Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 13: Đỉnh cao của sự đơn giản**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:41:55 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 13: ĐỈNH CAO CỦA SỰ ĐƠN GIẢN

Ánh nắng buổi sớm ở Thanh Vân giới vốn rất dịu dàng, nó lách qua những kẽ lá của rặng trúc già, rớt xuống hiên của quán trà nhỏ theo những đốm tròn vàng vọt. Thế nhưng, sự bình lặng ấy đột ngột bị bẻ gãy.

Ở chân trời phía Đông, một luồng ánh sáng chói lòa như có hàng vạn mặt trời cùng lúc nổ tung. Tiếng gầm thét của kim loại xé rách không khí truyền đến từ vạn dặm xa, âm thanh đanh thép và lạnh lẽo, khiến cho chim chóc trong rừng kinh hoàng vỗ cánh bay tán loạn.

"Đến rồi." Lão Quy đang nằm phơi nắng trên tảng đá phẳng, khẽ hé một con mắt già nua, lầm bầm một câu.

Tô Nguyệt Nhi đứng ở cửa quán trà, tay ghì chặt chuôi trọng kiếm trên lưng. Đôi lông mày thanh tú của nàng nhíu chặt lại, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. Nàng có thể cảm nhận được áp lực kinh hồn đang đổ sụp xuống. Đó không phải là áp lực của linh khí đơn thuần, mà là ý chí của vạn thanh kiếm đang đồng loạt xuất phong.

Trên bầu trời, mây trắng bị cắt nát thành từng mảnh nhỏ. Lục Thiên Phong hiện ra, đứng trên một thanh cự kiếm hoàng kim khổng lồ. Phía sau hắn, không gian rạn nứt, để lộ ra một thông đạo huy hoàng. Từ trong thông đạo đó, mười vạn thanh kiếm đủ màu sắc, đủ hình dạng, bay lượn như một bầy châu chấu rợp trời. Mỗi thanh kiếm đều mang một khí tức khác nhau: có thanh rực cháy hừng hực, có thanh hàn khí thấu xương, có thanh lại quấn quýt lôi điện tím ngắt.

Vạn Kiếm Tiên Tử – Lục Thiên Phong. Danh hiệu này không phải tự nhiên mà có. Hắn dành cả đời để sưu tầm kiếm, mỗi một thanh kiếm hắn nắm giữ đều tương ứng với một đạo quy tắc của trời đất.

Hắn hạ xuống không trung, cách quán trà chừng trăm trượng. Kiếm khí quanh thân hắn hóa thành cuồng phong, thổi bay lớp bụi trần trên con đường mòn, khiến rặng trúc xào xạc như muốn gãy đổ.

"Ninh Vô Trần, ra đây!" Lục Thiên Phong cất lời, tiếng nói của hắn như tiếng kiếm va vào nhau, sắc lẹm và chói tai.

Cánh cửa gỗ mục nát của quán trà "cọt kẹt" mở ra.

Ninh Vô Trần bước ra ngoài trong bộ đạo bào xám cũ kỹ, tà áo hơi nhăn nheo vì ngủ tư thế không chuẩn. Hắn lấy tay dụi dụi mắt, nhìn vầng hào quang rực rỡ phía trước bằng ánh mắt lờ đờ, rồi đưa tay che miệng ngáp dài một cái.

"Ồn… Thật sự là quá ồn." Ninh Vô Trần lầm bầm, giọng điệu mang theo sự oán trách của một kẻ bị đánh thức lúc nửa đêm.

Lục Thiên Phong thấy vẻ mặt khinh khỉnh ấy thì nộ khí xung thiên. Hắn đường đường là bậc tông sư của kiếm đạo, đi đến đâu vạn người quỳ lạy đến đó, vậy mà kẻ trước mặt lại coi hắn như một con ruồi đang vo ve làm phiền giấc ngủ.

"Ngươi nghĩ giết được một tên tiểu tốt như Hàn Tuyến là có tư cách ngạo mạn trước mặt ta sao?" Lục Thiên Phong phất tay, mười vạn thanh kiếm sau lưng đồng loạt hướng mũi về phía Ninh Vô Trần. "Kẻ tu hành cốt ở sự tích lũy. Ta nắm giữ vạn kiếm, chính là nắm giữ vạn đạo. Một ngón tay của ngươi, so với vạn đạo của ta, chẳng khác nào một hạt cát so với cả sa mạc!"

Ninh Vô Trần rốt cuộc cũng tỉnh táo hơn một chút. Hắn nhìn lên mười vạn thanh kiếm lấp lánh kia, không hề sợ hãi, ngược lại còn lộ ra một chút vẻ thương hại.

"Ngươi tu luyện bao nhiêu năm rồi?" Ninh Vô Trần hỏi.

Lục Thiên Phong kiêu ngạo đáp: "Ba nghìn năm, ta khổ tu không ngừng nghỉ, đi khắp cửu tiêu thập địa để rèn giũa vạn kiếm này."

"Ba nghìn năm…" Ninh Vô Trần thở dài, giọng nói thanh thản nhưng lại mang theo một loại sức nặng kỳ lạ. "Ba nghìn năm mà ngươi chỉ học được cách làm cho mọi thứ trở nên phức tạp sao? Đáng tiếc. Thật sự quá đáng tiếc."

"Cái gì đáng tiếc?"

"Thế gian này vốn dĩ rất sạch sẽ." Ninh Vô Trần nhìn xuống bàn tay mình, những ngón tay thuôn dài, sạch bóng không một vết chai. "Người tu hành các ngươi càng đi xa, lại càng thích mang thêm nhiều rác rưởi lên người. Ngươi nói ngươi nắm giữ mười vạn thanh kiếm, nhưng thực chất, ngươi chỉ đang bị mười vạn gánh nặng đó đè bẹp mà thôi."

Lục Thiên Phong cười lạnh: "Nực cười! Để ta xem, một chỉ của ngươi làm sao ngăn được Vạn Kiếm Quy Tông của ta! Giết!"

Theo một tiếng quát vang dội, mười vạn thanh kiếm đồng loạt phát ra tiếng gào thét thiên tai. Chúng hóa thành mười vạn tia sáng, bện xoắn vào nhau tạo thành một mũi khoan kiếm khí khổng lồ, đủ sức xuyên thủng một tiểu thế giới. Không gian xung quanh quán trà bắt đầu sụp đổ, từng mảng quy tắc vỡ vụn.

Áp lực này lớn đến mức Tô Nguyệt Nhi phải cắm trọng kiếm xuống đất để giữ mình không bị thổi bay, mặt nàng tái nhợt vì kinh hoàng. Nàng chưa bao giờ thấy sức mạnh nào cuồng bạo và hỗn loạn đến thế.

Giữa cơn bão kiếm khí có thể hủy thiên diệt địa đó, Ninh Vô Trần vẫn đứng yên. Gió lớn thổi bay những lọn tóc đen rối bời của hắn, nhưng tà áo xám lại phẳng lặng như chưa hề có một cơn gió nào thổi qua.

Hắn chậm rãi giơ ngón tay trỏ lên.

Động tác này quá đỗi bình thường, thậm chí là có phần lười biếng. Không có hào quang vạn trượng, không có tiếng sấm vang rền, không có linh lực dao động cuồn cuộn.

"Ngươi thấy chúng là vạn, nên ngươi thua." Ninh Vô Trần nói khẽ, âm thanh lọt thỏm giữa tiếng gầm của mười vạn thanh kiếm, nhưng lại lọt vào tai Lục Thiên Phong rõ mồn một. "Trong mắt ta, tất cả chúng… chỉ là một chút bụi bặm đang bay loạn mà thôi."

Ngón tay trỏ của Ninh Vô Trần hướng về phía mũi khoan kiếm khí đang lao tới, nhẹ nhàng ấn một cái vào không trung.

"Định."

Chỉ một chữ. Không vang, không dội.

Nhưng ngay khắc đó, cả thế giới rơi vào một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Mười vạn thanh kiếm đang lao đi với tốc độ xé rách thời gian, đột ngột dừng khựng lại. Không phải là dừng lại theo kiểu bị chặn đứng bởi một bức tường, mà là dừng lại theo kiểu… bị xóa sổ khỏi dòng chảy vận động của thế giới.

Từng tia lôi điện trên kiếm tắt ngóm. Từng ngọn lửa hừng hực hóa thành khói xám rồi biến mất. Từng khối hàn băng tan chảy thành hư vô.

Lục Thiên Phong trợn tròn mắt. Hắn cảm thấy mình đã mất đi sợi dây liên kết với mười vạn thanh kiếm. Chúng không còn nghe theo ý chí của hắn, chúng chỉ đơn giản là đang tồn tại ở đó, đứng hình giữa hư không như những món đồ chơi bị đóng băng.

"Đây… Đây là phép thuật gì?" Lục Thiên Phong run rẩy hỏi. Hắn cố gắng vận động linh lực trong cơ thể, nhưng kinh khủng thay, toàn bộ linh lực của một vị Tiên tôn vạn cổ cũng đang bị "định" trụ trong đan điền, không thể nhúc nhích dù chỉ một li.

Ninh Vô Trần thu ngón tay về, để tay sau lưng, chậm rãi tiến về phía trước một bước.

"Không phải phép thuật. Là sự đơn giản." Ninh Vô Trần nhàn nhạt nói. "Ngươi có mười vạn biến hóa, nhưng ta chỉ có một sự thật. Vạn vật từ Một mà ra, thì cũng từ Một mà chết. Ngươi đem vạn đạo quy tắc nén vào kiếm, nhưng ngươi lại không biết rằng, quy tắc tối thượng nhất của thế gian này chính là sự Tĩnh lặng."

Hắn bước đến gần một thanh kiếm vàng đang lơ lửng, nhẹ nhàng búng ngón tay trỏ vào lưỡi kiếm.

"Răng rắc!"

Một tiếng động nhỏ vang lên, giống như tiếng gốm sứ vỡ. Từ thanh kiếm đó, những vết nứt bắt đầu lan ra như mạng nhện, rồi nhanh chóng lan truyền sang thanh kiếm bên cạnh, và bên cạnh nữa.

Trong vòng chưa đầy ba nhịp thở, mười vạn thanh kiếm – niềm kiêu hãnh của Vạn Kiếm Tiên Tử – đồng loạt vỡ vụn thành những hạt cát nhỏ mịn, lấp lánh như bụi sao trời. Chúng không rơi xuống đất, mà bị gió nhẹ thổi đi, tan vào hư không, không để lại bất kỳ dấu vết nào của sát khí.

Bầu trời trở lại màu xanh trong vắt. Nắng sớm lại rơi xuống hiên nhà.

Lục Thiên Phong ngã khuỵu xuống không trung, khí thế quanh thân tan tác. Mái tóc đen của hắn chỉ trong chớp mắt đã bạc trắng như tuyết. Ý chí tu hành ba nghìn năm của hắn, niềm tin vào sự cường đại của "số lượng" và "phức tạp", đã bị ngón tay kia bẻ gãy hoàn toàn.

"Nhất chỉ… Nhất chỉ định tiên trần…" Lục Thiên Phong lẩm bẩm, ánh mắt mất đi tiêu cự. "Thì ra, tất cả những gì ta theo đuổi… chỉ là bụi bặm."

Ninh Vô Trần không nhìn hắn thêm một lần nào nữa. Hắn quay người, đi về phía quán trà, vừa đi vừa nói với Tô Nguyệt Nhi đang đứng ngẩn ngơ:

"Nguyệt Nhi, trà nguội rồi. Pha ấm mới đi."

"À… dạ! Chủ nhân, có ngay ạ!" Nguyệt Nhi giật mình, vội vàng cất trọng kiếm, khuôn mặt đầy vẻ sùng bái xen lẫn kinh ngạc chạy vào trong bếp.

Lão Quy trên tảng đá lại ngáp một cái, vươn cái cổ dài ra nhìn Lục Thiên Phong đang thẫn thờ giữa trời, khẽ lắc đầu: "Tội nghiệp kẻ dốt nát. Cứ tưởng leo lên đỉnh núi cao nhìn thấy vạn vật là mạnh. Đâu có biết kẻ đứng ở gốc cây đếm lá mới là kẻ nắm giữ cả khu rừng."

Ninh Vô Trần ngồi xuống chiếc ghế tựa quen thuộc. Hắn cảm nhận được sự im lặng quý giá vừa trở lại. Đối với hắn, đánh bại Lục Thiên Phong không phải là một chiến tích, mà chỉ là một thủ tục bắt buộc để giữ cho quán trà được sạch sẽ.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của gió, của cỏ cây. Trong thâm tâm hắn, mười vạn thanh kiếm hay mười vạn vì sao cũng chẳng có gì khác biệt. Nếu chúng làm phiền đến sự bình yên, hắn sẽ chỉ cần đưa ngón tay ra, "định" lại trật tự vốn có của nó.

Đỉnh cao của sức mạnh không phải là khiến trời đất rung chuyển, mà là khiến cả trời đất phải lặng im nghe theo ý mình.

Và ở Thanh Vân giới này, một chỉ của Ninh Vô Trần chính là chân lý tối thượng, đơn giản đến mức tàn nhẫn, nhưng bá đạo đến mức không gì có thể lay chuyển.

Ninh Vô Trần lại bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Trà mới sắp được pha xong, và một ngày tối giản khác lại bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8