Lời Nguyền Của Dòng HọChương 109: Huyết chiến tại nghĩa địa làng
**CHƯƠNG 109: HUYẾT CHIẾN TẠI NGHĨA ĐỊA LÀNG**
Gió rít qua những khe đá của rặng núi phía Bắc, âm thanh ấy không còn là tiếng của tự nhiên mà nghe như vạn lời gào thét của những linh hồn bị giam cầm hàng thế kỷ. Làng Cổ Nguyệt hiện ra trong tầm mắt của nhóm Trần Phi Vũ như một ốc đảo chết chóc, bị bao phủ bởi một màn sương đỏ quánh đặc, thứ sương mù mang theo vị mặn của máu và mùi tanh nồng của bùn đất thối rữa.
Càng tiến gần về phía nghĩa địa nằm ở phía Tây ngôi làng, đôi chân của Phi Vũ càng trở nên nặng nề. Vết bớt hình nhện sau gáy anh bắt đầu cựa quậy cuồng loạn. Từng cái chân nhện đen kịt, đầy lông lá như đang đâm xuyên qua lớp biểu bì, cắm sâu vào tủy sống, hút lấy sinh lực của anh để chuẩn bị cho màn trỗi dậy cuối cùng. Cơn đau khiến Vũ khuỵu xuống, hơi thở đứt quãng.
“Vũ! Anh không sao chứ?” – Linh Chi hốt hoảng đỡ lấy anh. Đôi mắt âm dương của cô dù bị che sau lớp kính râm vẫn run rẩy dữ dội. Trong tầm nhìn của cô, nghĩa địa làng Cổ Nguyệt không còn là những nấm mồ im lìm, mà là một biển oán khí đỏ rực, nơi những sợi tơ máu từ trên trời cao nối thẳng xuống từng ngôi mộ, như những dây truyền dưỡng chất cho một thực thể khổng lồ đang nằm dưới lòng đất.
Cụ Mười rút ra một nắm nhang đen, châm lửa bằng một ngón tay khô héo. Làn khói đen không bay lên mà bò sát dưới mặt đất như một loài rắn. Cụ nhìn chằm chằm vào cổng nghĩa địa bằng con mắt duy nhất còn lại, giọng nói khản đặc:
“Đất ở đây đã ‘chín’ rồi. Bà Chúa Không Mặt đang thu hoạch linh hồn của dòng họ Trần để hoàn thiện thân xác. Nếu chúng ta không chặn đứng trận pháp này tại đây, khi mặt trời lặn hoàn toàn, đứa con cuối cùng là cậu sẽ trở thành cái vỏ để bà ta tái sinh.”
Đại úy Huy rút súng ra, dù anh biết vũ khí nóng ở đây có lẽ chẳng có mấy tác dụng, nhưng sự chính trực và bản năng bảo vệ khiến anh không thể lùi bước. Anh cảm thấy không khí xung quanh trở nên đặc quánh, cái lạnh xuyên thấu qua lớp áo khoác cảnh sát, chạm vào tận xương tủy.
“Huy, anh lùi lại sau!” – Phi Vũ gầm lên một tiếng đầy đau đớn. Anh cảm nhận được mặt đất dưới chân đang rung chuyển.
Từ những nấm mồ cũ nát, rêu phong, những tiếng rên rỉ bắt đầu vang lên. Đất đá bắt đầu trồi sụt. Những bàn tay trắng ởn, khô khốc đâm xuyên qua lớp cỏ úa, nắm chặt lấy không khí. Những “tiền nhân” của họ Trần – những người đã chết vì lời nguyền qua nhiều thế hệ – đang bị đánh thức. Họ không phải là xác sống, mà là những oán linh bị hóa thành “quỷ sai” phục vụ cho bà chúa.
Hàng chục, hàng trăm cái bóng lờ mờ bước ra từ màn sương đỏ. Có kẻ mặc áo dài khăn đóng từ thời phong kiến với khuôn mặt thối rữa một nửa, có kẻ mặc âu phục cũ nát từ thời thuộc địa với cái cổ bị vặn vẹo. Tất cả đều có chung một điểm đặc biệt: họ không có mặt. Nơi đáng lẽ là đôi mắt, mũi, miệng chỉ là một khoảng trống phẳng lì, mịn màng một cách kinh dị.
“Họ là những người đã nợ bà ta mạng sống, và bây giờ họ đến để đòi mạng của anh.” – Linh Chi nói, giọng cô run lên. Cô rút từ trong túi ra một chuỗi chuông đồng, bắt đầu lắc mạnh. Tiếng chuông vang lên thanh thoát nhưng ẩn chứa uy lực, tạm thời khiến những oán linh khựng lại trong giây lát.
Cụ Mười ném nắm nhang ra phía trước, tạo thành một vòng tròn lửa nhỏ bảo vệ bốn người. “Phi Vũ! Kiến trúc sư! Cậu có nhìn thấy không? Nghĩa địa này chính là âm bản của dinh thự họ Trần. Mọi điểm mộ ở đây đều tương ứng với một điểm trụ trong nhà tổ. Muốn phá giải, cậu phải dùng chính máu của mình để vẽ lại sơ đồ nghịch chuyển ngay tại huyệt đạo trung tâm!”
Phi Vũ cắn chặt răng, cố gắng đứng vững. Là một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, anh ngay lập tức nhìn ra quy luật kinh hoàng. Những ngôi mộ không được sắp xếp theo hàng lối thông thường mà theo sơ đồ “Huyết Nhện Vây Thành”. Huyệt đạo trung tâm chính là ngôi mộ không tên nằm dưới gốc cây đa cụt ngọn ở giữa nghĩa địa – nơi chôn cất người con gái bị hiến tế năm xưa.
“Tôi cần máu của mình… và sự yên tĩnh trong 5 phút.” – Vũ nói, giọng lạnh lùng và kiên định đến lạ lùng.
“Được! Tôi và con bé Chi sẽ cầm chân chúng. Huy, cậu dùng đèn pin cực mạnh hỗ trợ, ánh sáng dù không giết được chúng nhưng có thể làm nhiễu loạn oán khí.” – Cụ Mười dặn dò rồi rút từ trong người ra một thanh kiếm gỗ đào thủng lỗ chỗ, bắt đầu lầm rầm đọc chú.
Phi Vũ lao về phía gốc cây đa cụt. Anh không dùng dao, mà dùng tay không giật phăng một mảnh sành sắc nhọn từ một bình vôi cũ bỏ hoang bên đường. Anh rạch một đường dài từ lòng bàn tay lên đến cổ tay. Máu đỏ tươi tuôn ra, nóng hổi.
Nhưng kì lạ thay, máu của anh không chảy xuống đất theo cách thông thường. Nó dường như có ý thức, nó bị hút về phía vết bớt sau gáy và bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ thẫm u tối. Phi Vũ quỳ rạp xuống mặt đất trước ngôi mộ không tên. Anh bắt đầu dùng ngón tay đẫm máu, vẽ lên mặt đất những đường nét kiến trúc phức tạp.
Đó không phải là bùa chú. Đó là những bản vẽ kỹ thuật về áp lực, về sự cân bằng lực và những điểm phong thủy nghịch hướng. Anh đang thiết kế một “công trình” ảo ngay trên nền đất chết này để triệt tiêu sức nặng của oán khí.
“Thiên hữu, địa túc, huyết mạch nghịch hành!” – Phi Vũ hét lên. Ngón tay anh di chuyển nhanh thoăn thoắt trên mặt đất. Từng đường máu anh vẽ đến đâu, mặt đất khô cằn đến đó phát ra tiếng xèo xèo như bị nung nóng.
Lúc này, cuộc huyết chiến đã bắt đầu.
Cụ Mười múa kiếm gỗ đào, mỗi đường kiếm đều chém ra những tia lửa vàng nhạt, đẩy lùi những oán linh đang cố lao vào vòng bảo vệ. Linh Chi lắc chuông đồng đến mức tay rỉ máu, tiếng chuông tạo thành một lớp màng âm thanh ngăn chặn những tiếng hú gọi hồn. Huy đứng cạnh đó, liên tục chiếu đèn pin công suất lớn về phía những bóng đen, mỗi khi ánh sáng quét qua, những cái xác không mặt lại lùi lại, rít lên đau đớn.
“Vũ! Nhanh lên! Tôi không cầm cự được lâu đâu!” – Cụ Mười quát lớn khi thanh kiếm gỗ đào của cụ bắt đầu xuất hiện những vết nứt. Một oán linh to lớn, mặc bộ quan phục rách nát, bất ngờ đột phá vòng vây, dùng bàn tay đen ngòm bóp chặt lấy cổ Cụ Mười.
“Cụ Mười!” – Linh Chi hét lên, cô định lao đến cứu thì bị hai oán linh khác chặn đường.
Tại gốc đa, Phi Vũ vẫn như người nhập định. Máu chảy ra từ cánh tay anh càng lúc càng nhiều, mặt anh tái nhợt như giấy, nhưng đôi mắt anh lại sáng rực lên một vẻ điên cuồng. Anh đang vẽ đến đoạn then chốt nhất của trận đồ: “Lương Tâm Chấn Thủ”. Đây là điểm mấu chốt để đảo ngược lại quy tắc “Vay – Trả” của lời nguyền.
*Tổ tiên nợ máu, nhưng con cháu không thể trả bằng linh hồn vĩnh viễn!* – Ý nghĩ đó mạnh mẽ đến mức khiến Huyết Ấn sau gáy Vũ nóng bừng lên.
Con nhện trên gáy anh dường như cảm nhận được sự phản kháng. Nó bắt đầu tiết ra độc tố. Phi Vũ cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt. Một tiếng cười lanh lảnh, lạnh lẽo vang lên ngay sát tai anh:
“Muốn thoát sao? Đã ký vào tờ huyết ước, vạn kiếp không thể rời đi…”
Đó là giọng của bà ta – Bà Chúa Không Mặt.
Bóng tối bao trùm lấy Phi Vũ. Một bàn tay phụ nữ trắng muốt, lạnh buốt từ dưới mặt đất nhô lên, nắm lấy cổ tay đang vẽ của anh. Lực nắm mạnh đến mức xương cổ tay anh kêu răng rắc.
“Cút đi!” – Phi Vũ gầm lên. Thay vì sợ hãi, anh dùng chính cánh tay đang bị nắm ấy, dồn hết sức lực và máu huyết vào ngón tay, đâm thẳng vào vị trí trung tâm của trận đồ ngay trước ngôi mộ.
Máu của anh hòa cùng oán khí dưới mộ tạo thành một luồng sáng màu tím thẫm bùng nổ.
Một tiếng nổ chát chúa vang lên giữa nghĩa địa. Sóng xung kích hất văng những oán linh đang bao vây nhóm Cụ Mười. Linh Chi ngã nhào ra đất, chiếc kính râm của cô vỡ tan, lộ ra đôi mắt âm dương đang chảy lệ máu.
Phi Vũ cảm thấy áp lực kinh người tan biến trong giây lát. Trận đồ anh vẽ bằng máu trên mặt đất bắt đầu phát huy tác dụng. Những đường máu lan ra khắp nghĩa địa như những mạch máu li ti, kết nối với từng ngôi mộ. Nhưng thay vì truyền dinh dưỡng cho bà chúa, nó đang “rút” ngược lại năng lượng từ các ngôi mộ để trả về địa mạch.
“Thành công rồi?” – Huy thở dốc, nhìn xung quanh.
“Chưa đâu! Đây mới chỉ là mở màn!” – Cụ Mười khó nhọc đứng dậy, lau vết máu nơi khóe miệng. Cụ nhìn về phía ngôi mộ không tên.
Phía dưới gốc đa cụt ngọn, mặt đất bắt đầu nứt toác. Một luồng khí đen khổng lồ vọt lên trời, tạo thành một cơn lốc xoáy rợn người. Từ trong cơn lốc ấy, một hình hài nữ tử hiện ra. Bà ta mặc một bộ váy cưới màu đỏ sậm nhưng đã mục nát, tả tơi. Bà ta không đi, mà bay lơ lửng trên mặt đất.
Khuôn mặt bà ta phẳng lì như một tờ giấy trắng, không mắt, không mũi, không miệng. Nhưng lạ thay, tất cả những người có mặt đều cảm nhận được bà ta đang nhìn chằm chằm vào Phi Vũ với một sự thèm khát và căm hận khôn cùng.
“Ngươi… kẻ mang huyết ấn… ngươi dám phá hỏng lễ tế của ta sao?” – Một giọng nói không phát ra từ miệng mà vang lên thẳng trong tâm linh của mọi người.
Bà Chúa Không Mặt phẩy tay một cái, một dải lụa đỏ bay ra từ ống tay áo rộng thênh thang, cuốn lấy cổ Phi Vũ rồi kéo mạnh anh về phía bà ta. Phi Vũ bị nhấc bổng lên không trung, đôi chân vùng vẫy trong vô vọng.
“Thả anh ấy ra!” – Linh Chi hét lên, cô chạy tới, tay nắm chặt một mảnh phù bằng bạc của họ Lê mà cô luôn mang bên mình. Nhưng khi cô chưa kịp chạm tới, bà chúa chỉ cần liếc qua (dù không có mắt), một luồng áp lực vô hình đã hất văng Linh Chi vào gốc đa.
Cụ Mười nghiến răng, cụ biết giờ là lúc phải dùng đến lá bài cuối cùng. Cụ rút ra một cái thố đồng nhỏ, bên trong chứa đầy tro cốt của những vị thầy pháp từng hy sinh để trấn yểm ngôi làng này qua các thời đại.
“Bà Chúa! Món nợ của dòng họ Trần đã kéo dài quá lâu rồi! Hôm nay, bần đạo dù có tan biến linh hồn cũng phải giam giữ bà thêm một trăm năm nữa!”
Cụ Mười ném chiếc thố đồng lên cao, sau đó dùng kiếm gỗ đào đâm thẳng vào ngực mình. Máu từ tim cụ phun ra, bắn vào chiếc thố đồng. Chiếc thố ngay lập tức phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, hàng nghìn linh tự bắt đầu tuôn ra như thác đổ, bao vây lấy Bà Chúa Không Mặt.
Lợi dụng lúc bà chúa bị phân tâm bởi trận pháp của Cụ Mười, dải lụa đỏ nới lỏng. Phi Vũ rơi bịch xuống đất, ho sặc sụa. Anh nhìn thấy Cụ Mười đang run rẩy, gương mặt già nua của cụ khô héo lại trong tích tắc như một xác ướp. Cụ đang dùng mạng sống của mình để tạo ra cơ hội cuối cùng cho anh.
“Vũ… hoàn thiện… phần lõi của trận… Mau!” – Giọng Cụ Mười mỏng như tơ.
Phi Vũ nhìn xuống trận đồ máu trên mặt đất. Nó vẫn thiếu một điểm nhấn cuối cùng – điểm “Nhãn” để khóa toàn bộ công trình này lại. Nhưng máu ở tay anh đã bắt đầu cạn, và sức lực của anh cũng đang lịm dần.
“Anh Vũ, dùng mắt của em!” – Linh Chi bò dậy, giọng cô kiên quyết. Cô đưa tay lên đôi mắt đang chảy máu của mình. “Máu của đôi mắt âm dương có thể thông linh với địa mạch. Chỉ có máu của em mới kết nối được bản vẽ của anh với sự thật dưới lòng đất!”
“Không được, Linh Chi! Em sẽ bị mù vĩnh viễn đấy!” – Vũ hét lên.
“Nếu không làm thế, tất cả chúng ta đều chết ở đây! Anh không còn thời gian nữa đâu!” – Linh Chi lao đến, cô nắm lấy bàn tay đẫm máu của Vũ, rồi áp lòng bàn tay ấy vào đôi mắt đang nhắm nghiền của mình.
Máu từ đôi mắt Linh Chi tuôn ra, hòa quyện với máu của Phi Vũ trên lòng bàn tay anh. Một loại năng lượng kinh khủng, nửa nóng nửa lạnh, chạy dọc theo cánh tay Vũ, xuyên thẳng vào tim.
Phi Vũ cảm thấy đầu mình muốn nổ tung. Với sự trợ giúp của “huyết nhãn” từ Linh Chi, anh không còn thấy nghĩa địa là những nấm mồ nữa. Anh nhìn xuyên thấu xuống lòng đất hàng chục mét. Anh nhìn thấy những mạch máu khổng lồ của trái đất đang bị những sợi xích đen của lời nguyền thắt chặt. Và anh nhìn thấy “trái tim” của lời nguyền – một cái kén máu nằm sâu dưới mộ Bà Chúa.
“Kết thúc ở đây thôi!”
Phi Vũ dồn tất cả tàn lực, ấn bàn tay chứa máu của mình và Linh Chi xuống điểm nhãn của trận đồ.
Một cột sáng đỏ – trắng đâm thẳng lên bầu trời đêm, xé tan màn sương máu.
Tiếng thét của Bà Chúa Không Mặt vang vọng khắp làng Cổ Nguyệt, một tiếng thét chứa đựng sự thống khổ của hàng trăm năm oán hận bị tan vỡ. Thân hình bà ta bắt đầu nứt ra từng mảng, những dải lụa đỏ biến thành tro bụi.
Cùng lúc đó, nghĩa địa rung chuyển như có động đất. Những ngôi mộ sụp xuống, oán khí bị hút ngược vào trong kén máu dưới lòng đất. Trận đồ máu của Phi Vũ bắt đầu phát sáng rực rỡ, ép chặt kén máu ấy cho đến khi nó nổ tung thành hàng triệu đốm sáng nhỏ li ti.
Mọi thứ chìm vào tĩnh lặng.
Làn sương đỏ tan đi, lộ ra bầu trời đêm đầy sao nhưng lạnh lẽo. Nghĩa địa làng Cổ Nguyệt giờ đây chỉ còn là một đống hoang tàn của gạch vụn và đất đá. Những oán linh không mặt đã biến mất hoàn toàn.
Phi Vũ ngã gục xuống cạnh Linh Chi. Anh kiệt sức đến mức không còn nhấc nổi một ngón tay. Vết bớt sau gáy anh đột ngột dịu lại, không còn cảm giác đau đớn hay cựa quậy nữa, nhưng nó không biến mất. Nó thu nhỏ lại, chuyển từ màu đỏ thẫm sang một màu xám nhạt như một vết sẹo cũ.
Linh Chi nằm im lìm, đôi mắt cô nhắm chặt, máu đã ngừng chảy nhưng khuôn mặt cô tái nhợt như cái chết. Phi Vũ đưa bàn tay run rẩy chạm vào hơi thở của cô. Vẫn còn. Anh thở phào, nước mắt lăn dài trên gương mặt đầy bùn đất và máu.
Cụ Mười ngồi bệt dưới đất, thanh kiếm gỗ đào đã gãy làm đôi. Cụ trông như già đi thêm hai mươi tuổi, hơi thở mỏng manh như gió trước đèn. Cụ mỉm cười cay đắng:
“Chúng ta… mới chỉ chặt được một cái chân của con nhện thôi… Kẻ cầm đầu thực sự… lão Khang… lão vẫn còn chiếc Căn Cốt cuối cùng…”
Huy vội vàng chạy lại, lấy bộ đàm ra định gọi hỗ trợ nhưng nhận ra ở đây không có tín hiệu. Anh nhìn về phía cổng làng, nơi bóng tối vẫn đang bao trùm lấy dinh thự họ Trần ở đằng xa.
Bất chợt, một tiếng chuông báo tử vang lên từ phía từ đường dòng họ. Một lần, hai lần… tiếng chuông khô khốc và u ám lạ thường.
Phi Vũ gắng gượng nhìn về hướng đó. Anh biết, trận chiến ở nghĩa địa chỉ là bước đầu để hóa giải vòng ngoài. Sào huyệt thực sự, nơi linh hồn tà ác của dòng họ Trần trú ngụ, chính là ngôi nhà tổ tiên đang chờ đợi anh vào ngày mai – ngày anh tròn 27 tuổi.
Trong không gian yên lặng của nghĩa địa sau trận chiến, một cánh diều sáo nhỏ từ đâu bay tới, lơ lửng trên đầu họ. Tiếng sáo diều kêu oán hận như tiếng người than khóc. Trên cánh diều, có vẽ một khuôn mặt phụ nữ đẹp tuyệt trần nhưng không có mắt, và miệng bà ta đang cười… nụ cười rỉ máu.
Phi Vũ siết chặt nắm tay đẫm máu. Anh biết mình không còn đường lui. Món nợ của tổ tiên, hôm nay anh sẽ trả bằng cách tuyệt diệt nó, hoặc cùng nó tan vào tro bụi.
“Đưa Chi và Cụ Mười ra khỏi đây, Huy.” – Phi Vũ khản giọng nói. – “Đi nhanh đi trước khi trời sáng hẳn.”
“Còn cậu?” – Huy lo lắng.
Phi Vũ nhìn xuống vết bớt xám sau gáy, rồi nhìn vào bóng tối của ngôi làng.
“Tôi đi kết thúc việc mình cần làm.”
Nghĩa địa chìm vào im lặng lần nữa, chỉ còn tiếng sương rơi trên những nấm mộ đã sụp đổ. Lời nguyền vẫn còn đó, âm ỉ và độc địa, chuẩn bị cho màn cao trào kinh khủng nhất tại căn biệt thự cổ kính vốn là nơi khởi đầu của mọi tội ác. Trận chiến tại nghĩa địa đã cho Phi Vũ hiểu một điều: máu họ Trần có thể tạo ra quỷ dữ, nhưng cũng chính dòng máu ấy, nếu đủ can trường, sẽ là thứ duy nhất có thể dập tắt được ngọn lửa oán hận vạn năm.
Bóng lưng gầy gò của người kiến trúc sư khuất dần trong làn sương sớm, hướng về phía dinh thự của sự điên loạn. Chuyến đi này, có lẽ là chuyến đi không có ngày trở lại.