” Linh Chi đột ngột hô lên.

Cô gỡ bỏ chiếc kính râm. Đôi mắt âm dương của cô giờ đây rực lên một ánh sáng xanh lét dị thường. Trong cái nhìn của Linh Chi, thế giới không còn là đá xám và cây khô, mà là một vùng sương mù đỏ quạch như máu.

“Anh Vũ… phía trước…” Giọng Linh Chi run lên. “Em thấy rất nhiều người… họ không có mặt… họ đang quỳ lạy về hướng kia.”

Phi Vũ lập tức lấy ra một lá phù đỏ, kẹp vào kẽ ngón tay và vẩy mạnh. Lá phù bùng cháy giữa không trung, ánh lửa vàng tạm thời đẩy lùi làn sương xám. Trước mắt họ, cảnh tượng hiện ra khiến Huy phải tái mặt. Dọc theo lối đi hẹp của khe núi, có hàng chục đống đá vụn được xếp thành hình thù quái dị, trông giống như những người đang quỳ sụp xuống. Trên mỗi đống đá đều có một sợi chỉ đỏ quấn quanh – loại chỉ đỏ mà tổ tiên họ Trần dùng để phong ấn miệng các nạn nhân.

“Đây là trận pháp ‘Vạn Linh Quy Phục’.” Phi Vũ nhận định, kiến thức về phong thủy hắc ám của dòng họ Trần cuộn trào trong đầu anh. “Những nạn nhân bị giết đều bị buộc phải quỳ lạy trước chủ nhân của họ Trần ngay cả sau khi chết. Cha mẹ Mai chắc chắn nằm ở trung tâm của trận pháp này.”

Họ tiến sâu vào trung tâm thung lũng, nơi tiếng gió hú trở nên cuồng bạo nhất. Tại đây, giữa một khoảng đất bằng phẳng toàn bùn đen, có hai nấm mồ đất nhỏ xíu, không bia mộ, chỉ có một gốc cây già cỗi, khẳng khiu mọc ở giữa như một cánh tay khô khốc vươn lên từ cõi chết.

Khi Phi Vũ vừa mới bước tới cách ngôi mộ mười bước chân, không gian xung quanh chợt biến đổi. Tiếng gió hú vụt tắt, thay vào đó là một sự im lặng tuyệt đối đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng máu chảy trong huyết quản.

Một luồng khí đen đậm đặc từ phía sau hai ngôi mộ từ từ trồi lên, cô đọng lại thành một hình người đạo mạo trong bộ âu phục đắt tiền, nhưng gương mặt lại bị biến dạng hoàn toàn, đôi mắt lồi ra trắng dã và khóe miệng bị rách đến tận mang tai.

“Trần… Vĩnh… Khang!” Huy thốt lên, tay siết chặt súng.

Đó chính là Ám Vong của Trần Vĩnh Khang – người chú đã hóa điên và chết trong đêm hầm mộ sụp đổ. Linh hồn ông ta không được siêu thoát mà bị lòng tham và sự oán hận kéo về đây, trở thành kẻ cai ngục cuối cùng của bí mật dòng họ.

“Vũ… thằng cháu tốt của ta…” Giọng của bóng ma đó méo mó như tiếng hai miếng kim loại cọ sát vào nhau. “Ngươi phá từ đường… ngươi tiêu hủy gia sản… giờ ngươi còn muốn cướp đi sự phục tùng cuối cùng của những linh hồn này sao? Họ thuộc về chúng ta… thuộc về họ Trần!”

“Họ không thuộc về ai cả!” Phi Vũ quát lớn, thanh Trấn Hồn kiếm từ trong tay áo bay vụt ra, hóa thành một thanh kiếm dài lấp lánh ánh kim quang. “Ông đã chết rồi, chú Khang. Đừng để cái bóng của dòng họ làm ông mù quáng thêm nữa!”

Cái bóng của Khang cười điên cuồng, tay ông ta phất mạnh, hàng chục linh hồn không mặt từ những đống đá xung quanh trỗi dậy, tơ máu đỏ lòm từ người họ phóng ra như mạng nhện, quấn chặt lấy Phi Vũ và Linh Chi. Huy nổ súng liên tiếp vào cái bóng đen, nhưng những viên đạn chỉ xuyên qua làn khói mà không gây ra chút tổn thương nào.

Phi Vũ cảm thấy máu trong người mình sôi sục. Vết bớt nhện sau gáy – vốn đã mờ đi sau khi hầm mộ sụp đổ – nay bỗng nhiên nóng rực như lửa đốt. Nó đang phản ứng với sự hiện diện của linh hồn cùng huyết thống. Ám Vong của Khang đang cố gắng đánh thức bản ngã tà ác trong máu của Vũ.

“Đừng hòng!”

Vũ không lùi bước, anh cắn đầu ngón tay, quệt một đường máu dọc theo lưỡi Trấn Hồn kiếm. Thanh kiếm rung lên bần bật, một luồng sóng xung kích màu vàng kim lan tỏa, cắt đứt hoàn toàn những sợi tơ máu đang quấn quanh họ. Phi Vũ lao lên như một mũi tên, thanh kiếm trong tay anh vẽ thành một đường vòng cung rực rỡ, chém thẳng vào giữa ngực Ám Vong Trần Vĩnh Khang.

Một tiếng thét xé lòng vang động cả khe núi. Hình ảnh của Khang bắt đầu tan rã thành từng mảnh khói đen. Trong giây phút cuối cùng trước khi biến mất, đôi mắt trắng dã của ông ta bỗng lộ ra một sự sợ hãi cùng cực và cả một chút thanh thản muộn màng.

Sương mù tan biến. Sự cuồng nộ của khe núi dịu lại.

Phi Vũ quỳ xuống trước hai nấm mồ vô danh. Anh dùng đôi bàn tay trần đào lớp đất đen lên. Linh Chi và Huy cũng im lặng bước tới, cùng anh thực hiện công việc đau đớn này. Sau lớp đất bùn ẩm ướt, hai chiếc tiểu sành đơn sơ dần lộ diện. Khi Phi Vũ mở nắp tiểu, một luồng khí thanh khiết thoang thoảng mùi hoa lài bay lên, khác hẳn với mùi hôi thối của sự trấn yểm trước đó.

Bên trong là di cốt của một đôi nam nữ, xương tay của họ vẫn còn đang đan vào nhau, một minh chứng cho sự chung thủy và đau đớn cho đến phút cuối cùng.

Linh Chi bỗng nhiên quay đầu lại nhìn vào khoảng không. Cô khẽ mỉm cười, nước mắt chảy dài trên má. “Họ đã gặp nhau rồi. Chị Mai… chị ấy đang ở kia.”

Phi Vũ nhìn theo hướng tay Linh Chi. Trong làn sương mờ ảo của buổi chiều tà, anh thấy bóng dáng một cô gái trẻ với khuôn mặt xinh đẹp, dịu hiền – chính là Mai lúc còn sống – đang đứng nép mình giữa hai cái bóng mờ ảo của cha mẹ mình. Họ không còn là những nạn nhân tội nghiệp, mà là một gia đình vẹn tròn.

Mai nhìn Phi Vũ, khẽ cúi đầu chào một cách thành kính. Hình ảnh của họ mờ dần, mờ dần, rồi hóa thành những đốm sáng trắng li ti, bay ngược lên trời cao và biến mất vào cõi hư vô.

Lúc này, thanh Trấn Hồn kiếm trong tay Vũ chợt rung lên nhẹ nhàng, báo hiệu oán khí ở đây đã hoàn toàn được giải tỏa. Những đống đá xếp quanh thung lũng sụp đổ xuống, hóa thành bụi đất. Khe Núi Gió Hú bỗng chốc trở nên yên bình như bất kỳ vùng núi rừng nào khác.

Khi họ chuẩn bị rời đi, Phi Vũ tình cờ thấy dưới đáy chiếc tiểu sành của cha mẹ Mai có một vật lạ. Đó là một mẩu giấy da đã vàng ố, cuộn tròn lại. Anh mở ra, bên trong không phải là sớ văn hay bùa chú, mà là một bản vẽ bằng mực tàu đen nhánh.

Huy ghé mắt nhìn, nhíu mày: “Cái gì đây? Bản vẽ địa mạch nữa à?”

“Không.” Sắc mặt Phi Vũ bỗng trở nên nghiêm trọng. “Đây là một phần của sơ đồ một vương miện. Phía dưới có ghi bằng chữ Hán: ‘Vương Miện Của Quỷ’. Cha mẹ Mai có lẽ đã vô tình phát hiện ra điều gì đó về thứ này nên mới bị dòng họ Trần tiêu diệt tàn khốc đến vậy.”

Cuốn sổ tay của cha Phi Vũ mà Huy đang cầm cũng rung động theo. Những trang giấy trắng tự động lật mở đến phần sau, lộ ra những ghi chú chưa từng được đọc tới.

“Lời cảnh báo về vương miện…” Huy đọc nhỏ. “Kẻ nào đội nó lên sẽ sở hữu quyền năng cai quản âm giới, nhưng cũng sẽ trở thành con rối của những lời nguyền cổ xưa nhất.”

Phi Vũ nắm chặt mẩu giấy da trong tay. Anh nhìn về phía xa, nơi ánh mặt trời cuối cùng đang khuất sau dãy núi. Anh nhận ra, việc giải thoát cho dòng họ Trần chỉ là khởi đầu. Thế giới tâm linh mà cha anh bỏ lại, những bí mật về “Vương Miện Của Quỷ” và những tà sư vẫn đang âm mưu thao túng cõi âm, đang chờ đợi anh phía trước.

“Chúng ta quay về thôi,” Phi Vũ nói, giọng trầm mặc. “Mai đã bình yên, nhưng những người khác thì chưa.”

Huy nhìn người bạn đồng hành của mình, cảm thấy một sự thay đổi rõ rệt ở Vũ. Không còn là gã kiến trúc sư yếu đuối, hoài nghi nữa, mà là một người đang dần chấp nhận sứ mệnh của mình – người nắm giữ chiếc chìa khóa giữa hai thế giới.

Khi ba người rời khỏi thung lũng, gió vẫn thổi qua khe núi, nhưng không còn tiếng hú đau đớn. Chỉ có tiếng xào xạc của lá rừng, như lời cảm ơn muộn màng của những người đã được trở về với cát bụi.

Trong túi áo của Phi Vũ, chiếc điện thoại bỗng rung lên. Một tin nhắn ẩn danh chỉ có duy nhất một tọa độ và một cái tên: “Hầm Ngục Hồn – Nơi Vương Miện Đang Chờ”.

Anh không trả lời, chỉ cất điện thoại đi và tiếp tục bước bước đi. Con đường phía trước có lẽ còn tối tăm và đáng sợ hơn nhiều so với làng Cổ Nguyệt, nhưng giờ đây, anh không còn chiến đấu một mình. Thanh Trấn Hồn kiếm bên hông, đôi mắt âm dương của Linh Chi bên cạnh, và lòng quả cảm của Huy phía trước – họ sẽ cùng nhau đi hết hành trình của những lời nguyền.

Chương 91 kết thúc bằng hình ảnh ba chiếc bóng đổ dài trên con đường mòn rời khỏi vùng đất dữ. Sau lưng họ, làng Cổ Nguyệt và những ngôi mộ vô danh đã thực sự chìm vào giấc ngủ yên bình sau trăm năm đầy giông bão. Lời nguyền họ Trần đã được hóa giải bằng máu và lòng vị tha, nhưng một bóng ma mới, to lớn hơn, mang tên “Vương Miện Của Quỷ”, đã bắt đầu hiện hình trên con đường thiên lý của họ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8