Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 18: Đấu giá hội và viên đá cuội**
**CHƯƠNG 18: CHỈ LÀ MỘT VIÊN ĐÁ CUỘI**
Thành Thiên Bảo, tòa thành được mệnh danh là “Túi tiền của Tiên Trần”.
Nơi đây không có mây mù vây quanh như những tông môn lánh đời, mà thay vào đó là sự xa hoa đến cực điểm. Những tòa lầu gác cao vút tận tầng mây, ngói lợp bằng lưu ly ngũ sắc, cột trụ chạm khắc từ bạch ngọc thượng hạng. Trên không trung, từng đoàn phi thuyền dát vàng khảm ngọc tấp nập qua lại, phát ra những tiếng ngân nga của linh trận vận hành.
Giữa sự phô trương hào nhoáng ấy, có ba bóng người đang lững thững bước đi trên đại lộ lát đá tinh thạch.
Ninh Vô Trần mặc một chiếc đạo bào màu xám tro, chất vải thô lậu đến mức nhìn không ra là thuộc về vị tu sĩ nào. Tóc hắn buộc hờ bằng một sợi dây vải, đôi mắt lim dim như thể có thể lăn ra ngủ bất cứ lúc nào. Đi bên cạnh là Tô Nguyệt Nhi, nàng vác trên vai thanh trọng kiếm to quá khổ so với thân hình mảnh mai, đôi mắt to tròn tò mò ngó nghiêng khắp nơi. Cuối cùng là Lão Quy, lão thu mình trong chiếc áo khoác rộng thùng thình, cái lưng hơi gù, bước chân nhẹ đến mức không phát ra tiếng động.
“Chủ nhân, nghe nói hôm nay Vạn Bảo Lâu đấu giá một khối ‘Thái Thượng Hàn Tinh’. Thứ đó nếu mang về làm chân kê chân bàn trà bị khập khiễng của ngài thì tuyệt lắm.” – Nguyệt Nhi hưng phấn nói, thanh trọng kiếm trên vai nàng va vào nhau kêu keng keng.
Lão Quy nghe vậy thì suýt chút nữa vấp ngã, khóe miệng giật giật: “Tiểu cô nương… đó là Thái Thượng Hàn Tinh, vật báu từ vạn năm mới kết tinh được, tu sĩ băng hệ thấy nó là coi như thấy mạng sống. Ngươi… ngươi muốn dùng nó kê chân bàn?”
Ninh Vô Trần ngáp một cái, giọng nói uể oải: “Cái bàn đó lắc lư thật khó chịu. Nếu có thứ gì cứng cáp một chút thì cũng được.”
Lão Quy câm nín. Lão biết, với vị “đại gia” này, định luật của thế gian vốn chẳng có nghĩa lý gì.
Vạn Bảo Lâu hôm nay chật kín người. Những vị khách quý ngồi trong các gian phòng trang nhã được bảo vệ bằng trận pháp cách âm cấp cao. Phía dưới đại sảnh, hàng ngàn tu sĩ từ khắp các châu lục đổ về, khí tức kẻ sau mạnh hơn kẻ trước.
“Thiên Kiếm Tông tới! Vạn Pháp Môn cũng tới!”
“Kìa, là xe kéo của Thần Hoàng điện hạ vùng Đông Hải. Ngay cả vị kia cũng thèm muốn bảo vật hôm nay sao?”
Tiếng bàn tán xôn xao bị dập tắt khi lão giả bán đấu giá bước lên đài. Lão là Kim Ngôn Tiên Nhân, một cao thủ Đạo cảnh nhưng hiện tại chỉ đóng vai trò người dẫn dắt.
Sau khi vài món pháp bảo tầm thường được bán với giá trên trời, Kim Ngôn Tiên Nhân hắng giọng, không khí trong đại sảnh lập tức căng thẳng. Một chiếc khay phủ vải gấm đen được mang ra.
“Món đồ tiếp theo, không phải Thái Thượng Hàn Tinh, mà là thứ khiến nó trở thành món phụ trợ. Đây là… Thái Sơ Mệnh Phù!”
Vải gấm mở ra, một mẩu ngọc giản vỡ nát, xám xịt và trông chẳng có chút linh khí nào hiện ra. Thế nhưng, khi món đồ xuất hiện, cả Vạn Bảo Lâu bỗng chốc lặng ngắt. Những đại năng trong các gian phòng VIP đồng loạt đứng bật dậy, thần thức mạnh mẽ như sóng triều tràn ra, bao phủ lấy đài đấu giá.
“Thái Sơ Mệnh Phù? Tương truyền chứa đựng quy tắc ‘Sinh’ của thời kỳ khai thiên lập địa?”
“Chỉ cần một mảnh nhỏ cũng đủ để một người sắp chết sống lại, thậm chí giúp tu sĩ đột phá ranh giới Tiên – Phàm!”
Ninh Vô Trần đang gật gù bỗng mở mắt ra một nửa. Hắn không nhìn mảnh ngọc, mà nhìn vào những vết nứt trên đó.
“Rác rưởi.” – Hắn lẩm bẩm một câu nhỏ đến mức chỉ Nguyệt Nhi nghe thấy.
Nguyệt Nhi chớp mắt: “Chủ nhân, ngài không thích sao?”
“Quy tắc hỗn loạn, ý niệm tạp nham. Kẻ nào dùng thứ này để đột phá, đời này coi như bỏ.” – Ninh Vô Trần nhắm mắt lại lần nữa.
Lúc này, cuộc đấu giá đã bắt đầu bùng nổ.
“Mười vạn cực phẩm linh thạch!” – Đại tử của Thiên Kiếm Tông hô lớn.
“Mười lăm vạn! Thêm một viên Cửu Chuyển Hoàn Đan!” – Giọng nói từ gian phòng của Thần Hoàng điện hạ vang lên đầy uy quyền.
Giá cả leo thang chóng mặt. Cuộc chiến không chỉ là tiền bạc, mà còn là áp lực của danh tiếng.
“Năm mươi vạn cực phẩm linh thạch! Thêm một mạch khoáng tinh thạch ở phương Bắc!” – Một nam tử trẻ tuổi, mặc cẩm y thêu rồng phượng, bước ra khỏi gian phòng. Hắn chính là Lãnh Vô Ngân, thiên tài của Thánh Địa Vô Thượng.
Lãnh Vô Ngân kiêu ngạo nhìn xuống đại sảnh: “Thái Sơ Mệnh Phù này, Lãnh mỗ lấy chắc rồi. Có ai dám theo không?”
Cả đại sảnh im lặng. Năm mươi vạn cực phẩm linh thạch là một con số thiên văn, đủ để mua đứt cả một vương quốc tu tiên hạng trung. Những kẻ nãy giờ hô giá cũng bắt đầu rụt rè.
Giữa khoảng lặng ấy, một giọng nói nhàn nhạt, mang theo chút lười biếng vang lên từ một góc tối phía cuối sảnh.
“Ta đổi.”
Ánh mắt của hàng ngàn tu sĩ lập tức đổ dồn về phía phát ra âm thanh. Ở đó, Ninh Vô Trần vẫn ngồi tựa vào ghế, một tay chống cằm.
Kim Ngôn Tiên Nhân trên đài sững sờ, hỏi lại: “Vị đạo hữu này, ngươi nói… ngươi đổi? Ngươi dùng cái gì để đổi? Giá hiện tại là năm mươi vạn cực phẩm linh thạch cùng một mạch khoáng.”
Lãnh Vô Ngân cười lạnh, ánh mắt đầy khinh bỉ: “Một tên tu sĩ không ra tu sĩ, người phàm không ra người phàm. Ngươi lấy cái gì để cạnh tranh với Thánh Địa của ta? Hay là định dùng cái mạng hèn của ngươi?”
Ninh Vô Trần không nhìn hắn, cũng chẳng thèm đứng dậy. Hắn thò tay vào túi áo thô xám, lục lọi một hồi rồi lấy ra một vật.
Hắn ném nhẹ một cái. Một vật nhỏ xé rách không trung, bay một đường vòng cung đơn giản rồi rơi “cộp” một tiếng lên đài đấu giá, ngay cạnh mảnh Thái Sơ Mệnh Phù hào quang rực rỡ.
Đó là một viên đá cuội.
Đúng vậy, một viên đá cuội đen sì, nhẵn nhụi, to bằng ngón tay cái, loại có thể tìm thấy ở bất kỳ con suối nào dưới chân núi.
Toàn bộ Vạn Bảo Lâu chìm vào một sự im lặng kỳ quái trong khoảng ba giây. Sau đó, một trận cười nhạo báng bùng nổ như sấm dậy.
“Ha ha ha! Hắn điên rồi! Hắn dùng một viên đá cuội để đổi Thái Sơ Mệnh Phù?”
“Đúng là một kẻ tâm thần. Người đâu, sao không đuổi hắn ra ngoài?”
“Viên đá này nếu đáng giá một miếng linh thạch vụn, ta sẽ quỳ xuống gọi hắn là tổ tiên!”
Lãnh Vô Ngân cười đến mức run cả người, chỉ tay vào Ninh Vô Trần: “Ngươi… ngươi định làm nhục trí tuệ của tất cả mọi người ở đây sao? Kim Ngôn trưởng lão, xin hãy trực tiếp phế bỏ kẻ này, hắn đang sỉ nhục Vạn Bảo Lâu!”
Kim Ngôn Tiên Nhân sắc mặt cũng cực kỳ khó coi. Lão cảm thấy mình bị trêu chọc. Lão đưa tay định gạt viên đá đi, đồng thời định dùng linh lực đánh bay tên thanh niên áo xám kia ra khỏi cửa.
Nhưng, khi ngón tay của Kim Ngôn vừa chạm vào viên đá cuội…
“Oanh!”
Một tiếng nổ không vang lên ở tai, mà vang lên trong thần thức của Kim Ngôn Tiên Nhân.
Lão khựng lại như bị trúng định thân thuật. Đôi mắt lão vốn đang vẩn đục bỗng co rút lại kịch liệt, đồng tử rung động dữ dội. Trong tầm mắt của lão, viên đá cuội kia bỗng dưng biến mất. Thay vào đó, lão thấy một vùng hư vô mênh mông, trong đó có một ngón tay khổng lồ thiên địa không dung thứ nổi đang chậm rãi hạ xuống.
Một ngón tay định trụ thời gian. Một ngón tay nghiền nát luân hồi.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Kim Ngôn. Đôi tay lão run bần bật đến mức không cầm nổi chiếc búa đấu giá.
Lão cảm nhận được, viên đá cuội này không phải là đá. Nó là một loại “quy tắc” được nén lại đến cực độ. Bên trong viên đá bình thường kia, ẩn chứa một ý chí đủ sức xóa sổ toàn bộ tòa thành này chỉ trong một tích tắc.
“Trưởng lão! Ngài sao vậy? Mau đuổi hắn đi chứ!” – Lãnh Vô Ngân không kiên nhẫn hét lên.
Kim Ngôn Tiên Nhân không nghe thấy gì cả. Lão khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, đôi tay nâng niu viên đá cuội như thể đang nâng cả tính mạng mình.
“Viên đá này…” – Giọng lão run rẩy, khàn đặc.
“Viên đá này thế nào?” – Mọi người bên dưới tò mò.
Kim Ngôn Tiên Nhân hít một hơi thật sâu, sau đó cúi gập người một góc chín mươi độ về phía Ninh Vô Trần, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh bằng một sự tôn kính tuyệt đối:
“Cuộc đấu giá kết thúc! Thái Sơ Mệnh Phù… thuộc về vị tiên sinh này!”
Xôn xao! Cả tòa lầu như muốn nổ tung.
“Cái gì? Kim Ngôn, lão già rồi lẩm cẩm sao?” – Lãnh Vô Ngân gầm lên, sát khí bùng phát. “Một viên đá rác rưởi mà đổi được bảo vật của Thánh Địa ta? Vạn Bảo Lâu các ngươi muốn diệt môn sao?”
“Câm miệng!” – Kim Ngôn Tiên Nhân quay đầu lại, gầm lên một tiếng như sấm, chấn cho Lãnh Vô Ngân lùi lại mấy bước, khóe miệng chảy máu.
Kim Ngôn nhìn Lãnh Vô Ngân bằng ánh mắt thương hại: “Ngươi thì biết cái gì? Năm mươi vạn linh thạch của ngươi chỉ là rác rưởi trước mặt vật này. Nếu ngươi còn dám nói thêm một lời vô lễ với vị tiên sinh này, đừng trách ta không nể tình Thánh Địa!”
Lãnh Vô Ngân sững sờ. Hắn chưa bao giờ thấy Kim Ngôn sợ hãi như vậy. Phải, là sợ hãi, không phải tôn trọng.
Lúc này, một đạo âm thanh lạnh lùng vang lên từ phòng VIP số 1:
“Kim Ngôn, hãy giải thích rõ ràng. Viên đá đó có gì mà khiến ngươi phản bội cả uy tín của Vạn Bảo Lâu?”
Đó là tiếng nói của Huyết Ma Thánh Tôn – kẻ vẫn luôn ẩn mình quan sát. Một áp lực nặng nề tràn xuống, khiến các tu sĩ cấp thấp cảm thấy nghẹt thở.
Ninh Vô Trần vẫn ngồi đó, hơi nhíu mày: “Nói nhiều quá.”
Hắn giơ tay, một ngón tay trỏ hướng về phía viên đá trên đài, khẽ búng một cái.
“Định.”
Chỉ một chữ nhẹ bẫng.
“Vút!”
Viên đá cuội bỗng dưng tỏa ra một luồng hắc quang cực mỏng. Luồng quang mang này đi đến đâu, không gian nơi đó đông cứng lại. Áp lực từ Huyết Ma Thánh Tôn lập tức tan biến như khói gặp gió lớn. Cả tòa lầu bỗng chốc trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, ngay cả hơi thở của con người cũng dường như bị ngừng trệ.
Trên viên đá cuội, bắt đầu hiện ra những dòng chữ li ti, nhưng mỗi chữ đều mang theo sức nặng vạn quân. Đó không phải là chữ viết, mà là “đạo văn” tự nhiên hình thành khi có người dùng sức mạnh tuyệt đối áp đặt lên vật chất phàm trần.
Viên đá bắt đầu bay lên, phát ra tiếng kêu “ong ong” trầm mặc. Khí tức của nó tỏa ra, trực tiếp nghiền nát hoàn toàn Thái Sơ Mệnh Phù trên đài thành tro bụi.
Đúng vậy, nghiền nát!
Mảnh ngọc mà mọi người coi như thần vật, trước mặt sự tồn tại của viên đá cuội này, ngay cả tư cách đứng cạnh cũng không có. Nó tự bốc cháy, quy tắc bên trong tan rã vì không chịu nổi đẳng cấp của thứ sức mạnh mới xuất hiện.
“Thần… Thần vật chân chính?” – Một vị lão tổ giấu mặt kêu thảm thiết.
Mọi người lúc này mới nhận ra, viên đá cuội kia không cần đổi gì cả. Sự hiện diện của nó đã là một sự ban phước cho nơi này.
Ninh Vô Trần vẫy tay một cái, mảnh Thái Sơ Mệnh Phù (giờ đã chỉ còn là một khối năng lượng tinh thuần sau khi bị nghiền nát) bay vào tay hắn.
“Hơi ít linh khí, nhưng chắc đủ để dán lại chân bàn trà.” – Hắn lẩm bẩm, rồi đứng dậy.
Nguyệt Nhi cười hì hì, giúp hắn phủi bụi trên áo xám. Lão Quy thì cung kính theo sau, mặt lộ vẻ đắc ý: “Ta đã nói rồi, các ngươi chỉ là một lũ ếch ngồi đáy giếng. Một ngón tay của chủ nhân ta có thể biến bùn đất thành kim cương, các ngươi dùng mấy viên đá xanh mà đòi khoe mẽ?”
Ninh Vô Trần bước đi về phía cửa. Đám đông tu sĩ vốn đang đứng kín lối vào lập tức dạt ra như gặp quỷ. Không ai dám thở mạnh, ngay cả Lãnh Vô Ngân cũng quỳ sụp xuống, sắc mặt xám ngắt như tro tàn vì áp lực dư thừa từ viên đá cuội vẫn còn lưu lại trong không trung.
Khi Ninh Vô Trần đi ngang qua Lãnh Vô Ngân, hắn dừng lại một chút.
Lãnh Vô Ngân run bắn người, đầu dập xuống đất: “Tiền… tiền bối tha mạng! Vãn bối có mắt không thấy Thái Sơn!”
Ninh Vô Trần nhìn hắn, đôi mắt vẫn buồn ngủ như cũ.
“Ngươi tên là gì?”
“Vãn… vãn bối là Lãnh Vô Ngân.”
“À, không cần nhớ.” – Ninh Vô Trần đi ngang qua, giọng nói thoảng như gió thoảng. “Sau này nếu muốn khoe tiền, hãy tìm cái gì đó cứng hơn một chút. Đừng lấy mấy thứ rác rưởi ra làm ồn giấc ngủ của người khác.”
“Vâng… vâng…” – Lãnh Vô Ngân run rẩy không ngừng. Hắn biết, kể từ khoảnh khắc này, đạo tâm của hắn đã nứt vỡ. Cả đời hắn sẽ không bao giờ có thể bước lên đỉnh cao nữa, bởi vì cái bóng của một ngón tay kia đã vĩnh viễn khắc sâu vào linh hồn hắn.
Ra khỏi Vạn Bảo Lâu, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả thành Thiên Bảo.
“Chủ nhân, bây giờ về sao?” – Nguyệt Nhi hỏi.
Ninh Vô Trần nhìn về phía chân trời, nơi có một luồng sát khí đỏ thẫm đang lẳng lặng bám theo sau bọn họ từ trong bóng tối. Đó chính là Huyết Ma Thánh Tôn – kẻ không cam tâm để món hời lớn trôi qua trước mắt.
“Có ruồi nhặng bám theo kìa.” – Lão Quy khẽ nhắc.
Ninh Vô Trần đưa tay lên che miệng ngáp dài một cái, mắt nhắm lại. Hắn đưa một ngón tay trỏ ra phía sau lưng, không thèm quay đầu lại, rồi khẽ ấn vào hư không một cái.
“Định.”
Cách đó một dặm, giữa một hẻm nhỏ tăm tối, Huyết Ma Thánh Tôn đang vận chuyển huyết ảnh công chuẩn bị ra tay sát thủ. Nhưng khi chữ kia vang lên, cơ thể lão bỗng nhiên cứng đờ. Không chỉ cơ thể, mà cả dòng máu huyết sát vốn được coi là bất tử của lão cũng ngừng chảy.
Lão kinh hoàng nhận ra, không gian xung quanh lão đã trở thành một khối băng sắt cứng nhắc. Lão không thể nói, không thể truyền âm, ngay cả suy nghĩ cũng bắt đầu chậm lại.
Một chỉ định thân. Một chỉ định thần.
Ninh Vô Trần thản nhiên bước tiếp, biến mất vào trong đám đông ồn ào.
Vài phút sau, tại con hẻm đó, Huyết Ma Thánh Tôn – một trong những đại ma đầu chấn động phương xa – bỗng chốc tan rã thành từng hạt bụi mịn, gió thổi một cái liền biến mất sạch sẽ, cứ như lão chưa từng tồn tại trên đời này.
Nhất chỉ định tiên trần. Tiên hay Ma, dưới một chỉ, chẳng qua cũng chỉ là một hạt bụi lướt qua ống tay áo xám mà thôi.
“Chủ nhân, tối nay ăn gì?” – Nguyệt Nhi hào hứng hỏi.
“Cháo trắng, dưa chua. Đừng làm món gì cầu kỳ, phiền lắm.”
Ba bóng người khuất dần cuối đại lộ, để lại sau lưng một thành phố đang sục sôi vì một viên đá cuội, và một bí ẩn sẽ trở thành cơn ác mộng cho những kẻ dám khiêu chiến sự tối giản đầy bá đạo của người thanh niên áo xám ấy.