Lời Nguyền Của Dòng HọChương 195: Đối mặt với \”Ông Trùm\” đứng sau các lời nguyền
Mưa rào quất mạnh vào lớp kính chống đạn của chiếc xe SUV đen bóng, biến khung cảnh thành phố về đêm thành một mớ hỗn độn của ánh đèn neon nhòe nhoẹt. Trần Phi Vũ ngồi ở ghế sau, đôi mắt anh không rời khỏi màn hình máy tính bảng đang hiển thị sơ đồ nhiệt của Khu Trung tâm Dữ liệu phía Tây. Cây thước đồng trong tay anh lạnh ngắt, thỉnh thoảng lại run nhẹ lên khi xe đi qua những vùng có từ trường lạ.
Bên cạnh anh, Linh Chi nhắm nghiền mắt, hai tay đan chặt vào nhau. Đôi mắt âm dương của cô dù đang che giấu sau lớp kính râm nhưng vẫn khiến cô run rẩy. Cô không nhìn bằng mắt, cô nhìn bằng linh giác. Và những gì cô thấy không phải là những con đường cao tốc bằng bê tông, mà là những sợi tơ máu chằng chịt đang đổ dồn về phía “Trái tim số” của thành phố.
“Chúng ta đang đi vào cái bụng của một con quái vật bằng silic và sắt thép, Vũ ạ,” Linh Chi thì thầm, giọng cô mỏng manh như tiếng gió rít qua khe cửa. “Em không thấy ma quỷ theo cách thông thường nữa. Chúng… chúng đã tan chảy vào dòng điện.”
Trần Phi Vũ nắm lấy bàn tay lạnh giá của em họ. “Lời nguyền của họ Trần chúng ta bắt nguồn từ đất, từ xương thịt của những người bị trấn yểm dưới móng nhà. Nhưng kẻ mà chúng ta sắp đối mặt… hắn đã nâng tầm nỗi đau đó lên một thứ tần số cao hơn. Hắn không chỉ muốn giết người, hắn muốn kiểm soát cả nghiệp lực bằng dữ liệu.”
Chiếc xe dừng lại trước cổng vào của tòa nhà Titan – nơi đặt trung tâm lưu trữ dữ liệu lớn nhất khu vực. Nó không giống một từ đường dòng họ với những đầu đao cong vút hay mùi nhang tàn u ám. Đây là một khối lập phương khổng lồ, xám xịt và câm lặng, được bảo vệ bởi hàng tầng hàng lớp an ninh điện tử và những vòng xoáy âm khí vô hình mà chỉ những người có “duyên” mới cảm nhận được.
Trần Minh Triết bước xuống xe đầu tiên, trên vai là chiếc túi đựng những pháp bảo hiện đại kết hợp với bùa chú cổ truyền. Anh nhìn lên đỉnh tòa nhà, nơi ánh sáng xanh lè của dàn máy chủ hắt lên mây mù. “Nơi này không có mạch đất tự nhiên. Hắn đã tự tạo ra một ‘Long mạch nhân tạo’ bằng đường cáp quang ngầm. Phi Vũ, cậu nhìn thấy điểm yếu kiến trúc không?”
Phi Vũ bước xuống, hít một hơi thật sâu cái không khí sặc mùi ozone và ẩm ướt. Anh nhìn tòa nhà bằng đôi mắt của một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, nhưng tâm trí anh đang vẽ ra những đường nối tâm linh.
“Hắn xây dựng theo sơ đồ ‘Vạn Linh Quy Tông’. Mỗi ổ đĩa cứng ở đây không chỉ chứa dữ liệu người dùng, nó chứa mảnh hồn của những người đã từng chết bởi lời nguyền thuộc Thất Đại Huyết Nguyền. Hắn thu thập nỗi đau thành những byte dữ liệu để nuôi dưỡng một thứ gì đó ở lõi. Lối vào không nằm ở cổng chính, mà nằm ở vị trí ‘Hư không sát’.”
Họ lặng lẽ di chuyển qua khu vực bãi đỗ xe ngầm, tránh né những camera có cảm biến nhiệt. Phi Vũ dẫn họ đến một trạm biến áp nằm sâu trong góc tối của tầng hầm. Tại đây, tiếng ồn trắng của dòng điện chạy qua các cuộn dây đồng khiến tai họ ong ong.
“Ở đây,” Phi Vũ chỉ tay vào một bức tường phẳng lì, nhưng trong đôi mắt anh, bức tường đó đang rỉ máu. “Phía sau bức tường này là ‘Huyết Server’. Kẻ chúng ta tìm đang đợi bên trong.”
Linh Chi run rẩy đưa tay lên. Khi đầu ngón tay cô chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo, một làn sóng ký ức kinh hoàng ập đến. Cô thấy những dòng mật mã chảy qua như những đàn sâu bọ, mỗi ký tự là một tiếng hét thất thanh.
“Hắn… hắn đang nhìn chúng ta,” cô nấc nghẹn.
*Rầm!*
Cánh cửa kim loại nặng nề trượt mở mà không cần chìa khóa, để lộ một hành lang dài tít tắp, được thắp sáng bằng những thanh đèn LED màu đỏ rực, trông giống như thực đạo của một sinh vật khổng lồ.
Ở cuối hành lang, một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế xoay bọc da sang trọng, đối diện với hàng chục màn hình máy tính đang nhảy múa các chỉ số linh hồn. Ông ta không già nua như cụ Mười, cũng không điên loạn như Trần Vĩnh Khang. Ông ta mang một vẻ ngoài lịch lãm, mái tóc chải chuốt bạc trắng ở hai bên thái dương, khoác lên mình bộ comple may đo tinh tế. Đó là Ma Viễn – kẻ mà giới tâm linh bí mật gọi là “Ông Trùm” đứng sau các bản giao kèo máu giữa các dòng họ.
“Đến muộn hơn tôi tưởng đấy, Phi Vũ,” Ma Viễn không quay đầu lại, giọng ông ta trầm thấp và đầy sức mạnh, lan tỏa trong căn phòng sặc mùi điện tử và gỗ trầm hương.
Phi Vũ bước vào, cây thước đồng của anh bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực do oán khí xung quanh quá lớn. “Thì ra là ông. Kẻ đã viết lại bản đồ địa mạch của làng Cổ Nguyệt, kẻ đã gợi ý cho chú Khang dùng máu người để đổi lấy sự phồn vinh giả tạo.”
Ma Viễn xoay ghế lại, trên tay ông ta là một chiếc đồng hồ cát, nhưng thay vì cát, bên trong là những bụi đỏ li ti rực sáng như đom đóm. “Đừng nói về sự giàu sang một cách khinh rẻ như vậy. Các người đều được hưởng lợi từ nó trước khi nhận ra cái giá. Tôi chỉ là một người kế toán, ghi chép lại nợ nần và thu hồi khi đến hạn.”
“Nhưng ông đã đi quá xa!” Phi Vũ quát lớn. “Sử dụng trung tâm dữ liệu để lưu trữ mảnh hồn, ông định làm gì? Tạo ra một Quỷ Thai bằng công nghệ sao?”
Ma Viễn cười nhẹ, tiếng cười nghe như tiếng mảnh kính vỡ va vào nhau. “Công nghệ chỉ là cái xác, tâm linh là cái hồn. Phi Vũ, cậu có biết tại sao dòng họ Trần của cậu lại là kẻ duy nhất trong Thất Đại Huyết Nguyền có thể sinh ra một người như cậu không? Một kiến trúc sư của cái chết? Đó là vì mẹ cậu…”
Nghe đến mẹ, trái tim Phi Vũ như bị bóp nghẹt. “Mẹ tôi liên quan gì đến chuyện này?”
Ma Viễn đứng dậy, bước về phía bức tường kính phía sau, nhìn xuống hàng nghìn dàn máy chủ đang nhấp nháy xanh đỏ. “Bà ấy không phải nạn nhân. Bà ấy là người đã cùng tôi thiết kế nên hệ thống ‘Luân Hồi Số’ này. Bà ấy nhận ra rằng thịt xương con người quá hữu hạn để chứa đựng sức mạnh của lời nguyền cổ đại. Chỉ có thế giới số mới có đủ dung lượng để biến nỗi đau thành một vị thần mới.”
“Ông nói dối!” Linh Chi hét lên, đôi mắt cô rớm lệ. “Mẹ của anh Vũ đã biến mất để bảo vệ anh ấy!”
“Bảo vệ bằng cách giấu mình vào các bảng mạch sao?” Ma Viễn đưa tay nhấn một phím trên bàn điều khiển.
Ngay lập tức, các màn hình trong phòng hợp nhất thành một khuôn mặt khổng lồ. Đó là một khuôn mặt không hoàn chỉnh, được chắp vá từ hàng triệu điểm ảnh lấp lánh, nhưng Phi Vũ ngay lập tức nhận ra đôi mắt đó. Đôi mắt u sầu và dịu dàng đã ám ảnh anh suốt những năm tháng tuổi thơ.
“Mẹ…” Phi Vũ quỳ sụp xuống, đầu óc anh choáng váng. Cây thước đồng rơi xuống sàn đá kêu lên tiếng *vong vong*.
“Con trai,” giọng nói vang lên từ hệ thống loa âm thanh vòm, méo mó và mang âm hưởng điện tử, nhưng hơi thở thì đúng là của bà. “Con không nên đến đây. Quy luật đã thay đổi. Thế giới này sắp được lập trình lại bằng chính nỗi đau của tổ tiên chúng ta.”
Ma Viễn bước đến bên cạnh Phi Vũ, đặt tay lên vai anh. Cảm giác từ bàn tay ông ta không phải là hơi ấm con người, mà là một cú sốc điện tê tái. “Phi Vũ, vết bớt trên gáy cậu không phải là hoa Bỉ Ngạn đơn thuần nữa. Nó là một mã nguồn. Chỉ có cậu mới có thể kích hoạt tiến trình ‘Tận Thế Tịnh Hóa’. Hãy giúp tôi đưa tất cả linh hồn của dòng họ Trần, họ Mạc, họ Nguyễn… vào đám mây này. Họ sẽ sống mãi mãi, không đau đớn, trong một thực tại mô phỏng hoàn hảo.”
Linh Chi nhận ra điều gì đó kinh khủng. “Anh Vũ, đừng nghe hắn! Hắn muốn dùng anh như một chiếc cầu chì để giải phóng toàn bộ oán khí tích tụ nghìn năm vào mạng lưới điện toàn cầu. Nếu hắn làm vậy, bất cứ ai chạm vào điện thoại, máy tính, bất cứ ai đang kết nối… đều sẽ bị lời nguyền ám vào!”
Trần Minh Triết rút ra ba lá bùa vàng, niệm chú rồi phóng thẳng về phía Ma Viễn. Nhưng trước khi lá bùa chạm vào ông ta, một bức tường từ trường xanh biếc hiện ra, đốt cháy chúng thành tro bụi trong chớp mắt.
“Minh Triết, đạo hạnh của cậu chỉ là trò trẻ con trong một căn phòng có dòng điện xoay chiều triệu vôn này,” Ma Viễn nói, mắt ông ta lóe lên tia điện cực mạnh.
Phi Vũ gồng mình đứng dậy, vết bớt sau gáy anh bắt đầu nhói lên, tỏa ra những luồng khí đen cuồn cuộn. Anh nhìn mẹ mình – giờ đây chỉ còn là những chuỗi mã hóa trên màn hình – rồi nhìn Ma Viễn.
“Ông nói đúng một điều, Ma Viễn,” Phi Vũ khàn giọng, máu bắt đầu chảy ra từ mũi anh. “Kiến trúc sư là người hiểu rõ nhất cách xây dựng, nhưng cũng là người biết rõ nhất nơi đặt thuốc nổ để đánh sập một tòa nhà.”
Ma Viễn hơi biến sắc. “Cậu định làm gì?”
Phi Vũ cầm lại cây thước đồng, nhưng thay vì dùng sức mạnh tâm linh, anh bắt đầu dùng kiến thức về hệ thống điện toán mà anh đã âm thầm nghiên cứu. Anh lao đến bảng điều khiển chính.
“Tòa nhà này xây theo ‘Hư không sát’, nhưng trọng tâm của nó nằm ở bể làm mát nitơ lỏng bên dưới dàn máy chủ lõi,” Phi Vũ nói, đôi tay anh lướt nhanh trên bàn phím. “Nếu tôi thay đổi tần số cộng hưởng của dòng điện vào hệ thống làm mát, toàn bộ mảnh hồn trong ‘Huyết Server’ sẽ bị đóng băng vĩnh viễn, kể cả mã nguồn trong gáy tôi.”
“Cậu sẽ chết!” Ma Viễn gầm lên, vẻ lịch lãm biến mất, thay vào đó là sự dữ tợn của một kẻ sắp mất đi gia tài cả đời. “Cậu sẽ giết chết cả linh hồn của mẹ cậu đang lưu trữ trong đó!”
“Mẹ tôi đã chết từ 20 năm trước rồi,” Phi Vũ nghẹn ngào, nước mắt lăn dài. “Những gì ông giữ lại ở đây chỉ là một bóng ma nô lệ. Mẹ, mẹ muốn con kết thúc việc này đúng không?”
Hình ảnh người mẹ trên màn hình mỉm cười u uất. Một dòng chữ hiện lên chớp nhoáng trên mã code: “LÀM ĐI, CON TRAI.”
Ma Viễn lao đến, đôi bàn tay ông ta biến thành những móng vuốt sắt thép lấp loáng điện xanh. Trần Minh Triết lao ra cản bước, dùng chính cơ thể mình để hứng chịu cú đánh sấm sét của Ma Viễn. Minh Triết văng vào tường, bất tỉnh nhân sự.
Linh Chi rút từ trong túi ra một lọ máu tươi – máu của chính cô, hậu duệ cuối cùng mang thiên nhãn – rồi vẩy mạnh lên các ổ đĩa xung quanh. “Máu đào rửa sạch tạp uế! Vũ, làm đi!”
Phi Vũ nhấn phím Enter cuối cùng.
Một âm thanh rền vang như tiếng chuông chùa vang lên từ tận đáy sâu của tòa nhà, nhưng nó bị bóp méo bởi tiếng rít của kim loại bị đóng băng. Luồng nitơ lỏng phun trào khắp các đường ống, biến những dàn máy chủ triệu đô thành những khối băng u ám.
Ánh sáng đỏ trong phòng lịm dần. Ma Viễn gào lên đau đớn khi quyền năng của ông ta bị hút ngược vào hệ thống đang sụp đổ. Những sợi dây cáp điện xung quanh rung chuyển như những con rắn bị bóp cổ.
“Trần Phi Vũ! Mày không thể xóa bỏ lời nguyền! Mày chỉ mới đóng băng nó thôi!” Ma Viễn bị một luồng áp suất cực lớn đẩy lùi về phía cửa sổ. Tấm kính vỡ tan, và ông ta bị hút ra ngoài không gian tối tăm của đêm mưa, biến mất vào hư không như một linh hồn lỗi.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ hệ thống đang đếm ngược những giây cuối cùng trước khi tự hủy.
Phi Vũ khuỵu xuống bên cạnh màn hình chính đang tắt lịm. Hình ảnh mẹ anh nhòe đi, rồi biến thành một dòng mật mã cuối cùng trước khi mất hẳn: *“Hẹn gặp con ở một vòng luân hồi không có hận thù.”*
Vết bớt sau gáy Phi Vũ rỉ máu, nhưng cảm giác đau đớn dữ dội đã biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến tê tái.
“Vũ… chúng ta phải đi… tòa nhà sắp nổ tung vì áp suất rồi,” Linh Chi dìu Minh Triết đứng dậy, lay mạnh vai Phi Vũ.
Anh nhìn đống hoang tàn xung quanh – sự kết thúc của một kỷ nguyên kinh dị cũ và sự bắt đầu của một cuộc chiến mới. Anh biết, Ma Viễn chưa chết, và Đại úy Huy – người giờ đây đang mang trong mình sức mạnh hỗn hợp kia – vẫn còn ở ngoài kia.
“Mới chỉ là bắt đầu thôi,” Phi Vũ thì thầm.
Họ thoát ra ngoài ngay trước khi một tiếng nổ câm lặng từ bên trong tòa nhà Titan biến toàn bộ dữ liệu tâm linh của Ma Viễn thành những tro bụi điện tử. Giữa cơn mưa lạnh buốt của thành phố, Phi Vũ đứng nhìn khối kiến trúc kiêu hãnh giờ đây chỉ còn là một nấm mồ băng giá.
Lời nguyền của dòng họ Trần đã tạm thời ngủ yên, nhưng vết sẹo hoa Bỉ Ngạn trên gáy anh lại bắt đầu phát ra một ánh sáng màu bạc lạ lẫm. Lời nguyền không mất đi, nó đã… thăng hoa thành một thứ khác mà ngay cả anh cũng chưa thể gọi tên.
Trong bóng tối của con hẻm đối diện, một bóng người cao gầy với bộ cảnh phục rách nát đang đứng lặng lẽ. Ánh mắt Huy đỏ rực như hai đốm lửa, phản chiếu sự sụp đổ của tòa nhà. Huy quay lưng đi, để lại một ký hiệu nhện máu khổng lồ trên bức tường gạch – biểu tượng của Thất Đại Huyết Nguyền hiện đại.
Cuộc chơi của những kẻ dệt hồn chỉ mới thực sự khai màn.