Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 16: Thiên tài hay phế vật?**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:44:35 | Lượt xem: 2

Gió sớm thổi qua bìa rừng, mang theo mùi ngai ngái của cỏ dại và sương đêm còn đọng trên những tán lá trà già cỗi.

Quán trà nhỏ của Ninh Vô Trần nằm trơ trọi dưới chân núi, bảng hiệu bằng gỗ mục đã bạc màu, chỉ còn lờ mờ hai chữ “Vô Trần”. Trong mắt người phàm, đây là nơi nghỉ chân rẻ tiền; trong mắt tu sĩ, đây là chốn rách nát không đáng một lần liếc nhìn.

Ninh Vô Trần ngồi trên chiếc ghế tựa bằng mây, tay cầm một cuốn sách rách nát che lên mặt, dường như đang ngủ. Thân hình hắn gầy gò, khoác chiếc đạo bào xám cũ đến mức có vài chỗ sờn chỉ, mái tóc đen chỉ được buộc hờ bằng một dải dây vải thô. Chẳng có linh áp, chẳng có hào quang, cũng chẳng có lấy một tia khí chất của kẻ thoát tục.

“Cạch.”

Tiếng đặt chén sứ nhẹ nhàng vang lên. Tô Nguyệt Nhi vừa mới rửa xong bộ ấm chén, nhìn thấy dáng vẻ lười biếng của chủ nhân, không nhịn được mà bĩu môi:

“Chủ nhân, người lại ngủ. Đã ba ngày rồi, không có lấy một vị khách nào ghé qua, cứ đà này chúng ta lấy gì mà ăn cá hấp đây?”

Dưới lớp sách, giọng nói trầm thấp, mang theo chút ngáy ngủ của Ninh Vô Trần vang lên:

“Bụi trần chưa tới, khách khách cái gì? Cá thì dưới suối vẫn còn, lười thì cứ ra bắt.”

“Ngài chỉ giỏi sai bảo.” Nguyệt Nhi dậm chân, tay vẫn cầm chiếc giẻ lau.

Ở góc sân, Lão Quy đang thu mình trong cái mai rùa rêu phủ xanh rì, nghe vậy thì hé ra một bên mắt, giọng ồm ồm như từ dưới đất vọng lên: “Nha đầu ngốc, chủ nhân nhà ngươi không phải lười, ngài ấy là đang ‘định’ tâm. Tâm không động, vạn vật bất biến. Chỉ có kẻ phàm phu mới đi lo chuyện ba bữa cơm.”

“Lão rùa già, lão im đi!” Nguyệt Nhi lườm một cái sắc lẹm.

Đúng lúc này, từ con đường mòn dẫn lên núi, tiếng vó ngựa và tiếng xé gió truyền tới. Một đoàn người ngựa rầm rộ tiến đến, hào quang lấp lánh tỏa ra từ những bộ trang phục sang trọng. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, cưỡi trên lưng một con Tuyết Ảnh Báo – yêu thú cấp ba quý hiếm. Hắn mặc trường bào màu lam nhạt, thêu hoa văn mây vẩy bạc, kiếm đeo bên hông tỏa ra hàn khí bức người.

Hàn Phi, thiên tài của Quy Nguyên Tông, chưa đầy hai mươi tuổi đã đạt tới cảnh giới Ngưng Chỉ đỉnh phong, là kẻ đang nổi đình nổi đám ở Thanh Vân giới này. Theo sau hắn là bảy tám đệ tử cùng môn phái, kẻ nào kẻ nấy mắt cao hơn đầu.

Đoàn người dừng lại trước quán trà. Hàn Phi nheo mắt nhìn tấm bảng hiệu mục nát, rồi liếc qua người thanh niên đang nằm dài trên ghế mây, chân mày khẽ nhíu lại.

“Đây chính là nơi kẻ đã ‘định’ trụ đoạn sông Trường Giang hôm trước cư ngụ sao?” Hàn Phi nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói chứa đựng linh lực, khiến những tán lá xung quanh rung chuyển xào xạc.

Nguyệt Nhi chống nạnh bước ra, hất hàm hỏi: “Mấy người là ai? Đến uống trà thì ngồi xuống, không mua trà thì biến, đừng có làm ồn đến giấc ngủ của chủ nhân ta.”

Một tên đệ tử phía sau Hàn Phi cười khẩy: “Hỗn xược! Đây là Hàn sư huynh của Quy Nguyên Tông, hôm nay tới đây để gặp kẻ tự xưng là ‘Tiên nhân’ trong lời đồn đại của lũ dân đen. Ngươi là một con bé thị nữ, cũng dám lên tiếng sao?”

Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi hạ cuốn sách xuống. Đôi mắt hắn có vẻ buồn ngủ, lờ đờ nhìn đoàn người trước mặt như nhìn một đám ruồi bọ ồn ào. Hắn ngáp một cái thật dài, uể oải hỏi:

“Ai tự xưng Tiên nhân? Ta chỉ là kẻ bán trà dạo.”

Hàn Phi nhảy xuống từ lưng Tuyết Ảnh Báo, bước tới trước hiên quán trà, ánh mắt sắc lẹm quan sát Ninh Vô Trần từ đầu đến chân. Hắn vận dụng linh mục để nhìn thấu tu vi đối phương, nhưng nhìn đi nhìn lại, trong đan điền của Ninh Vô Trần trống rỗng, mạch máu không có linh khí lưu chuyển, lỗ chân lông cũng chẳng hề hấp thu thiên địa tinh hoa.

“Quả nhiên là người phàm.” Hàn Phi bật cười, nụ cười đầy sự khinh miệt. “Ta còn tưởng là cao nhân phương nào ẩn dật, không ngờ chỉ là một tên phế vật không có linh căn. Xem ra lời đồn về việc một chỉ định trụ dòng sông đúng là trò lừa bịp của lũ thợ săn ngu muội.”

“Hàn sư huynh nói đúng.” Tên đệ tử lúc nãy phụ họa. “Gần đây ở Thanh Vân giới xuất hiện không ít kẻ giả thần giả quỷ, dùng vài loại ám khí hay trận pháp tầm thường để lừa gạt danh tiếng. Nhìn hắn xem, tay chân mềm yếu, hơi thở nông cạn, nếu hắn mà là Tiên nhân, thì con lợn rừng trên núi kia cũng là Thần thú rồi.”

Nguyệt Nhi tức đến đỏ cả mặt, định xông lên thì Ninh Vô Trần phẩy tay ngăn lại. Hắn nhấp một ngụm trà nguội, nhàn nhạt nói:

“Nói xong rồi chứ? Xong rồi thì đi đi. Đường rộng, đừng chắn gió của ta.”

Sự bình thản của Ninh Vô Trần khiến Hàn Phi cảm thấy như mình vừa đấm một cú vào bông. Hắn là thiên tài được vạn người tung hô, đi đến đâu cũng là tiêu điểm, vậy mà hôm nay lại bị một kẻ “phế vật” xua đuổi như xua đuổi ruồi nhặng?

“Đứng lại!” Hàn Phi gầm lên, uy áp của Ngưng Chỉ cảnh tỏa ra, ép thẳng về phía quán trà. Chén trà trên tay Ninh Vô Trần khẽ run lên, nhưng hắn vẫn giữ vững, không để rơi một giọt nào.

“Hôm trước kẻ nào đó đã dùng ‘Nhất Chỉ’ để phá chiêu thức của đệ tử môn ta, nghe nói cực kỳ huyền diệu.” Hàn Phi tay nắm lấy chuôi kiếm, lạnh lùng nói. “Nếu ngươi thực sự có bản lĩnh, hãy thử nhận một chiêu của ta. Nếu ngươi thắng, ta sẽ dập đầu tạ tội và dâng lên vạn viên linh thạch. Nếu ngươi thua, ta sẽ san phẳng cái quán nát này và cắt đứt ngón tay mà ngươi dùng để lừa người.”

Các đệ tử Quy Nguyên Tông đứng xem bắt đầu cười nói rôm rả:

“Hàn sư huynh thật công bằng quá. Chỉ sợ tên phế vật này nghe đến vạn linh thạch đã sợ đến vãi ra quần rồi.”

“Nhìn hắn kìa, sắc mặt vẫn còn ngái ngủ, chắc là đang nghĩ xem lát nữa nên cầu xin như thế nào.”

Lão Quy từ trong xó vườn thở dài một tiếng: “Tuổi trẻ bây giờ đúng là… thích chọn cách chết ngắn nhất.”

Ninh Vô Trần đặt chén trà xuống, vẻ mặt dường như đã mất đi sự kiên nhẫn cuối cùng. Hắn từ từ đứng dậy, hành động rất chậm, từng khớp xương khẽ kêu răng rắc.

“Thiên tài? Phế vật?” Ninh Vô Trần bước xuống bậc thềm, đứng đối diện với Hàn Phi. “Trong mắt ta, thiên hạ này chỉ chia làm hai loại người: Một loại biết điều, và một loại… quá ồn ào.”

Hàn Phi giận quá hóa cười: “Ngông cuồng! Để ta xem ngươi lấy gì mà định!”

Hàn Phi rút kiếm. “Xoạt” một tiếng, linh lực màu xanh lam bùng nổ như thủy triều. Thanh kiếm trong tay hắn là “Lam Hải Kiếm”, là pháp bảo thượng phẩm. Hắn vận chuyển công pháp Quy Nguyên, không khí xung quanh lập tức trở nên lạnh lẽo, những hạt sương sớm hóa thành những mũi kim băng li ti, dày đặc như mạng nhện bao phủ lấy không gian mười trượng quanh Ninh Vô Trần.

“Quy Nguyên Kiếm Ý – Vạn Lý Băng Phong!”

Hàn Phi quát lớn, thanh kiếm hóa thành một đạo cầu vồng màu xanh đâm thẳng vào ngực Ninh Vô Trần. Chiêu này không chỉ là lực lượng, mà còn là sự nén ép của quy tắc đóng băng. Đối thủ thông thường nếu không bị đóng băng máu huyết thì cũng sẽ bị kiếm khí băm vằn.

Đám đệ tử Quy Nguyên Tông nín thở, chờ xem cảnh tượng Ninh Vô Trần bị đánh bay.

Nhưng, thực tế luôn tàn nhẫn hơn trí tưởng tượng.

Ninh Vô Trần vẫn đứng đó, tà áo xám phấp phới trong cơn gió kiếm. Khi mũi kiếm chỉ còn cách ngực áo hắn chưa đầy ba tấc, hắn mới chậm rãi đưa bàn tay phải ra.

Ngón tay trỏ thuôn dài, sạch sẽ, không hề có chút ánh sáng của linh lực.

Hắn khẽ gẩy một cái vào mũi kiếm, như thể đang gạt đi một hạt bụi bám trên chén trà.

“Định.”

Chỉ một chữ duy nhất, vang lên vô cùng bình thản, thậm chí còn không lớn bằng tiếng chim kêu trong rừng.

Nhưng ngay khi âm thanh đó phát ra, thế giới đột nhiên thay đổi.

Toàn bộ kiếm khí dày đặc xung quanh đứng sững lại giữa hư không. Những hạt kim băng đang lao đi với tốc độ xé gió đột ngột đứng yên, treo lơ lửng như những viên pha lê trang trí. Thanh Lam Hải Kiếm đang tràn đầy sức mạnh hung hãn cũng đứng im tại chỗ, dù Hàn Phi có dùng hết sức bình sinh, gân xanh trên mặt nổi lên cuồn cuộn cũng không thể nhích thêm được một sợi tóc.

Sắc mặt Hàn Phi từ ngạo mạn chuyển sang kinh ngạc, rồi từ kinh ngạc chuyển sang sợ hãi tột độ.

Hắn cảm thấy không gian xung quanh mình bị đông cứng lại thành một khối thép đặc, ngay cả suy nghĩ cũng trở nên chậm chạp. Đáng sợ nhất là linh lực trong cơ thể hắn, vốn đang sôi trào như nước lũ, đột ngột bị đóng băng hoàn toàn. Hắn không còn cảm nhận được sự tồn tại của tu vi, giống như hắn vừa bị tước đoạt linh hồn, chỉ còn là một bức tượng đất không hơn không kém.

“Cái… cái gì thế này?” Một tên đệ tử đứng ngoài hét lên kinh hoàng. Hắn thấy Hàn Phi sư huynh vẫn giữ tư thế đâm kiếm, nhưng lại hoàn toàn bất động, như thể thời gian quanh sư huynh đã ngừng trôi.

Ninh Vô Trần thu ngón tay lại, thản nhiên nhìn Hàn Phi đang run rẩy trong sự tĩnh lặng tuyệt đối.

“Cái gọi là linh khí, là quy tắc… tất cả chỉ là lớp vỏ ngoài mộc mạc của đạo.” Ninh Vô Trần nói, giọng hắn vang lên bên tai Hàn Phi như sấm nổ. “Ngươi dùng vạn đạo kiếm khí để phô trương, nhưng không biết rằng, chỉ cần ta không cho phép, cả thiên địa này cũng không được động đậy.”

Ninh Vô Trần khẽ búng ngón tay một cái.

“Tan.”

“Rắc rắc!”

Tiếng đổ vỡ giòn tan vang lên liên tục. Toàn bộ kim băng, kiếm khí và cả thanh Lam Hải Kiếm quý giá đồng loạt vỡ vụn thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti rồi tan biến vào hư không.

“Phụt!”

Hàn Phi phun ra một ngụm máu lớn, người như diều đứt dây bay ngược ra sau, đập mạnh vào gốc cây cổ thụ phía xa rồi ngã quỵ xuống đất. Tu vi Ngưng Chỉ đỉnh phong của hắn, chỉ sau một câu nói, đã bị đánh xuống tận đáy, kinh mạch rối loạn, linh căn rạn nứt.

Hiện trường chìm vào sự im lặng chết chóc.

Đám đệ tử Quy Nguyên Tông chân tay rụng rời, có kẻ ngã ngồi xuống đất, đáy quần ướt đẫm. Trong mắt bọn họ, Ninh Vô Trần không còn là tên phế vật áo xám lười biếng nữa, mà là một con quái vật cổ đại vừa thức tỉnh sau vạn năm ngủ vùi.

Hàn Phi gắng gượng ngẩng đầu lên, hơi thở hổn hển, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng xen lẫn kinh hoàng: “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Đây không phải công pháp của Thanh Vân giới… Ngươi rốt cuộc đã làm gì?”

Ninh Vô Trần không trả lời. Hắn lại quay lưng về phía bọn họ, chậm rãi bước lên hiên quán trà, nằm lại vào chiếc ghế mây quen thuộc. Hắn với tay lấy lại cuốn sách cũ che lên mặt, giọng nói truyền ra đều đều:

“Nguyệt Nhi, tiễn khách. Lần sau nếu còn có kẻ làm phiền ta ngủ trưa, không chỉ là ‘Định’ vũ khí đâu, ta sẽ ‘Định’ luôn cả nhân quả của chúng.”

Nguyệt Nhi đơ ra một lúc mới hoàn hồn, cô nàng lập tức vớ lấy chiếc chổi tre lớn nhất, vừa quét vừa quát:

“Cút! Cút hết đi cho ta! Một lũ thiên tài mắt mù, không thấy chủ nhân ta cần nghỉ ngơi sao? Còn vạn linh thạch đâu? Để lại rồi mới được biến!”

Nhóm đệ tử Quy Nguyên Tông hoảng loạn khiêng Hàn Phi lên lưng Tuyết Ảnh Báo, chẳng dám nói thêm một lời, cuống cuồng chạy trốn như bị quỷ đuổi. Lúc đi ngang qua, Lão Quy còn cố tình thò đầu ra khịt khịt mũi, khiến con báo sợ đến mức quỵ chân ngã nhào.

Trong quán trà, sự yên tĩnh trở lại.

Lão Quy thở ra một ngụm khí đục: “Chủ nhân, ngài ra tay hơi nặng rồi. Cái tên tiểu tử kia coi như là phế mất cái gọi là con đường thiên tài rồi.”

Ninh Vô Trần dưới lớp sách khẽ động đậy: “Phế đi cũng tốt. Tu luyện mà chỉ biết khoe khoang linh lực rườm rà, đến cuối cùng cũng chỉ là một hạt bụi bẩn trong mắt thiên đạo. Ta giúp hắn phủi đi chút bụi ấy thôi.”

“Thế còn vụ thiên tài hay phế vật thì sao?” Nguyệt Nhi tò mò hỏi, tay đã thu nhặt được mấy túi linh thạch mà đám đệ tử bỏ lại trong lúc hoảng loạn.

Ninh Vô Trần im lặng một lát, rồi giọng nói lười biếng vang lên:

“Trên đời này làm gì có thiên tài, cũng làm gì có phế vật. Tất cả đều là cát bụi. Chỉ có điều, có hạt bụi nằm yên dưới đất, có hạt bụi lại thích bay vào mắt người khác. Ta chỉ ghét cái loại bay vào mắt mình mà thôi.”

Nguyệt Nhi gật gù, dù cô cũng chẳng hiểu hết được thâm ý trong đó. Nhưng có một điều cô chắc chắn: Chủ nhân của cô là kẻ bá đạo nhất trần gian, và… tối nay chắc chắn sẽ có cá hấp thật ngon.

Nắng trưa đổ xuống sân quán, bóng của Ninh Vô Trần kéo dài trên nền đất. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối đó, người ta có cảm giác như cả thế gian này đều đang nín thở theo nhịp thở của hắn.

“Chương 16: Thiên tài hay phế vật?” – Đáp án dường như đã quá rõ ràng.

Trong mắt kẻ phàm và lũ tu sĩ thiển cận, hắn là phế vật. Nhưng trong mắt vạn cổ quy tắc, hắn là kẻ duy nhất có thể chỉ tay định ra sự tồn tại của chúng.

Khi một ngón tay đưa ra, tất cả những danh hiệu lẫy lừng nhất, những thiên tư tuyệt thế nhất, đều trở nên vô nghĩa.

“Khò… khò…”

Tiếng ngáy nhẹ nhàng lại vang lên dưới lớp sách rách. Ninh Vô Trần đã ngủ say. Thế giới ngoài kia có sóng gió thế nào, có tranh đoạt ra sao, đều không liên quan đến hắn. Bởi vì hắn biết, chỉ cần ngón tay hắn còn đó, trần ai thiên địa này mãi mãi nằm trong một chữ “Định”.

Bên cạnh quán trà, rặng liễu rủ xuống mặt hồ tĩnh lặng, không có lấy một gợn sóng. Không phải vì không có gió, mà là vì gió cũng không dám lay động bóng lưng của vị chủ nhân nơi đây.

Hoàng hôn dần buông xuống. Thanh Vân giới từ hôm nay sẽ truyền tai nhau một huyền thoại mới. Không phải về một tông môn lớn mạnh, không phải về một vị Tiên đế oai phong, mà là về một quán trà nát, một con bé thị nữ đanh đá, một lão rùa già hay nói triết lý, và một kẻ lười biếng chỉ dùng một ngón tay để dạy cho những “thiên tài” biết thế nào là trật tự thật sự.

Bụi trần đã định, giấc mộng dài lâu.

Ninh Vô Trần trở mình trên chiếc ghế mây, cuốn sách khẽ rơi xuống đất, để lộ một nụ cười nhàn nhạt trên khóe môi.

“Vô Trần… Vô Trần… thực ra sạch sẽ nhất, vẫn là lúc chưa bắt đầu.”

Lời lầm bầm của hắn tan vào trong gió, khiến cho bầu không khí quanh quán trà càng trở nên thần bí và thanh thản lạ kỳ. Kể từ hôm nay, con đường nhỏ dẫn tới quán trà sẽ không còn ai dám coi thường, nhưng cũng chẳng mấy ai dám bước tới. Bởi vì, ranh giới giữa Thiên tài và Phế vật, đôi khi chỉ cách nhau bởi một cái chỉ tay của kẻ quét bụi trần gian này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8