Lời Nguyền Của Dòng HọChương 94: Sự thức tỉnh của dòng máu kiến trúc sư
**CHƯƠNG 94: SỰ THỨC TỈNH CỦA DÒNG MÁU KIẾN TRÚC SƯ**
Đêm Sài Gòn chưa bao giờ thực sự ngủ. Từ tầng 33 của tòa cao ốc thuộc Tập đoàn Trần Phi, ánh đèn neon phía dưới chảy thành những dòng sông lân tinh lộng lẫy, nhưng trong mắt Trần Phi Vũ, cái vẻ hào nhoáng ấy chỉ là lớp da rực rỡ bọc ngoài một cơ thể đang thối rữa.
Gió rít qua các khe tản nhiệt của hệ thống điều hòa trung tâm, tạo nên những âm thanh vù vù tựa như tiếng than khóc nghẹn ngào. Phi Vũ đứng đó, bóng lưng gầy gò đổ dài trên mặt sàn lát đá cẩm thạch đen bóng. Sau gáy anh, vết bớt hình con nhện đỏ thẫm không còn bất động nữa. Nó bắt đầu co rút theo từng nhịp tim, mỗi lần co thắt lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc theo xương sống, khiến đầu ngón tay anh hơi run rẩy.
“Anh Vũ, anh thấy nó chứ?”
Linh Chi đứng cách đó không xa, đôi mắt cô ẩn sau lớp kính râm sẫm màu nhưng bờ vai vẫn run lên bần bật. Trong đôi mắt âm dương của cô, căn phòng làm việc xa hoa này không hề trống trải. Những sợi tơ đen kịt, mảnh như tơ nhện nhưng đặc quánh oán khí, đang giăng kín từ trần nhà xuống bốn góc tường, đan xen thành một mạng lưới vô hình bao vây lấy họ.
Phi Vũ không quay đầu lại, giọng anh khàn đặc: “Đây không phải là một văn phòng bình thường. Kẻ xây dựng nên nơi này đã dùng thuật ‘Áp Trấn Đông Tây’, biến toàn bộ tầng 33 thành một cái lồng nhốt hồn. Mỗi viên gạch, mỗi thanh xà gỗ ở đây đều được ngâm trong máu người chết giờ âm.”
Anh chậm rãi quỳ xuống, tay lướt nhẹ trên mặt sàn. Với một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ như anh, kết cấu của tòa nhà này là một sự sỉ nhục đối với thánh đường phong thủy. Những góc khuất đại kỵ, những đường dẫn khí ngược chiều… tất cả đều hướng về chiếc ghế bọc da trăn ở giữa phòng – nơi vốn thuộc về chú anh, Trần Vĩnh Khang.
“Họ Trần dùng kiến trúc để phát tài, nhưng họ lại quên mất một điều: nhà là xác, khí là hồn. Khi hồn đã ác, xác sẽ trở thành nấm mồ cho chính chủ nhân của nó.”
Phi Vũ vươn tay vào trong chiếc túi vải thô cũ kỹ mà Cụ Mười đã để lại trước khi lâm chung. Ngón tay anh chạm vào một vật thể dài, lạnh buốt và nặng trịch. Khi anh rút nó ra, một ánh sáng bạc mờ ảo lóe lên, xé toạc bóng tối đậm đặc của căn phòng.
Đó là một cây thước Lỗ Ban.
Cây thước này không làm bằng gỗ thông thường hay nhựa tổng hợp của thợ xây hiện đại. Nó được chế tác từ lõi của gỗ cây dâu tằm nghìn năm – loại cây cực dương để trấn áp cực âm – và được bọc bởi những lá bạc mỏng có khắc chìm các ký tự phù chú cổ. Trên mặt thước, các cung Đinh, Hại, Vượng, Khổ, Nghĩa, Quan, Tử, Thất hiện lên rõ mồn một như được khảm bằng máu tươi.
Đây chính là bảo vật trấn phái của nhánh kiến trúc sư tâm linh mà đời tổ tiên họ Trần đã từng sử dụng để định đoạt sinh tử cho các lăng tẩm hoàng gia, trước khi họ sa ngã vào con đường tà thuật.
“Anh Vũ… chúng đang đến kìa!” Linh Chi hét lên, ngón tay chỉ về phía góc tường tối tăm.
Từ trong những kẽ nứt của bức tường đá, một thứ chất lỏng màu đen sền sệt bắt đầu rỉ ra. Nó không rơi xuống sàn mà bò ngược lên trần nhà, kết tinh thành hình hài những bóng người không mặt, chân tay vặn vẹo như bị gãy lìa. Mùi máu tanh nồng và mùi gỗ mục từ đâu ập tới, lấp đầy khoang phổi của Phi Vũ.
Đây là những oan hồn của thợ xây đã tử nạn trong quá trình thi công tòa nhà này – những cái mạng bị tế vào chân móng để giữ cho sự nghiệp của Trần Vĩnh Khang không bị lung lay.
Phi Vũ đứng phắt dậy. Huyết ấn sau gáy anh bỗng dưng bùng cháy một cảm giác đau đớn dữ dội, như có hàng nghìn cây kim đâm vào tủy não. Trong cơn đau, một luồng tri thức cổ xưa trỗi dậy, những bản vẽ, những tỉ lệ vàng của âm dương bát quái xoay chuyển điên cuồng trong trí nhớ anh.
Anh nắm chặt cây thước Lỗ Ban, kéo một nhịp dài. Tiếng kim loại va chạm với gỗ dâu tằm vang lên một âm thanh đanh thép, làm lay động cả không gian thực tại.
– Cung Đinh! – Phi Vũ hô lớn, đôi mắt anh rực lên ánh sáng đỏ kỳ dị của Huyết Ấn.
Anh đặt cây thước nằm ngang trên không trung, tại vị trí cửa chính của căn phòng. Một bức tường ánh sáng bạc hiện ra, cung Đinh đại diện cho sự tốt lành và túc trực của thần linh. Những bóng đen không mặt vừa lao tới chạm vào bức tường sáng liền bị hất văng ra sau, cơ thể chúng cháy xèo xèo như gặp phải gang nóng.
Nhưng thế lực đứng sau tòa nhà này dường như đã lường trước được điều đó. Sàn nhà bắt đầu rung chuyển, những tấm kính cường lực từ trần rơi xuống, vỡ tan tành nhưng không rơi xuống đất mà lơ lửng, tạo thành một trận đồ bát quái ngược, liên tục phản chiếu gương mặt đầy sợ hãi của Linh Chi.
– Vũ, em không nhìn thấy gì nữa! Thế giới của em bị đảo ngược rồi! – Linh Chi gào khóc, cô quỵ xuống, đôi mắt âm dương bị ảo giác kiến trúc làm cho rối loạn.
Phi Vũ cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu Huyết Ấn vào cung “Nghĩa” trên cây thước. Cây thước Lỗ Ban run rẩy dữ dội, dường như nó cũng đang phải vật lộn với tà khí quá lớn tại đây.
– Cha tôi từng nói, thước Lỗ Ban không chỉ dùng để xây nhà, mà dùng để xây tâm. Kẻ dùng tâm tà xây nhà, ắt bị nhà nuốt chửng. Hôm nay, Trần Phi Vũ tôi dùng máu của dòng họ bị nguyền rủa này, xin đo lại vận mệnh tòa nhà này!
Phi Vũ bắt đầu bước đi những bước đi của bộ pháp “Hành Lang U Hồn”. Mỗi bước chân của anh đều dẫm lên một vị trí trọng yếu trên bản vẽ kiến trúc của căn phòng mà anh đã thuộc lòng trong đầu.
Cung “Thất” (mất mát) hiện lên màu xám xịt. Phi Vũ quất thước vào khoảng không bên trái. Một tiếng thét vang trời của một ác linh bị đánh tan biến.
Cung “Hại” (tai họa) hiện lên màu đen ngòm. Anh xoay người, gõ mạnh thước xuống mặt bàn gỗ trăn. Chiếc bàn lập tức nứt đôi, để lộ bên trong một chiếc bình gốm nhỏ dán đầy bùa chú – chính là “mắt trận” đang hút sinh khí toàn bộ khu phố.
Mỗi khi anh hóa giải một điểm nút, vết bớt con nhện sau gáy lại trườn thêm một bước, như thể nó đang nạp năng lượng từ chính tà thuật mà anh vừa phá bỏ. Cảm giác quyền lực mãnh liệt bắt đầu len lỏi vào tâm trí Phi Vũ. Một giọng nói thì thầm bên tai anh: “Phá hủy đi… kiến trúc thế gian này đều là cát bụi… ngươi có thể xây dựng nên một vương quốc của bóng tối từ đôi tay này…”
– Không! – Phi Vũ nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. – Kiến trúc sư là để bảo vệ, không phải để hủy diệt!
Anh tập trung toàn bộ ý chí, nhìn vào điểm yếu cuối cùng của trận đồ. Đó là cột trụ chính của tòa nhà, nơi giao thoa của bốn hướng gió, cũng là nơi oán khí nồng đậm nhất. Tại đó, hình bóng một người phụ nữ trong bộ váy cưới rách nát hiện lên.
Bà Chúa Không Mặt.
Ả không thực sự ở đây, nhưng oán niệm của ả đã được gã bí ẩn nào đó dẫn dụ về đây để trấn giữ linh hồn họ Trần. Khuôn mặt phẳng lì của ả từ từ quay về phía Phi Vũ. Ả đưa tay ra, những sợi chỉ đỏ từ tay ả bắt đầu quấn chặt lấy cổ Phi Vũ.
Linh Chi cố bò lại gần anh nhưng bị một lực đẩy vô hình chặn đứng.
Phi Vũ nghẹt thở, gương mặt xanh xao bắt đầu tím tái. Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết, anh nhận ra cây thước Lỗ Ban trong tay mình đang nóng rực. Không phải nhờ phù chú của Cụ Mười, mà là nhờ chính nhịp đập trái tim anh – một kiến trúc sư yêu cái đẹp và sự chính xác.
– Thước định âm dương, mực phân giới hạn. Hỡi tổ sư Lỗ Ban, xin ban cho kẻ hậu thế sức mạnh để sửa chữa sai lầm của tiền nhân!
Phi Vũ dùng hết sức bình sinh, kéo dài cây thước đến tận cung cuối cùng – cung “Mạng”. Đây là một cung ẩn, hiếm khi xuất hiện trên thước thông thường.
“Vào đúng năm 27 tuổi, mạng đổi lấy mạng.” – Câu nói của lời nguyền năm xưa vang lên.
– Ta không đổi mạng của ta! Ta dùng thước này để đo đạc sự bất công!
Phi Vũ phóng cây thước đi như một mũi tên ánh sáng, găm thẳng vào giữa trán của thực thể “Bà Chúa Không Mặt”. Cây thước không xuyên qua thịt da, nó xuyên qua lớp màn oán khí, ghim thẳng vào cột trụ của tòa nhà.
Một âm thanh rắc rắc vang lên. Những sợi tơ đen kịt trong căn phòng lập tức bốc cháy. Các oan hồn thợ xây rú lên một tiếng rồi hóa thành những làn khói trắng bay ra ngoài cửa sổ, hướng về phía bầu trời đêm tìm kiếm sự siêu thoát.
Ảo ảnh biến mất. Căn phòng trở lại trạng thái ban đầu, nhưng toàn bộ nội thất bằng gỗ sang trọng đều đã mục ruỗng, rơi rụng như thể vừa trải qua một thế kỷ tàn phá.
Phi Vũ ngã quỵ xuống sàn, thở dốc. Cây thước Lỗ Ban giờ đây đã trở lại là một thanh gỗ đen đúa, các chữ khảm bạc đã mờ đi nhiều.
– Anh Vũ! Anh không sao chứ? – Linh Chi lao đến ôm lấy anh, đôi mắt cô đã nhìn thấy lại bình thường, những sợi oán khí đã tan biến.
Phi Vũ nhìn xuống bàn tay mình. Con nhện đỏ sau gáy anh sau một hồi điên cuồng giờ đã nằm im, nhưng màu của nó không còn là đỏ thắm nữa, mà chuyển sang một sắc tím đen u sầu. Anh biết, mỗi lần anh “thức tỉnh” sức mạnh này, linh hồn anh lại lún sâu thêm một bước vào bùn lầy của dòng họ.
Linh Chi dìu anh đứng dậy. Cô nhìn ra phía cửa sổ, nơi những tòa cao ốc vẫn đứng sừng sững.
– Anh… mình phá được rồi chứ?
Phi Vũ nhặt cây thước lên, siết chặt:
– Đây chỉ là một văn phòng. Trần Vĩnh Khang và thế lực đứng sau hắn đã biến cả thành phố này thành một bản thiết kế tà ác. Em nhìn kìa…
Phi Vũ chỉ tay ra xa, nơi các dự án khác của tập đoàn Trần Phi đang mọc lên như nấm. Nhìn qua đôi mắt của một kiến trúc sư đã thức tỉnh Huyết Ấn, anh thấy chúng nối với nhau bằng những mạch máu đen ngầm dưới lòng đất thành phố. Một trận đồ “Vạn Quỷ Triều Bái” khổng lồ đang dần hình thành trên quy mô đô thị.
– Họ đã mang lời nguyền từ bùn đất làng quê vào trong thép và bê tông của thành phố này. Nếu họ muốn xây dựng một địa ngục ở đây, thì tôi – Trần Phi Vũ – sẽ là kiến trúc sư trực tiếp phá dỡ cái địa ngục đó.
Tiếng chuông đồng hồ từ đâu đó vọng lại, điểm 12 giờ đêm.
Ở một tòa nhà đối diện, qua lớp kính dày, người đàn ông bí ẩn đang đứng quan sát tất cả. Hắn thấy ánh sáng bạc vừa tắt ở tầng 33 và một nụ cười kỳ quái xuất hiện trên gương mặt giấu trong bóng tối.
Hắn mở một cuộn da dê cổ, dùng chiếc compa bằng vàng đâm một lỗ vào vị trí của Phi Vũ trên sơ đồ thành phố.
– Thức tỉnh tốt lắm, Phi Vũ. Thước Lỗ Ban đã nhận chủ, nhưng ngươi có biết… thước càng dài, bóng tối sau lưng ngươi sẽ càng lớn không? Ngươi vừa cứu những linh hồn đó, nhưng đồng thời, ngươi đã chứng minh cho ta thấy ngươi chính là kẻ kế thừa hoàn hảo nhất cho chiếc ghế của dòng họ Trần – kẻ sẽ thay ta hoàn thiện bản thiết kế cuối cùng cho thế giới này.
Dưới chân tòa cao ốc, một chiếc xe đen lầm lũi rời đi. Trong không gian chỉ còn lại mùi nhang tàn quyện trong sương đêm thành phố, u uất và đầy rẫy hiểm nguy.
Phi Vũ bước ra khỏi tòa nhà, dáng đi vẫn gầy gò nhưng mỗi bước chân đều nặng nề như đạp lên ngàn năm nghiệp chướng. Anh biết, cuộc chiến giữa lý trí của một kiến trúc sư và lời nguyền của một kẻ mang dòng máu tội lỗi giờ đây mới chính thức bước vào chương đen tối nhất.
Cây thước Lỗ Ban nằm im trong túi vải, chờ đợi lần đo đạc tiếp theo – một cung mệnh mà có lẽ, ngay cả tổ sư cũng chưa bao giờ dám khắc lên: Cung Vô Tận.