Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 24: Một chỉ ngăn sóng dữ**
**CHƯƠNG 24: MỘT CHỈ NGĂN SÓNG DỮ**
Trời sập.
Đó là cảm giác duy nhất của mười vạn cư dân tại Linh Đô thành lúc này.
Trên đỉnh đầu họ không còn là bầu trời xanh ngắt hay mây trắng bảng lảng, mà là một bức tường nước khổng lồ cao tới ba trượng, đen kịt như mực, mang theo mùi tanh nồng của bùn đất và sát khí ngưng tụ. Trận đại hồng thủy này không phải do thiên tai, mà là hệ quả từ cuộc giao tranh của hai vị Kim Đan đỉnh phong ở thượng nguồn Thiên Hà. Một đạo kiếm quang chệch hướng đã chẻ đôi con đập cổ trấn giữ long mạch, khiến toàn bộ nước của con sông mẹ bùng nổ, đổ ập xuống vùng hạ lưu.
Tiếng gào thét của sóng dữ át cả tiếng khóc than. Cả tòa thành trì kiên cố nay mỏng manh như một chiếc lá khô giữa dòng nước xiết.
Trên không trung, hàng chục tu sĩ thuộc các tông môn quanh vùng đang điên cuồng vận chuyển linh lực.
“Mau! Thập Bát Trấn Thủy Kỳ, kết trận!”
“Hãn Hải Ba Đào Chương, bình định cho ta!”
Ánh sáng từ các pháp bảo rực rỡ bùng lên. Cờ trận phất phới, chưởng ấn khổng lồ đánh vào mặt nước, tạo nên những tiếng nổ kinh thiên động địa. Nhưng trước sức mạnh của thiên nhiên đại đạo cộng hưởng với tàn dư linh lực của cao thủ Kim Đan, mọi nỗ lực đều trở nên phù du.
Những lá cờ trận vừa chạm vào sóng dữ đã vỡ vụn. Những vị tu sĩ cao cao tại thượng phun máu, bay ngược ra sau như diều đứt dây.
“Vô ích thôi… Đây là Thiên Hà chi thủy, lại mang theo kiếm ý diệt thế. Thành Linh Đô… mất rồi.” Một vị trưởng lão tóc trắng xóa run rẩy buông xuôi pháp trượng trong tay.
Đúng lúc vạn dân tuyệt vọng, giữa đám đông hỗn loạn đang chạy trốn, có ba bóng người xuất hiện.
Đó là một thanh niên mặc áo xám đơn sơ, dáng vẻ buồn ngủ, tay cầm một phong bánh đậu xanh mới mua còn bốc khói. Đi bên cạnh là một thiếu nữ mang trọng kiếm che khuất cả lưng, và một lão già lom khom, trên lưng cõng một cái mai rùa bóng loáng.
Ninh Vô Trần nhíu mày nhìn đôi giày vải của mình. Một tia nước bắn lên, thấm ướt mũi giày của hắn.
“Phiền phức thật.” Giọng hắn nhỏ, nhạt nhẽo như nước ốc, nhưng lại kỳ lạ vang lên giữa tiếng sóng gào.
Tô Nguyệt Nhi lo lắng nắm chặt chuôi trọng kiếm: “Công tử, nước sắp tràn vào thành rồi. Đám tu sĩ kia không cầm cự nổi một nhịp thở nữa đâu. Chúng ta có nên… tránh đi không?”
Lão Quy thở dài, lạch bạch bước lên, cái mũi chun lại hít ngửi: “Kiếm ý trong nước hung hãn quá, lại thêm vạn quân thủy triều áp súc. Công tử, quán trà chúng ta mới mở ở chân thành có lẽ sẽ thành bể cá mất.”
Nghe đến hai chữ “quán trà”, đôi mắt lim dim của Ninh Vô Trần đột nhiên mở ra một nửa. Hắn đã mất công lau dọn quán trà đó cả buổi sáng, vừa mới mua được bánh ngon định về thưởng thức. Giờ nước đến, bánh sẽ ướt, quán sẽ hỏng, giấc ngủ trưa sẽ tan thành mây khói.
Đó là một sự phiền toái không thể chấp nhận được.
Hắn chậm rãi bước lên phía trước. Bước chân của hắn rất nhẹ, giữa dòng người đang điên cuồng chạy ngược lại, dáng vẻ của hắn trở nên lạc lõng nhưng lại mang một cảm giác vững chãi khó hiểu.
Trên không trung, vị trưởng lão tông môn nhìn xuống, thấy một gã thanh niên mặc áo xám không có lấy nửa tia linh lực đang tiến về phía tường thành thì hét lên:
“Kẻ phàm phu kia! Chạy mau! Ngươi muốn nạp mạng cho cá sao?”
Ninh Vô Trần không ngẩng đầu, cũng chẳng đáp lời. Hắn đi đến sát mép tường thành, nơi sóng dữ chỉ còn cách chưa đầy mười trượng. Một con sóng lớn như bàn tay của tử thần, mang theo sức mạnh nghìn quân đang đổ ụp xuống đầu hắn.
Không gian xung quanh Ninh Vô Trần đột ngột trở nên cực kỳ yên tĩnh.
Mười vạn người đang gào thét, hàng chục tu sĩ đang thi triển thần thông, tất cả như biến thành một bức tranh tĩnh lặng trong mắt hắn. Hắn không vận công, không lấy ra pháp bảo, cũng không cần những câu khẩu quyết dài dòng cổ quái.
Ninh Vô Trần chỉ đơn giản là rút bàn tay phải từ trong tay áo ra, khép lại ba ngón, chỉ để lại ngón trỏ.
Cử chỉ của hắn vô cùng chậm rãi, bình thản như thể đang chỉ vào một hạt bụi bám trên chén trà.
“Định.”
Hắn nói, chỉ đúng một chữ.
Chữ đó không vang dội, không chấn động, nhưng ngay khoảnh khắc nó rơi vào không trung, một luồng sức mạnh tối giản đến cực điểm từ đầu ngón tay hắn bùng phát.
*Oanh!*
Không có tiếng nổ nào xảy ra, nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy trái tim mình như lỡ mất một nhịp.
Cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả tu sĩ trên bầu trời và dân chúng dưới đất chết lặng như hóa đá.
Bức tường nước khổng lồ đang đổ sập xuống, đột ngột dừng lại. Đúng vậy, là dừng lại hoàn toàn. Không phải bị đóng băng thành đá, mà là đứng yên trong không gian. Từng giọt nước nhỏ li ti đang bắn tung tóe giữa chừng, những mảnh gỗ mục, những xác quái ngư đang cuộn tròn trong sóng dữ… tất cả đều bị “định” trụ tại chỗ.
Ngay cả những tia kiếm ý hung hiểm ẩn chứa trong dòng nước cũng im bặt, như thể gặp phải thiên địch, chúng ngoan ngoãn thu liễm, biến mất tăm hơi.
Từ trên cao nhìn xuống, thành Linh Đô lúc này giống như bị một bức tường thủy tinh khổng lồ đen kịch bao bọc lấy. Bên kia bức tường là sức mạnh có thể hủy diệt cả vương quốc, bên này bức tường lại là sự tĩnh lặng đến rợn người.
Vị trưởng lão lúc nãy định đuổi Ninh Vô Trần đi, giờ đây há hốc mồm, chiếc gậy trong tay rơi xuống đất lúc nào không hay.
“Quy luật… Đó là quy luật không gian? Không, là thời gian? Không đúng… Không có linh lực dao động… Hắn là ai?”
Ninh Vô Trần rút ngón tay về, vẻ mặt vẫn lười biếng như cũ. Hắn quay sang nhìn Tô Nguyệt Nhi:
“Nước này nhiều quá, đứng đây mãi cũng không ngủ được.”
Nói rồi, ngón tay hắn lại chỉ sang ngang một cái.
Lần này, hắn không nói “Định”, mà là “Tan”.
Bức tường nước vốn đang đứng yên bỗng chốc rùng mình. Thay vì đổ xuống thành phố, chúng bắt đầu đảo ngược hướng dòng chảy. Một ngón tay của hắn như một lưỡi dao vô hình, xẻ đôi con sông Thiên Hà rộng lớn. Dòng nước dữ dằn bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn như một đứa trẻ, chia làm hai nhánh, chảy vòng qua hai bên thành Linh Đô, đổ về những vùng đồng bằng hoang vu không người ở phía xa.
Chỉ trong vài nhịp thở, đại nạn có thể san bằng một kinh thành đã bị hóa giải chỉ bằng hai cái chỉ tay của một kẻ mặc áo xám.
Sóng đã rút, nắng lại lên.
Dân chúng Linh Đô ngơ ngác nhìn nhau, rồi nhìn về phía tường thành. Họ chỉ thấy bóng lưng của một nam nhân thanh mảnh đang chậm rãi bước đi, bên cạnh là một thiếu nữ xách trọng kiếm và một ông già lưng rùa.
“Cứu… Cứu mạng đại ân nhân!”
Một tiếng hô vang lên, hàng vạn người định quỳ sụp xuống. Đám tu sĩ trên không trung cũng vội vàng hạ xuống, muốn tiến đến diện kiến vị “Tiên nhân” thần bí này.
Nhưng Ninh Vô Trần không dừng bước. Hắn lười biếng phất tay, bước đi nhanh hơn một chút như thể đang chạy trốn khỏi sự phiền phức.
“Đừng có gọi, ồn lắm.”
Hắn lẩm bẩm, rồi thản nhiên bẻ một miếng bánh đậu xanh bỏ vào miệng, vẻ mặt thỏa mãn như thể việc vừa ngăn chặn một thảm họa hủy diệt vừa rồi chỉ là việc tiện tay gạt đi một cọng cỏ rác trên đường.
Lão Quy vừa bò theo vừa cười khổ: “Công tử, ngài lại làm chấn động nhân gian rồi. Xem chừng quán trà tối nay lại không yên tĩnh được đâu.”
Ninh Vô Trần thở dài, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên đùi: “Ai dám đến làm phiền, ta sẽ 'định' kẻ đó ngoài cửa cho đến khi héo thành tượng thì thôi.”
Tô Nguyệt Nhi bật cười, bước nhanh theo gót chủ nhân.
Dưới ánh hoàng hôn, bóng của ba người kéo dài trên mặt đất. Linh Đô thành đã cứu được, nhưng truyền thuyết về “Nhất Chỉ Định Tiên Trần” từ đây mới chính thức bắt đầu trở thành nỗi khiếp nhược của cả giới tu chân.
Vì họ hiểu ra một điều: Khi Ninh Vô Trần còn muốn đi ngủ, thì Thiên đạo cũng không được phép làm loạn. Một chỉ định ra, vạn vật thái bình.