Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 17: Bí mật của Táng Chỉ Phong**
Nắng chiều ở Thanh Vân giới vốn dĩ luôn mang một sắc vàng uể oải, nhưng hôm nay, ráng hồng trên chân trời lại đỏ rực như máu.
Ninh Vô Trần ngồi dậy khỏi chiếc ghế mây già nua. Tiếng kẽo kẹt vang lên giữa không gian tĩnh lặng, nghe như tiếng xương cốt của một cổ thần đang thức tỉnh. Hắn dụi mắt, nhìn xuống lòng bàn tay trống không, rồi nhìn về phía dãy núi mờ ảo ở phương Bắc.
Nơi đó, có một ngọn núi sừng sững, cô độc, vươn thẳng lên chín tầng mây như một ngón tay trỏ của đại địa đang chỉ thẳng vào mặt Thiên Đạo.
Táng Chỉ Phong.
"Chủ nhân, trà đã nguội, để em đi pha ấm mới." Tô Nguyệt Nhi từ trong bếp chạy ra, tay bưng khay trà, lưng đeo thanh trọng kiếm to bản lạch bạch. Bước chân của nàng khiến những hạt bụi dưới đất nảy lên, nhưng kỳ lạ thay, hễ chúng bay đến gần tà áo xám của Ninh Vô Trần, tất cả đều rơi rụng, không một hạt nào dám bám lấy hắn.
"Không cần." Ninh Vô Trần đứng dậy, thanh âm nhẹ hẫng như lông hồng. "Đến lúc phải đi lấy lại một thứ rồi."
Lão Quy đang nằm phơi cái mai rùa bóng loáng cạnh bể nước, nghe thấy ba chữ "lấy lại thứ" thì hai cái chân ngắn cũn cỡn run lên bần bật. Lão vội vàng thu hình, hóa thành một lão nhân thấp bé với cái lưng còng đặc trưng, vẻ mặt hốt hoảng:
"Ninh tiên sinh… ngài thực sự định đến chỗ đó sao? Táng Chỉ Phong mười vạn năm nay chỉ vào không ra, quy tắc ở đó đã bị vặn vẹo đến mức kinh người. Cho dù là Tiên tôn, vào đó cũng chỉ là hạt bụi."
Ninh Vô Trần không đáp, hắn chậm rãi bước ra khỏi quán trà. Mỗi bước chân của hắn không hề có linh lực bùng nổ, nhưng mặt đất dưới chân dường như ngắn lại. Một bước, trăm dặm. Hai bước, nghìn trùng.
Tô Nguyệt Nhi và Lão Quy vội vã bám theo. Đối với họ, đây không đơn thuần là một chuyến đi, mà là một sự kiện có thể lật nhào toàn bộ nhận thức của tu sĩ ở Thanh Vân giới.
***
Táng Chỉ Phong.
Hàng vạn tu sĩ đang tụ tập dưới chân núi. Không gian xung quanh ngọn núi bị bao phủ bởi một màng sương mù xám xịt, đó không phải là mây, mà là linh khí bị nén đến mức đậm đặc và hỗn loạn.
Ở phía Đông, các đệ tử của Nhất Tuyến Môn đang dàn trận. Vị đại trưởng lão của họ – một kẻ tu luyện "Nhất Tiết Kiếm Pháp" đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao – đang đứng trước màng sương, mồ hôi nhễ nhại. Hắn cầm trong tay một thanh trường kiếm mỏng như cánh ve, mỗi hơi thở đều tỏa ra kiếm khí lạnh thấu xương.
"Quy tắc ở Táng Chỉ Phong thực sự quá bá đạo!" Vị trưởng lão nghiến răng nói. "Nó ép mọi chiêu thức hoa mỹ phải trở về bản chất sơ khai nhất. Chỉ cần một chút tạp niệm, linh khí trong cơ thể sẽ tự bạo."
"Xem kìa! Người của Vô Ngôn Tự cũng tới!" Đám đông xôn xao.
Một vị hòa thượng mặc tăng bào đơn giản, đôi mắt nhắm nghiền, bước đi trong im lặng. Mỗi bước của ông ta đều khiến không gian xung quanh khẽ rung động. Đó là một cao thủ nắm giữ "Khẩu nghiệp quy tắc", người mà một lời nói ra có thể định đoạt sinh tử.
Giữa sự náo nhiệt và hào quang rực rỡ của các đại môn phái, một bóng người mặc áo xám chậm rãi bước tới.
Ninh Vô Trần.
Hắn lười biếng chen qua đám đông. Một đệ tử của Nhất Tuyến Môn đang hăng hái ngăn cản: "Đứng lại! Kẻ phàm phu không được tới gần vách ngăn quy tắc, ngươi sẽ bị xé nát đấy!"
Ninh Vô Trần thậm chí không liếc mắt nhìn kẻ đó. Hắn cứ thế tiến về phía trước.
Khi hắn bước đến ranh giới của màng sương xám – nơi mà các đại cao thủ đang vất vả chống đỡ – một điều kỳ dị đã xảy ra. Màng sương hung bạo vốn đang gào thét như muốn xé xác vạn vật, đột ngột im bặt.
Chúng dạt sang hai bên, tự động tạo thành một con đường bằng phẳng. Không gian rung rinh như thể đang quỳ lạy vị chủ nhân của nó.
"Cái gì?" Vị trưởng lão Nhất Tuyến Môn trợn tròn mắt. "Hắn… hắn đi vào như đi dạo sân nhà?"
Vị hòa thượng của Vô Ngôn Tự đột ngột mở mắt ra, đôi đồng tử tràn đầy kinh hãi. Ông ta run rẩy chỉ tay vào lưng Ninh Vô Trần, nhưng không dám thốt lên một lời nào, vì quy tắc quanh Ninh Vô Trần quá "sạch", sạch đến mức khiến bất cứ âm thanh nào cũng trở thành sự xúc phạm.
***
Bên trong Táng Chỉ Phong không phải là đá sỏi rầm rộ, mà là một không gian kỳ lạ được kiến tạo bởi những dòng quy tắc nguyên thủy nhất.
Tường đá láng mịn, trên đó khắc vô số hình ảnh. Ninh Vô Trần dừng chân trước một bức vách khổng lồ.
Bức vách này chỉ khắc duy nhất một thứ: Một ngón tay.
Chỉ là một ngón tay đơn giản, không có hào quang, không có khí thế. Nhưng khi nhìn lâu vào đó, người ta sẽ thấy vạn vật sinh ra, vạn vật mất đi, thời gian xoay chuyển, tiên ma biến thành cát bụi.
Tô Nguyệt Nhi đứng phía sau, nàng cảm thấy thanh trọng kiếm trên lưng mình đột nhiên trở nên nặng nghìn nghịt, khiến nàng phải khuỵu gối. Lão Quy thì thê thảm hơn, lão nằm rạp xuống đất, cái mai rùa nứt ra từng vết li ti.
"Tiên… Tiên tiên sinh… Đây là cái gì?" Lão Quy hổn hển hỏi.
Ninh Vô Trần đưa tay ra, những ngón tay thuôn dài khẽ lướt qua bức vách đá cổ xưa. Ánh mắt vốn dĩ luôn buồn ngủ của hắn bỗng chốc trở nên sâu thẳm như hố đen vũ trụ.
"Mười vạn năm trước, ta ngồi đây thấy phiền, nên để lại một mẩu ký ức để trấn giữ vách ngăn của Tiên giới và Phàm trần." Hắn nhẹ giọng nói, như thể đang kể chuyện phiếm. "Không ngờ theo thời gian, cái mẩu ký ức này lại tự mình biến thành một ngọn núi, thu hút lũ kiến hôi này tới tìm tòi."
Lời nói của hắn nhẹ tênh, nhưng rơi vào tai Lão Quy thì chẳng khác nào lôi đình diệt thế.
Mười vạn năm trước? Trấn giữ vách ngăn Tiên – Phàm?
Ngọn núi này chính là một "ký ức" của hắn?
Ninh Vô Trần nhìn vào trung tâm của bức họa ngón tay. Ở đó có một điểm đen nhỏ, tinh túy và cô đặc. Đó là Nhất Chỉ Bản Nguyên – thứ có thể định lại trật tự của toàn bộ Tiên Trần.
Đột nhiên, từ sâu trong lòng núi vang lên tiếng gầm rú. Một thực thể khổng lồ cấu thành từ những sợi xích quy tắc màu đen trồi lên. Đó là Thủ Hộ Giả của Táng Chỉ Phong, được sinh ra từ chính sức mạnh bị rò rỉ của Ninh Vô Trần qua năm tháng. Nó không có khuôn mặt, chỉ có một cái miệng rộng huơ hoác định nuốt chửng mọi kẻ xâm nhập.
"Kẻ phàm… chết!" Con quái vật gầm lên, thanh âm chấn động làm cả ngọn núi rung chuyển, sỏi đá rơi rụng. Một luồng áp lực đủ sức ép bẹp một vị Kim Đan tu sĩ ngay lập tức ập đến.
Tô Nguyệt Nhi hét lên, định rút trọng kiếm ra nhưng cánh tay nàng như bị đóng băng trong không gian.
Ninh Vô Trần khẽ cau mày.
"Thứ ta để lại, lại định quay ra cắn ta?"
Hắn không lùi lại nửa bước, cũng không bày ra tư thế chiến đấu. Hắn chỉ đơn giản đưa ngón tay trỏ lên, hướng về phía con quái vật quy tắc kia.
Động tác cực kỳ chậm rãi. Cực kỳ tối giản.
"Định."
Một chữ vang lên.
Thời gian dừng lại. Tiếng gào thét của con quái vật bị cắt đứt giữa chừng. Những sợi xích đen kịt đang vung vẩy trên không trung lập tức trở nên bất động như thể chúng bị đúc từ sắt nguội. Gió không thổi, bụi không bay, ngay cả nhịp tim của Tô Nguyệt Nhi cũng bị ngưng trệ trong một tích tắc thần thánh ấy.
Ninh Vô Trần nhích ngón tay thêm một phân, ấn vào hư không.
"Tan."
Rắc!
Một âm thanh thanh thúy vang lên. Thực thể quy tắc khổng lồ kia, thứ mà cả vạn tu sĩ bên ngoài không cách nào chạm tới, bắt đầu nứt vỡ từ điểm mà ngón tay Ninh Vô Trần chỉ vào.
Nó không nổ tung hoành tráng. Nó tan rã một cách nhẹ nhàng, hóa thành những hạt đom đóm lấp lánh rồi biến mất vào không trung. Sự bá đạo của hắn không nằm ở việc tạo ra dư chấn, mà nằm ở việc xóa bỏ đối thủ khỏi sự tồn tại một cách triệt để nhất.
Bức vách đá sau lưng cũng bắt đầu sụp đổ. Điểm đen tinh túy nhất kia bay về phía Ninh Vô Trần, chui tợn vào đầu ngón tay hắn.
Một luồng sáng xám mờ ảo bao phủ lấy thân hình Ninh Vô Trần trong chốc lát, khiến hắn trông vừa hư ảo lại vừa chân thực vô cùng. Khí chất của hắn không hề tăng vọt, trái lại, hắn trông còn "bình thường" hơn cả trước đây. Giống như một thanh kiếm báu được tra vào bao, dấu nhẹm đi tất cả hào quang sắc lẹm.
Ninh Vô Trần thu ngón tay lại, đút vào ống tay áo rộng.
"Xong rồi, về thôi. Tối nay chắc là trễ giờ ăn cơm."
Hắn xoay người bước đi, bỏ lại sau lưng ngọn Táng Chỉ Phong đang sụp đổ dần. Bí mật mười vạn năm, dưới một ngón tay của hắn, chỉ đơn giản là thu hồi lại một thứ vốn dĩ thuộc về mình.
Lão Quy run rẩy đứng dậy, nhìn bóng lưng xám xịt kia, trong lòng chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Trên thế gian này, nếu có kẻ nào dám đứng trước mặt vị tiên sinh này mà nói đến hai chữ "sức mạnh", kẻ đó chắc chắn là kẻ ngu xuẩn nhất vũ trụ.
Bởi vì với Ninh Vô Trần, vạn pháp đều là ảo, chỉ có một ngón tay của hắn mới là thực.
Dưới chân núi, đám đông tu sĩ đang bàng hoàng nhìn ngọn núi sừng sững bỗng chốc tan thành cát bụi. Họ không thấy trận chiến kinh thiên động địa nào, họ chỉ thấy một thanh niên áo xám bình thản bước ra từ trong đám bụi mù, bên cạnh là một thiếu nữ mang kiếm và một lão già còng lưng.
Ninh Vô Trần đi ngang qua vị trưởng lão Nhất Tuyến Môn vẫn còn đang đứng đờ đẫn.
"Này…" Vị trưởng lão lắp bắp. "Ngươi… ngươi đã làm gì bên trong?"
Ninh Vô Trần dừng bước, liếc nhìn vị trưởng lão một cái. Cái nhìn ấy không có sát khí, nhưng lại khiến vị trưởng lão cảm thấy linh hồn mình như bị một ngón tay khổng lồ từ trên trời ép xuống, bé nhỏ như hạt bụi giữa đại dương.
"Chỉ là phủi chút bụi bẩn thôi."
Nói đoạn, hắn bước tiếp, để lại một khoảng không yên tĩnh đến rợn người.
Gió lộng thổi qua bình địa, ráng chiều cuối cùng cũng tắt hẳn. Bí mật của Táng Chỉ Phong đã biến mất cùng ngọn núi, nhưng từ hôm nay, trong sâu thẳm tâm trí của những kẻ có mặt tại đó, một cái bóng áo xám với ngón tay trỏ đã trở thành một loại ám ảnh bất diệt.
Nhất chỉ định thiên hạ. Nhất chỉ đoạn tiên trần.
"Về thôi Nguyệt Nhi, trà pha mới nhớ cho thêm chút mật ong."
"Vâng, chủ nhân!"
Tiếng nói cười của họ xa dần, tan vào trong đêm tối mênh mông của Thanh Vân giới, bắt đầu cho những bão tố kinh hoàng hơn sắp sửa kéo đến.