Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 21: Tô Nguyệt Nhi đột phá**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:49:05 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 21: TRONG CÁI TẦM THƯỜNG, NGỘ ĐẠO KHOẢNH KHẮC**

Ánh nắng ban mai nhàn nhạt trải dài trên mảnh sân nhỏ của Vô Trần trà quán.

Bốn bề tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng sương đêm tan chảy trên kẽ lá, rồi nhỏ xuống mặt đất một tiếng "tí tách" khô khốc. Phía xa xa, mây mù bao phủ dãy núi Trường Sơn như một bức tranh thủy mặc bị ai đó bỏ quên.

Ninh Vô Trần thức dậy như thường lệ. Hắn vẫn mặc bộ đạo bào màu xám cũ kỹ, tóc đen buộc hờ bằng một dải dây vải thô, đôi mắt mang theo vài phần ngái ngủ chưa tan. Hắn lười biếng bước ra sân, cầm lấy chiếc chổi tre già đã mòn vẹt đầu, bắt đầu công việc quét lá rụng.

Động tác của hắn rất chậm, cũng rất đều. Tiếng chổi lướt trên mặt đất kêu "sột soạt", nhịp nhàng như hơi thở của núi rừng.

Cách đó không xa, dưới gốc cây đại thụ xum xuê, Tô Nguyệt Nhi đang đổ mồ hôi đầm đìa.

Nàng mặc bộ võ phục gọn gàng bó sát, làm tôn lên những đường nét thanh xuân đầy sức sống. Tuy nhiên, khuôn mặt xinh đẹp của nàng lúc này lại tràn ngập vẻ căng thẳng và bế tắc. Trên đôi tay nhỏ nhắn, nàng đang chật vật nắm giữ thanh "Bất Quy" trọng kiếm.

Thanh kiếm này nặng nghìn cân, bản kiếm rộng như tấm cửa, đen ngòm và xù xì không chút ánh quang. Mỗi khi Nguyệt Nhi vung kiếm, không khí xung quanh lại bị xé rách, tạo ra những luồng gió rít gào đầy bạo liệt.

“Uỳnh!”

Một nhát chém thẳng từ trên xuống, mặt đất dưới chân nàng lún xuống nửa tấc, bụi đất bay mù mịt. Nhưng Nguyệt Nhi lại nhíu mày, mồ hôi rơi vào mắt khiến nàng cảm thấy cay xè.

“Không đúng… Vẫn không đúng.” Nàng thở hổn hển, lầm bầm.

Nàng đã đạt đến đỉnh cao của cấp bậc “Trần” từ lâu, chỉ còn một bước nữa là chạm tới ngưỡng cửa của “Tiên”. Thế nhưng, một bước này lại như ngăn cách bởi một con sông ngân hà mênh mông. Nàng cố gắng dồn hết linh lực vào trọng kiếm, muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để phá vỡ bình cảnh, nhưng nàng càng cố, cảm giác nặng nề lại càng đè nặng lên tâm trí.

Tu luyện càng lâu, nàng càng thấy mình như đang chìm sâu vào một đầm lầy của sự phức tạp. Càng nhiều chiêu thức, càng nhiều biến hóa, nàng lại càng thấy mình rối loạn.

Gần đó, Lão Quy đang thu mình trong một cái ghế tre lười, trên tay cầm một bình trà nguội, đôi mắt lim dim nhìn Nguyệt Nhi, rồi lại liếc nhìn bóng lưng đang quét rác của Ninh Vô Trần. Lão chép miệng, giọng nói khàn khàn mang theo vài phần ý vị sâu xa:

“Nguyệt nhi nha đầu, ngươi cầu ‘lực’, nhưng tâm lại chứa ‘loạn’. Ngươi cầm kiếm nặng, nhưng lòng ngươi lại quá nhẹ. Ngươi nhìn xem, chủ nhân ngươi đang làm gì?”

Nguyệt Nhi khựng lại, trọng kiếm cắm phập xuống đất. Nàng theo hướng chỉ của Lão Quy, nhìn về phía Ninh Vô Trần.

Ninh Vô Trần vẫn đang quét rác.

Hắn dường như không để tâm đến thế giới xung quanh, không quan tâm đến việc thị nữ của mình đang chật vật đột phá, cũng không màng đến thiên địa linh khí đang cuộn trào do nhát kiếm của nàng. Trong mắt hắn, dường như chỉ có những chiếc lá khô nằm rải rác trên sân.

Nhát chổi đưa sang trái, một đống lá dịch chuyển.
Nhát chổi đưa sang phải, mặt đất trở nên sạch sẽ.

Nguyệt Nhi ban đầu chỉ nhìn một cách vô định, nhưng dần dần, đồng tử của nàng bắt đầu co rụt lại.

Trong mắt nàng, thế giới bỗng nhiên thay đổi.

Ninh Vô Trần quét chổi không có chút linh lực nào dao động. Không có hào quang, không có uy áp. Nhưng, ở mỗi một nhịp đưa chổi, Nguyệt Nhi lại cảm thấy như có một quy tắc vô hình nào đó đang được thiết lập lại.

Chiếc chổi tre kia dường như không phải đang chạm vào lá khô, mà là đang vuốt ve những sợi tơ không gian.

Ninh Vô Trần đi tới đâu, sự hỗn loạn biến mất tới đó. Những chiếc lá rơi lộn xộn, đại diện cho những tạp niệm và sự phức tạp của thế gian, dưới nhát chổi của hắn đều trở nên ngay ngắn, đơn giản đến cực điểm.

Đó là một loại tiết tấu lạ lùng.

“Cái gì là nặng? Cái gì là nhẹ?” Nguyệt Nhi đứng sững người như pho tượng, lẩm bẩm một mình.

Nàng nhìn thấy một chiếc lá vàng từ trên cây rụng xuống, xoay tròn trong không trung. Theo lẽ thường, nàng sẽ dùng kiếm để chém đôi nó, hoặc dùng linh áp để nghiền nát nó. Nhưng Ninh Vô Trần không làm vậy.

Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa đầu chổi đón lấy chiếc lá. Chiếc lá như tìm được chỗ dựa, thuận theo đà đưa của chổi mà hạ cánh nhẹ nhàng xuống đúng vị trí mà hắn muốn.

Sự kháng cự của chiếc lá biến mất. Sự nặng nề của trọng lực dường như cũng biến mất.

“Tối giản…”

Hai chữ này nổ tung trong đầu Nguyệt Nhi như tiếng sấm đêm xuân.

Nàng nhìn thanh trọng kiếm "Bất Quy" của mình. Bấy lâu nay, nàng luôn nghĩ rằng muốn dùng trọng kiếm, phải có sức mạnh cực đại để áp chế vạn vật. Nàng cố gắng thêm vào đó thật nhiều quy tắc, thật nhiều linh áp, khiến thanh kiếm càng lúc càng nặng, khiến chiêu thức càng lúc càng hoa mỹ và hung hãn.

Nhưng nàng quên mất rằng, bản chất của thanh kiếm… cũng chỉ là một vật để cắt ngang không gian.

Nếu mục đích là "quét đi" đối thủ, tại sao phải cần vạn nghìn biến hóa?

Ninh Vô Trần không nhìn nàng, hắn chỉ chậm rãi nói một câu như đang nói với chính mình:

“Sân rộng, lá nhiều, quét mãi không hết là bởi vì lòng ngươi nhìn thấy từng chiếc lá, chứ không nhìn thấy mặt sân.”

“Uỳnh!”

Một tiếng vang trầm đục nổ ra sâu trong linh hồn của Nguyệt Nhi.

Cảnh tượng xung quanh nàng đột ngột mờ đi. Nàng không còn nhìn thấy trà quán, không còn nhìn thấy Lão Quy. Trong bóng tối mênh mông của ý thức, chỉ còn lại nàng, thanh trọng kiếm, và cái bóng lưng mộc mạc của Ninh Vô Trần đang quét đi bóng tối.

Nàng đột nhiên buông lỏng hai tay.

Trọng kiếm Bất Quy vốn dĩ nặng nghìn cân, giờ đây dưới sự buông lỏng của nàng, dường như không còn rơi xuống nữa. Nó trôi lơ lửng trong tâm thức của nàng.

Nguyệt Nhi bước lên một bước, bắt chước động tác của Ninh Vô Trần.

Nàng đưa tay ra, cầm lấy chuôi kiếm. Lúc này, nàng không dùng sức mạnh của cơ bắp, cũng không dùng linh hải để áp chế. Nàng chỉ đơn giản coi thanh kiếm là một phần của cánh tay, một chiếc chổi tre để lau dọn bụi trần.

“Vạn vật vốn đơn giản, chính người tu hành khiến nó trở nên phức tạp.”

Một đạo quy tắc trong trẻo từ đỉnh đầu Nguyệt Nhi giội xuống.

Hào quang đột nhiên bùng phát từ cơ thể nàng, nhưng nó không lan tỏa ra ngoài một cách phô trương. Ngược lại, tất cả ánh sáng, tất cả linh lực cuộn trào đều co rút lại, nén chặt vào bên trong thanh trọng kiếm Bất Quy.

Mặt sân nhỏ bỗng nhiên rung chuyển nhẹ nhàng.

Lão Quy giật mình, chiếc bình trà trên tay suýt rơi: “Đây là… Ngộ Đạo? Con bé này vậy mà thực sự nhìn ra được chút gì đó từ cái trò quét rác của chủ nhân?”

Xung quanh Nguyệt Nhi, một cơn lốc linh khí hình thành, nhưng nó tĩnh lặng đến đáng sợ. Không có tiếng gió gào rú, chỉ có sự nén ép đến tận cùng của quy tắc không gian.

Nàng chậm rãi vung kiếm.

Một nhát kiếm bình thường nhất, không có kiếm khí rợp trời, không có hư ảnh rồng phượng. Chỉ là một đường kẻ màu đen kéo dài từ không trung xuống mặt đất.

“Vèo…”

Tiếng động rất khẽ, như tiếng vải mỏng bị xé rách.

Trước mặt Nguyệt Nhi, không gian bỗng hiện ra một vết nứt nhỏ li ti, nhưng vô cùng ổn định. Những chiếc lá rụng đang bay lơ lửng trong phạm vi nhát kiếm đó đều biến mất một cách kỳ lạ – không phải bị nát, mà là bị “xóa bỏ” hoàn toàn khỏi sự tồn tại.

“Nhất chỉ định tiên trần… Nhất kiếm đoạn trần ai.” Nguyệt Nhi khẽ mở mắt.

Đôi mắt nàng lúc này không còn vẻ nôn nóng của trước kia, thay vào đó là một sự trầm ổn, trong vắt như nước hồ mùa thu.

Linh khí trong cơ thể nàng bắt đầu chuyển hóa. Tầng lớp “Trần” vốn dày đặc giờ đây tan biến, nhường chỗ cho sự thuần khiết của “Tiên”.

Đột phá!

Tô Nguyệt Nhi chính thức bước vào cảnh giới “Tiên”, hơn nữa không phải là loại Tiên nhân thông thường tầm thường hóa linh, mà là loại có thể nhìn thấy sợi dây quy tắc của thế giới.

Thanh trọng kiếm Bất Quy trong tay nàng dường như nhỏ lại một vòng, những góc cạnh thô ráp đã biến mất, thay vào đó là một sự láng mịn mang theo vẻ đẹp của chân lý.

Lão Quy xoa cằm, lẩm bẩm: “Đúng là yêu nghiệt… Theo hầu chủ nhân lâu ngày, đến một đứa nhóc cũng có thể nhìn chổi tre mà thành tiên. Nếu để lũ già ở Thượng Giới biết được, chắc chúng nó đập đầu vào tường mà chết hết.”

Cơn chấn động linh khí kéo dài khoảng mười nhịp thở thì hoàn toàn tan biến vào hư không.

Tô Nguyệt Nhi cảm nhận được sức mạnh mới trong cơ thể. Nàng thấy mình nhẹ nhàng hơn bao giờ hết, nhưng chỉ cần một ý niệm, thanh kiếm trong tay có thể bộc phát ra sức nặng của cả một dãy núi. Sự phức tạp của hàng vạn chiêu thức trước đây đã được nàng tinh lọc, chỉ còn lại một kiếm duy nhất.

Nàng hít sâu một hơi, quỳ xuống hướng về bóng lưng xám phía xa, dập đầu một cái thật kêu.

“Cảm ơn chủ nhân chỉ điểm! Nguyệt Nhi đã thông.”

Ninh Vô Trần lúc này đã quét đến góc sân cuối cùng. Hắn nghe thấy tiếng động, hơi khựng lại, rồi chậm rãi quay đầu nhìn.

Hắn thấy Nguyệt Nhi đang quỳ, thấy thanh kiếm của nàng tỏa ra vận vị khác lạ, thấy khí tức của nàng đã hoàn toàn thay đổi. Nhưng, vẻ mặt hắn vẫn bình thản đến mức khiến người ta cảm thấy bất lực.

Hắn uể oải vươn vai một cái, ngáp dài:

“Ngộ cái gì mà ngộ… Ngươi vừa đột phá, khí kình làm bụi bay hết vào mớ lá ta vừa quét xong rồi kìa.”

Nguyệt Nhi ngẩn người, nụ cười rạng rỡ đông cứng trên môi.

Nàng nhìn lại đống lá khô đã được Ninh Vô Trần gom lại cẩn thận, quả thật do nàng vừa đột phá, áp lực không khí đã làm một góc của đống lá bị tán loạn ra ngoài một chút.

“Ơ… chủ nhân, ta… ta không cố ý.” Nguyệt Nhi vội vàng đứng bật dậy, luống cuống cầm thanh trọng kiếm đi tới, định dùng kiếm để lùa đống lá lại.

Ninh Vô Trần đưa một ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng ngăn nàng lại.

“Thôi bỏ đi.”

Ngón tay hắn chỉ vào đống lá đang xáo trộn đó, khẽ nói: “Định.”

Ngay lập tức, từng chiếc lá nhỏ nhất đang bay dở trên không trung bỗng dừng lại như thể thời gian bị đóng băng. Sau đó, chúng ngoan ngoãn bay ngược trở lại, nằm chồng lên nhau một cách hoàn mỹ nhất trong đống lá khô ban đầu.

Mọi thứ trở lại trạng thái ngăn nắp tuyệt đối.

Nguyệt Nhi nhìn cảnh đó, dù vừa mới đột phá lên cảnh giới Tiên nhân và cảm thấy mình đã rất mạnh, nhưng khi thấy “nhất chỉ” này của Ninh Vô Trần, nàng vẫn cảm thấy rùng mình.

Cái mà nàng vừa ngộ được, dường như chỉ là một sợi tơ nhỏ bé trên vạt áo của Ninh Vô Trần mà thôi.

“Tiên giới người ta tu luyện là vì trường sinh, vì bá chủ.” Ninh Vô Trần vừa xách chiếc chổi tre đi về phía nhà bếp, vừa lầu bầu: “Còn ta quét rác chỉ để có chỗ sạch mà ngồi uống trà. Nguyệt Nhi, lát nữa nhớ pha bình trà mới. Đừng có dùng mấy loại trà linh dược lấp lánh đó, cứ trà nhài bình thường mà pha. Nhìn mấy cái thứ tỏa sáng đó làm ta nhức mắt.”

“Vâng, chủ nhân!” Nguyệt Nhi đáp lời, giọng nói đầy sự kính sợ và sùng bái.

Nàng thu kiếm lại sau lưng. Lúc này, thanh kiếm nặng nghìn cân đeo lên vai nàng nhẹ như không có gì. Nàng bước đi, bước chân cũng đã bắt đầu mang theo vài phần ung dung, tối giản giống như chủ nhân của mình.

Lão Quy bò từ ghế tre xuống, nhìn Ninh Vô Trần vào bếp, rồi lại nhìn Nguyệt Nhi, khẽ thở dài:

“Thế giới này sắp loạn rồi. Kẻ mạnh nhất đang lười biếng quét rác, mà kẻ hầu việc của hắn thì vừa mới ngộ ra ‘Đồ Sát Kiếm’ chỉ nhờ nhìn cái chổi tre… Tiên giới ngoài kia, cầu nguyện cho tốt đi.”

Trong gian bếp nhỏ, tiếng lửa bắt đầu nổ lách tách, tiếng nước sôi sùng sục. Ninh Vô Trần tựa người vào khung cửa, nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài sân, thầm nghĩ:

*Hôm nay rốt cuộc cũng có thể nghỉ ngơi rồi chứ?*

Nhưng ngay khi hắn vừa nhắm mắt định đánh một giấc ngắn, ở ngoài cổng trà quán bỗng vang lên tiếng móng ngựa dồn dập và tiếng la hét huyên náo.

Ninh Vô Trần chau mày.

Một đám tu sĩ mặc y phục sang trọng, cưỡi trên những con yêu thú cao lớn, đang hùng hổ xông vào vùng đất thanh tĩnh của hắn. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt kiêu ngạo, tay cầm một dải lụa vàng lấp lánh.

“Vô Trần Trà Quán phải không? Công chúa của Đại Hạ vương triều sắp đi ngang qua đây, tất cả những kẻ rác rưởi mau biến đi chỗ khác để lấy chỗ nghỉ chân!”

Tiếng hét vang vọng khắp thung lũng, làm kinh động cả mấy con chim đang đậu trên mái nhà.

Ninh Vô Trần vẫn dựa lưng vào cửa, không hề động đậy. Chỉ là, đầu ngón tay trỏ của hắn khẽ giật một cái.

Hắn ghét nhất là ai làm phiền giấc ngủ trưa của hắn.

Và hắn cũng ghét những kẻ dám gọi trà quán của hắn là nơi dành cho rác rưởi.

Nguyệt Nhi đứng ở ngoài sân, tay đã chạm vào chuôi trọng kiếm, ánh mắt lạnh lẽo nhìn đám người vừa tới. Nàng nhìn Ninh Vô Trần như để xin chỉ thị.

Ninh Vô Trần nhắm mắt lại, chỉ thốt ra đúng hai chữ đơn giản:

“Quét đi.”

Chữ "Quét" vừa rời khỏi miệng, cả một vùng không gian trước trà quán đột nhiên trở nên u ám.

Nguyệt Nhi mỉm cười. Nàng vừa mới ngộ được cách quét lá, không ngờ lại có "lá" tự tìm đến cửa sớm như vậy.

“Tuân lệnh, chủ nhân.”

Thanh Bất Quy trọng kiếm rút ra, không còn tiếng xé gió, không còn linh áp cuộn trào, chỉ có một đường đen tối giản quét ngang mặt đất.

Trận chiến sắp tới, có lẽ sẽ kết thúc nhanh hơn cả một cái chớp mắt. Bởi vì ở nơi này, bất kể là rác rưởi hay vương công quý tộc, dưới triết lý của Ninh Vô Trần, tất cả đều chỉ là thứ cần được dọn sạch mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8