Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 25: Rời khỏi Thanh Vân giới**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:51:44 | Lượt xem: 2

Hừng đông tại Linh Đô sau thảm họa hồng thủy không hề mang lại cảm giác thanh bình như người ta tưởng tượng. Thay vào đó, nó ồn ào đến mức khiến Ninh Vô Trần phải cau mày ngay cả khi đang trong giấc nồng.

Tiếng trống khánh của triều đình rộn rã, tiếng tụng kinh cầu nguyện của bách tính vang vọng từ xa, và đặc biệt là linh lực dao động hỗn loạn từ hàng ngàn tu sĩ đang đổ về phía quán trà nhỏ ven thành. Họ đến để dập đầu, để xin làm đệ tử, hoặc đơn giản là để chiêm ngưỡng dung nhan của vị "Nhất Chỉ Tiên Nhân" vừa cứu vớt hàng triệu sinh linh.

Trong gian phòng đơn sơ chỉ có một chiếc giường tre và một bộ ấm chén đất nung, Ninh Vô Trần chậm rãi mở mắt. Đôi mắt hắn phẳng lặng như nước hồ mùa thu, không có lấy một chút tự hào hay hân hoan của kẻ vừa lập đại công.

“Ồn ào quá.”

Hắn thốt ra ba chữ, giọng nói trầm thấp nhưng dường như có một sức mạnh vô hình khiến những tiếng động náo nhiệt ngoài kia bỗng dưng bớt đi vài phần gắt gỏng.

Tô Nguyệt Nhi đẩy cửa bước vào, tay bưng một chậu nước ấm. Khuôn mặt thanh tú của nàng lộ vẻ đắc ý, thanh trọng kiếm cõng sau lưng run nhẹ như đang hưởng ứng tâm trạng của chủ nhân:

“Công tử, ngài không biết đâu, hiện tại bên ngoài quán trà đã quỳ kín cả ba tầng trong, ba tầng ngoài. Hoàng đế Linh Quốc cùng mười hai vị Tông chủ của lục đại môn phái đều đang chờ ngài ra mặt. Họ mang theo nào là cực phẩm linh thạch, thiên niên dược thảo, còn có cả mấy vị công chúa, thánh nữ gì đó nữa… Nói là muốn cảm tạ ơn cứu mạng của ngài.”

Ninh Vô Trần ngồi dậy, đón lấy chiếc khăn tay từ Nguyệt Nhi, lau mặt một cách chậm rãi.

“Đuổi đi.” Hắn đáp ngắn gọn.

Nguyệt Nhi bĩu môi: “Đuổi không được đâu. Lão Quy đã ra dọa một trận, bảo là ngài cần nghỉ ngơi, nhưng họ cứ khăng khăng nói nếu không được lạy ngài một lạy thì sẽ quỳ đến chết ở đó. Có mấy lão già tóc bạc phơ còn khóc lóc thảm thiết lắm.”

Ninh Vô Trần khựng lại, ngón tay dài mảnh khảnh gõ nhẹ xuống cạnh giường.

Thanh Vân giới này quá nhỏ. Nhỏ đến mức chỉ cần hắn hơi cử động ngón tay một chút, quy luật nơi đây đã lung lay. Sự hiện diện của hắn giờ đây như một ngọn đuốc giữa đêm đen, thu hút mọi sự chú ý phiền toái nhất. Hắn thích sự yên tĩnh, thích nhìn khói trà bay lên theo hình xoáy tròn, thích ngắm hạt bụi nhảy múa trong nắng, chứ không thích làm một "vị thần" để người ta thờ phụng.

“Nguyệt Nhi, dọn dẹp đi.” Ninh Vô Trần đột ngột nói.

“Dọn dẹp? Ý công tử là dọn quán trà ạ?” Nguyệt Nhi chớp mắt.

“Rời đi.”

Hai chữ vừa thốt ra, không khí trong phòng dường như cô đọng lại. Lão Quy từ ngoài sân lảo đảo bước vào, cái mai rùa trên lưng run bần bật vì phấn khích:

“Công tử, ngài quyết định rồi sao? Chúng ta đi đâu? Lên Trung Giới à? Hay là đi thẳng tới Tiên Trần Đỉnh? Ở cái xó xỉnh Thanh Vân giới này, lão phu cũng nghẹn nát cả người rồi. Linh khí mỏng như tờ giấy, uống rượu cũng thấy nhạt nhẽo.”

Ninh Vô Trần đứng dậy, khoác lên mình chiếc đạo bào xám cũ kỹ. Hắn chẳng có gì để mang theo, ngoài một ấm trà và một vài loại lá cây khô.

“Đi tìm một nơi không có ai quỳ, không có ai khóc.”

Hắn bước ra khỏi phòng, tiến ra phía sân nhỏ của quán trà. Phía sau hàng rào tre đơn sơ là một biển người đen kịt. Khi thấy bóng dáng áo xám xuất hiện, hàng vạn người đồng loạt dập đầu, âm thanh vang động như sấm rền:

“Cảm tạ Tiên nhân cứu mạng! Cầu Tiên nhân ở lại Thanh Vân giới, dẫn dắt chúng ta cầu trường sinh!”

Hoàng đế Linh Quốc, một vị lão giả uy nghi mặc long bào, tiến lên một bước, run rẩy dâng lên một chiếc khay vàng: “Thượng tiên, tiểu nhân nguyện dâng hiến cả giang sơn này, chỉ mong được hầu hạ bên cạnh ngài, lắng nghe lời răn dạy.”

Ninh Vô Trần nhìn đám đông rầm rộ, ánh mắt lộ vẻ mệt mỏi. Với hắn, quyền lực, lãnh thổ hay sự tôn sùng này còn không giá trị bằng một giấc ngủ trưa không bị đánh thức.

“Quá phức tạp.” Hắn lẩm bẩm.

Một vị trưởng lão của Thái Thăng Tông, có tu vi Kim Đan đỉnh phong, thấy Ninh Vô Trần không đáp lời, tưởng rằng Thượng tiên chê lễ vật mọn, bèn vội vã hô lớn: “Nếu Tiên nhân không chê, tiểu môn có một đạo linh mạch ngàn năm, nguyện hiến dâng làm nơi tọa hóa cho ngài!”

Ninh Vô Trần không nhìn vị trưởng lão đó. Hắn chỉ nhìn về phía chân trời, nơi đám mây đang trôi đi một cách lười biếng.

“Thế gian tu hành, ai cũng muốn thêm vào.” Giọng hắn nhẹ tênh, nhưng lọt vào tai mỗi người lại như sấm nổ giữa trời quang. “Thêm linh khí, thêm thọ nguyên, thêm thần thông, thêm danh vọng. Càng thêm, càng nặng. Càng nặng, càng không thể thoát ra.”

Hắn giơ bàn tay lên. Đám đông lập tức im bặt. Mọi hơi thở đều ngưng trệ. Họ đã thấy ngón tay này xẻ đôi sông thần, định trụ thiên tai, giờ đây họ run rẩy chờ đợi một điều thần bí khác.

“Ta lại thích bớt đi.”

Ninh Vô Trần đưa ngón tay trỏ, chỉ vào khoảng không gian trước mặt.

Hắn không vận dụng linh lực, không hô hào thiên địa, nhưng theo đầu ngón tay của hắn, không gian trước mắt bỗng dưng nứt ra một đường chỉ mỏng như sợi tơ. Đường nứt ấy không hề phát ra sức mạnh hủy diệt, trái lại, nó mang theo một sự bình lặng tuyệt đối.

“Hôm nay, nhân duyên tại Thanh Vân giới này, xóa bỏ.”

“Định.”

Một chữ thoát ra.

Toàn bộ vạn người đang quỳ dưới đất bỗng thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Những tham niệm về sức mạnh, những nỗi sợ hãi về cái chết, và cả ký ức vừa mới sùng bái vị Tiên nhân áo xám này đều bị một lực lượng vô hình làm cho mờ nhạt đi.

Ninh Vô Trần muốn đi, hắn không muốn để lại một "tâm ma" mang tên mình ở thế giới này.

Lão Quy nhìn cảnh tượng đó, chép miệng lẩm bẩm: “Công tử lại hào phóng rồi. Nhất chỉ xóa bỏ nhân quả, thế gian này cũng chỉ có ngài mới lười biếng đến mức không muốn ai nhớ đến mình.”

Nguyệt Nhi xách trọng kiếm, đi theo sau Ninh Vô Trần bước vào vết nứt không gian đó. Lão Quy vội vàng bò theo, không quên nhặt lấy chiếc ấm đất nung trên bàn.

Trong phút chốc, ba bóng người biến mất vào hư không.

Đường nứt khép lại, biến thành một hạt bụi nhỏ, rồi tan biến hoàn toàn.

Trên mặt đất, hàng vạn người bừng tỉnh. Hoàng đế Linh Quốc nhìn quanh, vẻ mặt ngơ ngác: “Trẫm… trẫm đang làm gì ở đây? Tại sao chúng ta lại quỳ trước một quán trà cũ nát này?”

Vị trưởng lão của Thái Thăng Tông xoa đầu: “Lạ thật, hình như vừa rồi có một cơn mưa rất lớn, chúng ta đến để xem… xem cái gì ấy nhỉ? Tại sao ký ức lại mơ hồ như vậy?”

Họ đứng dậy, phủi bụi trên áo, ai nấy đều cảm thấy trong lòng nhẹ nhàng lạ thường, như vừa trút bỏ được một gánh nặng nghìn cân. Họ rời đi, trả lại sự tĩnh lặng cho ngôi nhà gỗ nhỏ ven rừng. Không ai còn nhớ về "Nhất Chỉ Tiên Nhân" nữa. Ninh Vô Trần đã mang đi toàn bộ nhân quả của mình, chỉ để lại cho nơi này sự bình yên nguyên thủy nhất.

Bên trong vết nứt không gian, một đường hầm xám xịt kéo dài vô tận. Đây là con đường dẫn từ Hạ Giới (Thanh Vân Giới) lên Trung Giới (Vô Sắc Thiên).

Thông thường, tu sĩ muốn phi thăng phải trải qua thiên kiếp, bị sét đánh đến thừa sống thiếu chết, linh hồn rèn luyện qua vạn lần đau đớn mới có thể mở ra thông đạo. Nhưng Ninh Vô Trần chỉ đơn giản là đi dạo. Hắn đi trên hư không, bước chân nhẹ nhàng như bước trên thảm cỏ xanh.

“Công tử, Vô Sắc Thiên là nơi dành cho những kẻ tôn thờ sự tối giản đấy.” Lão Quy vừa bơi trong dòng không gian vừa nói, giọng có chút lo lắng. “Nhưng đám người ở đó lại bị cực đoan quá hóa dở hơi. Họ không nói chuyện, không ăn mặc cầu kỳ, nhưng lại thích tranh giành cái gọi là \'Đạo tâm nguyên thủy\'. Thấy người khác dùng một chiêu hoa mỹ chút là họ kéo nhau đến đòi tiêu diệt để \'tịnh hóa\' thế giới.”

Ninh Vô Trần không đáp, hắn đang bận nhìn ngắm những dòng chảy thời không. Ở đây, vạn vật không có hình dáng cố định, chỉ là những sợi chỉ màu sắc đan xen.

“Này! Kẻ nào dám tự ý vượt biên cảnh Vô Sắc Thiên không thông qua Tiên Môn?”

Một tiếng quát vang lên từ phía trước.

Từ trong hư không mịt mù, một gã đàn ông trung niên hiện ra. Hắn mặc một chiếc áo bào màu trắng tuyền không có lấy một đường may, tóc búi cao bằng một cây trâm gỗ đơn giản nhất. Trên người hắn không tỏa ra chút linh khí nào, nhưng không gian xung quanh hắn liên tục bị nén lại thành những khối vuông kỳ dị.

Đây là một "Giới Thủ" của Vô Sắc Thiên.

“Hạ giới tu sĩ?” Gã nhìn Ninh Vô Trần, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt đối với chiếc đạo bào xám đã bạc màu của hắn. “Không qua Thiên Kiếp, không có Tiên Lệnh, dám ngang nhiên bước vào đây. Ngươi có biết tội này là gì không?”

Nguyệt Nhi định tiến lên rút kiếm, nhưng Ninh Vô Trần đưa tay ngăn lại. Hắn nhìn gã Giới Thủ, hỏi nhẹ nhàng:

“Nơi này có yên tĩnh không?”

Gã Giới Thủ ngẩn ra một giây, rồi cười lạnh: “Vô Sắc Thiên là nơi tĩnh lặng nhất vũ trụ, chỉ dành cho những bậc chân nhân thấu hiểu quy luật đơn giản nhất. Kẻ phàm phu tục tử mang theo đầy mùi trần ai như ngươi, nếu bước vào sẽ làm ô uế bầu không khí ở đây.”

“Tĩnh lặng là được.” Ninh Vô Trần gật đầu, coi như đã nhận được câu trả lời vừa ý. Hắn tiếp tục bước tới, hoàn toàn phớt lờ lời đe dọa của đối phương.

“Gux… Ngông cuồng!”

Gã Giới Thủ giận dữ. Hắn đưa tay ra, không cần pháp bảo, chỉ dùng ý niệm nén không gian. “Trong Vô Sắc Thiên, một chính là vạn, vạn chính là một. Ta cho ngươi thấy sự tinh túy của một chưởng này!”

Một bàn tay khổng lồ, được hình thành từ sự sụp đổ của không gian, ép chặt về phía Ninh Vô Trần. Không có âm thanh, không có hào quang, chỉ có một sức nặng có thể ép phẳng một tiểu thế giới. Đây là đặc trưng của cao thủ Trung Giới: Bỏ qua vẻ ngoài, tập trung vào lực sát thương thuần túy.

Lão Quy rụt cổ vào mai: “Xong rồi, vừa tới cửa đã gặp phải kẻ thích thuyết giáo.”

Ninh Vô Trần vẫn không dừng bước. Khi lòng bàn tay không gian chỉ còn cách trán hắn một gang tay, hắn mới chậm rãi đưa tay trỏ ra.

Hắn chỉ vào tâm của bàn tay khổng lồ đó.

“Rối rắm quá.”

Ninh Vô Trần chỉ khẽ chạm đầu ngón tay vào cái gọi là “không gian bị nén”.

“Tan.”

*Rắc!*

Một tiếng động cực nhỏ, giống như tiếng đá nứt.

Bàn tay khổng lồ có thể bóp nát vạn dặm giang sơn bỗng chốc vỡ tan như bọt biển. Không có dư chấn, không có nổ tung bạo liệt, toàn bộ năng lượng đó dường như bị một quy luật cao hơn nuốt chửng, biến lại thành những hạt bụi hư không vô hại.

Gã Giới Thủ trợn ngược mắt, bàn tay đang đưa ra run rẩy không ngừng. Hắn cảm thấy quy luật mà mình dày công tu luyện cả đời, trước ngón tay của thanh niên áo xám này, chẳng khác nào một món đồ chơi rẻ tiền của trẻ con.

“Ngươi… ngươi dùng phép thuật gì? Tại sao ta không cảm nhận được linh lực của ngươi?”

Ninh Vô Trần đi lướt qua gã. Ngón tay hắn vẫn còn để lơ lửng trong không trung, vô tình hay hữu ý mà hướng về phía vai của gã Giới Thủ.

Gã Giới Thủ cứng đờ người, cảm giác như nếu ngón tay đó chạm vào mình, toàn bộ sự tồn tại của gã từ quá khứ đến tương lai sẽ bị xóa sạch khỏi bản đồ vũ trụ.

“Tu luyện không phải là để trở nên mạnh hơn.” Ninh Vô Trần lên tiếng khi đã đi xa được vài trượng. “Mà là để thấy thế giới này đơn giản hơn. Ngươi nén không gian thành khối, đó là tăng thêm gánh nặng cho ý chí. Thật sự quá mệt mỏi.”

Gã Giới Thủ đứng đó, miệng há hốc nhưng không sao thốt ra lời. Hắn nhìn theo bóng lưng của Ninh Vô Trần, lòng tin về tu hành suốt nghìn năm qua hoàn toàn sụp đổ.

Ba người Ninh Vô Trần cứ thế bước vào Vô Sắc Thiên.

Vô Sắc Thiên đón chào họ bằng một màu xám bạc mênh mông. Ở đây không có mặt trời, ánh sáng đến từ mọi hướng nhưng lại dịu nhẹ không gây chói mắt. Địa hình nơi này là những hòn đảo bay bằng đá trắng, không có cây cối, không có hoa lá, chỉ có đá và những dòng suối linh khí chảy ngược lên trời.

“Chậc chậc, đúng là nơi cho mấy kẻ tu khổ hạnh.” Nguyệt Nhi dậm chân xuống nền đá trắng tinh. “Nơi này mà bắt em ở lâu chắc em phát điên mất. Ngay cả một con chim cũng không thấy đâu.”

Lão Quy lại tỏ ra khá hưởng thụ: “Nơi này tốt, không có muỗi, không có sâu bọ, nằm xuống là có thể ngủ thiên trường địa cửu.”

Ninh Vô Trần nhìn quanh, rồi chỉ tay về phía một ngọn núi đá đơn độc xa tít tắp: “Ở đó đi.”

Ngọn núi đó trọc lốc, nhưng đỉnh núi phẳng lỳ, rất phù hợp để kê một chiếc giường tre. Hắn muốn ở đây một thời gian, chờ cho cái tên "Ninh Một Chỉ" ở hạ giới hoàn toàn phai nhạt vào hư vô.

Tuy nhiên, Vô Sắc Thiên tuy nhìn thì tĩnh lặng, nhưng lòng người ở đây chưa bao giờ đơn giản như cái tên của nó.

Khi Ninh Vô Trần vừa chạm chân lên đỉnh núi đá trắng, ba luồng hào quang mờ ảo đã từ xa bay đến, bao vây lấy đỉnh núi.

Ba vị lão giả, mặc áo bào xám đen, khuôn mặt gầy guộc như vỏ cây già, nhìn Ninh Vô Trần với ánh mắt dò xét. Họ là “Vô Ngôn Tam Lão”, những người quản lý vùng đất này.

Một người trong đó không mở miệng, nhưng ý niệm lại vang vọng trong đầu ba người Ninh Vô Trần: “Kẻ mới đến, theo quy luật của Vô Sắc Thiên, kẻ cư ngụ tại Tịch Diệt Phong phải thực hiện lễ ‘Thanh Tịnh’.”

Ninh Vô Trần thở dài. Tại sao đi đến đâu cũng có quy tắc? Tại sao đi đến đâu người ta cũng muốn quản lý cuộc sống của hắn?

“Thanh Tịnh là cái gì?” Nguyệt Nhi khó chịu hỏi.

Ý niệm của lão già thứ hai vang lên: “Là giao nộp tất cả vật ngoài thân. Pháp bảo, linh thạch, và cả ký ức về màu sắc. Ở đây, chỉ có sự đơn sắc mới dẫn đến đỉnh cao của Đạo.”

Hắn liếc nhìn ấm trà đất nung và thanh trọng kiếm của Nguyệt Nhi: “Thanh kiếm đó quá to lớn, ấm trà kia quá thô kệch. Hãy giao ra để chúng ta luyện hóa thành hư vô.”

Ninh Vô Trần nhìn ấm trà trong tay Lão Quy. Đây là ấm trà mà hắn yêu thích nhất, đã dùng từ thời hắn còn là Trần Ai Tiên Đế. Đồ vật với hắn không phải là pháp bảo mạnh mẽ, mà là sự quen thuộc, là một phần của thói quen hàng ngày.

Bắt hắn bỏ thói quen? Đó là điều không thể.

“Nếu ta nói không?” Ninh Vô Trần hỏi, giọng vẫn phẳng lặng.

Ba vị lão giả đồng loạt chắp tay trước ngực. Một luồng áp lực vô hình từ bầu trời Vô Sắc Thiên giáng xuống, biến không gian xung quanh thành một chiếc lồng giam không có lối thoát.

“Kẻ cứng đầu, sẽ bị quy tắc nơi đây đồng hóa.”

Hàng vạn sợi dây xích màu bạc, đại diện cho quy tắc của Vô Sắc Thiên, từ hư không vươn ra, muốn quấn lấy Ninh Vô Trần và đồng bọn. Mỗi sợi dây xích đều mang theo sức mạnh định đoạt số phận, chỉ cần chạm vào là sẽ bị biến thành một bức tượng đá trắng vĩnh hằng.

Ninh Vô Trần không nhìn những sợi dây xích đang lao tới. Hắn nhìn vào ấm trà.

Hắn chỉ nhẹ nhàng búng ngón tay một cái.

*Tách.*

Một tiếng búng tay giòn tan vang vọng cả vùng không gian xám bạc.

Hàng vạn sợi dây xích quy tắc bỗng khựng lại giữa chừng. Chúng dường như gặp phải một loại mệnh lệnh không thể cưỡng lại, bắt đầu run rẩy rồi tự mình thắt nút lại thành những cục nhỏ li ti, sau đó rơi lả tả xuống đất như mưa rào.

“Cái… Cái gì?” Vô Ngôn Tam Lão đồng loạt biến sắc, ý niệm giao tiếp trở nên hỗn loạn. Quy tắc của Vô Sắc Thiên là bất biến, làm sao có thể bị bẻ gãy dễ dàng như vậy?

Ninh Vô Trần tiến lên một bước. Hắn đưa ngón tay trỏ hướng về phía ba lão già.

“Ta tìm đến đây để ngủ.”

“Không phải để nghe các ngươi nói về quy tắc của mình.”

“Cút đi.”

Hắn chỉ vào khoảng không phía trước ba vị lão giả, sau đó gõ nhẹ một cái vào không khí, như thể đang gõ vào một cánh cửa.

Một làn sóng vô hình tỏa ra từ đầu ngón tay. Làn sóng này đi qua đâu, tất cả ánh sáng màu bạc của Vô Sắc Thiên đều bị nhuộm thành một màu xám đậm của tro bụi trần ai.

*Ầm!*

Ba vị cao thủ lừng lẫy của Trung Giới chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị một lực lượng không thể kháng cự đánh bay ra xa hàng vạn dặm. Lực lượng đó không làm họ bị thương, nhưng nó khiến họ cảm thấy mình nhỏ bé như hạt cát giữa đại mạc, ngay cả ý định chống cự cũng không thể nảy sinh.

Mây mù tan biến, áp lực biến mất.

Ninh Vô Trần phủi phủi tà áo xám của mình, rồi nằm xuống bãi đá trắng, gối đầu lên cánh tay.

“Nguyệt Nhi, pha trà đi. Nước suối ở đây có vẻ thanh khiết đấy.”

Lão Quy cười hắc hắc, vội vàng đi múc nước. Nguyệt Nhi cũng cười hì hì, bắt đầu bày biện ấm chén.

Dưới bầu trời đơn điệu của Vô Sắc Thiên, trong khi cả thế giới bên ngoài đang sục sôi vì sự xuất hiện của một vị cường giả thần bí mới, thì vị cường giả đó đang từ từ nhắm mắt lại.

“Tiên hay Phàm, cũng chỉ dưới một chỉ của ta.”

“Nhưng trước hết, phải ngủ cái đã.”

Hắn đã rời khỏi Thanh Vân Giới để tìm kiếm sự yên tĩnh. Dù ở Trung Giới này có vẻ vẫn còn chút phiền phức, nhưng chí ít, chiếc giường đá trắng này nằm rất thoải mái.

Và ở đây, hắn đã có thể cảm nhận được giấc ngủ đang kéo đến, êm đềm như chưa từng có sự tồn tại của trần thế bụi bặm.

Trương trình về "Nhất Chỉ Định Tiên Trần" tại Vô Sắc Thiên, cứ thế mà bắt đầu từ một giấc ngủ trưa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8