Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 108: Mảnh Ghép Từ Thế Giới Phàm Trần

Cập nhật lúc: 2026-08-15 17:14:30 | Lượt xem: 13

Mộc Lan đột ngột khuỵu gối xuống nền đất ẩm, hai tay ghì chặt lồng ngực phập phồng. Vết thương cũ do Huyền Ảnh gây ra lại phát tác, tựa như hàn độc thấu xương, điên cuồng cắn xé kinh mạch. Nàng dồn dập thở dốc, khí lạnh tràn vào phế phủ mang theo mùi rêu phong ẩm mục của vách đá và vị tanh nồng của huyết dịch chưa tan nơi đầu lưỡi. Trong tâm trí nàng, hình ảnh Hàn Liệt điên cuồng gào thét, thần trí hỗn loạn cứ chập chờn như ác mộng không lối thoát. Nàng tự biết nếu gục ngã lúc này, huyết hải thâm thù với lũ tu sĩ vô tình kia, cùng ký ức về gia tộc sẽ vĩnh viễn bị hư vô nuốt chửng.

“Đừng động, điều hòa hơi thở.”

Một giọng nói non nớt nhưng ấm áp vang lên bên tai, xua tan phần nào sự hỗn loạn trong tâm trí Mộc Lan. Ngay sau đó, một bàn tay bé xíu ấm áp đặt nhẹ lên vai nàng. Luồng khí ấm dịu nhẹ tựa dương quang ngày xuân chậm rãi len lỏi vào kinh mạch, ôn nhu bao bọc lấy luồng hàn khí đang tàn phá bên trong.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Mảnh Ghép Từ Thế Giới Phàm Trần

Lâm Khải khẽ nhíu mày, ánh mắt ngưng trọng nhìn sang Lý Thanh Thanh đang tựa lưng vào vách đá gần đó. Sắc mặt sư tỷ lúc này đã bớt phần nhợt nhạt, Lý gia linh lực lấp lánh tuần hoàn quanh thân, từng bước chữa lành thương thế sau trận ác chiến.

Nơi họ dừng chân là một thạch động tự nhiên khuất sau thác nước linh khí khổng lồ tại rìa Cảm Ứng Linh Tuyền. Tiếng nước đổ ầm ầm bên ngoài tựa như bức bình phong thiên nhiên, cách biệt họ với thế giới hung hiểm ngoài kia. Hơi nước ẩm ướt phả vào mặt mang theo cảm giác mát lạnh, nhưng nhờ quang mang hổ phách dịu nhẹ phát ra từ lồng ngực Lâm Khải, trong động vẫn giữ được sự ấm áp kỳ lạ.

Mộc Lan hít một hơi thật sâu, cảm giác bỏng rát nơi cổ họng dần dịu đi. Nàng ngước nhìn Lâm Khải, khẽ gật đầu tỏ ý cảm tạ. Run rẩy đưa tay vào vạt áo rách, nàng cẩn thận lấy ra một ống đồng cổ kính bám đầy rêu phong xanh rì. Trên thân ống khắc họa hình đóa băng hoa vặn vẹo – biểu tượng tàn nhẫn của những kẻ tu luyện vô tình đạo.

“Đây là vật duy nhất ta còn giữ được…” Giọng Mộc Lan khàn khàn, nhưng từng chữ đều nặng trĩu căm hờn. “Năm xưa, khi thôn trang của ta bị bọn chúng tàn sát để đoạt linh căn, ta đã liều mạng giật lấy ống đồng này từ tay tên Chấp sự dẫn đầu. Gia tộc ta đã dùng tính mạng để bảo vệ nó. Ta biết bên trong ẩn giấu một bí mật cực kỳ quan trọng, nhưng suốt nhiều năm qua, một luồng hàn băng phong ấn bao bọc khiến ta không cách nào mở ra được.”

Nàng đặt ống đồng lên phiến thạch phẳng giữa động, nhìn thẳng vào Lâm Khải: “Nhưng lúc này, ta cảm nhận được… luồng hữu tình khí tức trên người ngươi chính là chìa khóa.”

Lâm Khải tiến lại gần phiến thạch. Khi khoảng cách giữa hắn và ống đồng cổ rút ngắn, chiếc vòng cổ gỗ mục trước ngực hắn – di vật của mẫu thân quá cố – bỗng nhiên khẽ lay động. Nó phát ra những tiếng rung trầm đục, tỏa ra hổ phách quang mang ấm áp. Đồng thời, Uẩn Tình Ngọc ẩn sâu trong linh hồn hắn cũng cộng hương, phóng ra lam quang dịu nhẹ, đan xen với sắc hổ phách tạo thành một tầng quang tráo hộ thể quanh thân.

Hắn chậm rãi đưa tay ra, khẽ chạm vào bề mặt thô ráp, lạnh buốt của ống đồng.

*Oanh!*

Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, một luồng vô tình khí tức cực đoan, lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm từ phong ấn đột ngột bùng lên. Nó không tấn công nhục thân của Lâm Khải, mà trực tiếp hóa thành một con băng giao lao thẳng vào thức hải, mưu toan đông cứng mọi cảm xúc và ký ức ấm áp của hắn. Trong thoáng chốc, ảo ảnh quen thuộc hiện ra trước mắt: Sương Mộc thôn đổ nát trong trận thiên tai năm xưa, thi thể phụ mẫu lạnh lẽo dưới bóng chiều tà, và hắn – một đứa trẻ bất lực – quỳ khóc giữa đống hoang tàn trước sự thờ ơ của Thượng Thương.

“Mọi tình cảm phàm trần đều là gông cùm… Hãy buông bỏ…” Tiếng thì thầm lạnh lẽo vang vọng trong thức hải hắn.

Lâm Khải cảm thấy lồng ngực nhói đau, một thoáng hoài nghi và nỗi sợ hãi trỗi dậy dữ dội. Đạo cơ của hắn khẽ rung động. Nhưng ngay khi bóng tối vô tình chuẩn bị nuốt chửng lấy hắn, hơi ấm từ chiếc vòng cổ gỗ mục đột ngột bùng phát. Đó không phải là sức mạnh của linh lực tối thượng, mà là “Hồng trần chi ôn” – ký ức về nụ cười hiền từ của mẫu thân, mùi khói bếp chiều tà mộc mạc, và cốt nhục chí tình giản dị nhưng kiên cường nhất của nhân gian.

Hắn mở bừng mắt, ánh mắt rực lên thần quang kiên nghị.

“Ta tu luyện không phải để đoạn tuyệt, mà là để bảo vệ!” Lâm Khải gầm nhẹ trong thức hải, thanh âm non nớt nhưng tràn đầy ý chí sắt đá. “Tình cảm phàm trần không phải là yếu đuối, mà là cội nguồn của sự kiên cường!”

Hắn không dùng linh lực thô bạo để oanh kích phong ấn, mà dùng chính sự thấu cảm và hồng trần chi ôn từ chiếc vòng cổ gỗ để nhẹ nhàng bao bọc lấy luồng hàn khí kia. Lớp băng giá đen kịt trên ống đồng bắt đầu xuất hiện những tiếng “rắc… rắc…” rạn nứt, rồi từ từ tan chảy dưới hổ phách quang mang rực rỡ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Mảnh Ghép Từ Thế Giới Phàm Trần

*Cạch.*

Nắp ống đồng bật mở. Một luồng sinh khí mạnh mẽ chưa từng có phun trào ra ngoài. Tấm da thú cổ xưa, thô ráp nhưng ẩn chứa linh uy khủng khiếp từ từ bay lơ lửng giữa không trung. Trên bề mặt tấm da thú, hai luồng năng lượng hoàn toàn đối lập đang đan xen cuộn chảy: một bên là thanh khiết linh khí xanh biếc; một bên là những đốm sáng đỏ rực ấm áp đại diện cho nhân gian yên hỏa.

Lý Thanh Thanh bước lại gần, kinh ngạc nhìn vào hư ảnh bản đồ đang hiển lộ giữa hư không. Những ký tự cổ xưa phức tạp của Lý gia vốn được ghi chép trong mật truyền điển tịch bỗng nhiên phát sáng, cộng hưởng với tấm da thú.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Mảnh Ghép Từ Thế Giới Phàm Trần

Nàng khẽ thốt lên đầy chấn động: “Đây là… Vô Vọng Phàm Cảnh! Một trong những Tiên Phàm Chi Cảnh cổ xưa nhất từ thời hồng hoang còn sót lại!”

Lâm Khải quay sang nhìn nàng, lộ vẻ dò hỏi: “Sư tỷ, nơi này có gì đặc biệt?”

Lý Thanh Thanh hít một hơi sâu, gương mặt nghiêm nghị nhưng ánh lên niềm hy vọng: “Theo cổ tịch của Lý gia, Tiên Phàm Chi Cảnh là những vùng đất đặc biệt, nơi linh khí của Tu Chân Giới và hỉ nộ ái ố của Phàm Trần giao thoa mạnh mẽ nhất. Vô Vọng Phàm Cảnh chính là trung tâm của sự giao thoa đó. Nơi đây không chỉ ngưng tụ ‘tình’ của vạn dân phàm trần qua nhiều thế hệ, mà còn sở hữu một mạch nguồn hữu tình sinh khí vô cùng thuần khiết.”

Nàng chỉ tay vào một thung lũng mờ ảo trên hư ảnh bản đồ: “Lũ vô tình tu sĩ kia luôn xem nơi này là cái gai trong mắt. Chúng muốn tìm kiếm và ‘thanh tẩy’ hoàn toàn Vô Vọng Phàm Cảnh để cắt đứt mối liên kết giữa phàm nhân và tiên lộ, khiến cho Thiên Đạo hoàn toàn trở nên vô tình. Nếu chúng thành công, phàm trần tục thế dưới chân núi sẽ trở thành một vùng đất chết, không còn cảm xúc, không còn tình yêu thương.”

Mộc Lan bước tới, hai tay siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt rực lửa căm phẫn: “Chúng ta không thể để chúng đạt được mục đích! Gia tộc của ta đã bị hủy hoại, ta không muốn nhìn thấy thêm bất kỳ ai phải gánh chịu nỗi đau đó. Lâm Khải, nếu chúng ta đến đó trước, chúng ta có thể dùng hữu tình sinh khí mạch nguồn để áp chế Vô Tình Chi Nguyên trong người Hàn Liệt, giúp huynh ấy tìm lại thần trí và đảo ngược ‘Vô Tình Bệnh’!”

Lâm Khải nhìn sâu vào bản đồ cổ, cảm nhận được tiếng gọi yếu ớt nhưng đầy khát vọng từ vùng đất giao thoa kia truyền đến thông qua Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn hắn. Hắn thấu hiểu nỗi đau của Mộc Lan, sự lo lắng của sư tỷ, và hơn hết là sứ mệnh mà hắn đang gánh vác trên vai.

“Được,” Lâm Khải gật đầu, thần sắc kiên định. “Chúng ta sẽ đi Tiên Phàm Chi Cảnh. Vô Vọng Phàm Cảnh sẽ là nơi chúng ta chứng minh cho cả thế giới thấy rằng, tình cảm phàm trần mới là cội nguồn của chân chính lực lượng.”

Hắn vung tay, thu hồi tấm da thú cổ vào túi trữ vật. Hư ảnh bản đồ tan biến, nhưng ngọn lửa hy vọng trong lòng ba người đã được thắp sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.

Cùng lúc đó, cách xa vạn dặm.

Trên đỉnh tháp cổ kính của Thương Cảm Cổ Trấn, gió chiều thổi lộng qua những mái ngói rêu phong. Mây đỏ như máu phủ đầy trời hoàng hôn, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa bi thương.

Trần Hạo đứng chắp tay sau lưng, tro y lam lũ của ông bay phần phật trong gió. Đôi mắt già nua, thâm trầm của vị hộ đạo tiền bối nhìn về phía thung lũng xa xăm, nơi năng lượng phàm trần và linh khí đang bắt đầu dao động mãnh liệt.

Ông khẽ mở mắt, cảm nhận được một luồng hữu tình sinh khí vô cùng mạnh mẽ vừa bùng phát từ hướng của Lâm Khải. Phong ấn cổ xưa của gia tộc Mộc Lan bị phá vỡ đã kích hoạt một phản ứng dây chuyền trong phàm trần địa mạch.

Gương mặt đầy nếp nhăn của ông hiện lên nụ cười mãn nguyện, nhưng ngay sau đó là một nỗi lo âu sâu sắc hiện lên trong ánh mắt.

“Tiểu Khải… con đường khó khăn nhất của con đã thực sự mở ra rồi,” Trần Hạo thì thầm, giọng ông khàn khàn nhưng chứa đựng niềm tin vững chắc. “Tiên Phàm Chi Cảnh không chỉ có cơ duyên vĩ đại, mà còn là nơi Ý Chí Vô Tình cổ xưa phong tỏa nghiêm ngặt nhất. Nơi đó, con sẽ phải đối mặt với những khảo nghiệm tàn khốc nhất về đạo tâm của mình. Hãy giữ vững phàm tâm của con… Phàm Trần Vấn Tâm, Thiên Đạo rốt cuộc có vô tình hay không, tất cả đều trông cậy vào con.”

Gió chiều thổi mạnh hơn, cuốn theo những chiếc lá khô bay vào khoảng không vô tận, như một lời tiễn biệt và cầu nguyện thầm lặng gửi đến người kế thừa Thiên Đạo Hữu Tình.

Quay trở lại thạch động sau thác nước.

Ngay khi Lâm Khải vừa cất tấm bản đồ cổ đi và chuẩn bị thảo luận kế hoạch di chuyển, một sự biến đổi quỷ dị đột ngột xảy ra.

Tiếng thác nước đổ ầm ầm bên ngoài bỗng nhiên im bặt một cách bất thường, tựa như toàn bộ dòng nước đã bị một vô hình lực lượng đông cứng lại giữa không trung. Không khí trong thạch động đột ngột giảm xuống dưới mức đóng băng, hơi thở của ba người hóa thành những làn khói trắng xóa.

Từ sâu trong bóng tối của lòng đất, bên dưới phiến thạch phẳng nơi đặt ống đồng ban nãy, những tiếng rạn nứt chói tai vang lên. Một luồng hắc khí lạnh lẽo mang theo tanh nồng huyết khí và tiếng gầm rú trầm đục đầy điên loạn của Hàn Liệt đột ngột phun trào ra ngoài, xé toạc mặt đất dưới chân họ.

Một bàn tay xám xịt quấn đầy những sợi xích sắt đen kịt rỉ sét từ dưới khe nứt vươn lên, chộp thẳng lấy cổ chân của Mộc Lan…

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8