Lời Nguyền Của Dòng HọChương 166: Món quà từ quá khứ
Ánh nắng chiều muộn của Hà Nội mang một màu vàng vọt như nước trà pha loãng, chiếu xuyên qua lớp kính cường lực của văn phòng kiến trúc “Vũ Nguyên”. Trần Phi Vũ ngồi bất động trước bàn làm việc, ánh mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính đang hiển thị bản vẽ mặt cắt của một tổ hợp cao ốc. Thế nhưng, tâm trí anh lại đang phiêu dạt về một nơi rất xa, nơi có dòng sông Hắc Thủy mờ mịt khói sóng và bóng dáng ngôi nhà tổ dòng họ Trần Phi đổ sập trong ngọn lửa rực trời của những tháng ngày trước.
Bình yên. Anh đã từng ngỡ rằng mình đã chạm tay vào hai chữ ấy. Sau buổi lễ cầu siêu lớn ở làng Cổ Nguyệt, khi những lá bùa cuối cùng cháy thành tro bụi, khi Cụ Mười giao cho anh những lá thư của cha, Phi Vũ đã thực sự tin rằng xiềng xích của chín đời đã đứt đoạn. Vết bớt nhện đỏ trên gáy anh đã mờ đi, chỉ còn lại một vệt sẹo phẳng lặng.
Nhưng ba ngày nay, vệt sẹo ấy bắt đầu hành hạ anh bằng những cơn ngứa ngáy tận xương tủy.
Vũ khẽ đưa tay ra sau gáy, chạm vào nơi vốn là “nguồn cơn của mọi nỗi đau”. Một cảm giác râm ran như có hàng nghìn con kiến lửa đang bò dưới lớp da thịt khiến anh khẽ rùng mình. Khi rút tay lại, anh sững sờ thấy những vệt đỏ li ti thấm ra đầu ngón tay. Vết sẹo đang rỉ máu, một thứ máu đen sẫm và có mùi ngai ngái của bùn đất lâu năm.
Lòng anh thắt lại. Lời nguyền chưa dứt, hay bóng ma của quá khứ đang quay trở lại đòi nợ theo một cách khác?
“Cốc, cốc!”
Tiếng gõ cửa đột ngột khiến Vũ giật bắn mình. Lan, cô trợ lý trẻ của anh, bước vào với một chiếc hộp gỗ trên tay. Gương mặt cô lộ rõ sự ái ngại:
“Anh Vũ, có người vừa gửi cái này đến cho anh. Họ để lại ở quầy lễ tân rồi đi ngay, không ghi địa chỉ người gửi, cũng chẳng có thông tin gì ngoài tên anh trên tờ giấy dán bên trên.”
Vũ liếc nhìn chiếc hộp. Nó dài khoảng hai gang tay, làm bằng loại gỗ mun đen nhánh, bề mặt xù xì và phủ một lớp bụi mỏng như thể vừa được đào lên từ lòng đất. Điều kỳ lạ là ngay khi Lan bước vào phòng, không khí mát lạnh từ điều hòa dường như đặc quánh lại, mang theo một mùi vị mà Phi Vũ cả đời này cũng không thể quên: mùi gỗ sưa trộn lẫn với mùi nhang tàn khô khốc của từ đường.
“Được rồi, em để đó đi. Cảm ơn em.” Vũ cố giữ giọng bình thản, nhưng đôi bàn tay dưới gầm bàn đã siết chặt lại.
Sau khi Lan đi khỏi và khép cửa, căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Chiếc hộp gỗ nằm trơ trọi trên chiếc bàn làm việc hiện đại, trông lạc lõng và đầy đe dọa. Phi Vũ chậm rãi đứng dậy, hơi thở của anh trở nên nặng nề. Bản năng của một kẻ từng bước qua lằn ranh sinh tử mách bảo anh rằng bên trong chiếc hộp kia không phải là một món quà, mà là một sự định đoạt.
Anh tiến lại gần. Chiếc hộp không có khóa, chỉ có một sợi chỉ đỏ quấn nhiều vòng quanh nắp gỗ, buộc lại bằng một nút thắt cổ quái mà anh từng thấy trong các nghi thức trấn yểm của Cụ Mười. Khi ngón tay Vũ chạm vào sợi chỉ đỏ, một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng anh, làm vết sẹo sau gáy nhói lên một nhịp đau đớn.
“Cha… là người gửi cái này sao?” Anh thì thào, dù biết người cha quá cố của mình đã không còn hiện hữu trên cõi đời này để thực hiện hành động đó.
Vũ dùng một chiếc kéo kiến trúc sắc lẹm cắt đứt sợi chỉ đỏ. Một tiếng “tách” khô khốc vang lên, âm thanh ấy vọng lại trong căn phòng kín như tiếng bẻ xương người. Anh hít một hơi sâu, chậm rãi đẩy nắp hộp sang một bên.
Bên trong không có vàng bạc, không có những cổ vật xa hoa mà dòng họ Trần Phi từng tích trữ bằng máu. Chỉ có ba thứ nằm ngay ngắn trên lớp vải lót màu vàng nghệ mục nát.
Thứ nhất là một cuốn sổ tay nhỏ bọc da thú màu xám xịt. Lớp da khô héo, nhăn nheo, sờ vào cảm giác nhám tay như da của một xác ướp. Vũ mở trang đầu tiên. Chữ viết bên trong đã nhòe mờ bởi thời gian, nhưng nét bút cứng cỏi, sắc lạnh ấy thì anh không thể lầm được. Đó là thủ bút của Trần Vĩnh Khang – người chú trưởng tộc tham lam đã chết thảm trong hầm mộ.
Ánh mắt Vũ dừng lại ở dòng tiêu đề viết bằng mực tàu đen bóng: *“Huyết thệ Bình Yên: Khoản vay thứ mười”*.
Trái tim anh đập liên hồi. Làng Bình Yên? Đó chính là nơi cha anh đã để lại sơ đồ đất trong di chúc, nơi anh tưởng là mảnh đất hứa để bắt đầu lại cuộc đời. Tại sao nó lại xuất hiện trong sổ ghi chép của một kẻ tàn ác như chú Khang?
Thứ hai là một chiếc la bàn bằng đồng cũ kỹ, nhưng chiếc kim chỉ hướng không làm từ sắt hay từ tính, mà là một mảnh xương mảnh nhỏ màu trắng đục, đầu mài nhọn. Điều kỳ quái là chiếc kim xương ấy không hề quay về hướng Bắc. Nó cứ xoay vòng liên tục như bị kích động, cuối cùng dừng lại, chỉ thẳng về phía gáy của Phi Vũ.
Cái lạnh bắt đầu lan tỏa từ bàn chân Vũ lên đến đỉnh đầu. Chiếc la bàn này không chỉ phương hướng, nó đang chỉ về phía lời nguyền.
Và thứ ba, vật nằm ở đáy hộp, là thứ khiến Phi Vũ thực sự kinh hoàng.
Đó là một bức ảnh trắng đen đã ố vàng, chụp cảnh một đoàn người mặc áo thụng, đứng trước một công trình kiến trúc đang thi công dở dang. Giữa bức ảnh, đứng cạnh một người đàn ông trung niên mang dáng vẻ quyền lực của tổ tiên họ Trần, là một chàng trai trẻ. Chàng trai ấy khoác lên mình bộ trang phục của những thập niên đầu thế kỷ 20, nhưng gương mặt, đôi mắt và cả nụ cười buồn bã kia… chính xác là khuôn mặt của Trần Phi Vũ.
Phía sau bức ảnh có dòng chữ quốc ngữ cổ viết bằng máu đã khô, sắc nét đến mức dường như nó mới được viết vào ngày hôm nay:
*“Kẻ vay mạng được sống, kẻ trả mạng phải luân hồi. Gold Tower không phải là một tòa nhà, nó là cái cũi để nhốt thời gian của họ Trần. Hẹn gặp lại con tại tầng 99, nơi bình minh không bao giờ tới.”*
Phi Vũ khuỵu xuống ghế, mồ hôi hột lăn dài trên trán. Bức ảnh rơi khỏi tay anh, lật mặt lại. Lúc này, anh mới nhận thấy điều khủng khiếp nhất. Trong ảnh, đằng sau chàng trai giống hệt anh, mập mờ trong bóng tối của công trình, là hàng chục người phụ nữ không có mặt, đứng chen chúc nhau, đôi bàn tay gầy guộc của họ đang đặt lên vai của “anh” trong quá khứ.
“Không thể nào…” Vũ lẩm bẩm trong cơn chấn động. “Mình đã đốt sạch tất cả rồi mà. Cụ Mười đã nói lời nguyền đã hết rồi cơ mà!”
Đúng lúc đó, đèn văn phòng chợt chớp tắt liên hồi. Những bản thiết kế treo trên tường bắt đầu sột soạt như có ai đó đang lật dở. Trong bóng tối lờ mờ của buổi chạng vạng, Phi Vũ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình qua lớp kính cửa sổ.
Vết sẹo trên gáy anh không còn rỉ máu nữa. Thay vào đó, nó đang từ từ nứt ra, những sợi tơ nhện đen nhánh bắt đầu đâm chồi ra từ lớp thịt tươi, quấn lấy cổ anh như một chiếc vòng thòng lọng vô hình.
Vết nhện đã mọc chân thứ tám. Con nhện đã hoàn thiện.
Một giọng nói thì thào, mang theo hơi lạnh của đáy sông Hồng và mùi vị của mộ huyệt, vang lên ngay sát vành tai anh:
“Món quà này… con có thích không, Phi Vũ?”
Anh quay phắt lại, nhưng căn phòng trống rỗng. Chỉ có chiếc la bàn bằng xương trên bàn là vẫn đang điên cuồng xoay tròn, và cuốn sổ tay bọc da thú tự động lật sang trang kế tiếp. Ở đó, một bản đồ kiến trúc mới hiện ra, không phải làng Cổ Nguyệt, cũng chẳng phải Gold Tower, mà là một ngôi làng nhỏ mang tên Bình Yên – nơi được vẽ theo hình dáng của một con nhện khổng lồ đang ôm lấy một ngôi mộ lớn.
Phi Vũ nhận ra một sự thật cay đắng. Lời nguyền không mất đi, nó chỉ được di dời. Những gì anh làm ở làng Cổ Nguyệt chỉ là kết thúc một chương cũ. Và chiếc hộp gỗ này chính là thư mời anh bước vào hồi kết của một vở kịch mà tổ tiên anh đã dày công biên soạn từ hàng trăm năm trước.
Làng Bình Yên. Địa danh nghe thật hiền hòa, nhưng qua nét vẽ tàn độc trong cuốn sổ, đó chính là nấm mồ tiếp theo đang đợi anh.
Vũ cầm lấy chiếc chìa khóa đồng gỉ sét nằm khuất dưới lớp vải lót của chiếc hộp – một vật phẩm mà anh vừa nhìn sót. Chiếc chìa khóa có hình dạng của một xương đốt ngón tay người. Khi anh nắm chặt nó, những tiếng than khóc nghẹn ngào từ quá khứ ùa về trong tâm thức, như thể hàng nghìn người dòng họ Trần đang gào thét tên anh từ cõi âm ty.
Bên ngoài, trời đã tối hẳn. Ánh đèn đường Hà Nội hắt vào văn phòng những vệt sáng xanh xao. Phi Vũ đứng dậy, thu dọn cuốn sổ, chiếc la bàn và bức ảnh vào trong ba lô. Anh biết mình không còn sự lựa chọn nào khác. Trốn chạy chỉ khiến lời nguyền nuốt chửng những người xung quanh anh, giống như cách nó đã tước đi mạng sống của cha anh và bao người khác.
Anh cầm điện thoại, bấm một dãy số đã thuộc lòng từ lâu.
“Alô, đại úy Huy đấy ạ? Tôi có quà rồi. Một món quà từ những người đã chết… Anh chuẩn bị xe đi, chúng ta sẽ đến làng Bình Yên ngay trong đêm nay.”
Vũ bước ra khỏi văn phòng. Khi cánh cửa đóng sầm lại, chiếc hộp gỗ trên bàn đột ngột bốc cháy, ngọn lửa xanh lét không hề tỏa nhiệt mà tỏa ra mùi thịt cháy khét lẹt. Trong đống tro tàn, một con nhện đỏ thật sự, to bằng lòng bàn tay, từ từ bò ra, lẩn vào bóng tối của kẽ tường, hướng về phía tòa cao ốc Gold Tower đang sừng sững giữa trời đêm như một thanh kiếm rỉ máu đâm vào lòng thành phố.
Quá khứ không bao giờ chết. Nó chỉ nằm đợi cho đến khi món quà của nó được mở ra. Và Trần Phi Vũ vừa mới chính thức mở ra cánh cửa dẫn đến địa ngục cuối cùng của dòng họ mình.