Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 23: Thần binh xuất thế**
**CHƯƠNG 23: THẦN BINH XUẤT THẾ**
Trong cõi Tiên Trần này, điều đáng sợ nhất không phải là lôi kiếp, cũng không phải là yêu ma phương nào, mà là sự tham lam của lòng người khi đứng trước thiên cơ.
Phía đông Thanh Vân Giới, mây tím đột nhiên kéo đến che khuất cả mặt trời, thiên tượng dị biến kéo dài suốt ba ngày ba đêm. Những luồng sáng vàng rực rỡ như những con kim long uốn lượn giữa tầng mây, thi thoảng lại phát ra những tiếng sấm trầm hùng, rung chuyển cả đất trời.
Mùi hương của tiên khí tinh thuần lan tỏa khắp vạn dặm. Kẻ tu hành dù chỉ hít một hơi cũng cảm thấy kinh mạch sảng khoái, tu vi dường như có dấu hiệu buông lỏng cảnh giới.
"Là thần binh! Chắc chắn là một thanh Tuyệt Thế Thần Binh sắp xuất thế!"
Tiếng hô hoán vang lên từ khắp các đỉnh núi. Hàng ngàn vệt sáng rạch ngang bầu trời, đó là phi kiếm của những tu sĩ từ khắp các đại môn phái đổ về. Từ Vạn Pháp Tông cổ kính đến Thiên Kiếm Sơn ngạo nghễ, tất cả đều bị luồng tiên khí này thu hút.
Giữa tâm điểm của sự náo loạn ấy, tại bìa rừng Thúy Trúc, có một quán trà nhỏ nằm lặng lẽ. Gió thổi qua giàn hoa tử đằng, cánh hoa rụng rơi trên nền đất gạch đơn sơ.
Ninh Vô Trần đang ngồi bên hiên, tay cầm một cuốn sách rách nát, đôi mắt hơi híp lại vì ánh nắng buổi chiều. Nhưng vẻ bình yên của hắn nhanh chóng bị phá vỡ bởi những tiếng xé gió chói tai và những luồng khí thế cường hãn áp chế xuống.
"Thưa chủ nhân, hình như có đám người không biết điều lại đến quấy rầy."
Tô Nguyệt Nhi khoanh tay trước ngực, đứng bên cạnh bàn trà. Thanh trọng kiếm sau lưng nàng khẽ run nhẹ, phát ra tiếng trầm đục như tiếng thú dữ đang gầm gừ. Nàng cau mày nhìn lên bầu trời vốn đã bị nhuộm đỏ bởi những luồng hỏa quang dị thường.
Lão Quy từ trong góc quán chầm chậm bò ra, đầu thụt thò, giọng run run:
"Ninh đại nhân, khí tức này… nếu lão không nhầm, đó là 'Thái Dương Phạt Thiên Kiếm' trong truyền thuyết. Tương truyền mười vạn năm trước, vị Tiên Vương cuối cùng đã dùng nó để chém đứt xiềng xích thiên đạo. Nó là chí dương chí cương, một khi xuất thế, bán kính ngàn dặm sẽ hóa thành tro bụi!"
Ninh Vô Trần không ngẩng đầu, ngón tay dài mảnh khảnh khẽ lật qua một trang sách cũ. Hắn chỉ hờ hững buông một câu:
"Nó làm cháy cây trúc trước cửa rồi."
Nguyệt Nhi nhìn ra sân. Một nhánh trúc non bị luồng hỏa độc từ trên trời rớt xuống làm cho héo rũ, đen kịt. Nàng thở dài, thầm cầu nguyện cho cái "thần binh" tội nghiệp kia. Chủ nhân nhà nàng thích nhất là mấy khóm trúc này, chỉ vì muốn tạo bóng mát để ngủ trưa. Ai chạm vào chúng, kẻ đó coi như đã bước một chân vào cửa tử.
…
"Oanh!"
Một tiếng nổ lớn chấn động bát hoang. Bầu trời đột ngột bị xé toạc, một luồng ánh sáng đỏ rực như mặt trời thứ hai rớt xuống từ hư không.
Chỗ nó rơi xuống, chính là một đỉnh núi cách quán trà của Ninh Vô Trần chưa đầy nửa dặm. Cả ngọn núi lập tức bốc cháy, đá lở, vạn vật thành than. Giữa hố sâu rực lửa, một thanh trường kiếm toàn thân đỏ thẫm như pha lê, xung quanh quấn quanh bởi chín con rồng lửa thu nhỏ, đang tỏa ra uy áp khủng khiếp.
"Thái Dương Phạt Thiên Kiếm! Là nó thật rồi!"
Một vị lão giả mặc bào đen, râu tóc dựng ngược từ Thiên Kiếm Sơn đáp xuống đầu tiên. Lão là Tề Nguyên, một Thái Thượng Trưởng Lão đã đạt đến đỉnh cao của cảnh giới Tiên Nhân, nửa bước chạm vào Vô Ngã.
"Tránh ra! Thần binh chọn chủ, kẻ vô năng không được chạm vào!"
Tiếng quát như sấm nổ vang lên. Một vị nữ tử đi chân trần trên những đóa hoa sen vàng từ Vạn Pháp Tông cũng hiện thân. Cả hai cường giả đứng đối diện nhau, linh lực va chạm làm không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo.
Hàng trăm tu sĩ khác đứng vòng ngoài, mắt lộ vẻ thèm khát nhưng không dám tiến lại gần vì hơi nóng kinh người tỏa ra từ thanh kiếm. Thanh kiếm ấy không chỉ là vũ khí, nó là biểu tượng của quyền lực tối thượng. Kẻ nắm giữ nó, có thể định đoạt số phận của cả một vương triều.
Nhưng ngay khi Tề Nguyên định vươn tay chộp lấy chuôi kiếm, một âm thanh thanh lãnh, nhẹ nhàng nhưng xuyên qua mọi tầng linh áp, vang lên bên tai tất cả mọi người:
"Ồn quá."
Tất cả khựng lại. Tề Nguyên và vị tiên tử Vạn Pháp Tông đồng loạt quay đầu. Họ nhìn thấy một thanh niên mặc đạo bào xám, đi đôi giày vải cũ kỹ, chầm chậm bước tới từ hướng quán trà. Theo sau hắn là một tiểu cô nương mang trọng kiếm và một lão già khọm với vẻ mặt như sắp khóc đến nơi.
Tề Nguyên nhíu mày, khí thế Tiên Nhân ép thẳng về phía Ninh Vô Trần:
"Tên tiểu tử vô danh này ở đâu ra? Nơi đây là cấm địa của Thiên Kiếm Sơn và Vạn Pháp Tông, không muốn chết thì cút ngay!"
Ninh Vô Trần không dừng bước. Ánh mắt hắn lướt qua đám tu sĩ, lướt qua hai vị đại nhân vật, rồi dừng lại ở thanh kiếm đang cháy rực trong hố sâu.
"Thanh kiếm này… là của các ngươi?" Ninh Vô Trần hỏi, giọng điệu bằng phẳng không chút gợn sóng.
Vị tiên tử của Vạn Pháp Tông hừ lạnh: "Thần vật hữu duyên giả cư chi. Ngươi là người phàm, không có tư cách nhìn vào nó. Biến đi, trước khi khí hỏa làm ngươi tan chảy."
Ninh Vô Trần lắc đầu, vẻ mặt có chút thất vọng:
"Thần vật gì chứ. Vừa nóng vừa ồn, lại còn làm hỏng mấy cây trúc của ta. Nếu đã không ai nhận, thì ta lấy dùng vậy."
"Lấc cấc!" Tề Nguyên đại nộ. Lão vung tay một cái, một vạn đạo kiếm khí hư ảo lập tức hình thành trên không trung, lao về phía Ninh Vô Trần như vũ bão. "Chết đi!"
Đám đông đứng ngoài thở dài. Một kẻ phàm phu không biết trời cao đất dày, dám chen chân vào cuộc chiến của Tiên nhân, chỉ có con đường hóa thành tro bụi.
Thế nhưng, một cảnh tượng khiến toàn bộ người có mặt phải đứng hình xảy ra.
Ninh Vô Trần không hề né tránh, cũng không hề vận chuyển linh lực bảo vệ. Hắn chỉ đưa một ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng búng vào hư không một cái.
"Định."
Chỉ một chữ duy nhất.
Một vạn đạo kiếm khí sắc lẹm kia, cách cơ thể Ninh Vô Trần đúng ba tấc, đột ngột khựng lại. Thời gian dường như đóng băng ngay tại khoảnh khắc đó. Gió ngừng thổi, lửa ngừng cháy, và thậm chí cả hơi thở của các tu sĩ cũng bị khóa chặt trong lồng ngực.
"Cái… cái gì?" Tề Nguyên trố mắt, đồng tử co rút lại như hạt kim. Lão cảm thấy bản thân mình hoàn toàn mất liên lạc với vạn đạo kiếm khí kia. Chúng không phải bị đánh tan, mà là bị một loại quy luật tối cao nào đó cưỡng ép phải dừng lại.
Ninh Vô Trần thản nhiên bước xuyên qua vạn đạo kiếm khí lơ lửng đó như đi dạo trong vườn hoa. Hắn đi đến mép hố sâu, nơi thanh Thái Dương Phạt Thiên Kiếm đang gào thét hung hãn.
Thanh kiếm cảm nhận được sự khiêu khích, chín con rồng lửa đồng loạt phun ra những luồng chân hỏa màu trắng, muốn thiêu rụi kẻ dám tiếp cận. Sức nóng này đủ để nung chảy cả cực phẩm linh bảo.
Ninh Vô Trần khẽ nhíu mày. Ngón tay trỏ của hắn từ từ hạ xuống, chỉ thẳng vào mũi kiếm đang rực lửa.
"Im lặng."
"Boong!"
Một tiếng vang thanh thúy như tiếng chuông ngân. Ngón tay của hắn chạm vào mũi kiếm rực cháy, nhưng không hề có vết bỏng nào. Ngược lại, ngay khi ngón tay hắn tiếp xúc, chín con rồng hỏa linh kiêu ngạo lập tức run rẩy, tiếng gầm thét hóa thành tiếng kêu rên yếu ớt, rồi lặn mất tăm vào trong thân kiếm.
Ánh sáng đỏ rực biến mất. Thanh thần binh vang danh vạn cổ giờ đây nằm im lìm dưới chân Ninh Vô Trần như một thanh sắt gỉ. Mọi sự bá đạo, mọi quy tắc chí dương đều bị cái "Chỉ" kia định trụ hoàn toàn.
Ninh Vô Trần cúi xuống, cầm chuôi kiếm lên, lẩm bẩm:
"Độ nóng này cũng được, tiết kiệm được khá nhiều tiền mua củi."
Cả một vùng không gian rơi vào sự im lặng chết chóc.
Tề Nguyên run rẩy chỉ tay vào hắn: "Ngươi… ngươi vừa làm cái gì? Đó là Thái Dương Phạt Thiên Kiếm! Ngươi làm sao có thể dùng tay không mà nắm giữ nó? Ngươi là ai?"
Ninh Vô Trần quay người lại, tay cầm thanh thần binh quý giá nhất thế giới giống như cầm một khúc gỗ mục. Hắn nhìn lão giả kia, thản nhiên đáp:
"Ta chỉ là một kẻ quét rác trong trà quán. Thanh sắt này làm hỏng trúc của ta, ta lấy nó về bù lại, có vấn đề gì không?"
"Đưa… đưa thanh kiếm đây cho ta!" Một tu sĩ trẻ tuổi vì quá tham lam mà mất đi lý trí, rút kiếm lao tới từ phía sau Ninh Vô Trần. Hắn ta nghĩ rằng thanh kiếm đã bị "tắt" lửa, giờ đây là cơ hội để chiếm đoạt.
Ninh Vô Trần không thèm quay đầu lại. Hắn chỉ hất tay ra sau một cái, một ngón tay khẽ gảy vào không trung.
"Xoẹt!"
Tên tu sĩ kia cùng thanh kiếm của hắn hóa thành một làn sương khói mờ ảo, biến mất sạch sẽ giữa trời đất, ngay cả một hạt bụi cũng không để lại. Nhân quả của kẻ đó, dường như đã bị một chỉ kia xóa sổ khỏi dòng chảy thời gian.
Cái chết thầm lặng và triệt để này khiến cho tất cả những kẻ đang nung nấu ý định lao lên lập tức đứng chôn chân tại chỗ. Mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng Tề Nguyên và vị tiên tử kia. Họ là những kẻ đứng ở đỉnh cao của thế giới này, nhưng lúc này, họ cảm thấy mình thật sự nhỏ bé như những hạt bụi trần trước mặt người thanh niên mặc áo xám này.
Ninh Vô Trần đi ngang qua Tề Nguyên, bỗng dừng bước, đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu "suỵt" một cái.
"Sau này đừng có kéo đám đông đến gần quán trà của ta nữa. Nếu lần sau còn làm hỏng cây của ta, ta sẽ định lại cả Thiên Kiếm Sơn của ngươi đấy."
Nói xong, hắn thong dong đi về phía quán trà.
…
Trong quán trà nhỏ, Nguyệt Nhi đã chuẩn bị sẵn một ấm trà ngon.
Ninh Vô Trần ném thanh "Thái Dương Phạt Thiên Kiếm" vào bên dưới cái lò đun nước bằng đất nung. Hắn gõ nhẹ một ngón tay vào thân lò, lẩm bẩm:
"Chỉ định hơi hỏa, duy trì ở mức trung bình để đun trà."
Lập tức, thanh thần binh vạn cổ gào thét khóc không ra nước mắt. Chín con hỏa long giờ đây phải hóa thành những ngọn lửa li ti, ngoan ngoãn chụm đầu lại để đun nước cho một kẻ lười biếng.
Nếu vị Tiên Vương tạo ra thanh kiếm này sống lại, chắc chắn ông ta sẽ hộc máu mà chết thêm lần nữa. Thần binh cấp độ định quốc an bang, giờ đây lại bị dùng làm "củi" nhóm lò vì lý do… chủ nhân của nó tiếc tiền mua củi khô.
Lão Quy bò đến cạnh lò, nhìn thanh kiếm tội nghiệp đang cháy leo lét, rồi nhìn Ninh Vô Trần đang thư thái nhấp một ngụm trà. Lão thở dài:
"Chủ nhân, ngài làm vậy thật sự quá lãng phí. Nếu ngài dùng nó, ngài có thể nhất thống cả Cửu Tiêu Trần Giới."
Ninh Vô Trần đặt tách trà xuống, đưa ngón tay trỏ lên trước mắt, xoay nhẹ.
"Nhất thống làm gì cho mệt? Thế giới này quá phức tạp rồi. Ăn cơm, uống trà, đi ngủ. Càng đơn giản thì cuộc sống mới càng có ý vị."
Hắn khép hờ mắt, cảm nhận hơi ấm từ cái lò đun bằng thần binh lan tỏa khắp phòng.
"Nước sôi rồi kìa, Nguyệt Nhi. Pha cho ta một ấm nữa. Trà dùng thần hỏa đun… quả nhiên có chút khác biệt."
Bên ngoài quán trà, mây tím đã tan, mặt trời lặn sau rặng núi xa. Đám tu sĩ kia không biết đã tản đi từ lúc nào, hoặc có lẽ họ đã quá sợ hãi đến mức không dám nhắc lại những gì vừa thấy.
Ở một góc vườn, cây trúc bị héo rũ ban nãy, dưới sự hiện diện của một ngón tay Ninh Vô Trần lúc quay về, đột nhiên tràn trề nhựa sống, xanh tươi hơn bao giờ hết.
Dưới trần thế này, vạn vật có thể loạn, tiên nhân có thể tranh, thiên đạo có thể biến. Nhưng trước quán trà của Ninh Vô Trần, chỉ cần hắn đưa một ngón tay ra, cả thế giới đều phải "định".
Vì hắn nói: Tối giản là chân lý.
Và ngón tay của hắn, chính là định nghĩa duy nhất cho sự bá đạo tuyệt đối.