Lời Nguyền Của Dòng HọChương 106: Nghi thức liệm xác
CHƯƠNG 106: NGHI THỨC LIỆM XÁC
Hơi thở của Trần Phi Vũ đứt quãng, lồng ngực anh phập phồng như một chiếc ống bầy bị hỏng sau cơn bùng nổ của luồng ánh sáng đen đỏ. Xung quanh anh, không khí dường như đặc quánh lại, mùi đất ẩm, mùi vôi nồng nặc quyện cùng mùi gỉ sắt từ những chiếc đinh trấn yểm vừa được rút ra tạo nên một hỗn hợp không khí đầy tử khí. Mưa vẫn rơi, những giọt nước lạnh lẽo thấm qua lớp áo mỏng, chạm vào làn da nóng bừng của anh, nhưng Phi Vũ không hề cảm thấy lạnh. Anh chỉ cảm thấy một sự rỗng tuếch kỳ lạ trong tâm hồn, giống như một sợi dây đàn vừa bị kéo căng đến tột độ rồi đột ngột đứt lìa.
Dấu ấn con nhện sau gáy – thứ cực hình đeo đẳng anh bấy lâu nay – giờ đây chỉ còn là một cảm giác ngứa ran nhàn nhạt. Anh đưa tay lên chạm nhẹ vào đó. Da thịt bằng phẳng, không còn sự lồi lõm rợn người của những chân nhện quỷ dị nữa. Thế nhưng, trái tim anh lại thắt lại khi nhìn xuống đáy hố.
Dưới làn nước mưa đục ngầu đang bắt đầu tràn vào chum gốm, bộ hài cốt của Nguyễn Thị Mai nằm đó, lẻ loi và đầy thương tích. Những đốt xương trắng hếu bị thời gian và sức ép của móng nhà bóp méo, vẫn còn hằn rõ những vết đen do bị đóng đinh trấn yểm lâu ngày. Sự tàn độc của tổ tiên họ Trần hiện ra trần trụi dưới ánh đèn pin leo lét của Huy.
Huy tiến lại gần, vai anh vẫn còn run vì kinh hãi sau những gì vừa chứng kiến, nhưng trách nhiệm của một người cảnh sát và sự đồng cảm của một người bạn khiến anh cố giữ bình tĩnh.
“Vũ… cậu ổn chứ?” Huy hỏi, giọng anh khản đặc.
Phi Vũ không trả lời ngay. Anh nhìn chằm chằm vào nửa miếng ngọc bội có khắc chữ “Quỷ” vừa tìm thấy. Miếng ngọc lạnh buốt, nhưng trong thâm tâm anh, nó như một cục than hồng đang nung nấu nỗi căm hờn. Trần Vĩnh Sơn – cái tên ấy vang lên trong đầu anh như một lời nguyền mới, còn nặng nề và u ám hơn cả thứ huyết ấn mà anh vừa thoát khỏi.
“Chúng ta không thể để cô ấy nằm đây được.” Vũ khàn giọng nói, đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ và vì những giọt nước mắt mặn chát vừa trào ra. “Cô ấy đã bị giam cầm trong bóng tối này suốt gần một thế kỷ. Phải đưa cô ấy về nơi an nghỉ thực sự.”
Huy nhìn quanh cái hố sâu hoắm dưới móng dinh thự đã sụp đổ một phần. “Nhưng chúng ta cần làm gì bây giờ? Hiện trường này… theo đúng thủ tục phải báo cáo, nhưng tôi biết, đây không phải vụ án thông thường. Nếu đưa vào quy trình pháp y, tôi sợ linh hồn cô ấy sẽ không thể an bình.”
Vũ lắc đầu, anh gượng đứng dậy, chân run rẩy. “Không. Pháp y không thể hóa giải được oán khí của một người bị trấn cốt. Chúng ta phải làm theo cách của những kẻ đã gây ra chuyện này, nhưng là để cứu chuộc chứ không phải để giam cầm.”
Phi Vũ nhớ lại những lời dặn dò đứt quãng của Cụ Mười trong những lần đối thoại trước đây về nghi thức liệm cốt cho người chết oan. Nghi thức này không đơn thuần là xếp xương cốt vào tiểu quách, mà là một cuộc hành trình đưa linh hồn thoát ra khỏi mê cung của hận thù.
“Huy, giúp tôi. Tìm một tấm vải trắng sạch, rượu trắng, một nắm hương trầm và một cái tiểu bằng gỗ tốt. Nếu không có gỗ sưa hay gỗ ngọc am, ít nhất cũng phải là gỗ thông mới. Chúng ta phải liệm xác cô ấy trước khi bình minh lên. Khi mặt trời mọc, oán khí chưa tan hẳn gặp dương quang sẽ khiến hồn phách cô ấy bị tổn thương, mãi mãi không thể luân hồi.”
Huy gật đầu dứt khoát. Anh biết làng Cổ Nguyệt dù hoang tàn nhưng những thứ này không khó kiếm nếu chịu lục lọi trong các ngôi nhà cổ hoặc cửa hàng bán đồ mã cũ. “Được, tôi đi ngay. Cậu hãy giữ sức, đừng để mình gục trước.”
Sau khi Huy rời đi, chỉ còn lại Phi Vũ với bộ hài cốt và linh hồn của Mai dường như vẫn còn phảng phất đâu đây. Anh quỳ xuống bên mép hố, đưa đôi bàn tay run rẩy chạm vào những khúc xương.
Từng đốt xương một được Phi Vũ cẩn trọng nhặt lên từ lớp bùn nhão và những mảnh chỉ đỏ rách nát. Anh dùng rượu trắng thấm vào khăn, nhẹ nhàng lau sạch vết gỉ sét bám trên xương sọ. Tại nơi đáng lẽ là huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu, một lỗ thủng nhỏ do chiếc đinh trấn yểm để lại hiện rõ mồn một. Phi Vũ thấy lòng mình như bị ngàn mũi kim châm vào. Mỗi vết thương trên bộ hài cốt này là một minh chứng cho sự nhẫn tâm vô cùng của người cùng dòng máu với anh.
“Tôi xin lỗi… Mai.” Anh thì thầm, hơi thở hòa vào màn mưa. “Tổ tiên tôi đã nợ cô một mạng người, một kiếp thanh xuân, và chín mươi năm linh hồn vất vưởng. Hôm nay, Trần Phi Vũ này dùng máu của kẻ hậu duệ để tẩy rửa tội lỗi cho họ. Xin cô, hãy thanh thản mà đi.”
Trong lúc tẩy uế, Vũ nhận thấy một điều kỳ lạ. Dưới lớp xương sườn của Mai, có một vệt màu đen đậm hơn cả đất bùn, nó không phải là màu của sự phân hủy mà giống như một loại nhựa đen đã đông cứng. Anh lấy đoản kiếm Trấn Hồn ra, khẽ gạt lớp nhựa ấy. Bên dưới đó là một mảnh giấy da mỏng, nhỏ xíu bằng móng tay, vẫn còn chưa tan hết. Vũ kinh hoàng nhận ra đó là một lá bùa “Hóa Hồn”, loại bùa tàn ác nhất khiến người chết dù có xuống âm ty cũng bị thiêu đốt linh hồn liên tục để cung cấp năng lượng cho trận pháp trấn yểm phía trên.
Nghiến răng căm phẫn, Vũ dồn lực vào đoản kiếm, một đạo linh lực màu vàng nhạt thoát ra từ lưỡi kiếm, phá tan mảnh giấy da quỷ quái ấy. Ngay khoảnh khắc bùa tan, một tiếng thở dài nhẹ nhõm vô thanh vang vọng khắp không gian, khiến ngọn nến mà anh vừa thắp lên dù bị gió thổi mạnh nhưng vẫn rực sáng lên một cách lạ kỳ.
Một lát sau, Huy quay lại với đầy đủ những thứ cần thiết. Anh mang theo một cái hộp gỗ nhỏ khá chắc chắn mà anh tìm được trong một ngôi nhà bỏ hoang, có vẻ là một hộp đựng trà cổ nhưng đủ lớn để chứa hài cốt của người phụ nữ tội nghiệp sau khi được sắp xếp lại.
Vũ bắt đầu nghi thức liệm xác. Theo chỉ dẫn của tâm thức, anh xếp các đốt xương chân xuống dưới cùng, sau đó là xương sống, xương sườn và sau cùng mới là xương sọ. Mỗi đoạn xương, anh lại rắc lên một chút bột hương trầm và rưới rượu tẩy uế.
“Phải xếp cho đúng vị trí nhân hình.” Vũ giải thích cho Huy, trong khi tay vẫn thoăn thoắt làm việc. “Nếu xếp sai, linh hồn sẽ bị khuyết thiếu, sang kiếp sau sẽ phải chịu tật nguyền. Cô ấy đã khổ đủ rồi.”
Huy đứng bên cạnh thắp nhang, ánh mắt anh đầy kính trọng nhìn cách Vũ thực hiện. Trong khoảnh khắc ấy, anh không thấy một kiến trúc sư trẻ tuổi, mà thấy một người thầy pháp đầy tận tâm đang cứu vớt một sinh linh khỏi hố sâu của định mệnh.
Khi xương cốt đã được xếp ngay ngắn trong tấm vải trắng mịn bên trong hộp gỗ, Phi Vũ bắt đầu kết ấn “An Hồn”. Anh cắn đầu ngón tay, dùng máu vẽ một vòng tròn xung quanh chiếc hộp, rồi đặt nửa miếng ngọc bội có chữ “Quỷ” lên phía trên lớp vải liệm.
Điều kỳ lạ xảy ra, miếng ngọc vốn đang mang một luồng oán khí lạnh lẽo đột ngột ấm dần lên. Những tia sáng nhỏ li ti tỏa ra từ nó như muốn giao tiếp với hài cốt bên dưới.
“Nghi thức hoàn thành chưa?” Huy hỏi khi thấy Vũ bắt đầu tụng một đoạn kinh ngắn bằng tiếng Phạn mà Cụ Mười từng dạy.
Vũ không trả lời, anh vẫn tiếp tục nhắm mắt, giọng tụng kinh của anh lúc trầm lúc bổng, vang vọng giữa những bức tường gạch đổ nát của dinh thự. Đột nhiên, từ trong hộp gỗ, một đốm sáng nhỏ màu trắng bay lên. Đốm sáng ấy lơ lửng giữa không trung, rồi dần dần tụ lại thành hình bóng mờ ảo của Mai.
Lần này, gương mặt cô hoàn toàn rõ nét. Đó là gương mặt của một thiếu nữ độ tuổi đôi mươi, đôi mắt lá liễu đẹp dịu dàng nhưng chứa đựng sự tang thương của nhiều đời người. Cô không nói gì, chỉ nhìn Phi Vũ với một ánh nhìn đầy ẩn ý, rồi chậm rãi cúi đầu chào anh một cách cổ xưa.
Sau đó, cô trỏ tay về hướng Bắc – hướng về dãy núi xa mờ, nơi được dân làng gọi là đỉnh Quỷ Ám. Tại đó, dường như có một luồng hắc khí vẫn luôn trực chờ để nuốt chửng mọi thứ.
“Trần Vĩnh Sơn… Hầm Ngục Hồn…” Giọng của Mai thanh mảnh như tiếng gió, nhẹ nhàng đến mức nếu không chú tâm, người ta sẽ tưởng đó chỉ là tiếng lá cây xào xạc.
Hình bóng của Mai tan biến vào làn sương mù đang dâng cao. Cùng lúc đó, vết bớt hình nhện sau gáy Phi Vũ hoàn toàn biến mất, để lại một làn da trắng mịn không một dấu vết. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản, không còn là sự nóng rát của oán hận, mà là một sự thanh tịnh nhẹ nhàng.
Vũ đóng nắp hộp gỗ lại, khắc lên đó một dấu ấn bảo vệ.
“Mọi chuyện ở đây đã kết thúc.” Vũ nói, giọng anh mệt mỏi nhưng thanh thoát. “Chúng ta phải đưa cô ấy ra nghĩa trang của làng, đặt vào một ngôi mộ đàng hoàng, có tên có tuổi. Nguyễn Thị Mai… cô ấy không còn là vật tế của họ Trần nữa.”
Hai người cùng nhau rời khỏi khu móng nhà đổ nát. Làng Cổ Nguyệt về khuya yên tĩnh một cách đáng sợ, nhưng không còn cái cảm giác áp bách, ngột ngạt như trước. Những linh hồn bị giam cầm trong trận pháp “Huyết Quang Tỏa Viện” dường như cũng theo đó mà được giải thoát hoặc lẩn khuất vào cõi âm.
Trên đường ra nghĩa địa, Huy khẽ hỏi: “Cái tên Trần Vĩnh Sơn mà Mai nhắc tới… có phải là người mà chúng ta đang nghĩ đến không? Người đã bắt đầu tất cả những chuyện này từ hơn 100 năm trước?”
Vũ gật đầu trầm mặc. “Ông ta có thể vẫn còn sống, hoặc ít nhất, linh hồn ông ta vẫn đang tồn tại dưới một hình thái nào đó. Hầm Ngục Hồn… nơi đó không nằm trong bản đồ địa lý thông thường. Nó là một vùng ‘tử địa’ được tạo ra bằng tà thuật. Chú Khang và cả cha tôi, có lẽ đều là những quân cờ trong trò chơi của ông ta.”
Huy siết chặt nắm đấm. “Dù là quỷ hay là người, tôi cũng sẽ lôi hắn ra ngoài ánh sáng. Những gì hắn đã làm với Mai, với dòng họ của cậu… thật không thể tha thứ.”
Họ chọn một bãi đất cao trong nghĩa địa làng, nơi có thể nhìn ra cánh đồng xanh mướt vào ban ngày. Vũ đào một huyệt mộ nhỏ bằng tay và sự hỗ trợ của một chiếc cuốc rỉ sét tìm được bên vệ đường. Dù mệt lả, anh vẫn kiên trì làm việc với tất cả sự tôn kính.
Khi hộp gỗ được hạ huyệt, Vũ rắc lên một nắm đất đầu tiên.
“Ngủ ngon nhé, chị Mai. Oán hận đời này, hãy cứ để nó nằm lại dưới lớp đất này. Hành trình tiếp theo của tôi sẽ là chấm dứt kẻ đã gây ra nỗi đau cho chị.”
Vừa khi ngôi mộ được đắp xong, một tiếng chim lợn kêu lên khô khốc phía xa. Phi Vũ nhìn về phía núi, nơi Mai đã trỏ tay lúc nãy. Anh cầm lấy miếng ngọc bội có chữ “Quỷ”, bóp chặt trong lòng bàn tay. Anh nhận ra, sự biến mất của vết bớt không phải là sự giải thoát hoàn toàn, mà là một sự chuyển giao. Giờ đây, anh không còn chiến đấu để cứu chính mình khỏi cái chết ở tuổi 27 nữa, mà anh chiến đấu vì sự thật và để chấm dứt chuỗi xích nghiệp lực đã trói buộc quá nhiều kiếp người.
Đứng trước mộ Mai, Vũ cảm thấy đôi mắt âm dương của mình nhức nhối. Khi anh tập trung nhìn về hướng đỉnh núi Quỷ Ám, anh thấy một cột khói đen mỏng bốc lên trời cao, xoáy lại thành hình một khuôn mặt già nua với nụ cười ngạo mạn.
“Hầm Ngục Hồn… Trần Vĩnh Sơn đang chờ tôi.”
Huy đứng cạnh, cảm nhận được luồng sát khí đang lan tỏa từ Phi Vũ. Anh biết, chương tiếp theo của hành trình này sẽ không chỉ còn là chuyện ma quỷ trong một dinh thự, mà là cuộc đối đầu trực diện với gốc rễ của tà ác.
“Đi thôi, Vũ. Chúng ta cần tìm Cụ Mười. Chỉ có cụ mới biết Hầm Ngục Hồn thực sự ở đâu.”
Vũ gật đầu. Hai cái bóng cô đơn rời khỏi nghĩa trang, để lại ngôi mộ mới nằm lặng lẽ dưới gốc cây bàng cổ thụ. Mưa đã tạnh hẳn, và ở phía Đông, một tia sáng mờ nhạt của buổi bình minh đang bắt đầu hửng lên, báo hiệu một ngày mới – một khởi đầu của cuộc truy lùng cuối cùng.
Khi họ bước ra đến cổng làng, chiếc điện thoại của Vũ đột ngột rung lên trong túi áo đã sũng nước. Một tin nhắn không có số người gửi hiện lên màn hình:
“Chìa khóa ở dưới đáy giếng cũ không phải để mở cửa, mà để đóng lại một trái tim. Đừng đi về phía núi khi mặt trăng chưa chuyển sang màu xanh.”
Vũ nhíu mày. Lại là những lời tiên tri bí ẩn. Có kẻ đang theo dõi họ, hoặc có ai đó đang cố gắng ngăn cản họ bước vào hang cọp. Nhưng với Phi Vũ lúc này, cái chết đã không còn là điều đáng sợ nhất. Sự tồn tại của những nỗi oan khuất chưa được giải mới là thứ khiến anh không thể dừng lại.
Làng Cổ Nguyệt dần lùi xa phía sau, nhưng bí mật về Hầm Ngục Hồn và tung tích của Trần Vĩnh Sơn giờ đây đã trở thành tâm điểm của vòng xoáy số phận đang quay cuồng. Cuộc liệm xác cho Nguyễn Thị Mai không chỉ khép lại một kiếp người, mà còn mở toang cánh cửa dẫn vào nơi sâu nhất của địa ngục trần gian.
Phía trước họ, con đường dẫn về thành phố dường như mờ ảo trong sương sớm, và trong hư không, tiếng con nhện khổng lồ rục rịch chuyển mình dường như vẫn còn vảng vất đâu đây, dù dấu vết trên cổ anh đã không còn nữa. Cuộc chiến thực sự, lúc này mới bắt đầu.