Lời Nguyền Của Dòng HọChương 149: Lời nguyền phản phệ lên người cuối cùng
**Chương 149: Lời nguyền phản phệ lên người cuối cùng**
Mặt đất làng Cổ Nguyệt vẫn còn rung chuyển sau cơn dư chấn từ việc phá hủy Sa Mệnh Cốt. Những vầng sáng của rạng đông, vốn mang theo hơi ấm của sự sống, khi rọi vào đống đổ nát của từ đường họ Trần lại tạo nên một khung cảnh tiêu điều đến rợn người. Khói bụi mù mịt hòa lẫn với oán khí đặc quánh, tạo thành một lớp sương mù màu tro xám bao phủ lấy vạn vật.
Trần Phi Vũ ho sù sụ, lồng ngực anh đau nhói như thể có hàng ngàn chiếc kim châm vào. Anh dựa lưng vào một cột trụ đá nứt toác, đôi mắt lờ đờ nhìn vết bớt nhện đỏ trên mu bàn tay đã mờ hẳn đi. Sự giải thoát đến quá đột ngột khiến anh cảm thấy trống rỗng. Thế nhưng, trái ngược với sự tĩnh lặng ấy, sâu dưới lòng đất – nơi hầm mộ và những đường dẫn phong thủy ngầm đã bị đánh sập – một âm thanh kỳ dị bắt đầu vang lên.
Đó là tiếng rít của hàng vạn con côn trùng, xen lẫn tiếng xé vải ken két và một tiếng gào thét khàn đặc không còn ra tiếng người.
“Là chú Khang…” – Phi Vũ thì thào, ánh mắt anh chợt bừng tỉnh một vẻ kinh hoàng.
Đại úy Huy lúc này cũng đã lồm cồm bò dậy từ đống vụn gạch, khẩu súng trong tay anh vẫn nắm chặt, dù biết rằng thứ vũ khí nóng này chẳng còn tác dụng gì trước những thực thể tâm linh vừa được giải phóng. Huy nhìn theo hướng phát ra âm thanh, nơi một khe nứt lớn vừa lộ ra ngay chính diện bàn thờ tổ tiên cũ.
“Hắn vẫn còn sống sao?” – Huy nghiến răng.
Dưới cái khe nứt ấy, trong bóng tối thăm thẳm của tầng hầm bị chôn vùi, Trần Vĩnh Khang đang quằn quại giữa một mạng lưới tơ máu đỏ lòm. Ông ta không chết bởi sự sụp đổ của dinh thự, mà đang bị giam cầm trong chính cái bẫy mà ông ta đã kỳ công giăng ra suốt mấy mươi năm qua để hại người khác.
Bộ âu phục lịch lãm ngày nào giờ đây rách mướp, dính bết máu và thứ dịch nhầy màu đen hôi thối. Đôi mắt Khang trợn trừng, đồng tử dường như đã biến mất, chỉ còn lại một màu trắng dã đầy tuyệt vọng. Chân và tay ông ta bị bẻ quặt ra phía sau một cách phi lý, găm chặt vào tường đá bằng những sợi chỉ đỏ bền chắc như thép nguội.
“Cứu… cứu tao…” – Giọng nói của Khang phát ra từ cổ họng chứa đầy tơ nhện.
Nhưng chẳng có ai cứu ông ta cả. Bà Chúa Không Mặt không còn hiện diện trong hình dáng một nữ quỷ oán hận nữa, mà sự oán hận của bà đã chuyển hóa thành quy luật của sự phản phệ. Trong thế giới tâm linh, khi một giao kèo bị phá vỡ bởi kẻ kế thừa, tất cả nợ nần sẽ lập tức đổ dồn lên kẻ chủ mưu vẫn còn hơi thở. Và Trần Vĩnh Khang là kẻ cuối cùng gánh chịu tất thảy.
Từ trong các khe đá, những con nhện đỏ khổng lồ – vốn là vật ký sinh trong huyết quản của các thế hệ họ Trần bị chết trẻ – bắt đầu bò ra. Chúng không cắn xé ngay lập tức mà bắt đầu dệt một cái kén bao quanh Khang. Thứ tơ ấy không được làm từ chất bài tiết, mà từ chính sinh lực của ông ta.
“Vũ… cứu chú… chú là người thân duy nhất… của cháu…” – Khang thều thào khi nhìn thấy bóng dáng Phi Vũ thấp thoáng bên trên khe nứt.
Phi Vũ lê bước tới rìa hầm, nhìn xuống người chú ruột – kẻ đã giết cha anh, kẻ đã biến tuổi thanh xuân của anh thành một cơn ác mộng dài đằng đẵng. Ánh mắt Vũ không có sự hận thù, cũng không có sự thương hại. Nó chỉ có một sự mệt mỏi cùng cực.
“Chú Khang, đây không phải là cái chết.” – Vũ nói, giọng bình thản đến đáng sợ – “Đây là sự bù đắp. Mỗi một centimet da thịt của chú sẽ phải trả nợ cho hàng trăm linh hồn đã bị chú hiến tế. Lời nguyền không biến mất, nó chỉ đang thực hiện nốt mắt xích cuối cùng của nó.”
Ngay khi lời nói của Phi Vũ vừa dứt, cái kén đột ngột thắt chặt lại. Một tiếng rắc kinh hoàng vang lên khi xương sườn của Khang bị bóp vụn. Từ dưới chân ông ta, một con nhện mẹ mang khuôn mặt phẳng lì, trắng bệch – hình ảnh mô phỏng của Bà Chúa Không Mặt – từ từ trườn lên ngực Khang.
Nó không ăn thịt. Nó bắt đầu há cái miệng đầy những chiếc răng cưa sắc nhọn, cắm phập vào yết hầu của Khang để hút ngược lại dòng máu họ Trần đang chảy trong huyết quản của ông ta. Máu đỏ chuyển thành màu đen, và làn da của Khang bắt đầu khô héo, nhăn nheo lại như một cái vỏ cây già cỗi trong chốc lát.
Nỗi đau đớn bị rút cạn linh hồn và sinh mạng khi vẫn còn tỉnh táo là thứ hình phạt thảm khốc nhất. Khang muốn hét lên, nhưng mỗi khi há miệng, hàng ngàn con nhện nhỏ lại chui vào, dệt tơ khóa chặt thanh quản của ông ta. Những sợi tơ máu từ trong mắt, mũi và tai ông ta bắt đầu phun ra, liên kết với mạng nhện khổng lồ đang bao phủ cả làng Cổ Nguyệt.
Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình nhẹ hẫng đi. Anh nhận ra một điều cay đắng: chú Khang chính là “vật tế” hoàn hảo nhất để chấm dứt chuỗi xích nghiệp. Sự tham lam của ông ta đã khiến ông ta tự nguyện trở thành bình chứa cho mọi oán niệm, và giờ đây, cái bình ấy đang bị nghiền nát để tiêu tán mọi tà khí.
Bên cạnh anh, Đại úy Huy tái mặt, quay đi không dám nhìn. Là một người thực tế, anh đã phá bao nhiêu vụ án trọng điểm, đối mặt với bao kẻ sát nhân máu lạnh, nhưng cảnh tượng một con người bị “quy luật tự nhiên của bóng tối” thanh trừng như thế này là quá sức chịu đựng.
Bên dưới hầm, cơ thể Trần Vĩnh Khang bắt đầu bị phân rã nhưng linh hồn vẫn bị giam trong cái vỏ khô héo ấy để cảm nhận nỗi đau. Những con nhện đỏ giờ đây bắt đầu chui ra từ lỗ chân lông của ông ta, ăn sạch từng thớ thịt từ bên trong. Đây chính là “Nhện Quỷ Phản Phệ” – thứ thuật mà tổ tiên họ Trần đã mượn để cầu tài, nay lại dùng chính cơ thể của kẻ mang huyết thống mạnh nhất để làm thức ăn.
Trần Phi Vũ nhắm mắt lại. Anh nghe thấy trong không gian tiếng xì xào của ngàn vạn linh hồn đang dần siêu thoát. Lời nguyền tuổi 27 của anh đã không còn hiệu lực vào khoảnh khắc này, vì kẻ mang “án tử” cuối cùng của dòng họ đã chấp nhận gánh vác nó theo một cách tàn khốc nhất.
“Vĩnh biệt, chú Khang.”
Câu nói ấy của Vũ vừa dứt cũng là lúc tầng hầm bên dưới hoàn toàn đổ sập xuống do sức nặng của oán lực đã cạn kiệt. Một vụ nổ tâm linh nổ ra, không có âm thanh đại đùng nhưng lại khiến không khí trong vòng bán kính 1 cây số đột ngột lạnh buốt rồi ấm lại ngay lập tức.
Cái bóng của con nhện khổng lồ đang bao trùm lấy từ đường tan biến thành những hạt bụi lấp linh trong nắng sớm. Khe nứt trên mặt đất khép lại một cách thần kỳ bằng đống gạch đá cũ, chôn vùi vĩnh viễn bí mật và tội ác của Trần Vĩnh Khang cùng sự thịnh vượng nhuốm máu của dòng họ Trần Phi.
Phi Vũ đứng lặng giữa đống đổ nát, gió buổi sáng sớm từ phía hồ Hắc Thủy thổi tới, xua đi mùi nhang đèn cũ kỹ và mùi tử khí. Anh đưa tay vuốt sau gáy – nơi vốn có vết bớt nhện đỏ định mệnh. Bây giờ, chỗ đó chỉ còn là một vùng da trắng trẻo, nhẵn nhụi.
Gông xiềng chín đời cuối cùng đã bị đứt gãy.
Cụ Mười từ phía xa lảo đảo bước tới, dựa vào thanh trượng bằng gỗ đào đã sứt mẻ. Cụ nhìn vào đống tro tàn, thở ra một hơi dài chứa đựng cả một thế kỷ mệt mỏi:
“Lửa thiêng đã tắt, nhện độc đã lìa đời. Phi Vũ, từ nay dòng họ Trần sẽ không còn sự vinh hoa của tà thuật, nhưng con và Chi sẽ có thứ quý giá hơn tất thảy.”
“Là gì hả cụ?” – Linh Chi, lúc này cũng đã tỉnh dậy và được Huy dìu tới, lên tiếng hỏi với gương mặt vẫn còn lấm lem bùn đất.
Cụ Mười mỉm cười, đôi mắt mù lòa của cụ dường như nhìn thấy được một tương lai bình yên phía trước:
“Đó là quyền được già đi và quyền được chết một cách bình thường như mọi người khác.”
Phi Vũ nhìn Linh Chi, nhìn Huy, rồi nhìn về phía ngôi làng Cổ Nguyệt đang dần tỉnh giấc. Những bóng ma đã biến mất, tiếng kêu oan ức của Bà Chúa Không Mặt đã lịm tắt. Một cuộc đời mới sắp bắt đầu trên chính đống tro tàn của quá khứ. Lời nguyền đã chấm dứt, không phải bằng sự tiêu diệt kẻ ác, mà bằng việc để chính bóng tối nuốt chửng lấy kẻ đã nuôi dưỡng nó.
Cái giá của sự hưng thịnh giả tạo luôn là máu. Và hôm nay, giọt máu cuối cùng đã được trả lại cho lòng đất.