Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 109: Kế Hoạch Đột Nhập

Cập nhật lúc: 2026-08-15 17:28:46 | Lượt xem: 13

“Buông tay! Lũ súc sinh vô tình kia, đừng hòng kéo ta xuống cửu u hoàng tuyền!”

Tiếng thét xé lòng của Mộc Lan vang dội khắp u động ẩm ướt, át cả tiếng gầm rú của thác nước bên ngoài. Nàng cảm thấy cổ chân đau đớn kịch liệt, như thể xương cốt sắp bị nghiền nát bởi những sợi thiết tỏa hoen rỉ, hàn khí thấu xương buốt tủy. Cảm giác lạnh lẽo này… nàng cả đời không thể quên. Nó giống hệt đêm mưa tầm tã năm nàng mười tuổi, khi những kẻ khoác hắc bào lãnh khốc bước vào ngôi nhà nhỏ của gia đình nàng, tước đoạt mạng sống của song thân một cách tàn nhẫn, chỉ để lại nàng trốn dưới gầm giường, run rẩy trong bất lực và căm hận. Lúc đó, nàng chỉ biết thầm lặng nuốt lệ. Nhưng giờ đây, nàng đã có kiếm trong tay!

Mộc Lan nghiến răng đến bật máu, hai tay siết chặt chuôi kiếm, vung một đường kiếm rực lửa chém mạnh vào những sợi xích sắt đen kịt đang trói buộc cổ chân mình. *Keng! Keng!* Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, tàn lửa đỏ rực bắn tung tóe trong bóng tối của thạch động, nhưng xích sắt không hề mảy may sứt mẻ. Ngược lại, luồng hắc khí lạnh lẽo từ dưới khe nứt càng lúc càng cuồn cuộn bốc lên, kéo tuột thân thể nàng xuống vực sâu thẳm đen ngòm dưới lòng đất.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Kế Hoạch Đột Nhập

Lý Thanh Thanh đứng bên cạnh, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Nàng vừa trải qua trận chiến sinh tử với Tuyết Vô Tình, linh lực trong kinh mạch vẫn còn hỗn loạn, vết thương cũ ở lồng ngực nhói đau kịch liệt khi nàng định vận chuyển linh khí để hỗ trợ Mộc Lan.

“Mộc Lan…” Lý Thanh Thanh ho khan một tiếng, khóe môi lại rỉ máu tươi, nàng đành phải tựa lưng vào vách đá, bất lực nhìn người đồng hành bị kéo đi.

Đúng lúc nguy cấp, một bóng người kiên nghị bước tới. Thiếu niên Sương Mộc thôn không hề hoang mang. Ánh mắt hắn ngưng tụ, thần sắc kiên định. Hắn biết rõ luồng hắc khí này đến từ đâu, và bàn tay xám xịt kia thuộc về ai. Đó là Hàn Liệt – người bằng hữu đang bị khống chế bởi tà lực vô tình. Hắn không thể dùng những chiêu thức hủy diệt, bởi vì bất kỳ một luồng kiếm khí sắc bén nào cũng có thể làm tổn thương đến thân thể vốn đã rách nát của Hàn Liệt.

Hắn tiến lên một bước dài, hai tay nhanh chóng kết ấn trước ngực. Ngay lập tức, chiếc vòng cổ gỗ mục trước ngực hắn cùng với Uẩn Tình Ngọc ẩn sâu trong thần hồn đồng loạt cộng hưởng, tỏa ra một vầng hào quang hổ phách và thanh quang ấm áp. Vầng sáng ấy không mang theo sát ý, mà tràn ngập hơi ấm của hồng trần thế tục, của lòng trắc ẩn và sự đồng cảm sâu sắc. Hắn áp sát khe nứt, vươn hai tay ra, bao phủ lấy bàn tay xám xịt đang siết chặt cổ chân Mộc Lan bằng luồng năng lượng hữu tình thuần khiết nhất.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Kế Hoạch Đột Nhập

Hắn vận dụng “Tâm Thuật”, tập trung tinh thần lực, truyền đi một thông điệp giao cảm trực tiếp vào luồng hắc khí: *”Hàn huynh, tỉnh lại! Ta là Lâm Khải! Ngươi không phải là cỗ máy giết chóc của bọn chúng! Hãy nhớ lại muội muội của ngươi, nhớ lại lời hứa của chúng ta!”*

*Oanh!*

Một tiếng nổ vô thanh vang lên trong thức hải của hắn. Luồng hắc khí vô tình cực đoan dưới khe nứt phản ứng dữ dội trước sự xâm nhập của tình cảm ấm áp. Sức mạnh của Ý Chí Vô Tình cổ xưa ẩn chứa trong những sợi xích sắt bùng phát, dội ngược lại một lực lượng phản phệ kinh người. Hắn cảm thấy lồng ngực như bị cự chùy nện mạnh vào, kinh mạch toàn thân gào thét đau đớn. Thân thể hắn bị chấn động mạnh, lùi lại một bước dài, một ngụm máu tươi rỉ ra nơi khóe môi, nhuộm đỏ vạt áo giản dị.

Thế nhưng, ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề có một tia thối lui. Chính ngọn lửa hữu tình bất diệt trong lòng hắn đã lay động những sợi xích sắt kia. Bàn tay xám xịt đột ngột khựng lại, những sợi xích đen kịt rên rỉ như đang chịu đựng một sự đau đớn tột cùng. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tà lực vô tình bao phủ bàn tay kia dường như bị đẩy lùi, để lộ ra một sự run rẩy đầy nhân tính. Nó từ từ buông lỏng cổ chân của Mộc Lan, rồi co rút mạnh mẽ, rụt sâu vào bóng tối vô tận của khe nứt dưới mặt đất.

Ngay trước khi khe nứt hoàn toàn khép lại và hắc khí tiêu tán, một âm thanh đứt quãng, u uất và vô cùng thống khổ của Hàn Liệt vọng lại từ hư không, vang vọng thẳng vào tâm trí của ba người: *”Vô Vọng… đừng… đến… Trận…”*

***

Khe nứt khép lại, mặt đất trong thạch động dần ổn định, tiếng thác nước bên ngoài lại đổ ầm ầm như cũ. Nhưng bầu không khí lạnh lẽo vẫn còn vương vấn, khiến người ta rùng mình.

Hắn vội vàng cúi xuống, đỡ Mộc Lan đứng dậy. Hắn đặt bàn tay ấm áp lên cổ chân đầy vết bầm tím của nàng, nhẹ nhàng vận chuyển một luồng linh lực hữu tình dịu nhẹ để xoa dịu vết thương. Hơi ấm từ tay hắn lan tỏa, khiến làn da bầm tím của Mộc Lan nhanh chóng tiêu tan hàn khí, phục hồi huyết sắc.

Mộc Lan đứng vững vàng, đôi mắt nàng rực lửa căm hờn nhưng sâu thẳm bên trong lại là một nỗi lo sợ khôn nguôi. Nàng nhìn hắn, giọng nói khàn đi vì xúc động: “Lâm Khải, đó… đó chính là huynh ấy phải không? Huynh ấy đang chịu đựng sự dày vò kinh khủng như vậy… Chúng ta phải cứu huynh ấy!”

Lý Thanh Thanh ngồi xếp bằng trên một phiến thạch gần đó, khẽ điều hòa hơi thở. Sắc mặt nàng dù vẫn còn nhợt nhạt nhưng ánh mắt đã lấy lại sự thông tuệ thường ngày. Nàng khẽ thở phào, trầm ngâm suy nghĩ về lời thì thầm cuối cùng của Hàn Liệt.

“Tiểu Khải,” Lý Thanh Thanh lên tiếng, giọng nói trầm lắng vang vọng trong thạch động tĩnh mịch. “Lời cảnh báo của Hàn Liệt rất rõ ràng. Huynh ấy nhắc đến ‘Vô Vọng’ và ‘Trận’. ‘Vô Vọng’ chắc chắn là Vô Vọng Phàm Cảnh – vùng Tiên Phàm giao giới đặc biệt mà chúng ta vừa thảo luận trên tấm bản đồ da thú của Mộc Lan. Nhưng còn ‘Trận’…”

Nàng nhắm mắt lại, lục tìm trong những ghi chép cổ xưa của Lý gia mà nàng đã từng đọc qua. Khi mở mắt ra, sự nghiêm trọng hiện rõ trên gương mặt nàng: “Theo cổ tịch của gia tộc ta, những kẻ đoạn tuyệt tình cảm kia từ lâu đã coi Vô Vọng Phàm Cảnh là mối họa lớn nhất, vì nơi đó giao thoa mạnh mẽ giữa linh khí tu chân và hỉ nộ ái ố của nhân gian. Để ngăn chặn sự lan tỏa của hữu tình sinh khí, chúng đã thiết lập một đại trận thượng cổ bao phủ toàn bộ ranh giới của vùng đất này, gọi là ‘Tuyệt Tình Sát Trận’.”

“Tuyệt Tình Sát Trận?” Mộc Lan nhíu mày, lặp lại cái tên đầy sát khí này.

Lý Thanh Thanh gật đầu, giải thích chi tiết: “Đúng vậy. Trận pháp này không dò tìm tu vi hay linh lực thông thường, mà nó cực kỳ nhạy cảm với bất kỳ dao động cảm xúc nào của sinh linh bước vào ranh giới của nó. Chỉ cần trong lòng ngươi có một tia hỉ nộ ái ố, một chút nhớ nhung, căm hận hay yêu thương, trận pháp sẽ lập tức cảm ứng được. Nó sẽ ngưng tụ Cửu Thiên Vô Tình Lôi, giáng xuống nghiền nát đạo tâm và linh hồn của kẻ đó thành tro bụi trong chớp mắt.”

Mộc Lan siết chặt thanh kiếm, khớp xương ngón tay trắng bệch vì phẫn nộ: “Thật là tàn độc! Chúng muốn biến nơi giao thoa thiêng liêng giữa Tiên và Phàm thành một vùng đất chết hoàn toàn, không cho phép bất kỳ ai mang theo hơi ấm của tình cảm bước vào!”

Lâm Khải đứng lặng im nhìn vào khoảng không tối tăm của thạch động. Hắn cảm nhận được sự vô tình của Thiên Đạo thông qua trận pháp tàn nhẫn này. Nhưng đồng thời, chiếc vòng cổ gỗ trên ngực hắn lại khẽ rung lên, truyền đến một hơi ấm kiên định, như muốn nhắc nhở hắn rằng, phàm trần hữu tình mới là chân lý vĩnh hằng.

***

Hắn chậm rãi bước đến bên phiến thạch phẳng, nơi tấm bản đồ da thú cổ xưa đang trải ra. Hắn nhìn vào thung lũng mờ ảo đại diện cho Vô Vọng Phàm Cảnh, suy nghĩ của hắn xoay chuyển nhanh chóng.

“Nếu chúng ta cưỡng ép phá trận,” hắn trầm giọng phân tích, “sức mạnh bùng nổ của trận pháp chắc chắn sẽ kinh động đến Huyền Ảnh và Tuyết Vô Tình. Lúc đó, toàn bộ tông môn vô cảm kia sẽ vây hãm chúng ta, và cơ hội để cứu Hàn huynh cũng như giải thoát Thiên Tâm Ngọc sẽ hoàn toàn biến mất. Chúng ta không thể đối đầu trực diện.”

Lý Thanh Thanh nhìn sư đệ, khẽ hỏi: “Vậy ý của đệ là…?”

“Chúng ta sẽ không phá trận,” hắn ngước đầu lên, ánh mắt lấp lánh sự tự tin và quyết đoán. “Nếu trận pháp dò tìm cảm xúc để tiêu diệt, thì chúng ta sẽ đánh lừa nó. Chúng ta sẽ thực hiện một cuộc đột nhập âm thầm.”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Kế Hoạch Đột Nhập

“Đánh lừa trận pháp thượng cổ?” Mộc Lan lộ vẻ kinh ngạc, không tin nổi vào tai mình. “Làm sao có thể làm được điều đó? Đạo tâm của chúng ta đều là Hữu Tình, mỗi bước đi của chúng ta đều mang theo cảm xúc mãnh liệt. Trận pháp kia nhạy bén như vậy, làm sao chúng ta giấu được?”

Hắn mỉm cười nhẹ nhàng, chỉ tay vào lồng ngực mình, nơi Uẩn Tình Ngọc và Thiên Tâm Ngọc đang dung hợp hoàn mỹ trong linh hồn hắn. “Ta sẽ dùng sức mạnh của Thiên Tâm Ngọc và Uẩn Tình Ngọc để tạo ra một kết giới ngụy trang đặc biệt bao bọc cả ba chúng ta. Kết giới này có khả năng ‘nghịch chuyển tình khí’.”

Hắn giải thích chi tiết hơn cho hai nàng hiểu: “Bên ngoài kết giới, nó sẽ giả lập một lớp sương mù lạnh lẽo, trống rỗng và vô cảm, có tần số dao động hoàn toàn trùng khớp với vô tình chi khí của những kẻ đoạn tình kia. Trận pháp thượng cổ sẽ nhận diện chúng ta như những tu sĩ đang đi tuần tra, hoặc như những tảng đá vô tri vô giác. Nhưng ở bên trong kết giới, ngọn lửa ấm áp của tình cảm vẫn được bảo vệ nguyên vẹn, giúp đạo tâm của các nàng không bị luồng khí tức băng giá bên ngoài bào mòn.”

Lý Thanh Thanh nghe xong, đôi mắt rạng rỡ hẳn lên. Nàng không tiếc lời khen ngợi: “Tiểu Khải, đệ quả thật là một thiên tài! Ý tưởng này vô cùng táo bạo nhưng lại cực kỳ khả thi. Nếu kết hợp với kiến thức cổ tịch của gia tộc ta, chúng ta có thể tìm ra những kẽ hở phong thủy của trận pháp.”

Nàng tiến lại gần bản đồ, dùng ngón tay thanh mảnh chỉ vào những đường vân mờ nhạt xung quanh Vô Vọng Phàm Cảnh: “Trận pháp thượng cổ dù mạnh mẽ đến đâu cũng phải dựa vào địa mạch để duy trì. Tại những điểm giao thoa giữa núi đá và khe suối này, linh khí thường bị nhiễu loạn. Nếu chúng ta đi theo lộ trình này, kết giới ngụy trang của đệ sẽ chịu áp lực nhỏ nhất, và chúng ta cũng có thể hoàn toàn tránh khỏi các chốt tuần tra của đệ tử phái vô tình.”

Mộc Lan gật đầu mạnh mẽ, sự kiên cường và quyết tâm hiện rõ trên gương mặt nàng: “Ta đồng ý! Lâm Khải, ta tin tưởng vào đệ. Chỉ cần có một cơ hội cứu được Hàn Liệt và bắt lũ người tàn ác kia phải trả giá, dù có phải đi vào đao sơn hỏa hải, ta cũng không từ.”

Sự đồng lòng của ba người tạo nên một luồng năng lượng hữu tình ấm áp, đẩy lùi hoàn toàn hơi lạnh còn sót lại trong thạch động.

***

Trong khi đó, ở một nơi xa xôi.

Thương Cảm Cổ Trấn vẫn chìm trong ánh hoàng hôn đỏ rực như máu. Gió chiều thổi lộng qua những mái ngói rêu phong, cuốn theo những chiếc lá khô bay vào khoảng không vô tận.

Trần Hạo đứng chắp tay sau lưng trên đỉnh tháp cổ kính, hôi y lam lũ của ông bay phần phật trong gió. Đôi mắt già nua, thâm trầm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Vô Vọng Phàm Cảnh đang ẩn hiện trong sương mù.

Ông khẽ nhắm mắt, cảm nhận được một sự biến đổi vi diệu trong luồng khí tức của Lâm Khải. Luồng hữu tình sinh khí bùng nổ mãnh liệt lúc trước giờ đây đã đột ngột thu liễm lại, trở nên nội liễm, sâu lắng và biến hóa khôn lường, tựa như một dòng nước ấm áp ẩn mình dưới lớp băng dày.

Gương mặt đầy nếp nhăn của vị hộ đạo tiền bối hiện lên một nụ cười mãn nguyện sâu sắc.

“Tiểu Khải… ngươi quả thật không làm lão phu thất vọng,” Trần Hạo thì thầm trong gió, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng niềm tự hào vô hạn. “Ngươi đã biết cách dĩ nhu khắc cương, biết dùng sự ngụy trang để bảo vệ đại đạo của mình. Đó mới chính là sự trưởng thành thực sự của một tu sĩ Hữu Tình Đạo.”

Ông nhìn về phía hắc khí đang cuồn cuộn dâng lên từ phía Vực Sâu Vô Tình, ánh mắt trở nên kiên nghị: “Hãy yên tâm đi đi, Tiểu Khải. Vô Vọng Phàm Cảnh là nơi thử thách lớn nhất, nhưng cũng là nơi ngươi sẽ tìm thấy câu trả lời tối hậu. Lão phu sẽ ở đây, canh giữ hậu phương này cho các ngươi. Bất kỳ kẻ nào muốn quấy rối con đường của ngươi, đều phải bước qua xác của lão già này.”

***

Quay trở lại thạch động sau thác nước.

Hắn dẫn đầu, bước ra khỏi thạch động. Hắn khẽ vận chuyển linh lực, một lớp sương mù lạnh lẽo, xám xịt từ Uẩn Tình Ngọc lập tức lan tỏa, bao bọc lấy hắn, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan.

Nhìn từ bên ngoài, ba người họ giờ đây toát ra một khí chất lạnh lùng, vô cảm đến đáng sợ, không khác gì những tu sĩ của phái vô tình. Nhưng ở bên trong lớp sương mù ấy, họ vẫn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nắm chặt của nhau, và ngọn lửa tình cảm vẫn đang cháy rực rỡ trong lồng ngực.

“Đi thôi,” hắn khẽ nói, giọng nói của hắn qua lớp kết giới ngụy trang trở nên trầm thấp và lạnh lẽo, nhưng ánh mắt nhìn Lý Thanh Thanh và Mộc Lan vẫn tràn ngập sự ấm áp.

Ba bóng người lặng lẽ lướt đi trong màn đêm, hóa thành ba luồng độn quang mờ nhạt, triệt để thu liễm khí tức, hướng thẳng về phía chân trời nơi Vô Vọng Phàm Cảnh đang ẩn hiện.

Khi họ vừa chạm đến ranh giới sương mù dày đặc của Vô Vọng Phàm Cảnh, kết giới ngụy trang của hắn bất ngờ chấn động kịch liệt trước một áp lực vô hình khổng lồ từ mặt đất dội lên. Một tiếng chuông cảnh báo cổ xưa, trầm đục bỗng nhiên vang lên từ sâu trong sương mù, khiến tâm thần cả ba người chấn động mạnh…

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8