Lời Nguyền Của Dòng HọChương 159: Lời chia tay với Linh Chi
Sương mù ở làng Cổ Nguyệt sáng nay không còn mang cái vẻ đậm đặc, quánh đặc mùi tử khí như những năm tháng cũ. Nó mỏng manh như một dải lụa trắng vắt ngang sườn núi, lững lờ trôi qua những mái nhà đã sụp đổ và những mảnh vườn hoang phế. Ánh mặt trời bắt đầu le lói ở phía đằng đông, dát một lớp vàng mỏng lên mặt dòng sông Hắc Thủy, khiến mặt nước lấp lánh như được khảm những vảy rồng.
Trần Phi Vũ đứng bên hiên của một ngôi nhà sàn nhỏ mà anh và Linh Chi đã tạm trú trong vài ngày qua, sau khi mọi sóng gió tạm lắng xuống. Anh khẽ chạm tay vào gáy mình. Làn da ở đó phẳng phiu, mịn màng. Con nhện đỏ thẫm từng là bản án tử hình, từng lớn dần theo năm tháng và hút cạn sinh khí của anh, giờ đây đã tan biến hoàn toàn như chưa từng tồn tại. Cảm giác nhẹ nhõm này thực sự vẫn khiến anh thấy không chân thực, tựa như một kẻ vừa trồi lên khỏi mặt nước sau một cơn đuối nước kéo dài suốt hai mươi sáu năm.
Bên trong gian nhà, tiếng thu xếp quần áo sột soạt nhỏ dần. Trần Linh Chi bước ra, đôi vai gầy guộc khoác một chiếc túi vải đơn sơ. Cô không còn đeo chiếc kính râm màu khói che khuất đôi mắt như mọi khi. Đôi mắt ấy – đôi mắt âm dương từng là nỗi ám ảnh, là cửa sổ mở ra những chiều không gian rợn người của cõi âm – giờ đây có phần trong trẻo hơn, dù sâu trong con ngươi vẫn phảng phất một nỗi buồn u uẩn của kẻ đã nhìn thấu quá nhiều sự đời.
“Anh Vũ, anh thức sớm thế?” – Linh Chi khẽ lên tiếng, giọng cô trong trẻo như tiếng chuông gió va chạm trong nắng sớm.
Phi Vũ quay lại, nhìn cô em họ của mình. Anh chợt nhận ra, kể từ khi bước chân vào vòng xoáy của lời nguyền này, đây là lần đầu tiên anh thấy Chi thực sự được sống cho chính mình, không còn là “vật tế dự phòng”, không còn là một quân cờ trong những tính toán tàn độc của chú Khang hay những thế lực u minh.
“Anh không ngủ được. Có lẽ là do không quen với sự yên tĩnh này.” – Phi Vũ mỉm cười, một nụ cười không còn mang theo sự mệt mỏi hay cay đắng. “Còn em? Đã định được khi nào đi chưa?”
Linh Chi tiến lại gần, đứng cạnh anh, cùng nhìn về phía thung lũng xa xa. “Chuyến xe khách duy nhất ra khỏi đây sẽ khởi hành vào lúc tám giờ sáng. Em muốn đi sớm một chút để chào những người… thực sự cần được chào.”
Họ lặng lẽ đi bộ xuống dốc, hướng về phía nghĩa địa nằm ở cuối làng, nơi có những ngôi mộ không tên mà Phi Vũ đã dùng máu của mình để hóa giải địa mạch. Trên đường đi, không ai nói gì nhiều, nhưng sợi dây liên kết vô hình giữa hai người – những người cuối cùng còn sống sót để chứng kiến sự sụp đổ của vương triều họ Trần ô uế – dường như bền chặt hơn bao giờ hết.
Dừng lại trước nấm mộ của cha mình, Phi Vũ cúi đầu. Anh nhớ về lời dặn dò của cụ Mười trước khi cụ biến mất, nhớ về cái chết kinh hoàng của anh họ, và cả sự điên cuồng của chú Khang. Tất cả giờ đây chỉ còn là cát bụi. Linh Chi đặt một nhành hoa dại trắng muốt lên mộ, rồi cô quay sang nhìn Phi Vũ.
“Anh Vũ, anh thực sự quyết định sẽ đi theo nghề phục hồi kiến trúc cổ sao? Em cứ tưởng anh sẽ muốn quên sạch tất cả những gì liên quan đến những công trình kiến trúc mang đậm dấu ấn tâm linh này chứ.”
Phi Vũ khẽ lắc đầu, ánh mắt anh kiên định nhìn vào những di tích đổ nát xung quanh. “Không, Chi ạ. Trước đây anh phục hồi chúng vì đó là công việc, là đam mê kỹ thuật. Nhưng sau khi trải qua tất cả, anh nhận ra kiến trúc không chỉ là gạch đá hay gỗ lạt. Nó là nơi lưu giữ linh hồn, là nơi có thể trấn yểm ác ý nhưng cũng có thể lan tỏa thiện niệm. Anh muốn dùng khả năng của mình để biến những ngôi nhà cổ lạnh lẽo thành những không gian ấm áp, để những kẻ có dã tâm như chú Khang không còn cơ hội mượn ‘phong thủy’ để gieo rắc lời nguyền nữa. Anh sẽ đi học thêm về tâm linh học một cách bài bản, để cân bằng giữa lý trí và cảm quan.”
Linh Chi khẽ gật đầu, môi cô thoáng nở một nụ cười nhạt. “Anh luôn mạnh mẽ hơn em tưởng. Có lẽ đó là lý do vì sao anh là người phá bỏ được xích xiềng của con nhện đỏ đó.”
“Còn em thì sao, Chi?” – Phi Vũ nhìn sâu vào đôi mắt cô. “Đôi mắt đó… em sẽ dùng nó như thế nào?”
Linh Chi thở dài, ánh nhìn của cô lướt qua những linh hồn vất vưởng còn sót lại trong sương sớm – những thực thể giờ đây đã hiền hòa hơn, không còn oán khí. “Em đã quyết định rồi. Em sẽ lên một ngôi chùa cổ trên đỉnh núi phía Tây, nơi cụ Mười từng nhắc đến trong một vài mẩu chuyện rời rạc. Em sẽ học cách tu tập, học cách chế ngự đôi mắt này. Em không muốn chỉ ‘thấy’ mà không làm được gì. Em muốn dùng đôi mắt này để dẫn lối cho những linh hồn lạc lối, để họ không phải bị kẹt lại trong vòng xoáy hận thù như ‘Bà Chúa Không Mặt’ hay những người phụ nữ của họ Trần đã từng bị chôn sống làm thần giữ của.”
Cô ngừng một chút, rồi tiếp tục với vẻ kiên quyết lạ thường: “Mỗi người chúng ta đều có một nghiệp lực phải gánh vác. Anh chọn cách đối diện với trần thế để chữa lành, còn em chọn cách ẩn mình vào đạo pháp để cầu siêu cho chính dòng tộc mình và cho thiên hạ. Có lẽ, đây chính là sự sắp đặt cuối cùng của định mệnh sau cơn bão này.”
Phi Vũ cảm thấy có cái gì đó nghẹn lại ở cổ họng. Linh Chi mới chỉ đôi mươi, độ tuổi đẹp nhất của đời người con gái. Vậy mà cô lại chọn một cuộc sống cô tịch bên tiếng chuông và mõ. Nhưng anh hiểu, đối với Chi, đó không phải là sự chạy trốn, mà là sự cứu rỗi cao cả nhất. Cô đã nhìn thấy địa ngục, nên cô khao khát mang đến bình yên cho thế giới ấy.
Họ tiếp tục bước đi cho đến khi tới bến xe nhỏ ở đầu làng. Một chiếc xe khách cũ kỹ đã đậu sẵn, tiếng động cơ nổ xình xịch phá tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm. Đại úy Huy đã đứng đó tự bao giờ. Anh mặc một bộ thường phục, dựa lưng vào chiếc jeep quen thuộc, hút một điếu thuốc. Thấy họ đến, Huy vứt điếu thuốc, lấy chân di tàn rồi tiến lại gần.
“Hai người định đi thật à?” – Huy hỏi, dù trong ánh mắt anh đã biết rõ câu trả lời.
“Làng Cổ Nguyệt giờ chỉ còn là một ký ức buồn, anh Huy.” – Phi Vũ bắt tay người bạn đã đồng sinh cộng tử với mình. “Cảm ơn anh vì tất cả. Nếu không có những báo cáo hồ sơ 1974 của anh, tôi có lẽ đã không bao giờ tìm ra lối thoát.”
Huy cười khổ, đưa tay vỗ vai Vũ. “Đừng nói thế. Tôi chỉ làm việc của mình thôi. Chẳng qua hồ sơ của tôi toàn gặp ma gặp quỷ, nên giờ về thành phố viết báo cáo tổng kết, tôi sợ cấp trên sẽ bảo tôi bị điên đấy. Mà này, con đường phía trước của hai người đều không dễ dàng đâu. Cố gắng sống cho tốt, vì mạng sống của hai người không phải chỉ là của riêng hai người đâu, nó đánh đổi bằng máu của rất nhiều người đấy.”
Huy quay sang Linh Chi, rút trong túi áo ra một chiếc còi nhỏ bằng đồng cổ kính. “Tặng cô, Chi. Đây là vật tôi thu giữ được trong một vụ án trừ tà ở biên giới vài năm trước. Khi nào cô cảm thấy quá áp lực với ‘đôi mắt’ của mình, hãy thổi nó. Tiếng của nó giúp tâm trí người ta thanh tịnh hơn đấy.”
Linh Chi nhận lấy món quà, khẽ cúi đầu cảm ơn. Tiếng còi xe giục giã vang lên. Những hành khách lưa thưa bắt đầu lên xe.
Linh Chi quay lại nhìn Phi Vũ một lần cuối. Cô bất ngờ tiến tới và ôm chầm lấy anh. Cái ôm của cô nhẹ bẫng, mỏng manh như sương khói nhưng chứa đựng sự tin cậy tuyệt đối.
“Anh Vũ… sống thay phần của cha anh, của em, và của tất cả những người không được nhìn thấy bình minh hôm nay nhé.”
“Anh hứa.” – Phi Vũ thầm thì, mắt anh hơi nhòe đi.
Linh Chi buông anh ra, cô lùi lại vài bước rồi quay lưng bước lên xe. Qua ô cửa kính bụi bặm, cô vẫy tay chào. Phi Vũ và Huy đứng im lặng bên đường cho đến khi chiếc xe chỉ còn là một dấu chấm nhỏ biến mất sau khúc quanh của chân núi.
Làng Cổ Nguyệt sau lưng họ như một cái xác già nua đang dần tự phân hủy vào lòng đất mẹ. Những ngôi biệt thự sang trọng vốn được xây dựng trên máu và nước mắt giờ đây chỉ là những đống gạch vụn. Lời nguyền đã thực sự kết thúc, không phải bằng những nghi lễ kinh hoàng, mà bằng sự tỉnh ngộ và lòng bao dung của những kẻ kế thừa.
Huy đưa tay mở cửa xe jeep, hất hàm hỏi Vũ: “Về thành phố chứ? Tôi cho anh quá giang.”
Phi Vũ nhìn về phía rừng đa cổ thụ, nơi anh đã đốt danh sách tử thần đêm qua, rồi lại nhìn về con đường nhựa kéo dài tít tắp phía trước. “Không, Huy ạ. Tôi muốn đi bộ thêm một quãng nữa. Tôi muốn thực sự cảm nhận từng bước chân của mình trên mặt đất này mà không có con nhện nào ký sinh trên gáy. Tôi muốn thấy mặt trời lên đến đỉnh đầu.”
Huy gật đầu hiểu ý, anh lên xe, nổ máy và lùi xe lại. “Được thôi, gã kiến trúc sư kỳ quặc. Khi nào về đến Hà Nội, nhớ ghé sở tìm tôi làm vài chén trà đấy. Tôi vẫn còn nhiều chuyện chưa giải thích được trong vụ án này lắm.”
Chiếc xe jeep lao đi, để lại một mình Phi Vũ giữa con đường vắng. Anh bắt đầu bước đi. Những bước chân vững chãi, nhịp nhàng. Anh nhìn thấy một nhóm trẻ em từ ngôi làng lân cận đang dắt trâu ra đồng. Chúng cười đùa hồn nhiên, không biết gì về nỗi ám ảnh của Cổ Nguyệt cách đó không xa. Anh thấy một bà lão đang ngồi bên thềm nhà chải tóc cho đứa cháu nhỏ dưới nắng mai.
Cuộc sống bình dị ấy là điều mà suốt 200 năm qua, không một người họ Trần nào có được một cách trọn vẹn. Sự giàu sang của họ luôn đi kèm với sự lo âu, sự thành đạt của họ luôn nồng nặc mùi tử khí. Còn anh, dù bây giờ trắng tay, dù sự nghiệp phải bắt đầu lại từ con số không, nhưng anh có sự tự do – một loại tài sản vô giá mà vàng bạc không bao giờ mua nổi.
Phi Vũ rút điện thoại ra, anh xóa đi số liên lạc của những “đối tác” làm ăn từng thân cận với chú Khang, xóa sạch những mối quan hệ sặc mùi tiền bạc và thủ đoạn. Anh lưu lại một số điện thoại duy nhất vừa nhận được qua tin nhắn từ Huy: Số của một chuyên gia nghiên cứu văn hóa đình chùa ở mạn Bắc Ninh. Đó sẽ là điểm khởi đầu cho chương tiếp theo của cuộc đời anh.
Gió từ sông thổi vào, làm tung bay vạt áo khoác của anh. Phi Vũ hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mát lạnh của hơi nước và mùi nồng nàn của cỏ cây. Trên vai anh không còn sức nặng của ngàn cân oan khiên. Anh cảm thấy như mình vừa được tái sinh trong một hình hài mới, một định mệnh mới.
Mỗi người một con đường mới.
Linh Chi đi tìm sự an lạc trong kinh kệ để hóa giải nghiệp chướng của dòng họ. Huy trở về với nhiệm vụ giữ gìn trật tự cho người sống. Còn anh, Trần Phi Vũ, anh sẽ trở thành người xây dựng, người phục dựng lại những giá trị đã bị lãng quên, để kiến trúc không còn là cái lồng của quỷ dữ mà trở thành bệ đỡ cho tâm hồn con người.
Ánh mặt trời đã lên cao quá ngọn cây đa. Bóng của anh đổ dài trên mặt lộ, thẳng tắp và rõ ràng. Một cánh bướm trắng dập dờn bay qua, rồi đậu nhẹ lên vai anh như một sự chúc phúc lặng lẽ. Phi Vũ mỉm cười, tiếp tục vững bước về phía chân trời đang rộng mở.
Con đường phía trước vẫn còn xa, nhưng với một người đã đi xuyên qua bóng tối của địa ngục dòng họ, thì không có ánh hoàng hôn nào là quá muộn để bắt đầu lại một khởi đầu mới. Lời nguyền đã chết, và sự sống – sự sống chân chính của một con người tự do – giờ mới thực sự nảy mầm.
Phi Vũ ngẩng cao đầu, để ánh nắng bao trùm lấy gương mặt anh. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, không phải vì đau khổ, mà vì quá đỗi hạnh phúc.
“Cha, mọi người… Hãy bình yên nhé.”
Tiếng nói của anh hòa vào gió, tan biến vào hư không, trả lại cho nhân gian một mùa xuân yên tĩnh vốn dĩ thuộc về nó từ ngàn đời. Kết thúc một kiếp nạn, bắt đầu một hành trình cứu rỗi. Thế giới linh dị vẫn còn đó, những bí ẩn vẫn còn tồn tại ở đâu đó trong màn sương, nhưng với người nắm giữ “chìa khóa” của những lời nguyền, trái tim dũng cảm và chính nghĩa chính là bùa hộ mệnh vạn năng nhất.
Trần Phi Vũ đi mãi, đi mãi, cho đến khi hình bóng anh tan vào ánh dương rạng rỡ của một ngày mới hoàn toàn sạch sẽ oán hờn.