Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 145: Phá vỡ khế ước trăm năm

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:35:03 | Lượt xem: 5

Gió núi Hắc Sơn thổi lồng lộng qua những tàn tích đổ nát của dinh thự họ Trần, mang theo cái lạnh thấu xương của một vùng đất vừa trải qua một cuộc thanh trừng tâm linh khủng khiếp. Khói xám từ đống tro tàn vẫn âm ỉ bốc lên, quyện với màn sương mờ ảo buổi sớm tạo nên một khung cảnh tiêu điều, tang tóc.

Giữa đống đổ nát ấy, Trần Phi Vũ đứng lặng im. Đôi bàn tay anh đầy những vết trầy xước và vết máu khô khốc, nhưng đôi mắt anh chưa bao giờ sáng và định tĩnh đến thế. Dưới chân anh, trong một hốc đá bị vỡ ra từ bệ thờ tổ tiên, vật mà anh hằng lo sợ và cũng là cội nguồn của mọi khổ đau đang nằm đó: Quyển sách lụa đen.

Nó không hề bị tổn hại bởi ngọn lửa đã thiêu rụi cả tòa nhà. Tấm lụa đen bao phủ bên ngoài vẫn bóng loáng như được dệt từ tóc người chết, tỏa ra một làn hơi lạnh lẽo, ma mị. Khi ánh sáng ban mai yếu ớt chạm vào bìa sách, những dòng chữ cổ bằng nhũ bạc dường như cựa quậy, uốn lượn như lũ dòi bọ bò trên một xác chết.

Cụ Mười run rẩy bước lại gần, chống chiếc gậy tre già lên những viên gạch vỡ. Gương mặt cụ, vốn đã như vỏ cây khô, nay lại càng thêm héo hon sau đêm đại nạn. Cụ nhìn chằm chằm vào quyển sách, đôi mắt mờ đục ánh lên sự kinh hoàng lẫn nhẹ nhõm.

“Vũ à… đó là bản khế ước cuối cùng,” giọng cụ khản đặc, nghẹn ngào. “Nó chứa đựng chữ ký bằng máu của chín đời tông tộc họ Trần. Chừng nào nó còn tồn tại, hơi thở của quỷ dữ vẫn còn ám ảnh dòng máu của cháu. Dù Bà Chúa Không Mặt đã buông bỏ, nhưng ‘Nợ’ được ghi trong lụa đen này là món nợ với cõi u minh, không dễ gì xóa xóa bỏ.”

Linh Chi đi đến bên cạnh Phi Vũ, đôi mắt cô giờ đây đã trong vắt, không còn bóng tối u uất bao phủ. Cô nắm chặt lấy tay anh, đôi vai gầy rung lên nhẹ nhưng giọng nói đầy kiên định:

“Anh Vũ, em cảm thấy được… linh hồn của những người con gái bị tế cho dòng họ này vẫn đang khóc trong từng thớ lụa kia. Họ không thể siêu thoát nếu cuốn sách này chưa cháy thành tro.”

Đại úy Huy đứng cách đó một quãng, tay anh vẫn nắm chặt khẩu súng dù anh biết thứ vũ khí hiện đại này chẳng có nghĩa lý gì với vật phẩm trước mắt. Anh đã chứng kiến quá nhiều điều vượt xa hiểu biết của khoa học trong đêm qua, và giờ đây, anh đứng đó như một nhân chứng cho sự chấm dứt của một triều đại hắc ám.

Phi Vũ cúi xuống, chậm rãi nhặt quyển sách lên. Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng, lan tỏa ra khắp các dây thần kinh khiến anh rùng mình. Ngay lập tức, những tiếng thì thầm vang lên bên tai anh. Đó không phải là tiếng của gió, mà là tiếng của những bóng ma quá khứ.

“Phi Vũ… đừng phá hủy nó… sức mạnh… giàu sang… vinh hoa phú quý…”
“Chỉ cần ngươi nhỏ một giọt máu vào trang cuối, ngươi sẽ là vua của vùng đất này…”
“Dòng họ Trần không thể lụi bại dưới tay một đứa trẻ như ngươi…”

Gương mặt Phi Vũ đanh lại. Anh nhìn thấy trong hư ảo những bóng người mặc trang phục quan lại thời xưa, những người đàn ông họ Trần đạo mạo nhưng đôi mắt đỏ ngầu sự tham lam. Họ vây lấy anh, níu kéo, van xin, đe dọa. Anh nhìn thấy Trần Vĩnh Khang với khuôn mặt biến dạng vì bị lửa đốt, đang gào thét đòi anh giữ lại cuốn sách để cứu rỗi lấy tham vọng của ông ta.

“Thứ giàu sang được xây dựng trên máu và nước mắt của người vô tội, không phải là vinh quang, mà là sỉ nhục,” Phi Vũ lầm rầm, giọng anh vang lên đanh thép giữa không gian u tịch.

Anh lấy ra một chiếc bật lửa cũ từ trong túi áo – kỷ vật duy nhất còn sót lại của cha mình. Anh biết rằng việc đốt cuốn sách này không đơn giản như đốt một tờ giấy thông thường. Đây là một hành động phá vỡ khế ước trăm năm, một sự phản kháng lại định mệnh đã được định đoạt.

“Cụ Mười, giúp cháu một tay,” Phi Vũ nói.

Cụ Mười gật đầu, rút từ trong bọc ra một lọ nước nhỏ. Đó là thứ rượu gạo ủ với lá ngải cứu và máu gà trống thiến, một thứ dung môi tâm linh dùng để thanh tẩy tà khí. Cụ run rẩy vẩy nước lên quyển sách lụa đen. Những giọt nước chạm vào bìa sách liền xèo xèo bốc hơi, bốc lên mùi hăng nồng của nhang tàn và mùi tanh của máu cũ.

Phi Vũ bật lửa. Ngọn lửa nhỏ bé nhảy múa trước gió núi, mỏng manh nhưng kiên cường. Anh đưa ngọn lửa chạm vào mép của tấm lụa đen.

*Vù!*

Một luồng gió đen đột ngột xoáy mạnh xung quanh họ, khiến bụi đất bay mù mịt. Quyển sách không cháy ngay, nó bắt đầu rỉ ra một chất lỏng đen kịt như nhựa bùn, kèm theo những tiếng kêu thét chói tai phát ra từ bên trong các trang giấy. Những tiếng thét ấy không phải là tiếng người, mà là tiếng của sự phẫn nộ từ bóng tối sâu thẳm.

“Phi Vũ! Ngươi dám!” Một giọng nói trầm đục, uy nghiêm như vọng ra từ lòng đất. Đó là Trần Phi Cao – kẻ khởi đầu cho tất cả những tội lỗi này. Hình ảnh một người đàn ông mặc trường bào thêu hình nhện đỏ hiện ra mờ ảo trong khói xám, đôi mắt lão nhìn Phi Vũ đầy căm hận.

Phi Vũ không hề lùi bước. Anh nghiến răng, tay trái ấn chặt lấy quyển sách trên một phiến đá lớn, tay phải giữ vững ngọn lửa.

“Tôi, Trần Phi Vũ, đời thứ chín của dòng họ Trần Phi, hôm nay nhân danh chính nghĩa và những linh hồn bị oán khuất, tuyên bố hủy bỏ khế ước hắc ám này! Mọi nợ nần sinh ra từ máu phải trả bằng tro bụi!”

Anh đổ nốt phần rượu mạnh còn lại lên quyển sách. Ngọn lửa gặp rượu bùng lên mạnh mẽ, biến thành một cột lửa màu xanh tím kỳ lạ. Lửa bắt đầu nuốt chửng những trang lụa.

Mỗi trang giấy cháy rụi lại phóng thích một luồng khí đen lên trời. Linh Chi đứng đó, cô chắp tay cầu nguyện, môi không ngừng tụng đọc những lời kinh siêu độ mà cụ Mười đã dạy. Những luồng khí đen sau khi thoát ra, dưới ánh mặt trời và lời kinh, dần dần chuyển sang màu xám nhạt rồi tan biến vào hư không.

Quyển sách bắt đầu quặn lại, như một thực thể sống đang bị thiêu đốt sống. Những sợi tơ máu từ trong sách vươn ra, cố gắng bám vào cổ tay Phi Vũ như muốn lôi kéo anh xuống cùng địa ngục. Da thịt ở tay anh bắt đầu bỏng rát, vết bớt hình nhện sau gáy – vốn đã mờ đi – nay lại đỏ rực lên, đau đớn như có hàng nghìn cây kim đâm vào.

“Đừng buông tay, Vũ! Giữ chặt lấy!” Cụ Mười hét lên, dùng gậy tre giáng mạnh xuống đống lửa để tăng thêm linh lực.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Phi Vũ, quyện với máu từ một vết thương trên đầu chảy xuống mắt, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi. Trong cơn đau đớn tột cùng ấy, anh cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo nhưng dịu dàng đặt lên vai mình.

*Bà Chúa Không Mặt.*

Không, không phải là một quỷ hồn không mặt đáng sợ, mà là hình ảnh một thiếu nữ xinh đẹp với đôi mắt buồn mênh mang. Cô đứng cạnh anh, đôi môi mỉm cười nhẹ nhõm. Hình bóng cô tan chảy vào ngọn lửa, biến ngọn lửa từ màu xanh tím hắc ám trở thành màu vàng rực rỡ như nắng mai.

*Rắc!*

Một tiếng nổ nhỏ vang lên. Quyển sách lụa đen cuối cùng cũng đầu hàng. Lớp bìa cứng ngắc vỡ vụn, các trang giấy lụa đen cháy bùng lên thành những hạt bụi lấp lanh. Toàn bộ khế ước trăm năm bị đốt trụi trong nháy mắt.

Khi trang cuối cùng – trang giấy chứa đựng cái tên của Trần Phi Vũ cùng ngày sinh nhật thứ 27 của anh – biến thành tro, một cơn chấn động nhẹ xảy ra dưới lòng đất làng Cổ Nguyệt. Cảm giác nặng nề, u uất bám riết lấy ngôi làng hàng thế kỷ qua dường như bị một bàn tay vô hình nhổ bỏ tận gốc.

Sức ép tâm linh biến mất đột ngột khiến Phi Vũ ngã khuỵu xuống. Anh thở dốc, nhìn đôi bàn tay mình. Vết bỏng rát đang dịu lại, và điều kỳ diệu nhất là, vết bớt hình nhện sau gáy anh hoàn toàn biến mất. Không còn một dấu tích, không còn một sợi dây ràng buộc nào.

Huy chạy lại đỡ Phi Vũ dậy. Anh nhìn đống tro tàn giờ đã bị gió thổi tán đi khắp nơi, hỏi với giọng không tin nổi:

“Xong rồi sao?”

Phi Vũ gật đầu nhẹ, mỉm cười một cách mệt mỏi: “Xong rồi. Khế ước đã mất. Họ Trần từ nay… sẽ chỉ là một dòng họ bình thường, không còn giàu sang tột đỉnh bằng tà thuật, cũng không còn phải trả giá bằng mạng sống nữa.”

Cụ Mười nhìn về phía nghĩa trang không tên xa xa. Những dải sương mù xám xịt đang dần tan biến dưới ánh mặt trời rực rỡ. Cụ thở phào một hơi dài như trút bỏ được gánh nặng cả cuộc đời:

“Oan gia nghiệt ngã trăm năm, tan theo mây khói… Các người đã tự cứu lấy mình, cũng là cứu lấy vùng đất này.”

Linh Chi đi đến nhặt một mảnh gỗ nhỏ từ đống đổ nát. Cô nhìn về phía con đường dẫn ra khỏi làng, nơi những rặng tre xanh đang rì rào trong gió.

“Chúng ta đi thôi anh Vũ. Làng Cổ Nguyệt… giờ chỉ còn là một ký ức.”

Phi Vũ đứng dậy, dựa vào vai Huy. Anh nhìn lại nơi từng là dinh thự tráng lệ của dòng họ mình một lần cuối. Trong đống gạch vụn, anh bất ngờ nhìn thấy một đóa bỉ ngạn màu trắng – loài hoa cực kỳ hiếm gặp, tượng trưng cho sự thuần khiết và giải thoát – đang vươn lên mạnh mẽ.

Nó nở ra ngay tại nơi anh vừa đốt quyển sách.

Anh biết, đó là lời chào tạm biệt của Bà Chúa Không Mặt, cũng là lời chúc phúc của những linh hồn đã được siêu thoát.

Bước chân của bốn người rời khỏi làng Cổ Nguyệt mỗi lúc một vững chãi hơn. Trên cao, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, tỏa ánh sáng vàng rực xuống trần gian. Bóng tối của lời nguyền đã lùi xa, nhường chỗ cho một chương mới của cuộc đời – một cuộc đời bình dị, nơi không có quỷ dữ, không có khế ước máu, chỉ có những con người đang học cách trân trọng từng phút giây của sự tự do thực sự.

Phi Vũ lấy chiếc thước Lỗ Ban cũ từ trong túi ra, bẻ gãy nó làm đôi và ném xuống dòng sông Hắc Thủy khi họ đi qua cây cầu gỗ. Tiếng nước chảy róc rách nghe thật êm tai, cuốn đi những tàn dư cuối cùng của một nghề nghiệp từng gắn liền với kiến trúc phong thủy trấn yểm.

Huy lái chiếc xe cảnh sát chở họ đi xa dần làng Cổ Nguyệt. Qua gương chiếu hậu, anh thấy Phi Vũ đang ngủ gục trên vai Linh Chi, gương mặt anh giờ đây không còn xanh xao, u uất mà tràn đầy sự thanh thản.

Đời người, suy cho cùng, vinh hoa phú quý chỉ là mây khói. Thứ thực sự tồn tại lâu bền nhất không phải là một gia tộc hùng mạnh, mà là sự thiện lương trong tâm khảm mỗi người.

Lời nguyền của dòng họ Trần đã kết thúc như thế – không bằng một cuộc tàn sát đẫm máu hơn, mà bằng ngọn lửa của sự buông bỏ và ánh sáng của lòng bao dung. Những cánh hoa bỉ ngạn trắng vẫn rung rinh trong gió, như một minh chứng cho việc bóng tối dù sâu đậm đến đâu cũng phải khuất phục trước bình minh.

Câu chuyện về làng Cổ Nguyệt và dòng họ bị nguyền rủa sẽ trở thành một huyền thoại, một câu chuyện kể đêm khuya để răn dạy người đời về nhân quả. Nhưng đối với Phi Vũ, đó là một hành trình gian nan nhất để tìm về với chính bản thân mình.

Xe khuất dần sau dãy núi, làng Cổ Nguyệt chỉ còn là một vệt mờ xanh thẫm trong sương. Gió vẫn thổi, sông vẫn trôi, và cuộc đời vẫn tiếp tục xoay vần, nhưng từ đây, sẽ không còn ai phải gánh chịu nỗi đau của kẻ khác để lại.

Lời nguyền… đã thực sự chấm dứt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8