Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 15: Định trụ cả dòng sông**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:43:40 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 15: ĐỊNH TRỤ CẢ DÒNG SÔNG**

Trường Giang vạn dặm khởi nguồn từ đỉnh núi tuyết Thiên Sơn, đổ về phía Đông như một con rồng gốm khổng lồ đang cuồng nộ. Vào mùa nước nổi, tiếng sóng vỗ vào vách đá vang rền như hàng vạn tiếng trống trận, hơi nước bốc lên mù mịt tạo thành một lớp màn sương lờ mờ bao phủ khắp một vùng rộng lớn. Người phàm gọi đây là "Nộ Long Giang", kẻ tu hành gọi là "Thiên Hiểm".

Dưới gốc liễu già hơi nghiêng mình ra mặt nước, có một bóng người mặc trường bào xám đang ngồi tựa lưng vào thân cây. Ninh Vô Trần nhắm mắt, chiếc nón lá sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt, trông hắn giống như một gã tiều phu lười biếng đang trốn việc để ngủ trưa.

Bên cạnh hắn, Tô Nguyệt Nhi đang chống cằm, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn chằm chằm vào cái phao tre dập dềnh trên mặt nước. Nàng mặc một bộ váy xanh gọn gàng, bên hông vẫn đeo thanh trọng kiếm to bản có phần không cân xứng với vóc dáng nhỏ nhắn.

"Chủ nhân, con cá này kiêu ngạo quá." Nguyệt Nhi thì thào, giọng nói đầy vẻ ấm ức. "Nó đã lượn lờ quanh mồi câu của chúng ta suốt một canh giờ rồi, nhưng cứ mỗi khi em định giật cần là nó lại quẫy đuôi biến mất. Đây chắc chắn không phải cá thường, là linh ngư đã thành tinh!"

Ninh Vô Trần vẫn không mở mắt, môi mỏng mấp máy, thanh âm nhẹ bẫng như gió thoảng: "Càng có linh tính, thịt càng ngọt. Cá hấp mà thiếu đi sự linh động trong sớ thịt, ăn vào chỉ tốn công nhai."

"Nhưng nước sông hôm nay dữ dội quá, nó mà lặn xuống đáy thì coi như xong." Nguyệt Nhi vừa nói vừa dậm chân.

Ngay lúc đó, từ phía thượng nguồn, một chiếc linh thuyền rực rỡ ánh kim quang đang lao vun vút trên mặt nước. Con thuyền to lớn dài tới hàng chục trượng, xung quanh bao bọc bởi một lớp kết giới xanh nhạt, rẽ sóng mà đi, phong thái vô cùng nghênh ngang.

Trên boong thuyền, một đám tu sĩ trẻ tuổi áo quần lộng lẫy, đeo kiếm dắt ngọc, đang cười nói rôm rả. Dẫn đầu là một thanh niên anh tuấn, lông mày kiếm mắt sáng, trên tay cầm một chiếc quạt xếp khảm ngọc, chính là Triệu Thiên Hoành – thiên tài xuất chúng của Lâm Giang Tông, một môn phái lấy việc trấn áp nguồn nước làm tông chỉ tu luyện.

"Các sư muội nhìn xem, Trường Giang mùa này tuy hung dữ, nhưng đối với Lâm Giang Tông chúng ta, nó chẳng khác gì một dải lụa mềm trong lòng bàn tay." Triệu Thiên Hoành cười tự đắc, đôi mắt quét qua những nữ tu xinh đẹp bên cạnh với vẻ đắc ý.

"Triệu sư huynh thật uy phong, tu vi Hóa Thần cảnh của huynh e rằng đã có thể hô phong hoán vũ, khiến dòng sông này phải cúi đầu rồi." Một nữ tử áo hồng thốt lên đầy ngưỡng mộ.

Triệu Thiên Hoành cười ha hả, gập quạt lại: "Đúng lúc hôm nay sóng lớn, để ta thi triển 'Lam Long Thao Thiết' cho các muội thưởng thức, xem ta làm thế nào bắt con sóng dữ này phải lặng im!"

Dứt lời, hắn bước tới mũi thuyền, tay bắt ấn quyết. Một luồng linh lực xanh biếc như ngọc bích từ lòng bàn tay hắn trào ra, hóa thành một con rồng nước dài hàng chục trượng, gầm thét lao thẳng xuống lòng sông.

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Tiếng nổ vang trời dậy đất. Mặt sông vốn đã dữ dội, nay bị linh lực của cao thủ Hóa Thần kích động, lập tức nổi lên những cột nước cao vút, sóng bạc đầu cuồn cuộn xô vào bờ đá, khiến cả dải đất rung chuyển.

Lúc này, cái phao của Nguyệt Nhi đột ngột lặn xuống.

"Cắn câu rồi!" Nguyệt Nhi reo lên, hai tay ghì chặt cần câu bằng gỗ trúc đơn sơ. Mặt nước nơi đó sủi bọt, một cái đuôi cá lấp lánh sắc bạc, dài chừng hai xích đột ngột vọt lên không trung. Đó là "Bạc Vân Ngư", một loại linh ngư quý hiếm có tốc độ nhanh nhất vùng sông nước này.

Nhưng đúng lúc Bạc Vân Ngư định vọt lên, luồng dư chấn từ chiêu thức "Lam Long Thao Thiết" của Triệu Thiên Hoành từ phía xa truyền tới. Một ngọn sóng hình lưỡi liềm cao hàng trượng đập mạnh vào vị trí dây câu của Nguyệt Nhi.

*Phựt!*

Dây câu bằng gân trâu cực bền vậy mà bị sóng dữ giật đứt. Con Bạc Vân Ngư hoảng sợ, quẫy đuôi một cái rồi biến mất hút vào giữa dòng nước đục ngầu đang cuộn trào.

Nguyệt Nhi nhìn cái cần câu trống không trên tay, sững sờ mất vài giây, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên vì tức giận. Nàng đứng phắt dậy, chỉ tay về phía chiếc linh thuyền đang từ từ lướt qua:

"Này! Các người làm cái gì thế hả? Đền cá cho ta! Đền con cá bạc cho ta ngay!"

Triệu Thiên Hoành trên thuyền nghe thấy tiếng hét, liếc mắt nhìn xuống bờ sông. Hắn thấy một thiếu nữ vác trọng kiếm và một gã mặc áo xám trông như người phàm, trong mắt liền hiện lên vẻ khinh miệt sâu sắc.

"Hóa ra là hai kẻ phàm phu câu cá qua ngày." Triệu Thiên Hoành thản nhiên thu hồi linh lực, chẳng thèm nhìn lấy một lần thứ hai. "Tu sĩ chúng ta đang luyện pháp, người phàm tránh xa ra. Chút cá vụn đó có đáng gì, nếu không cẩn thận bị sóng đánh chết thì đừng trách ai."

Một đệ tử đi cùng cũng phụ họa, giọng điệu đầy châm chọc: "Các ngươi có biết đây là ai không? Đây là Triệu sư huynh của Lâm Giang Tông. Được nhìn thấy sư huynh thi triển thần thông đã là phúc phần mười đời của các ngươi rồi, còn ở đó mà than vãn về một con cá?"

Linh thuyền lướt đi, để lại những vạt sóng tung bọt trắng xóa và sự uất ức của Nguyệt Nhi.

"Chủ nhân, họ… họ quá đáng quá! Họ làm mất món cá hấp của ngài rồi!" Nguyệt Nhi dậm chân, đôi mắt đã bắt đầu hoe đỏ.

Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn mang vẻ lười biếng, buồn ngủ như mọi khi, nhưng sâu trong con ngươi đen lánh kia, một tia sáng nhạt nhòa lướt qua như bụi trần rơi vào mặt hồ phẳng lặng.

Hắn nhìn theo hướng con cá vừa biến mất, rồi lại nhìn về phía dòng sông đang trở nên hỗn loạn vì linh lực của đám tu sĩ kia.

"Con cá đó…" Ninh Vô Trần lẩm bẩm, thanh âm rất nhỏ nhưng rõ ràng cực kỳ. "Thịt của nó thực sự rất ngọt."

Lão Quy từ dưới bóng râm của một hòn đá to cũng bò ra, thu nhỏ cơ thể lại chỉ bằng lòng bàn tay, thò đầu ra thở dài: "Chủ nhân, Bạc Vân Ngư một khi đã lặn xuống lòng sông đang động này thì giống như kim chìm đáy bể. Đám tiểu tử kia đúng là không biết nặng nhẹ, dám ở trước mặt ngài mà làm loạn nhân quả dòng nước."

Ninh Vô Trần không nói gì. Hắn đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bám trên vạt áo xám.

Ở phía xa, Triệu Thiên Hoành đang định thi triển chiêu tiếp theo để gây ấn tượng với các sư muội. Hắn lại nhấc quạt, linh lực dâng trào, bầu trời bắt đầu tụ lại những đám mây đen xám xịt.

"Lần này, ta sẽ khiến đoạn sông dài trăm dặm này phải hóa thành băng!" Triệu Thiên Hoành tuyên bố hùng hồn.

Ninh Vô Trần nghe thấy thế, khẽ lắc đầu. "Hết đóng băng lại đến làm loạn. Cứ thế này thì bao giờ ta mới có cá ăn?"

Hắn chậm rãi bước lên một bước, tiến sát ra mép nước. Gió sông lồng lộng thổi bay tà áo xám, nhưng cơ thể hắn vẫn đứng vững như một ngọn núi cổ đại vạn năm không lay chuyển.

Hắn giơ bàn tay phải ra khỏi tay áo rộng, ngón tay trỏ thuôn dài, trắng trẻo nhưng bình thường không có chút dao động linh khí nào.

"Nhìn cho kỹ." Ninh Vô Trần nói khẽ.

Hắn không vận công, không có hào quang rực rỡ, không có khí thế áp đảo thiên địa. Hắn chỉ nhẹ nhàng hướng ngón tay trỏ xuống dòng Trường Giang cuồn cuộn phía dưới, môi mỏng thốt ra một chữ duy nhất, giản đơn đến cực điểm:

"Định."

*Tách.*

Một tiếng động cực kỳ nhỏ, giống như tiếng một giọt nước rơi vào chén sứ.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một cảnh tượng kinh khủng nhất lịch sử của Thiên Hiểm hiện ra.

Bắt đầu từ ngay dưới chân Ninh Vô Trần, một vòng sóng vô hình khuếch tán ra xung quanh. Chạm đến đâu, vạn vật ở đó đứng khựng lại.

Những ngọn sóng đang cao hàng trượng, vốn dĩ đang đổ ập xuống với sức nặng ngàn quân, bỗng nhiên bị ngưng đọng lại giữa không trung. Những bọt nước trắng xóa đang tung tóe vỡ ra, lúc này cũng đứng yên, treo lơ lửng trong không trung như những viên pha lê nhỏ xíu được đính vào bức tranh của thần linh.

Sự rung động của mặt đất biến mất. Tiếng rống của gió sông im bặt.

Và đáng sợ nhất, chính là bản thân dòng chảy của Trường Giang. Một dòng sông dài vạn dặm, mang theo hàng tỷ tấn nước đang lao về biển Đông với vận tốc kinh hoàng, bỗng nhiên… dừng lại.

Không phải đóng băng, vì hơi nước vẫn còn đó, màu nước vẫn trong vắt hoặc đục ngầu tùy chỗ. Nó đơn giản là bị "định" lại bởi quy tắc. Thời gian tại nơi dòng nước chảy qua như bị một đôi bàn tay khổng lồ của thượng đế bóp nghẹt.

Trên chiếc linh thuyền của Lâm Giang Tông, nụ cười của Triệu Thiên Hoành cứng đờ trên khuôn mặt. Pháp thuật "Lam Long Thao Thiết" nửa vời của hắn tan biến sạch sành sanh như chưa từng tồn tại. Linh thuyền đang lao đi với tốc độ cao, bỗng nhiên bị chặn đứng lại như đâm vào một bức tường kim cương vô hình. Các đệ tử trên thuyền do quán tính bị văng ra phía trước, nhưng khi họ vừa rơi khỏi mạn thuyền, cơ thể họ cũng đứng im trong không trung, không rơi xuống nước, không nhúc nhích được một đầu ngón tay.

Triệu Thiên Hoành vẫn còn giữ được chút ý thức cuối cùng. Hắn trợn trừng mắt nhìn xuống mặt nước. Một con chim bói cá đang lao xuống săn mồi, giờ đây cũng đứng im ngay phía trên mặt sông, cái mỏ chỉ cách nước một phân.

Toàn bộ thế giới trong phạm vi hàng vạn dặm quanh Ninh Vô Trần rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy cả nhịp tim của chính mình đang dần chậm lại vì sợ hãi.

Lão Quy thu cổ lại vào trong mai, run rẩy thì thầm: "Lại nữa rồi… Nhất Chỉ Định Thiên Nhân… Lần này ngay cả nhân quả của thủy thần cũng bị ngài khóa chặt. Chủ nhân à, ngài định bắt cá hay định giết chết cả vùng hạ lưu vì mất nước thế?"

Ninh Vô Trần không quan tâm. Hắn đưa mắt nhìn vào lòng sông giờ đây lặng ngắt như một khối thạch anh xám khổng lồ.

Bản chất của "Định" không chỉ là dừng chuyển động, mà là áp đặt quy tắc của bản thân lên quy tắc của thiên địa. Ở nơi đây, lời của Ninh Vô Trần chính là luật pháp, ngón tay của hắn chính là giới hạn.

"Nguyệt Nhi, cá ở đằng kia, dưới lườn con thuyền của đám người ồn ào đó ba trượng." Ninh Vô Trần khẽ nói.

Tô Nguyệt Nhi cũng bị cảnh tượng này làm cho ngây ngẩn, nhưng nàng đã quen với sự bá đạo của chủ nhân. Nàng reo lên một tiếng, không thèm dùng khinh công, mà cứ thế nhảy xuống mặt sông.

Bình thường nàng sẽ chìm nghỉm, nhưng lúc này, đôi chân của nàng chạm vào mặt nước giống như chạm vào nền đá hoa cương cứng ngắc. Nàng thong dong bước đi trên dòng sông đang "đứng yên", nhảy qua những ngọn sóng đang bị đông cứng giống như những tác phẩm điêu khắc nghệ thuật kỳ vĩ nhất gian trần.

Nàng chạy tới gần linh thuyền, nhìn thấy con Bạc Vân Ngư cũng đang đứng yên giữa làn nước xám. Nàng thò tay xuống, luồn tay vào trong nước.

Một điều kỳ lạ nữa xảy ra: nước sông tuy bị định trụ đối với cả thế giới, nhưng khi bàn tay của Nguyệt Nhi chạm vào, nó lại mềm mại trở lại để nàng có thể túm lấy con cá. Đây là sự điều khiển quy tắc tinh vi đến mức khó tin. Ninh Vô Trần chỉ muốn "Định" dòng sông, không muốn định cả Nguyệt Nhi.

"Bắt được rồi! Chủ nhân, em bắt được nó rồi!" Nguyệt Nhi giơ cao con cá bạc đang đứng hình trên tay, khuôn mặt hớn hở vô cùng.

Ninh Vô Trần gật đầu, vẫy tay nhẹ một cái.

Ngay lập tức, Nguyệt Nhi bị một luồng lực lượng dịu dàng cuốn lấy, mang nàng trở lại bờ liễu trong chớp mắt.

Sau khi Nguyệt Nhi đã đứng vững bên cạnh, Ninh Vô Trần nhìn lại con linh thuyền đang lơ lửng trên sông. Ánh mắt hắn lướt qua Triệu Thiên Hoành – kẻ lúc này mặt mũi đã xám ngoét vì linh lực phản phệ và vì nỗi sợ hãi tột cùng.

Triệu Thiên Hoành nhận ra, kẻ mặc áo xám mà hắn vừa khinh miệt là hạng phàm phu, thực chất là một vị tồn tại mà ngay cả Tổ sư của Lâm Giang Tông cũng không có tư cách để quỳ xuống dập đầu trước mặt. Chỉ một chữ "Định", ngay cả hơi thở của Thiên đạo cũng phải nghẹn lại, huống chi là một tu sĩ Hóa Thần nhỏ nhoi như hắn.

Ninh Vô Trần rút ngón tay lại.

"Hơi nước này… hơi nhiều một chút."

Hắn khẽ búng tay một cái.

*Oàng!*

Dòng Trường Giang đang bị dồn nén áp lực kinh khủng trong chớp mắt chuyển động trở lại. Nhưng kỳ lạ là nó không tạo ra sóng thần hủy diệt, mà trái lại, toàn bộ lượng nước bị dồn ứ lại tan biến thành một màn sương dày đặc, sau đó dịu dàng chảy xuôi về phía hạ lưu một cách hiền hòa nhất từ trước đến nay.

Linh thuyền của Lâm Giang Tông rơi rầm một cái xuống mặt nước. Những đệ tử đang treo lơ lửng giữa không trung cũng ngã oạch lên boong thuyền.

Triệu Thiên Hoành quỳ sụp xuống, cả cơ thể run rẩy như cầy sấy. Hắn muốn lên tiếng cầu xin tha tội, nhưng cổ họng giống như bị bịt kín bởi tro nóng, không thốt ra được một lời nào. Hắn biết, đạo tâm của mình đã vỡ nát hoàn toàn. Từ nay về sau, chỉ cần nhìn thấy bất kỳ dòng nước nào, hắn sẽ lập tức nhớ lại khoảnh khắc ngón tay trỏ ấy đưa ra, và nỗi sợ sẽ nhấn chìm hắn mãi mãi.

"Về thôi, muộn rồi." Ninh Vô Trần quay người, dắt Nguyệt Nhi đi ngược lại hướng quán trà.

Lão Quy bò nhanh theo sau, miệng lẩm bẩm: "Tội nghiệp cái đám nhỏ đó, rảnh không việc gì làm lại đi chọc vào người đang thèm ăn cá hấp. Trường Giang vạn dặm mà ngài coi như cái ao nhà mình, định là định, mở là mở… Thật là, lão quy này đi theo ngài bao nhiêu năm rồi vẫn không chịu nổi cái cảm giác tim đập nhanh này."

Hoàng hôn ráng đỏ cả bầu trời.

Trên đoạn sông ấy, hơi sương mù mịt bốc lên, che khuất bóng dáng một cao một thấp đang đi khuất dần vào rặng cây.

Dòng Trường Giang vẫn chảy, nhưng kể từ ngày hôm đó, người ta đồn rằng đoạn sông qua vùng núi này trở nên bình lặng lạ thường. Ngư dân kể lại, mỗi khi nước sông bắt đầu có dấu hiệu hung hãn, chỉ cần họ thắp một nén nhang và khấn vái "Vị tiên nhân áo xám", dòng nước sẽ lập tức thu lại tính khí dữ dội.

Còn tại một quán trà tồi tàn bên bìa rừng, khói từ bếp nhỏ đã bắt đầu bay lên.

"Chủ nhân, gừng em gọt xong rồi!" Nguyệt Nhi lanh lảnh gọi.

Ninh Vô Trần ngồi trên ghế tựa bằng mây, cầm một chén trà nhấp một ngụm, ánh mắt bình thản nhìn về phía xa xăm.

"Được, bỏ chút hành lá vào sau cùng. Con cá đó đã bị ta định trụ linh tính, thịt vẫn giữ nguyên độ tươi như lúc đang bơi. Đừng làm nó quá lửa."

Vũ trụ vận chuyển, tiên nhân tranh đoạt, thiên đạo tuần hoàn… Tất cả những thứ đó trong mắt Ninh Vô Trần, chung quy cũng không bằng một hơi cá hấp nóng hổi vừa ra lò.

Bởi vì hắn là kẻ định ra vạn trần, một khi hắn đã nói con cá đó phải ngon, thì ngay cả quy tắc của Thiên Đạo cũng không dám làm nó chín quá lửa dù chỉ một giây.

Sự bá đạo tối giản, chính là dùng sức mạnh tuyệt đối để giữ lấy một chút thanh tĩnh trong đời.

Nhất chỉ định tiên trần, vạn cổ duy nhất tiếu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8