Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 4: Tô Nguyệt Nhi bái sư**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:33:40 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 4: TÔ NGUYỆT NHI BÁI SƯ**

Bầu trời Thanh Vân giới sau cơn địa chấn của "một chỉ" trở nên im lặng đến rợn người. Gió ngừng thổi, mây ngừng trôi, ngay cả bụi bặm trong không khí cũng như bị một sức mạnh vô hình khóa chặt tại chỗ. Dải hư vô đen kịch kéo dài vô tận từ trước cửa quán trà ra đến chân trời giống như một vết sẹo không bao giờ lành của thực tại.

Tô Nguyệt Nhi quỳ trên nền đất lạnh lẽo, đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng bám chặt lấy cán của thanh trọng kiếm đen kịt. Thanh kiếm này có tên là "Trấn Sơn", nặng tới mười vạn tám nghìn cân, là vật gia bảo cuối cùng của Tô gia sau thảm họa diệt môn. Để mang theo nó, nàng đã phải thi triển cấm thuật, đánh đổi bằng việc kinh mạch luôn trong trạng thái quá tải, đau đớn như bị ngàn kim châm muối xát.

Nàng nhìn cái hố sâu vạn trượng trước mặt, rồi lại nhìn bóng lưng của nam nhân mặc áo xám đang ngồi trên chiếc ghế tựa bằng trúc mục. Ninh Vô Trần vẫn thế, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn, như thể việc vừa tay không xóa sổ một con đường chính đạo và dọa chạy mười vạn thiên quân chỉ là một giấc chiêm bao thoáng qua.

"Tiền bối…"

Giọng nói của Tô Nguyệt Nhi run rẩy, khô khốc. Nàng đã đi vạn dặm, vượt qua núi thây biển máu để tìm kiếm một cơ hội báo thù. Nàng đã gặp qua vô số Tiên Tôn, Thánh Chủ, những kẻ luôn miệng nói về đạo pháp cao thâm, nhưng chưa một ai cho nàng cảm giác kinh hoàng như nam nhân lười biếng này.

Ở hắn, không có sự uy nghiêm vạn trượng, không có linh lực dao động hào hùng. Chỉ có một sự "trống rỗng". Sự trống rỗng có thể nuốt chửng cả thế giới.

Ninh Vô Trần không mở mắt, chỉ khẽ nhếch môi:
"Con bé này, ngươi vẫn chưa đi à? Ta đã nói rồi, con đường phía trước bị ta xóa rồi, muốn đi thì vòng đường vòng, đừng đứng đây cản trở không khí đi vào quán trà của ta."

Tô Nguyệt Nhi dập đầu xuống đất, âm thanh vang dội trên nền đá:
"Vãn bối Tô Nguyệt Nhi, cầu xin tiền bối thu nhận làm đồ đệ! Dẫu làm trâu làm ngựa, làm tỳ nữ pha trà quét rác, vãn bối cũng nguyện lòng!"

Ninh Vô Trần lười biếng xoay người, mái tóc đen buộc hờ xõa xuống vai:
"Thu đồ đệ? Phiền phức lắm. Tu hành là chuyện của bản thân, tự mình tìm một ngọn núi mà bế quan, cần gì phải tìm sư phụ? Hơn nữa…" Hắn rốt cuộc mở mắt, đôi đồng tử sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không bao la nhìn xoáy vào thanh kiếm trên lưng nàng: "Ngươi vác cái khối sắt đó làm gì? Nặng nề, thô kệch, lại còn rườm rà. Nhìn đã thấy mệt rồi."

Tô Nguyệt Nhi cắn môi, nước mắt chực trào:
"Đây là Trấn Sơn kiếm, là thứ duy nhất cha vãn bối để lại trước khi hy sinh dưới tay lũ ma tu. Vãn bối phải rèn luyện, phải mạnh hơn, phải gánh vác thù hận này…"

"Ngu ngốc."

Một từ duy nhất thoát ra từ miệng Ninh Vô Trần, lạnh nhạt đến cực điểm. Hắn đứng dậy, đôi dép cỏ đạp trên nền đất phát ra tiếng "lẹt xẹt" bình thản. Hắn bước đến trước mặt Nguyệt Nhi, vươn một ngón tay trỏ, khẽ chạm vào mũi thanh trọng kiếm khổng lồ kia.

"Keng!"

Một tiếng vang thanh thúy truyền ra. Tô Nguyệt Nhi cảm thấy lồng ngực mình rung chuyển dữ dội. Thanh trọng kiếm mười vạn cân mà nàng phải dùng cả mạng sống để bảo vệ, dưới đầu ngón tay thanh mảnh của hắn, bỗng nhiên như mất đi trọng lượng. Không, nói đúng hơn là nó đang run sợ.

"Tu hành không phải là để gác thêm gánh nặng lên vai, mà là để vứt bỏ những thứ thừa thãi." Ninh Vô Trần nhàn nhạt nói, "Ngươi mang theo thù hận, mang theo khối sắt này, tâm trí của ngươi đã đầy ắp rồi. Một cái bình đã đầy, thì làm sao chứa được 'Đạo'?"

Đúng lúc này, từ phía xa không gian bị xé rách, một luồng kiếm khí màu xanh thẫm mang theo mùi vị của gió lốc và sự tàn khốc quét tới.

"Kẻ nào dám sát hại đệ tử Tật Phong Kiếm Phái ta? Cút ra đây chịu chết!"

Tiếng gào thét như sấm sét làm rung chuyển cả bìa rừng. Kẻ dẫn đầu là một lão già mặc đạo bào xanh lá, râu tóc dựng ngược, dưới chân là một thanh phi kiếm dài trượng dư, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Phía sau lão là hàng chục đệ tử, mỗi kẻ đều cưỡi kiếm mang theo sát khí đằng đằng.

Lão là Phong Cuồng, một trưởng lão của Tật Phong Kiếm Phái, tu vi đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần. Lão vốn đang đuổi bắt Tô Nguyệt Nhi để đoạt lấy thanh Trấn Sơn, tình cờ phát hiện ra dấu tích của đệ tử môn phái mình bị xóa sổ tại đây.

Phong Cuồng nhìn thấy dải hư vô trước cửa quán trà, đồng tử hơi co rút, nhưng sự kiêu ngạo lâu năm của một tu sĩ cao cấp khiến lão không thể nhận ra sự thật. Lão cho rằng đó chỉ là một loại trận pháp huyễn hoặc do kẻ nào đó bố trí.

"Là ngươi sao? Một tên phàm nhân và một con bé dư nghiệt?" Phong Cuồng hạ xuống, kiếm khí xung quanh lão cắt nát những lọn cỏ khô: "Nói! Con đường này tại sao lại biến mất? Đồ vật trong tay con bé đó, giao ra đây!"

Tô Nguyệt Nhi run lên, nàng run không phải vì sợ Phong Cuồng, mà vì nàng sợ kẻ thù sẽ làm hỏng giấc ngủ của tiền bối. Nàng lập tức đứng dậy, chắn trước mặt Ninh Vô Trần, hai tay nắm chặt chuôi kiếm, hét lớn:
"Không được đụng vào sư phụ ta!"

"Sư phụ?" Phong Cuồng cười lạnh, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn Ninh Vô Trần – kẻ trông như một thanh niên nghèo khổ đang ngáp dài: "Chỉ với cái phế vật này? Một kẻ không có lấy một tia linh lực trong người cũng đòi làm sư phụ? Chết đi cho ta!"

Phong Cuồng phất tay, thanh phi kiếm dưới chân biến thành một đạo thanh quang rực trời, xé toạc không khí, trực chỉ cổ họng Ninh Vô Trần. Chiêu này có tên "Tật Phong Ảnh", cực nhanh, cực độc.

Tô Nguyệt Nhi gầm lên một tiếng, thanh trọng kiếm trong tay nâng lên định liều chết ngăn cản. Thế nhưng, nàng cảm nhận được một bàn tay hơi lạnh đặt lên vai mình.

"Đã nói rồi, nhìn các ngươi đánh nhau thật là… mệt mắt."

Giọng của Ninh Vô Trần vang lên sát bên tai nàng. Ngay sau đó, nàng thấy một cảnh tượng mà suốt cuộc đời này nàng sẽ không bao giờ quên.

Ninh Vô Trần không nhìn vào thanh phi kiếm đang lao tới, hắn cũng không lùi lại nửa bước. Hắn chỉ nhẹ nhàng búng một cái bằng ngón tay trỏ. Đúng vậy, là búng một cái, như cách người ta xua đuổi một con ruồi nhỏ.

"Bụp."

Thanh phi kiếm cấp độ Địa phẩm, vốn dĩ cứng rắn vô cùng và mang theo sức mạnh bùng nổ của cao thủ Hóa Thần, khi vừa chạm tới phạm vi cách Ninh Vô Trần nửa mét bỗng dưng vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh vụn lấp lánh. Không chỉ dừng lại ở đó, luồng lực lượng từ cái búng tay ấy lan tỏa ra, khiến toàn bộ không gian phía trước quán trà trở nên tĩnh lặng tuyệt đối.

Phong Cuồng cứng đờ người trên không trung. Lão nhận ra mình không thể cử động, không thể hít thở, thậm chí linh lực trong cơ thể cũng đóng băng như đá.

"Đây là… quy tắc?" Phong Cuồng gào thét trong lòng, đôi mắt trợn ngược vì sợ hãi. Lão nhìn thấy nam nhân áo xám kia đang chậm rãi đi về phía mình.

Ninh Vô Trần đứng trước mặt lão, hơi thở của hắn bình thản như không, ánh mắt vẫn phảng phất sự lười biếng vốn có:
"Tu kiếm mà lại mang quá nhiều sát khí, đó là tâm tạp. Xuất chiêu mà mang quá nhiều màu sắc, đó là hư vinh. Kiếm của ngươi có vạn biến, nhưng trong mắt ta, nó chỉ là một hạt bụi không sạch sẽ."

Hắn đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng ấn vào giữa trán của Phong Cuồng.

"Định."

Chỉ một chữ.

Cả thân hình của Phong Cuồng cùng với hàng chục đệ tử phía sau lão bỗng nhiên cứng đờ. Trong một nháy mắt, da thịt, xương cốt, và ngay cả nguyên thần của họ bắt đầu hóa thành những hạt cát nhỏ xíu, xám xịt. Họ không kịp kêu một tiếng, không kịp hối hận. Gió thổi qua, tất cả những gì vừa rồi còn là một đội quân hung hãn chỉ còn lại là những hạt bụi mịn bị thổi bay vào dải hư vô vô tận.

Mọi thứ trở lại yên tĩnh. Quán trà cũ vẫn đứng đó. Ninh Vô Trần vẫn đứng đó, tà áo xám khẽ bay.

Tô Nguyệt Nhi đứng ngẩn ngơ, thanh trọng kiếm "Trấn Sơn" trong tay nàng bỗng nhiên rơi xuống đất với một tiếng "rầm" khô khốc. Nàng nhìn đôi bàn tay mình, rồi lại nhìn bóng lưng của nam nhân trước mặt. Những gì nàng từng cho là đỉnh cao của tu hành – kiếm chiêu hào nhoáng, sức mạnh vạn cân, tu vi cấp bậc – đều trở nên nực cười trước một ngón tay kia.

Sức mạnh thực sự, hóa ra là sự giản đơn đến tàn nhẫn.

Ninh Vô Trần quay lại, thấy cô bé đang thẫn thờ, hắn thở dài một tiếng:
"Kiếm của ngươi quá nặng, buông xuống đi. Muốn báo thù? Một cái chỉ tay là xong, việc gì phải vất vả thế này."

Nguyệt Nhi run rẩy, quỳ sụp xuống, lần này không phải vì cầu xin, mà vì sự tôn thờ từ linh hồn:
"Vãn bối đã hiểu. Xin sư phụ chỉ dạy."

Ninh Vô Trần chắp tay sau lưng, chậm rãi đi vào trong quán:
"Ta không nhận đồ đệ. Nhưng quán trà này dạo này nhiều bụi quá, Lão Quy thì lười biếng chỉ biết ngủ. Nếu ngươi muốn ở lại thì mỗi sáng sớm dùng chổi quét sạch cái sân này cho ta. Nhớ kỹ, dùng tâm mà quét, đừng dùng lực. Khi nào ngươi quét được hết bụi trên thế gian này mà không làm gãy một sợi rơm trên chổi, lúc đó hẵng nói chuyện bái sư."

Nguyệt Nhi sững sờ, rồi ánh mắt nàng dần sáng lên. Nàng nhận ra, "quét rác" chính là cách luyện tâm, là khởi đầu của sự tối giản mà sư phụ hằng theo đuổi.

"Vâng, sư phụ! Nguyệt Nhi nhất định sẽ quét sạch mọi bụi trần!"

Ninh Vô Trần đã nằm lại trên ghế trúc, kéo vạt áo che mặt, giọng nói truyền ra đều đều:
"Nói ít thôi. Đi pha trà đi, ta khát rồi."

Nguyệt Nhi mỉm cười, nước mắt lau đi, nàng chạy vội vào trong. Thanh trọng kiếm Trấn Sơn vang danh một thời giờ đây bị bỏ lại lăn lóc nơi xó cửa, phủ đầy cát bụi. Đối với nàng lúc này, việc học cách pha một chén trà cho thật "tĩnh" còn quan trọng hơn cả việc tu luyện vạn kiếm quy tông.

Lão Quy từ dưới gầm bàn chui ra, liếc nhìn thanh kiếm cũ, rồi nhìn bóng dáng bận rộn của Nguyệt Nhi, tặc lưỡi:
"Lại thêm một kẻ khổ sở bước vào con đường 'lười biếng' của chủ nhân rồi. Tu luyện kiểu gì không biết, nhưng chắc chắn là trà từ nay về sau sẽ ngon hơn."

Dưới gốc cây già bên cạnh quán, Ninh Vô Trần đã đi vào giấc ngủ sâu. Ngón tay trỏ của hắn khẽ cử động theo một nhịp điệu của thiên đạo.

Cả Thanh Vân giới ngoài kia có lẽ vẫn đang rùng mình kinh hãi, các Tiên Đế có lẽ đang lo âu tìm kiếm kẻ phá vỡ quy luật thời không. Nhưng ở đây, chỉ có khói trà nhàn nhạt và tiếng chổi tre khẽ khàng lướt trên mặt đất.

Nhất chỉ định tiên trần.
Nhất tâm tịnh trần ai.

Chương sử của Tô Nguyệt Nhi đã lật sang trang mới, một trang giấy trắng tinh, không có hận thù, chỉ có một ngón tay trỏ chỉ thẳng về phía hư không mênh mông. Cô bắt đầu hiểu rằng, con đường ngắn nhất để đến đỉnh cao, không phải là leo lên, mà là biến vạn dặm sơn hà thành một điểm dưới đầu ngón tay.

Bụi rơi, trà nóng, giấc mộng dài bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8