Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 110: Hành Trình Đến Tiên Phàm Chi Cảnh

Cập nhật lúc: 2026-08-17 12:35:24 | Lượt xem: 12

Tiếng chuông cảnh báo cổ xưa, trầm đục bỗng nhiên vang lên từ sâu trong sương mù, khiến tâm trí Mộc Lan rung động mạnh. Một áp lực vô hình, lạnh lẽo như hàng ngàn mũi kim băng đâm thẳng vào thức hải, cố gắng xé toạc lớp ngụy trang “vô tình” mà Lâm Khải đã tạo ra. Nàng cảm thấy ruột gan như bị siết chặt, một nỗi bất an mơ hồ dâng lên, khơi dậy những chân tình ẩn sâu. Ngọn lửa căm phẫn đối với Vô Tình Tông vốn đang âm ỉ trong lòng nàng bỗng chốc bùng lên dữ dội, nhưng ngay lập tức bị luồng khí tức băng giá của tiếng chuông đè nén, khiến nàng cảm thấy nghẹt thở.

Bên cạnh, Lý Thanh Thanh khẽ rên một tiếng, thân thể mảnh mai run rẩy. Nàng siết chặt bàn tay đang nắm lấy Lâm Khải, Dao Tâm vốn đã vững chắc cũng cảm thấy chao đảo. Luồng âm thanh quỷ dị này không chỉ là một tiếng chuông báo động đơn thuần, mà nó còn mang theo một ý chí “thanh tẩy” mãnh liệt, như muốn tước đoạt mọi cảm xúc, mọi ký ức ấm áp khỏi linh hồn nàng. Vết thương cũ nơi lồng ngực lại nhói đau, nhắc nhở nàng về sự tàn khốc của Vô Tình Tông, về những gì chúng đã cướp đi từ Lý gia. Nàng cố gắng vận chuyển linh lực Lý gia, nhưng luồng khí tức “vô tình” quá mạnh, khiến linh lực trong kinh mạch như bị đông cứng.

Lâm Khải đứng giữa hai nàng, vầng hào quang hổ phách và xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc cùng chiếc vòng cổ gỗ mục nát chợt bùng sáng yếu ớt bên trong lớp sương mù ngụy trang. Cậu nhắm mắt lại, không phải để chống cự, mà là để cảm nhận, để thấu hiểu. Tiếng chuông cảnh báo cổ xưa này không phải là một công kích vật lý, mà là một làn sóng âm thanh được “Ý Chí Vô Tình” biến đổi, dùng để khuếch đại sự mâu thuẫn trong khí tức của bất kỳ kẻ xâm nhập nào, đồng thời cố gắng “thanh tẩy” mọi tia “tình” ẩn sâu. Nó như một con dao sắc bén, cố gắng lột trần bản chất hữu tình của họ.

Cậu siết chặt tay Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, truyền đi một luồng hơi ấm dịu nhẹ, trấn an. Với Tâm Thuật đã được Thiên Tâm Ngọc gia cố, Lâm Khải không cố gắng dập tắt tiếng chuông bằng sức mạnh, mà là để “thấu hiểu” tần số của nó. Cậu cảm nhận từng rung động, từng làn sóng “vô tình” mà tiếng chuông phát ra, sau đó dùng chính tần số đó để “hóa giải” sự khuếch đại, không để nó khuấy động cảm xúc thật của mình và hai nàng.

Dần dần, tiếng chuông dịu xuống, không biến mất hoàn toàn, nhưng không còn hung hãn như trước. Lớp ngụy trang của Lâm Khải ổn định trở lại, hòa mình vào tần số của Vô Vọng Phàm Cảnh một cách tinh vi hơn, như thể họ đã trở thành một phần của sự lạnh lẽo nơi đây.

Lý Thanh Thanh và Mộc Lan mở mắt, nhìn Lâm Khải. Trong đôi mắt của Mộc Lan, sự bất an đã được thay thế bằng một ánh nhìn tin tưởng và ngưỡng mộ thầm lặng. Nàng khẽ gật đầu, một hành động không lời nhưng chứa đựng tất cả sự kiên cường và lòng biết ơn. Lý Thanh Thanh cũng mỉm cười yếu ớt, ánh mắt rạng rỡ niềm tin.

Lâm Khải khẽ gật đầu đáp lại, ra hiệu cho hai nàng đi tiếp. Cậu là trụ cột, là ngọn hải đăng soi đường, và cả hai nàng đều tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của cậu.

***

Ba người tiếp tục tiến sâu vào Vô Vọng Phàm Cảnh.

Họ bước vào một hẻm núi hẹp, những vách đá cao chót vót hai bên như những bức tường thành cổ kính, khắc đầy những phù văn mờ ảo, khó hiểu. Không khí nơi đây nặng nề đến lạ thường, mang theo một cảm giác bi thương và hoài niệm sâu sắc, như thể mỗi hạt bụi, mỗi phiến đá đều ẩn chứa một câu chuyện đã bị lãng quên. Linh khí trong hẻm núi không thuần khiết, mà xen lẫn năng lượng của vô số ký ức đau buồn, tựa như những lời than khóc không thành tiếng.

Lớp ngụy trang “vô tình” của Lâm Khải vẫn hoạt động hiệu quả, bao bọc họ trong một màn sương lạnh lẽo, xám xịt. Tuy nhiên, một áp lực vô hình vẫn len lỏi qua lớp vỏ bọc đó, cố gắng khơi gợi những ký ức đau buồn nhất trong tâm trí họ.

Mộc Lan cảm thấy nỗi căm phẫn đối với Vô Tình Tông đang bị kìm hãm một cách cưỡng bức. Thay vào đó, những hình ảnh về ngôi làng Sương Mộc thân yêu bị hủy diệt, về gia đình nàng tan nát, cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, móng tay cắm sâu vào da thịt. Một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má, mang theo vị mặn chát của nỗi đau. Nàng nhanh chóng đưa tay lau đi, cố giữ vẻ mặt vô cảm, không để lộ bất kỳ sự yếu đuối nào.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hành Trình Đến Tiên Phàm Chi Cảnh

Lý Thanh Thanh cũng cảm thấy Dao Tâm của mình bị kích động dữ dội. Những cảm xúc bi ai từ vách đá như những làn sóng vô hình, kể lại những câu chuyện mất mát của Lý gia, những lần thất bại trong quá khứ khi cố gắng bảo vệ Thiên Đạo Hữu Tình. Nàng hít sâu một hơi, cố gắng vận dụng tri thức cổ tịch của Lý gia để bảo vệ thức hải, chống lại sự bào mòn của những ký ức bi thương. Gương mặt nàng tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị.

Lâm Khải bước đi vững chãi, mỗi bước chân đều mang theo sự kiên định sắt đá. Hào quang “vô tình” từ lớp ngụy trang bao bọc cậu vẫn hoàn hảo, nhưng bên trong, vòng cổ gỗ mục nát và Uẩn Tình Ngọc rung động mạnh mẽ, như đang cộng hưởng với những nỗi đau xung quanh. Cậu nhận ra những phù văn khắc trên vách đá không phải là những ký tự thông thường, mà là “ấn ký ký ức” của vô số phàm nhân và tu sĩ đã chìm vào quên lãng trong Vô Vọng Phàm Cảnh. Đây là một thủ đoạn tàn độc của Vô Tình Tông, khuếch đại những nỗi đau này để bào mòn ý chí của bất kỳ ai dám đặt chân vào nơi đây.

Khi họ đi qua, những phù văn trên vách đá bất ngờ bùng sáng yếu ớt, hiện lên những “linh ảnh” mờ ảo, chập chờn như những hồn ma. Đó là những khoảnh khắc bi kịch: một người mẹ gào khóc trong tuyệt vọng khi mất đi đứa con thơ dại, một chiến binh oai hùng gục ngã trên chiến trường vì bảo vệ tình yêu, một gia tộc thịnh vượng bị diệt vong trong biển lửa. Những linh ảnh này không tấn công bằng sức mạnh vật lý, chỉ bằng cách khơi gợi nỗi đau, sự tuyệt vọng, và sự vô nghĩa của mọi tình cảm.

Lý Thanh Thanh khẽ thì thầm bên tai Lâm Khải, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên định: “Tiểu Khải, đây là một dạng khảo nghiệm tâm cảnh. Chúng muốn chúng ta cũng chìm vào nỗi bi ai này, để từ bỏ ‘tình’.”

Lâm Khải nhắm mắt, toàn bộ Tâm Thuật được kích hoạt. Cậu không chống cự lại những linh ảnh đó, mà để chúng chảy qua mình, thấu hiểu từng nỗi đau, từng sự mất mát. Cậu cảm nhận được sự cô đơn tột cùng của người mẹ mất con, sự tuyệt vọng của chiến binh gục ngã, sự trống rỗng của gia tộc bị diệt vong. Sau đó, cậu dùng “tình ý” thuần khiết từ Thiên Tâm Ngọc đã dung hợp, chuyển hóa những nỗi bi ai đó thành “sự thấu hiểu”, “sự chấp nhận” và “hy vọng về sự giải thoát”.

Ánh sáng xanh biếc và hổ phách từ Lâm Khải bùng lên bên trong lớp ngụy trang, tạo thành một làn sóng ấm áp lan tỏa khắp hẻm núi. Những linh ảnh bi thương trên vách đá khựng lại, rồi dần tan biến vào hư vô, như thể đã được an ủi và tìm thấy bình yên. Thay vào đó, những phù văn hoa sen mờ ảo, thanh khiết hiện lên, tỏa ra một chút ánh sáng dịu nhẹ, như những lời tri ân không lời.

Mộc Lan và Lý Thanh Thanh cảm thấy nỗi buồn và áp lực tinh thần tan biến, thay vào đó là một sự bình yên nhẹ nhõm và một cảm giác được an ủi sâu sắc. Nước mắt trên má Mộc Lan đã khô, ánh mắt nàng nhìn Lâm Khải đầy cảm kích và tin tưởng, một cái gật đầu thầm lặng thay cho ngàn lời muốn nói. Lý Thanh Thanh mỉm cười yếu ớt, gương mặt tái nhợt dần lấy lại chút sắc hồng.

***

Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào hẻm núi, theo dấu vết của những phù văn hoa sen vừa xuất hiện. Cuối con đường hẹp, họ phát hiện một hang động lớn, bên trong có một con suối nhỏ chảy ra từ một khe nứt trên vách đá. Nước suối lấp lánh như pha lê, trong vắt đến lạ thường, nhưng lại mang theo một luồng khí tức kỳ lạ, đầy mâu thuẫn: vừa ấm áp, vừa lạnh lẽo, vừa tràn đầy sinh khí, vừa ẩn chứa sự tiêu điều.

Ba người bước vào hang động. Lớp ngụy trang của Lâm Khải lại rung động nhẹ, có vẻ môi trường này quá cực đoan, sự giao thoa giữa “tình” và “vô tình” ở đây đạt đến đỉnh điểm.

Họ tiến đến gần con suối. Trên vách đá nơi suối chảy ra, có một bức phù điêu hình hoa sen cổ kính, nhưng đã bị nứt làm đôi một cách kỳ lạ. Một nửa phù điêu bị phong hóa thành băng giá, những đường nét sắc lạnh, vô hồn, toát ra khí tức “vô tình” thuần túy. Nửa kia vẫn giữ được vẻ mềm mại, uyển chuyển của một đóa hoa sen đang nở rộ, nhưng lại bị bao phủ bởi một lớp bụi thời gian dày đặc, như thể đã bị lãng quên từ hàng vạn năm.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hành Trình Đến Tiên Phàm Chi Cảnh

Mộc Lan cảm thấy luồng khí tức lạnh lẽo từ phía băng giá của phù điêu cố gắng bào mòn ý chí của nàng, muốn xóa sổ ngọn lửa căm phẫn đang cháy trong lòng nàng. Nàng chạm vào phần băng giá, cảm nhận sự tàn khốc của Vô Tình Tông, sự lạnh lẽo của những trái tim bị tha hóa. Ngọn lửa thù hận trong nàng bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một sự phản kháng mãnh liệt.

Lý Thanh Thanh chạm vào phần hoa sen còn lại, Dao Tâm của nàng cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, yếu ớt nhưng kiên cường, ẩn chứa một nỗi bi thương sâu sắc. Nàng nhận ra đây là khí tức của Thiên Tâm Ngọc, nhưng nó bị phong ấn rất sâu, như đang ngủ say dưới lớp bụi thời gian. Và trong luồng khí tức đó, nàng còn cảm nhận được một chút gì đó rất giống với linh khí Lý gia, một sự kết nối cổ xưa.

Nàng kinh ngạc thốt lên, giọng nói khẽ run lên vì xúc động: “Đây… đây là dấu ấn của liệt tổ Lý gia! Nguồn suối này… nó là một nhánh của Thiên Tâm Ngọc!”

Lâm Khải đưa tay, chạm vào cả hai phần của bức phù điêu và dòng nước suối đang chảy. Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ mục nát trên người cậu đồng loạt bùng sáng mạnh mẽ, lan tỏa hơi ấm và ánh sáng khắp hang động, xua tan một phần khí tức lạnh lẽo, hỗn loạn.

Cậu nhắm mắt, cảm nhận một dòng tri thức mơ hồ chảy vào thức hải, như những mảnh vỡ ký ức từ quá khứ xa xăm. Đó là những linh ảnh về cách Vô Tình Tông đã cố gắng chia cắt Thiên Tâm Ngọc, trái tim của Thiên Đạo Hữu Tình, và cách tạo ra Vô Vọng Phàm Cảnh này để “thanh lọc” mọi tình cảm của chúng sinh. Cậu cũng cảm nhận được một tia hy vọng yếu ớt từ phần hoa sen bị phong ấn, một luồng khí tức quen thuộc, đó chính là của Hàn Liệt. Y vẫn còn sống, bị giam giữ đâu đó sâu bên trong, và đang đấu tranh kịch liệt với Vô Tình Chi Nguyên.

Lâm Khải mở mắt, ánh mắt kiên định, thấu suốt mọi điều. Cậu nói, giọng trầm ấm nhưng qua lớp ngụy trang vẫn có vẻ lạnh lùng, vô cảm: “Thiên Tâm Ngọc bị phong ấn, và Hàn huynh… y vẫn còn sống, bị giam giữ ở đâu đó sâu hơn. Con suối này là một mạch nguồn, nó chỉ dẫn đến ‘mạch nguồn hữu tình sinh khí’ mà chúng ta cần tìm. Đây là một phần của kế hoạch lớn hơn của Vô Tình Tông để hủy diệt ‘tình’ nhưng cũng là hy vọng của chúng ta.”

Lý Thanh Thanh gật đầu, gương mặt rạng rỡ niềm tin. “Đúng vậy! Tổ tiên Lý gia từng nhắc đến Vô Vọng Phàm Cảnh là nơi Thiên Tâm Ngọc bị chia cắt. Bức phù điêu này… chính là chìa khóa. Nó chỉ dẫn đến ‘mạch nguồn hữu tình sinh khí’ và nơi Hàn Liệt bị giam cầm.”

Mộc Lan siết chặt thanh kiếm, ánh mắt rực lửa căm thù và quyết tâm. “Vậy chúng ta phải đi sâu hơn nữa! Cứu Hàn Liệt, và trả lại công đạo cho tất cả những kẻ đã bị Vô Tình Tông hủy hoại!”

Lâm Khải khẽ gật đầu. Hào quang “vô tình” bên ngoài họ càng thêm kiên cố, như một lời thách thức thầm lặng gửi đến Vô Tình Tông, rằng dù có giả dạng thế nào, ngọn lửa “tình” trong họ sẽ không bao giờ tắt.

***

Ẩn mình trên vách đá cao bên ngoài hang động, trong làn sương mù dày đặc, một tu sĩ Vô Tình Tông trẻ tuổi, gương mặt vô cảm, đang lặng lẽ quan sát. Hắn đã theo dõi nhóm Lâm Khải từ xa, nhưng lớp ngụy trang tinh vi của họ khiến hắn vô cùng khó khăn. Hắn nhìn thấy ánh sáng từ hang động lóe lên khi Lâm Khải kích hoạt phù điêu, nhưng lớp ngụy trang “vô tình” của Lâm Khải lại khiến hắn không thể xác định rõ ràng bản chất của luồng sáng đó.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hành Trình Đến Tiên Phàm Chi Cảnh

Tu sĩ trẻ rút ngọc giản ra, truyền tin cho Huyền Ảnh: “Sư huynh, mục tiêu đã tiến sâu vào Vô Vọng Phàm Cảnh. Khí tức của bọn chúng rất kỳ lạ, lúc ẩn lúc hiện, đôi khi lại phát ra luồng năng lượng… rất giống chúng ta. Vừa rồi có một luồng sáng mạnh lóe lên từ nơi chúng đang ở, không rõ là gì, nhưng nó làm các ‘linh ảnh bi ai’ trong hẻm núi biến mất. Có vẻ như chúng đang cố gắng… hòa nhập?” Hắn ngừng lại một chút, như đang tự hỏi, rồi nói thêm. Hắn không thể hiểu nổi tại sao nỗi bi thương lại có thể bị dập tắt dễ dàng đến vậy.

Ở Vực Sâu Vô Tình, Huyền Ảnh đang tĩnh tọa trong hang động băng giá, toàn thân bao phủ bởi Vô Tình Chi Nguyên đen kịt. Y nhận được tin báo từ ngọc giản, nhíu mày. “Khí tức kỳ lạ? Lại là cái thứ ‘tình’ yếu đuối đó sao? Hay là ảo giác từ Vô Vọng Phàm Cảnh? Chúng đang cố gắng ‘hòa nhập’?” Huyền Ảnh đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo lóe lên tia nghi ngờ và khó chịu sâu sắc. “Tiếng chuông cảnh báo đã vang, nhưng chúng vẫn tiến sâu được? Lâm Khải… ngươi có gì đó khác biệt so với những kẻ yếu đuối khác. Tiếp tục theo dõi, đừng để lọt bất cứ thứ gì. Nếu phát hiện ra điều gì bất thường, lập tức báo cáo và diệt trừ tại chỗ!”

Huyền Ảnh mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo lóe lên tia nghi ngờ, nhưng sâu thẳm lại là một nỗi lo lắng mơ hồ. “Hàn Liệt… ngươi vẫn còn hữu dụng. Không thể để cái ngọn lửa ‘tình’ yếu ớt đó bùng lên được, dù nó đã bắt đầu dao động.” Y khẽ chạm vào sợi xích Vô Tình Chi Nguyên đang trói chặt Hàn Liệt, khiến thân thể Hàn Liệt co giật mạnh, khuôn mặt vô hồn thoáng hiện lên một tia thống khổ.

***

Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan tiếp tục hành trình, theo dấu vết của phù điêu hoa sen và tiếng gọi yếu ớt nhưng ngày càng rõ ràng từ mạch nguồn. Con đường mòn phủ đầy rêu phong uốn lượn sâu hơn vào lòng đất, nơi khí tức “tình” và “vô tình” giao thoa mạnh mẽ, tạo nên một sự hỗn loạn nhưng cũng đầy tiềm năng.

Lớp ngụy trang của Lâm Khải vẫn hoạt động tốt, nhưng cậu cảm thấy một áp lực vô hình ngày càng lớn, như thể Vô Vọng Phàm Cảnh đang cố gắng “thẩm định” họ một cách sâu sắc hơn, muốn tìm ra kẽ hở trong lớp vỏ bọc “vô tình” của họ.

Mộc Lan và Lý Thanh Thanh cảm thấy mệt mỏi sau những thử thách liên tiếp, nhưng ánh mắt của họ vẫn kiên định, không hề nao núng. Mộc Lan thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Khải, như muốn xác nhận lại con đường, sau đó nàng khẽ chạm nhẹ vào tay Lâm Khải, một cái chạm thầm lặng tìm kiếm sự trấn an và truyền đi sự tin tưởng tuyệt đối.

Lý Thanh Thanh đặt tay lên vai Lâm Khải, giọng nói của nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh: “Tiểu Khải, chúng ta sẽ làm được. Con đường này… nó là hy vọng của Lý gia, và của tất cả những ai bị Vô Tình Tông hủy hoại.”

Lâm Khải siết nhẹ tay Lý Thanh Thanh, quay đầu nhìn Mộc Lan, khẽ gật đầu. Hào quang “hữu tình” bên trong cậu bùng cháy mạnh mẽ, củng cố lớp ngụy trang và xua tan mệt mỏi cho hai nàng, truyền đi một cảm giác kiên cường thầm lặng.

Ba người cùng nhau hướng về phía vực sâu mờ mịt, nơi khí tức của Thiên Tâm Ngọc và Hàn Liệt đang vẫy gọi yếu ớt nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết. Lớp ngụy trang của họ hòa vào màn sương, chỉ để lộ ba bóng hình lặng lẽ, kiên định, như những linh hồn vô cảm đang tìm kiếm sự giải thoát.

Từ xa, trên đỉnh tháp cổ kính của Thương Cảm Cổ Trấn, Trần Hạo khẽ mỉm cười. “Tiểu Khải… con đường của ngươi đã thực sự bắt đầu. Và ngươi không hề đơn độc.” Ông nhìn về phía Vô Vọng Phàm Cảnh, ánh mắt già nua nhưng tràn đầy hy vọng.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8