Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 20: Ngón tay trỏ hướng lên trời**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:47:56 | Lượt xem: 2

Gió đêm rít gào qua khe đá, mang theo mùi máu tanh nồng và bụi bặm vừa lắng xuống. Dưới chân vách núi Táng Chỉ, Cố Trường Phong – vị trưởng lão Hóa Thần kỳ uy chấn một phương của Thiên Diễn Tông – lúc này chỉ còn là một đống thịt vụn vặn vẹo. Đôi mắt lão trợn ngược, nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy gò của thanh niên mặc áo xám đang chậm rãi rời đi.

Nỗi nhục nhã và uất hận trào dâng, khiến chút linh lực tàn tạ cuối cùng trong đan điền của lão bỗng nhiên bùng phát theo một cách cực đoan nhất.

“Ninh Vô Trần… ngươi dám phế ta… Thiên địa bất dung!”

Tiếng gào thét khàn đặc của Cố Trường Phong chưa dứt, bầu trời vốn dĩ đang chìm vào hoàng hôn bỗng nhiên kịch biến. Những đám mây đen đặc như mực từ bốn phương tám hướng điên cuồng kéo về, xoáy thành một vòi rồng khổng lồ ngay trên đỉnh đầu vách núi.

*Rầm!*

Một tiếng sấm trầm đục vang lên tận sâu trong linh hồn vạn vật. Trong tầng mây đen kịt ấy, những tia chớp màu tím sẫm bắt đầu bò trườn như những con lôi long điên dại.

Lão Quy đang lẹt xẹt bước đi bỗng khựng lại, cái mai rùa trên lưng run lên bần bật. Lão ngước nhìn lên bầu trời, đôi mắt già nua lộ rõ vẻ kinh hoàng:

“Chết tiệt! Đây là… Diệt Thế Tử Lôi? Cố Trường Phong đã ký khế ước nhân quả với Thiên Diễn Tông, tu vi của hắn bị phế một cách phi lý, khiến quy tắc của thế giới này cảm thấy bị khiêu khích! Thiên đạo đang muốn xóa sổ mọi thứ ở đây!”

Tô Nguyệt Nhi nắm chặt cán trọng kiếm, sắc mặt trắng bệch. Dưới áp lực của thiên uy, chân linh của cô như muốn tan vỡ. Khí áp từ trên cao ép xuống khiến mặt đất xung quanh lún sâu thêm vài tấc, cây cối trong vòng mười dặm đồng loạt gãy đổ.

“Chủ nhân… cái này… hình như hơi lớn?” Nguyệt Nhi giọng run run, nép sát vào sau lưng Ninh Vô Trần.

Ninh Vô Trần dừng bước. Hắn hơi nghiêng đầu, đôi mắt buồn ngủ ngước nhìn lên vòm trời đang sụp xuống. Gió lốc gào thét xung quanh hắn, thổi tung dải dây vải buộc tóc, nhưng tà đạo bào xám cũ kỹ trên người hắn lại phẳng lặng lạ kỳ, như thể hắn đang đứng ở một không gian khác, bất chấp mọi quy luật của vật lý.

Trên cao, lôi vân đã tích tụ đến đỉnh điểm. Một cột lôi điện màu tím sẫm, to lớn như một tòa tháp cổ, mang theo ý chí hủy diệt tuyệt đối, từ trên chín tầng mây đánh thẳng xuống đầu Ninh Vô Trần.

Vận tốc của thiên lôi nhanh đến mức thời gian như bị ngưng trệ. Cố Trường Phong nằm dưới đất cười lên điên dại, trong mắt lão phản chiếu ánh sáng tím rực rỡ: “Chết đi! Chết chung đi! Thiên phạt giáng xuống, không kẻ nào có thể…”

Lời chưa kịp dứt, Ninh Vô Trần khẽ thở dài một tiếng. Một tiếng thở dài rất nhẹ, nhẹ đến mức bị tiếng sấm át mất, nhưng lại vang vọng trong lòng Lão Quy và Nguyệt Nhi như một lời tuyên cáo của thần linh.

“Thật là… quá ồn ào.”

Ninh Vô Trần không quay người, cũng không vận dụng linh lực hào hùng. Hắn chỉ đơn giản đưa bàn tay phải ra khỏi tay áo rộng, ngón tay trỏ trắng trẻo, thon dài chầm chậm hướng thẳng lên trời.

Khoảnh khắc đầu ngón tay hắn chạm vào không trung, một làn sóng vô hình bắt đầu lan tỏa.

*“Định.”*

Một chữ duy nhất thốt ra từ môi hắn. Nhẹ nhàng. Bình thản.

Nhưng ngay giây tiếp theo, một cảnh tượng thần tích đã xảy ra khiến thời gian thực sự đứng bóng.

Cột lôi điện tím sẫm khổng lồ đang lao xuống với tốc độ ánh sáng bỗng nhiên khựng lại giữa hư không, cách đầu ngón tay của Ninh Vô Trần chỉ đúng một tấc. Toàn bộ tia chớp li ti bao quanh cột lôi cũng chết lặng, đông cứng như những cành san hô bằng pha lê tím lung linh.

Cơn đại phong vừa gào thét kinh thiên động địa bỗng dưng biến mất. Lá rụng đang bay bị treo lơ lửng, cát bụi đang cuốn vòng bị khóa chặt tại chỗ. Ngay cả âm thanh cũng bị tước đoạt, trả lại cho không gian một sự tĩnh lặng đến rợn người.

Lão Quy trợn tròn mắt, mồm há hốc không thể khép lại. Trong cái nhìn của một kẻ hiểu thấu quy tắc như lão, lão thấy được từ đầu ngón tay của Ninh Vô Trần phát ra một đạo quy luật “Nhất” cực kỳ đơn giản nhưng lại vô cùng bá đạo. Đạo quy luật này như một cái đinh khổng lồ, đóng thẳng vào dòng chảy của thiên địa, buộc toàn bộ ý chí của Thiên Đạo phải quy phục.

“Ngươi muốn phạt ta sao?” Ninh Vô Trần lười biếng lên tiếng, ánh mắt hướng về phía con mắt lôi đình đang lấp ló sau tầng mây đen.

Ngón tay trỏ của hắn khẽ nhấn thêm một nhịp vào hư không.

*Rắc!*

Một tiếng rạn nứt giòn tan vang lên, không phải tiếng sấm, mà là tiếng vỡ vụn của quy tắc không gian.

Từ đầu ngón tay trỏ ấy, một luồng sức mạnh tối giản mà thuần túy bung ra. Cột Diệt Thế Tử Lôi vốn dĩ không thể lay chuyển bắt đầu xuất hiện những vết nứt chi chít. Sau đó, như một tấm gương bị búa tạ đập trúng, toàn bộ thiên lôi tím sẫm vỡ vụn thành những đốm sáng nhỏ li ti, tan biến vào hư vô.

Chưa dừng lại ở đó, luồng sức mạnh từ ngón tay Ninh Vô Trần tiếp tục xông thẳng lên chín tầng mây. Vòng xoáy lôi vân đen đặc che lấp cả bầu trời, dưới cái chỉ tay nhẹ nhàng kia, bỗng chốc bị xé toạc ra một lỗ hổng khổng lồ.

Ánh trăng bàng bạc cùng ngàn vạn vì tinh tú vốn bị mây che khuất giờ đây lộ ra, đổ xuống mặt đất một màu sắc thanh bình. Lôi vân sợ hãi tản ra bốn phía, nhanh đến mức như thể chúng chưa từng tồn tại, trả lại một bầu trời đêm trong vắt không một gợn mây.

Tất cả diễn ra chưa đầy ba nhịp thở.

Một chỉ hướng thiên, vạn lôi quy diệt.

Cố Trường Phong lúc này không còn cười được nữa. Toàn thân lão run rẩy dữ dội hơn cả lúc bị phế tu vi. Lão vừa chứng kiến cái gì? Một con người dùng một ngón tay, nhẹ nhàng đẩy lui thiên phạt? Xóa sổ thiên lôi như thể phẩy đi một con ruồi?

“Điều này… điều này không thể… Ngươi rốt cuộc là thứ gì?” Cố Trường Phong lảm nhảm, ánh mắt tan rã, tâm thần hoàn toàn sụp đổ.

Ninh Vô Trần thu ngón tay vào lại trong tay áo xám, quay người nhìn Nguyệt Nhi vẫn còn đang hóa đá.

“Nguyệt Nhi, trời đẹp rồi, chúng ta về thôi.”

Nguyệt Nhi giật mình, chiếc trọng kiếm trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Cô nhìn bầu trời đêm rực rỡ ánh sao, rồi nhìn bóng lưng thanh thản của vị chủ nhân trông chẳng có chút uy lực nào kia. Một sự sùng bái điên cuồng bùng cháy trong đôi mắt linh động của cô.

“Vâng! Chủ nhân! Ngài… ngài vừa nãy thực sự quá… quá…” Cô không tìm được từ nào để diễn tả, chỉ biết nhảy cẫng lên chạy theo sau.

Lão Quy rụt đầu lại, nhìn về phía đỉnh núi Táng Chỉ – nơi mà quy tắc thiên địa vẫn còn đang rên rỉ vì cú “định” của Ninh Vô Trần. Lão thầm nghĩ trong bụng: *Thì ra “Nhất Chỉ Định Tiên Trần” không phải là nói quá. Thiên đạo trong mắt hắn, sợ rằng cũng chỉ là một tầng bụi hơi dày mà thôi.*

“Chủ nhân, đợi lão rùa với!” Lão Quy lạch bạch chạy theo, cái mai rùa rung rinh.

Dưới vách núi vắng vẻ, Cố Trường Phong nằm đó, cô độc và tuyệt vọng. Lão nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người. Kẻ mà lão đối đầu không phải là một tu sĩ ẩn thế, mà là một sự tồn tại vượt ra ngoài tầm hiểu biết của thế giới này.

Trên bầu trời, trăng thanh gió mát, tĩnh lặng như chưa từng có cuộc bạo động nào xảy ra.

Ninh Vô Trần bước đi trên con đường mòn, tà áo xám bay khẽ. Hắn vừa thực hiện một hành động nghịch thiên chấn động cả đại lục, nhưng khuôn mặt vẫn chỉ mang vẻ buồn ngủ nhạt nhẽo. Đối với hắn, thiên lôi hay phàm nhân đều như nhau cả.

Cái khó nhất lúc này, là về đến nhà, phải pha nước ấm sao cho vừa đủ để rửa chân trước khi leo lên giường nằm. Đó mới là chuyện lớn duy nhất trong đời Ninh Vô Trần.

Tiên giới hay Trần gian, dưới một ngón tay của hắn, tất cả đều phải cúi đầu, nhường chỗ cho một giấc ngủ bình yên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8