Lời Nguyền Của Dòng HọChương 125: Ma nhập và xác sống
Tiếng móng tay cào cấu trên nền gạch vỡ vang lên sột soạt, khô khốc như tiếng lá rụng đêm đông, nhưng lại mang theo một sự đe dọa rợn người.
Trong không gian tù mù của từ đường họ Trần, những bóng đen bắt đầu nhô ra từ sau chín cây cột cái. Ánh trăng từ trên mái ngói vỡ rọi xuống, phơi bày những gương mặt tái mét, phù thũng. Đó là những gia nhân của nhà họ Trần, những người từng tất tả bưng trà rót nước, những người từng khom lưng cúi đầu trước sự uy nghiêm của một dòng tộc giàu sang. Nhưng giờ đây, họ hiện diện trong một hình hài không còn chút nhân tính.
Huy nắm chặt khẩu súng, cánh tay run rẩy nhẹ. Anh là người thực tế, nhưng trước mắt anh là một cảnh tượng thách thức mọi giới hạn của logic. Lão quản gia già khọm vốn đã chết từ ba năm trước vì một cơn đột quỵ, giờ đây đang đứng đó, cái đầu lệch sang một bên vì cổ gãy, miệng há hốc ra một luồng khí đen đục ngầu. Xung quanh lão, hàng chục gia nhân khác đang bò bằng cả tứ chi, chuyển động của họ giật cục, vặn vẹo như những con rối bị điều khiển bởi những sợi dây tơ nhện vô hình lơ lửng trên xà nhà.
“Vũ… họ là cái gì vậy?” Huy nghiến răng, giọng khản đặc.
Phi Vũ không đáp ngay. Đôi mắt anh rực lên một sắc đỏ nhạt, dấu vết của Huyết Ấn đang rung động dữ dội sau gáy. Những chân nhện đỏ thẫm trên gáy anh như đang muốn đâm thủng lớp da thịt để chui ra ngoài, cộng hưởng với oán khí đặc quánh trong căn phòng.
“Họ là ‘Vỏ’,” Phi Vũ trầm giọng, tay trái khẽ kết một ấn quyết, “Linh hồn họ đã bị ‘Bà Chúa’ nuốt chửng từ lâu. Thứ đang điều khiển những cái xác này là đám tà linh ký sinh. Đừng để chúng chạm vào người, mỗi vết cào đều mang theo lời nguyền thối rữa.”
Vừa dứt lời, một tiếng hú dài xé toạc màn đêm. Những cái xác sống đồng loạt chồm tới.
Huy nổ súng. *Đoàng! Đoàng! Đoàng!* Những phát đạn trúng đích, găm thẳng vào ngực và đầu những gia nhân cũ, nhưng thay vì máu đỏ, thứ bắn ra là những sợi tơ đen và một loại dịch nhầy xanh lét, tanh hôi đến buồn nôn. Họ không ngã xuống. Thậm chí, một kẻ bị đạn bắn nát nửa khuôn mặt vẫn tiếp tục trườn tới, đôi môi rách nát thốt ra những tiếng rên rỉ kỳ quái:
“Đói… chúng tôi… đói quá… Cậu chủ Vũ… cứu…”
Sự tương phản giữa những lời cầu cứu đau đớn và hành động khát máu khiến Phi Vũ thấy thắt lòng. Anh nhìn thấy dì Hoa – người phụ nữ từng bí mật mang bánh cho anh khi anh bị cha phạt nhịn ăn năm lên mười. Giờ đây, dì Hoa đang bò trên trần nhà, đôi mắt chỉ còn lòng trắng, móng tay dì đen dài, cắm sâu vào thớ gỗ xà ngang.
“Dì Hoa…” Vũ thầm gọi, đôi mắt bạc trắng loé lên nỗi xót xa.
Nhưng sự thương cảm ấy sớm bị cắt ngang khi dì Hoa gieo mình xuống từ trên cao, hướng thẳng vào đầu anh mà xỉa xuống. Phi Vũ không lùi bước, anh phất mạnh tay phải. Từ vết bớt sau gáy, những sợi tơ đỏ bắn ra, đan thành một tấm lưới bảo vệ ngay giữa không trung. Khi dì Hoa va chạm với tấm lưới, một tiếng xèo xèo vang lên như thịt gặp than nóng, dì gào lên thảm thiết rồi bị hất văng ra xa.
“Cẩn thận!” Huy hét lên.
Lúc này, từ đường như trở thành một tổ nhện khổng lồ. Những cái xác sống không chỉ tấn công bằng sức mạnh thể xác. Oán khí từ chúng bắt đầu tỏa ra, kết thành một làn sương mù màu tím đen, làm lu mờ thị giác và bóp nghẹt lá phổi của những người còn sống.
Huy bắt đầu ho sặc sụa. Những vết bỏng do mưa máu trước đó trên tay anh bắt đầu lở loét nhanh chóng, từ bên trong những vết thương, từng mầm nhện li ti đen kịt bắt đầu ngo ngoe bò ra.
“Huy! Cầm lấy!” Phi Vũ ném cho Huy một mảnh bùa gỗ cháy dở mà anh lấy được từ hầm ngầm của cụ Mười. “Áp nó vào vết thương, dù đau cũng không được buông ra!”
Trong khi Huy đang quằn quại với cơn đau bị thiêu đốt để ngăn chặn tà độc, Phi Vũ buộc phải đối mặt với “con quái vật” thực sự đứng sau đám lâu la này. Từ chính điện, bộ váy cưới rách nát bắt đầu lay động. Nó từ từ trôi về phía Phi Vũ, những sợi dây tơ nhện quanh từ đường bỗng chốc dựng đứng lên như hàng vạn cây kim nhọn.
“Tuyệt… bà đã đợi ngày này bao nhiêu năm rồi?” Phi Vũ bước lên một bước, bỏ mặc đám gia nhân đang vây hãm. “Máu của dòng họ Trần này đã đủ để nhuộm đỏ dòng Hắc Thủy, bà vẫn chưa thấy đủ sao?”
Một giọng cười khàn đục, nghe như tiếng đá mài vào nhau vang vọng khắp gian thờ:
“Đủ? Khi nào cái gốc rễ thối nát này còn mầm mống, thì sự hận thù của ta không bao giờ là đủ. Nhìn xem, Phi Vũ… những người này, họ là nô lệ của nhà họ Trần khi sống, và họ là nô lệ của ta khi chết. Đó chính là sự công bằng!”
Bỗng dưng, đám xác sống đồng loạt dừng lại. Chúng bắt đầu chồng chất lên nhau, người nọ bám lấy người kia, kết thành một khối cầu thịt kinh tởm ở giữa sân từ đường. Những tiếng xương gãy răng rắc, tiếng cơ bắp bị xé toạc hòa quyện vào nhau tạo nên một thanh âm địa ngục. Khối cầu ấy phình to ra, rồi đột ngột nổ tung, từ bên trong lộ ra một sinh vật khổng lồ cao gần ba mét, với tám cánh tay được nối ghép từ chi của những người hầu cũ, khuôn mặt nó là sự chắp vá của hàng chục lớp da người.
Đây là sự hợp nhất của toàn bộ oán niệm gia nhân bị giết hại – một quái thai linh hồn mà Bà Chúa Không Mặt dùng để nghênh đón kẻ thừa kế cuối cùng.
Phi Vũ cảm thấy máu trong người mình sôi sục. Con nhện thứ bảy trên gáy anh bắt đầu nhô cao, hóa thành một cái chân dài đỏ rực, sắc lẹm, đâm ra từ bả vai anh. Anh không còn vẻ thanh tú của một kiến trúc sư, giờ đây anh giống như một bán quỷ, một sự giao thoa giữa thần thánh và sa đọa.
“Tôi không bảo vệ dòng họ Trần,” Vũ gầm lên, đôi mắt hoàn toàn chuyển sang sắc huyết đỏ, “Tôi kết thúc nó!”
Anh lao vào sinh vật đa chi đó. Mỗi bước chân của Phi Vũ đều khiến gạch lát sân nứt toác. Cánh tay đỏ rực của anh chém vào không trung, tạo ra những vệt sáng đỏ như máu, cắt lìa từng cánh tay của sinh vật quái dị. Nhưng kỳ quái thay, cứ mỗi cánh tay bị chém đứt, một cái xác khác lại từ bóng tối bò tới, tự nguyện tan chảy và gắn kết vào để thay thế chỗ trống.
Làng Cổ Nguyệt như rung chuyển dưới sức mạnh của cuộc giao tranh. Những cây cột trong từ đường rên rỉ, tơ nhện rung lên những âm điệu u hồn. Huy, lúc này đã tạm khống chế được vết thương, cố gắng bắn yểm trợ nhưng mỗi viên đạn chỉ như muối bỏ bể. Anh nhìn thấy trong mớ thịt bùng nhùng của con quái vật, những gương mặt của dân làng Cổ Nguyệt, của gia nhân, họ đang khóc, họ đang cười, tất cả đều đang chịu đựng một sự thống khổ đời đời không được giải thoát.
Bỗng nhiên, từ trong đám xác sống, một kẻ bò ra với tư thế khác biệt. Lão không lao vào tấn công mà lảo đảo tiến về phía bàn thờ tổ tiên. Đó là Trần Vĩnh Khang. Lão chú của Phi Vũ giờ đây chỉ còn là một nửa cái xác người, một nửa bên mặt đã bị oán khí gặm nhấm lộ ra xương sọ trắng ở. Lão không nhìn Vũ, cũng không nhìn Huy. Đôi mắt lão dại ra, miệng lảm nhảm:
“Của ta… chức trưởng tộc là của ta… danh gia vọng tộc… quyền lực…”
Trần Vĩnh Khang leo lên bàn thờ, dùng đôi bàn tay chỉ còn trơ xương cấu xé những bát hương cổ. Lão đang tìm kiếm một thứ gì đó – vật phẩm trấn yểm cuối cùng mà lão tin rằng có thể lật ngược thế cờ. Nhưng khi lão chạm tay vào bức linh vị bằng gỗ đen ở vị trí trung tâm, từ bức linh vị, hàng vạn con nhện đỏ li ti tràn ra, bao phủ lấy toàn thân lão trong tích tắc.
Tiếng hét của Trần Vĩnh Khang bị nuốt chửng bởi tiếng cười của Bà Chúa Không Mặt.
“Nhìn đi Vũ! Đây chính là tham vọng của những kẻ mang dòng máu họ Trần. Chú của ngươi, cha của ngươi, ông nội của ngươi… tất cả đều giống nhau!”
Phi Vũ khựng lại. Anh nhìn thấy chú Khang đang bị nhện rỉa thịt ngay trước mắt mình. Một sự ghê tởm xen lẫn bi thương dâng lên tận cổ họng. Đúng lúc ấy, sinh vật tám tay tận dụng sơ hở, vung một cú đánh cực mạnh khiến Vũ văng ra ngoài, va đập vào cây cột thứ chín – nơi cụ Mười đã tan biến vào.
Máu từ miệng Phi Vũ trào ra, nhuộm đỏ những thớ gỗ cũ kỹ. Trong cơn đau choáng váng, anh bỗng nghe thấy một giọng nói trầm đục vang lên ngay trong tâm thức, không phải của Bà Chúa, mà là của cụ Mười:
*”Vũ… kiến trúc sư không chỉ xây nhà cho người sống… mà còn xây lối đi cho linh hồn. Chín cây cột này là xiềng xích, nhưng chúng cũng chính là mạch máu. Dùng máu của ngươi, đổi mạch dẫn oán… hoá giải hay tiêu diệt, tất cả nằm ở nhịp tim cuối cùng của ngươi.”*
Phi Vũ gượng đứng dậy. Anh nhận ra con nhện thứ tám trên gáy mình đã bắt đầu cựa quậy. Nó không mọc ra thêm một cái chân thịt, mà nó đang rút lấy sức sống của anh để định hình thành một đôi cánh máu.
Khắp căn từ đường, những cái xác sống đột ngột quỳ rạp xuống. Bà Chúa Không Mặt trong bộ váy cưới lờ mờ dần hiện ra khuôn mặt – nhưng đó không phải mặt người, mà là một hố đen thăm thẳm.
“Kết thúc rồi, Phi Vũ. Đến lúc gia nhập với họ,” bà ta thầm thì.
Nhưng Phi Vũ chỉ mỉm cười, một nụ cười đượm buồn nhưng kiên định. Anh không nhìn bà ta, mà nhìn về phía Huy – người bạn duy nhất còn kề vai sát cánh.
“Huy… chuẩn bị đi. Lần này, không phải chỉ là bắn vào tim tôi đâu.”
Trần Phi Vũ vươn tay trái ra, đâm thẳng vào cây cột thứ chín, máu của người thừa kế Huyết Ấn bắt đầu tuôn chảy theo những đường rãnh tơ nhện, lan tỏa khắp từ đường như một mạng lưới lửa thần. Những xác sống bắt đầu run rẩy, oán khí bắt đầu bị thanh tẩy bởi ngọn lửa từ chính sự hy sinh của anh.
Cuộc đại tế thực sự chỉ mới bắt đầu, nhưng lần này, người được tế không phải là nạn nhân, mà chính là người nắm giữ chìa khóa của lời nguyền. Căn từ đường họ Trần chìm trong ánh sáng đỏ rực, tiếng gào thét của các gia nhân ma nhập dần chuyển hóa thành những tiếng thở phào nhẹ nhõm khi lớp vỏ xác thịt cuối cùng bắt đầu tan rã thành cát bụi.
Huy đứng đó, chết lặng giữa vòng xoáy của linh hồn và lửa. Anh hiểu rằng, những gì diễn ra tối nay sẽ mãi mãi bị chôn vùi trong bóng tối của làng Cổ Nguyệt, nhưng vết thương này, và cả con người trước mắt anh, sẽ là một phần của huyền thoại đau thương mang tên Lời Nguyền Dòng Họ.