Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 22: Lời mời từ Hoàng tộc**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:50:00 | Lượt xem: 2

Gió thổi qua thung lũng, mang theo mùi ngai ngái của cỏ dại và vị thanh đạm của trà xanh. Bình yên này, đối với Ninh Vô Trần, là tài sản quý giá nhất. Hắn không cần tiên thạch vạn năm, không cần thần binh tuyệt thế, thứ hắn cần chỉ là một chiếc ghế tựa bằng tre và nắng chiều vừa đủ để sưởi ấm đôi mắt đang híp lại vì lười biếng.

Nhưng thế gian này, phàm là thứ gì càng tĩnh lặng thì lại càng dễ bị khuấy động.

"Vút!"

Một tia sáng vàng rực xé toạc bầu trời thanh bình, lao thẳng xuống trước cổng trà quán. Đó là một đạo phi kiếm dài ba trượng, trên thân kiếm khắc đầy bùa chú hoàng gia, phát ra những tiếng kêu o o đầy uy lực. Theo sau đó là mười hai kỵ sĩ cưỡi Tuyết Lân Mã, loại linh thú chỉ dành riêng cho hoàng tộc Đại Hạ. Bộ giáp bạc trên người bọn họ phản chiếu ánh mặt trời, sáng đến mức khiến người ta nhức mắt.

Tô Nguyệt Nhi đứng giữa sân, bàn tay nhỏ nhắn đang nắm chặt cán chổi tre. Nàng không sợ, nàng chỉ thấy phiền. Nhát quét vừa rồi của nàng vừa mới dọn xong đống lá rụng, giờ thì lại bị móng ngựa giẫm cho tung tóe.

"Chủ nhân đang nghỉ, các người nên quay về đi." Nguyệt Nhi giọng nói lanh lảnh, nhưng ẩn chứa một tia sắc lạnh không thuộc về tuổi tác của nàng.

Dẫn đầu đoàn người là một trung niên nam tử mặc trường bào màu tía, trên ngực thêu hình mãnh hổ cuộn tròn. Đây chính là Cao Hàn, Thống lĩnh Cấm quân của Đại Hạ vương triều, một cao thủ đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ. Ở vùng đất Thanh Vân này, Hóa Thần chính là tồn tại đứng trên đỉnh tháp.

Cao Hàn nhìn lướt qua Nguyệt Nhi, ánh mắt hắn đầy vẻ khinh thường. Đối với hắn, một con bé thị nữ và một gã chủ quán trà mặc đồ xám lôi thôi ở trong kia chẳng qua là những kẻ may mắn có chút cơ duyên.

"Bản thống lĩnh phụng lệnh Công chúa Đại Hạ, tới đây để mời 'cao nhân' về hoàng cung." Cao Hàn nhấn mạnh hai chữ cao nhân với giọng điệu mỉa mai, đôi tay hắn chắp sau lưng, dáng vẻ cao ngạo vô cùng. "Quốc chủ đang bị bệnh lạ, cần người có khả năng 'định' quy tắc đến hỗ trợ. Đây là đại cơ duyên của các ngươi, đủ để đổi lấy vinh hoa phú quý mười kiếp. Đừng có không biết điều."

Từ trong xó bếp, Lão Quy – hay Thanh Quy Đạo Nhân – lòi cái đầu rùa nhỏ xíu ra khỏi cái mai, miệng lẩm bẩm: "Đại Hạ vương triều… Đó là bá chủ của lục địa này đấy. Ninh đại nhân, hay là mình… đi một chuyến? Dù sao đắc tội với hoàng tộc cũng mệt lắm."

Ngay lập tức, từ bên trong gian phòng u tối vang lên một tiếng rầm rì không hài lòng.

"Ồn."

Chỉ một từ. Rất ngắn, rất khẽ. Nhưng cả Cao Hàn và mười hai kỵ sĩ đều cảm thấy lồng ngực như bị một tảng đá ngàn cân đập mạnh vào.

Ninh Vô Trần chậm rãi bước ra khỏi bóng tối. Hắn vẫn mặc bộ đạo bào xám cũ kỹ, chân xỏ đôi dép rơm, mái tóc buộc hờ bằng dây vải. Đôi mắt hắn nhìn Cao Hàn, hay nói đúng hơn là nhìn xuyên qua Cao Hàn như nhìn một luồng khí không định hình.

"Về đi." Ninh Vô Trần nói, giọng phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng. "Ta bận ngủ."

Cao Hàn ngẩn người, sau đó cười lạnh một tiếng, khí thế Hóa Thần bùng nổ. Linh lực màu bạc cuộn trào quanh thân hắn tạo thành những lốc xoáy nhỏ, khiến đá sỏi xung quanh bay tứ tung.

"Bận ngủ? Ngươi tưởng mình là ai? Trước mặt vương pháp Đại Hạ, ngay cả Tiên nhân cũng phải cúi đầu!" Cao Hàn đột nhiên vung tay, một đạo roi linh lực quất thẳng về phía mái nhà của trà quán. "Nếu không chịu đi bằng chân, ta sẽ lôi xác ngươi về!"

Nguyệt Nhi ánh mắt lóe lên một tia sáng lạ lùng. Nàng khẽ bước lên một bước, thanh trọng kiếm Thần Bất Quy vốn đang dựa vào vách tường đột nhiên "uỳnh" một tiếng rơi vào tay nàng.

"Chủ nhân bảo ngươi cút, ngươi lại dám làm hỏng mái nhà của người?"

Nguyệt Nhi không thi triển kiếm pháp hoa mỹ. Nàng chỉ đơn giản là thực hiện động tác "quét lá" mà Ninh Vô Trần đã dạy buổi sáng. Thanh trọng kiếm quét ngang một vòng bán nguyệt.

Một lực lượng cực kỳ quái dị xuất hiện. Nó không sắc lẹm như kiếm khí, cũng không nồng đậm như linh lực thông thường. Nó giống như một sự xê dịch của không gian.

"Oanh!"

Đạo roi linh lực của Cao Hàn vừa chạm vào phạm vi của nhát quét liền bị bẻ gãy, sau đó vỡ vụn thành những hạt bụi lấp lánh. Không dừng lại ở đó, lực đạo từ thanh kiếm của Nguyệt Nhi tiếp tục tràn ra như một cơn sóng thần vô hình, thổi bay cả mười hai kỵ sĩ lẫn những con Tuyết Lân Mã ra xa khỏi cổng quán hơn trăm trượng.

Đám kỵ sĩ hoàng gia ngã nhào, giáp bạc vỡ nát, bụi bặm bám đầy mặt mũi, trông nhếch nhác vô cùng.

Cao Hàn kinh hãi. Hắn dù không bị thổi bay nhưng hai bàn chân đã lún sâu xuống đất nửa thước. "Cái gì… Đây là loại kiếm pháp gì?"

Hắn nhìn con bé thị nữ mười mấy tuổi, cảm thấy thế giới quan của mình đang sụp đổ. Một chiêu quét rác tầm thường lại có thể hóa giải đòn tấn công của cao thủ Hóa Thần?

"Ngươi… các ngươi dám phản nghịch!" Cao Hàn thẹn quá hóa giận. Hắn bấm quyết, thanh phi kiếm dài ba trượng trên không trung đột nhiên phân thân thành hàng trăm đạo kiếm ảnh, phủ kín cả bầu trời phía trên trà quán. "Thiên Kim Kiếm Trận, trấn sát cho ta!"

Hàng trăm đạo kiếm mang mang theo sát ý ngút trời hạ xuống. Linh áp nồng nặc khiến ngay cả Lão Quy cũng phải co rụt cổ vào trong mai rùa.

Ninh Vô Trần đứng dưới mái hiên, thở dài một tiếng. Một tiếng thở dài đầy vẻ mệt mỏi vì bị quấy rầy.

"Đã bảo là muốn đi ngủ rồi mà."

Ninh Vô Trần đưa tay ra khỏi ống tay áo rộng. Đó là một bàn tay trắng trẻo, thon dài, nhìn qua giống như tay của một thư sinh yếu ớt không cầm nổi bút. Hắn chậm rãi vươn ngón tay trỏ hướng lên trời, nhẹ nhàng ấn vào hư không một cái.

Hành động đó tự nhiên đến mức cứ như hắn đang định gạt một hạt bụi trên vai áo mình.

"Định."

Chỉ một chữ duy nhất được phát ra.

Thế giới bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Gió, ngừng thổi.
Lá khô đang rơi nửa chừng, đứng yên trong không trung.
Hàng trăm đạo kiếm ảnh rực rỡ của Cao Hàn chỉ còn cách mái hiên trà quán một gang tay, bỗng nhiên cứng đờ lại. Chúng không biến mất, cũng không nổ tung, mà giống như những con côn trùng bị giam cầm trong một khối hổ phách khổng lồ.

Vẻ mặt hung ác của Cao Hàn cũng hóa thành đá. Đôi mắt hắn trừng lớn, đầy vẻ hoảng loạn cực độ nhưng lại không thể cử động dù chỉ là một sợi mi mắt.

Lão Quy từ trong mai nhìn ra, miệng há hốc không thốt nên lời. Lần nào nhìn thấy chiêu này, lão cũng cảm thấy linh hồn mình như bị đóng băng. Đây không phải là định thân thuật thông thường, mà là "Định Nhân Quả", "Định Thời Không".

Ninh Vô Trần lười biếng nhìn Cao Hàn đang bị treo giữa không trung. Ngón tay trỏ của hắn khẽ xoay một vòng nhỏ.

"Quốc chủ của các ngươi muốn chữa bệnh? Bảo hắn đích thân bò đến đây."

Dứt lời, ngón tay của Ninh Vô Trần nhẹ nhàng gảy một cái, như thể đang gảy một dây đàn bị chùng.

"Cút."

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Không gian xung quanh Cao Hàn và hàng trăm đạo kiếm mang đồng loạt nứt vỡ. Một sức mạnh vô hình đánh mạnh vào ngực tất cả đám người Đại Hạ, ném bọn họ đi như những viên sỏi nhỏ.

Cả đoàn người hoàng gia bị ném văng ra xa hàng dặm, xuyên qua những tầng mây, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Cả bầu trời thoáng chốc trở nên sạch sẽ, xanh ngắt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ninh Vô Trần rút tay vào trong tay áo, ngáp một cái thật dài, sau đó quay người đi vào phòng trong.

"Nguyệt Nhi, dọn lại chỗ lá rụng kia đi. Bụi bám đầy sân rồi."

Nguyệt Nhi cung kính cúi đầu: "Tuân lệnh chủ nhân."

Nàng cầm chổi, bắt đầu tỉ mẩn quét lại từng chiếc lá khô vừa bị chấn động văng ra. Ở góc sân, Lão Quy run rẩy bò ra khỏi mai, lắp bắp: "Ninh… Ninh đại nhân, đó là người của hoàng gia đấy… Ngài bảo Quốc chủ bò đến đây, khác nào tuyên chiến với cả vương triều?"

Tiếng của Ninh Vô Trần vang lên từ sau cánh cửa gỗ khép hờ, mang theo vẻ mơ màng của một người đã sắp chìm vào giấc mộng:

"Ồn quá, Lão Quy… Để yên cho ta ngủ. Vương triều hay Tiên đế, hễ ồn… thì cứ 'định' lại là được mà."

Lão Quy nghẹn lời, chỉ biết lắc đầu than thở. Ở thế giới này, kẻ mạnh thì có tiếng nói, nhưng kẻ bá đạo như chủ nhân nhà mình thì đến tiếng nói cũng lười phải thốt ra.

Dưới nắng chiều nhạt nhòa, trà quán nhỏ lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có của nó. Những chiếc lá khô được quét thành từng đống nhỏ gọn gàng. Gió lại thổi, tiếng suối lại róc rách.

Ninh Vô Trần đã ngủ rồi. Cả thế giới, có lẽ cũng nên im lặng cho hắn ngủ. Bởi vì nếu không, ngón tay trỏ của hắn lại phải vươn ra, và khi đó, trật tự của thế giới này có lẽ sẽ bị "định" lại một lần nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8