Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 18: Lễ Cầu Nguyện Mùa Thu
“Ta hy vọng ngươi sẽ chẳng đi vào vết xe đổ của ta, Tiểu Khải. Đừng để ‘vô tình’ chôn vùi ‘hữu tình’… Đừng để trái tim ngươi phải hóa đá tựa ta.”
Trần Hạo thì thầm trong căn phòng tĩnh mịch, ánh mắt lão đăm đăm nhìn vào khoảng không vô định. Câu nói ấy, không chỉ là lời dặn dò cho Lâm Khải, mà còn là tiếng vọng đau đáu từ thâm tâm lão, một linh hồn đã từng nếm trải tận cùng sự tàn khốc của “Vô Tình Kiếp”. Lão khắc cốt ghi tâm cái ngày định mệnh ấy, khi linh khí trong cơ thể bỗng chốc hóa băng, đốt cháy mọi cảm xúc, mọi ký ức ấm áp về người con gái lão yêu thương. Nàng, một phàm nhân bình dị với nụ cười tựa ánh ban mai, đã tan biến tựa bọt biển trước mắt lão, không phải vì yêu thú hay kẻ địch, mà vì chính sự yếu đuối, sự thiếu quyết đoán của lão khi đối diện với giáo lý “đoạn tình” của giới tu luyện.

“Ngươi yếu ớt… ngươi không xứng đáng với tình cảm đó. Hãy buông bỏ, và ngươi sẽ mạnh mẽ.” Tiếng vọng lạnh lẽo của Tâm Ma ngày ấy vẫn văng vẳng bên tai lão, tựa lời nguyền không thể xóa nhòa. Lão đã tin, đã cố gắng buông bỏ, và rồi lão đã mất tất cả. Mất đi người yêu, mất đi một phần linh hồn, chỉ còn lại một vỏ bọc mạnh mẽ nhưng rỗng tuếch, một tâm hồn hóa đá. Lão đã sống hàng trăm năm với hối hận và nỗi đau câm nín, che giấu dưới vẻ ngoài nghiêm khắc của một Trưởng Lão Phá Vân Tông.
Nhưng rồi, Lâm Khải xuất hiện. Một tiểu tử với đôi mắt thâm trầm ẩn chứa ưu tư thế sự, nhưng cũng bùng lên ngọn lửa khao khát truy cầu chân lý. Một linh căn chẳng mấy xuất chúng, nhưng lại có khả năng cảm thụ Đại Đạo thâm sâu, thấu triệt sự vô tình của nó, và đau đáu về sự tồn tại của phàm tình. Mỗi lần nhìn thấy Lâm Khải, Trần Hạo lại thấy một hình bóng của chính mình ngày xưa, nhưng là một hình bóng kiên cường hơn, một hình bóng không chấp nhận số phận.
Đặc biệt là sau buổi truyền thụ “Tâm Cảnh Quyết” vừa rồi. Lâm Khải không chỉ tiếp thu, mà còn dung hợp với nó mạnh mẽ khôn tả, biến nỗi đau thành sức mạnh, biến chấp niệm thành ý chí. Đó không phải là sự đoạn tuyệt, mà là sự dẫn dắt, chuyển hóa. Lão đã thấy một con đường khác, một con đường mà lão đã bỏ lỡ. Một con đường “hữu tình” vững chãi, sáng suốt.
Trần Hạo khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một tâm tình phức tạp, vừa là hy vọng, vừa là nỗi đau. Lão biết, con đường của Lâm Khải sẽ gian nan vạn phần con đường của những kẻ đoạn tình. Vực Sâu Vô Tình không chỉ ăn mòn linh khí, nó còn bào mòn cả “tâm”. Nhưng lão tin, với “ngọn lửa hữu tình” rực cháy trong tâm khảm, Lâm Khải có thể làm được điều mà lão đã thất bại.
“Ngươi sẽ là ánh sáng, Tiểu Khải. Ngươi phải là ánh sáng.” Lão lẩm bẩm, rồi đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng tĩnh mịch, hòa vào ánh nắng chiều tà của Phá Vân Tông. Lễ cầu nguyện mùa thu đã bắt đầu, và lão cần phải có mặt, không phải dưới thân phận một Trưởng Lão giám sát, mà dưới thân phận một người đang thầm lặng dõi theo một mầm hy vọng.
***
Sân ngoài của Phá Vân Tông, nơi vốn chỉ là những phiến đá xám ngắt và vài cây cổ thụ già cỗi, giờ đây đã mang một diện mạo mới. Hương trầm ngào ngạt quyện lẫn mùi lúa chín, mùi đất ẩm và hương hoa dại từ chân núi, tạo nên một không khí linh thiêng mà thân thuộc. Một bàn thờ lớn được dựng giữa sân, trên đó bày biện đủ loại ngũ cốc tươi non, những quả linh quả căng mọng, cùng hàng trăm ngọn nến lung linh thắp sáng cả một góc sân. Ánh nến nhảy nhót trên những gương mặt thành kính của hàng trăm phàm nhân từ các làng mạc quanh vùng. Họ quỳ gối trên những tấm chiếu cói, chắp tay khấn vái, miệng lẩm nhẩm những lời khấn nguyện chân thành về mùa màng bội thu, về gia đình bình an, về một cuộc sống no đủ.
Linh khí từ Phá Vân Tông, vốn thường mang theo vẻ thanh lãnh, cao ngạo của giới tu luyện, giờ đây dường như cũng được hòa dịu, hòa quyện kỳ lạ với hơi ấm của khói hương và những lời nguyện cầu chân thành. Nó không còn là thứ năng lượng xa lạ, mà trở nên gần gũi, bao dung hơn. Một số đệ tử Phá Vân Tông cũng có mặt, đứng thành hàng ngay ngắn hoặc tản mác quan sát, vẻ mặt mỗi người một khác, có người trang nghiêm, có người thờ ơ, cũng có người tò mò.
Lâm Khải và Lý Thanh Thanh cùng nhau bước đến nơi hành lễ. Lâm Khải mặc y phục giản dị, chiếc vòng cổ gỗ mục nát ẩn dưới lớp áo, mang theo một vẻ trầm tĩnh cố hữu. Lý Thanh Thanh bên cạnh, trong đạo bào xanh nhạt, mái tóc búi gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ với nụ cười tươi tắn, tựa tia nắng ban mai giữa không khí trang nghiêm.
Lâm Khải khẽ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Mọi giác quan của cậu như được khai mở. Cậu cảm nhận rõ ràng sự giao hòa đặc biệt của linh khí và tín ngưỡng phàm trần. Một luồng năng lượng ấm áp, khác hẳn so với linh khí lạnh lẽo mà cậu thường hấp thụ, đang bao trùm lấy không gian. Nó không phải là linh khí thuần túy, mà là một hỗn dung của niềm tin, hy vọng, và lòng biết ơn. Cậu cảm nhận được nhói lên trong tâm khảm, không phải là đau đớn, mà là rung động sâu sắc nơi tâm hồn.

Lý Thanh Thanh đứng cạnh, nàng nhận ra tinh tế sự thay đổi trong biểu cảm của Lâm Khải. Đôi mắt cậu nhắm nghiền, gương mặt thanh tú lộ vẻ tập trung cao độ, đôi môi khẽ mấp máy, tựa thì thầm điều gì đó với chính mình. Nàng mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt tràn đầy thấu hiểu. Nàng biết, Lâm Khải đang dùng “Tâm Pháp” của mình để giao cảm cùng vạn vật, để vấn tâm Thiên Đạo ngay trong chính lễ cầu nguyện này.
Lâm Khải mở mắt, đôi mắt thâm trầm tựa hồ thu của cậu nhìn về phía các phàm nhân đang thành kính cầu nguyện. Cậu không nghe thấy lời nguyện cầu cụ thể nào, nhưng cậu cảm nhận được những dòng cảm xúc mạnh mẽ tuôn trào từ mỗi người. Đó là những hy vọng mộc mạc về một mùa màng bội thu, tránh thiên tai, những nỗi lo âu về cái đói, cái rét, về bệnh tật. Đó là tình yêu thương vô hạn dành cho con cái, cho cha mẹ già yếu. Và trên hết, là lòng biết ơn sâu sắc đối với trời đất, với những ân huệ mà họ tin đã được ban tặng.
*Đây chính là ‘tình’…* Nội tâm Lâm Khải khẽ rung động. *Không phải là sức mạnh của pháp thuật, không phải là cường đại của tu vi, mà là sức mạnh của niềm tin, của gắn kết giữa nhân sinh và vạn vật. Nó là nguồn cội sinh mệnh, là điều khiến thế gian này thêm ý nghĩa.* Cậu cảm thấy một kết nối khó lý giải, một sự đồng điệu sâu sắc với những phàm tâm đang rung động xung quanh mình.
***
Lâm Khải và Lý Thanh Thanh đi chậm rãi qua lòng người phàm tục. Tiếng xì xào khấn vái, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng cười nói khe khẽ của những người lớn tuổi, tất cả tạo nên một bản hòa ca của sinh mệnh. Cậu cảm nhận được những dòng cảm xúc muôn màu: có lo lắng, có hy vọng, có cả mệt mỏi nhưng không bao giờ là tuyệt vọng.
Bước chân Lâm Khải khẽ dừng lại trước một gia đình nọ đang quỳ gối. Một người mẹ trẻ với gương mặt hiền hậu đang ôm ấp đứa con nhỏ trong lòng. Người cha, với đôi tay chai sần của người nông phu, đang đỡ lấy một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng. Đứa bé trong vòng tay mẹ, với đôi mắt trong veo, má bầu bĩnh, vô ý làm rơi một món đồ chơi bằng gỗ khắc hình con vật nhỏ. Món đồ chơi lăn vài vòng trên nền đất, dừng lại ngay gần chân Lâm Khải.
Lâm Khải khẽ cúi người, nhặt món đồ chơi lên. Đó là một con trâu nhỏ, được khắc đẽo thô sơ nhưng thấm đượm tình cảm, bề mặt đã nhẵn bóng vì được bàn tay nhỏ bé kia vuốt ve hằng ngày. Cậu nhẹ nhàng đưa món đồ chơi cho đứa bé. Đứa bé ngước nhìn cậu, đôi mắt trong veo tựa hồ thu, rồi mỉm cười rạng rỡ, nụ cười hồn nhiên, không chút tạp niệm, chìa tay đón lấy món đồ chơi. Người mẹ và người cha nhìn Lâm Khải với ánh mắt cảm kích, khẽ gật đầu.
Khoảnh khắc bàn tay Lâm Khải chạm vào món đồ chơi gỗ, và ánh mắt cậu giao hòa cùng nụ cười của đứa bé, chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực cậu bỗng khẽ rung lên. Một luồng ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay, không chỉ là hơi ấm của món đồ chơi hay cái chạm của đứa trẻ, mà là giao cảm cùng một nguồn năng lượng sâu sắc hơn. Đó là mẫu tử tình thâm từ người mẹ, là sự che chở kiên cường của người cha, là lạc quan mộc mạc của đứa bé, và cả tình yêu thương vô bờ của bà lão dành cho gia đình. Tất cả những cảm xúc đó hòa quyện làm một, tạo thành một dòng chảy ấm áp, lan khắp châu thân Lâm Khải, xua đi mọi lạnh lẽo, hoài nghi còn vương vấn trong tâm cậu.

Lý Thanh Thanh đứng bên cạnh, nàng cũng cảm nhận được dòng ấm áp dịu nhẹ lan tỏa từ Lâm Khải. Một nụ cười nhẹ nhõm, mãn nguyện nở trên môi nàng. Nàng chẳng cần hỏi, nàng biết Lâm Khải đang cảm nhận được điều gì. Nàng cảm thấy một bình yên sâu sắc khi chứng kiến cảnh tượng này, và niềm tin của nàng vào con đường “hữu tình” càng được củng cố.
*Những tình cảm này… thuần khiết, chân thật biết bao.* Lâm Khải tự nhủ trong lòng, ánh mắt vẫn dõi theo gia đình nọ đang khấn vái. *Chúng không hề yếu đuối, mà là ngọn lửa thắp sáng sinh mệnh, là nền tảng của vạn vật. Chúng là điều mà Thiên Đạo, dù vô tình đến mấy, cũng chẳng thể tiêu diệt hoàn toàn.*
***
Ở một góc sân khác, gần nơi các đệ tử Phá Vân Tông đứng, hai thiếu niên trong đạo bào xanh xám đang nhìn về phía hàng ngũ phàm nhân với vẻ thờ ơ, thậm chí khinh mạn.
Một đệ tử khẽ nhếch mép, thì thầm với đồng môn, giọng điệu khinh miệt: “Bọn phàm nhân này thật yếu hèn, suốt ngày chỉ biết cầu nguyện trời đất. Chẳng bằng chuyên tâm tu luyện để đạt được chân lực. Thời gian nhàn rỗi như vậy, sao không dùng để hấp thụ linh khí?”
Đệ tử kia khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua hàng ngũ phàm nhân tựa những sinh linh hạ đẳng. “Đúng vậy. Phàm tình chỉ là gông cùm, cản trở Đại Đạo chi lộ. Sớm muộn gì cũng phải đoạn tuyệt, chi bằng đoạn tuyệt sớm để tránh hậu hoạn.”
Lâm Khải, với thính lực nhạy bén của một tu sĩ và khả năng cảm thụ độc đáo của mình, đã nghe được những lời đó. Cậu không tức giận. Thay vào đó, cậu chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo thấu hiểu và chút thương cảm. Ánh mắt cậu vẫn kiên định nhìn về phía gia đình phàm nhân nọ, những người đang tràn ngập tình yêu thương và hy vọng mộc mạc. Cậu biết, những lời nói đó không xuất phát từ ác ý, mà từ thiếu hiểu biết, từ giáo lý đã ăn sâu vào tâm trí họ.
Từ một vị trí cao hơn, khuất sau rặng cổ thụ, Trần Hạo đứng lặng lẽ quan sát toàn bộ khung cảnh. Ánh mắt lão chẳng bỏ sót một ai, từ những phàm nhân thành kính, đến những đệ tử thờ ơ, và đặc biệt là Lâm Khải. Lão thấy Lâm Khải nghe được những lời khinh mạn kia, nhưng chẳng hề dao động, chẳng hề tức giận. Ngọn lửa hữu tình trong đôi mắt cậu vẫn rực cháy, chẳng chút suy suyển.
Lão nhớ lại quá khứ đau khổ của lão, khi lão từng tin rằng đoạn tuyệt tình cảm là con đường duy nhất để mạnh mẽ, để chẳng còn bị tổn thương. Lão đã từng khinh thường phàm tình, đã từng coi chúng là xiềng xích. Nhưng đổi lại là gì? Là một tâm hồn hóa đá, là ân hận giày vò suốt trăm năm. Lão đã mất đi tất cả vì vô tri của lão.
Trần Hạo nhìn Lâm Khải, thấy kiên định và thấu hiểu trong đôi mắt cậu. Một tia hy vọng và nhẹ nhõm thoáng qua trên gương mặt lão, tựa hồ gánh nặng ngàn năm đã vơi đi phần nào. Lão khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ bé, kín đáo, chỉ có thể là dành cho chính mình, hoặc cho một bóng hình đang dõi theo lão từ nơi xa xăm, một bóng hình mà lão đã từng yêu thương.
***
Lý Thanh Thanh và Lâm Khải rời khỏi hàng ngũ phàm nhân, tìm đến một góc tĩnh mịch hơn nhưng vẫn có thể nhìn thấy toàn bộ lễ cầu nguyện. Ánh nắng chiều tà đã ngả vàng, tô điểm khung cảnh thêm phần huyền ảo.
Lý Thanh Thanh quay sang Lâm Khải, ánh mắt nàng tràn đầy tin tưởng và chút tò mò. “Tiểu Khải, đệ cảm nhận được điều gì? Ta thấy đệ đã hoàn toàn chìm đắm vào không gian này.”
Lâm Khải khẽ nắm lấy tay Lý Thanh Thanh. Hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang cậu, củng cố thêm niềm tin trong tâm cậu. “Sư Tỷ, đệ cảm nhận được ‘tình’ là sức mạnh. Nó không chỉ là niềm vui, nỗi buồn, hay yêu ghét thông thường. Nó là sợi dây liên kết vạn vật, là nguồn cội của kiên cường. Những phàm nhân kia, dù thể chất yếu hèn, nhưng niềm tin và tình yêu thương của họ lại mạnh mẽ khôn tả. Họ không cần pháp thuật hay tu vi thâm hậu, nhưng họ vẫn có thể thắp sáng hy vọng, vượt qua khó khăn bằng chính những tình cảm mộc mạc đó.”
Lý Thanh Thanh mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh hy vọng. Nàng siết nhẹ bàn tay Lâm Khải. “Đúng vậy, Tiểu Khải. Ta cũng tin rằng, chính thứ tình cảm này sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách. Nó sẽ là phương hướng cho con đường ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ của chúng ta.”
Lâm Khải gật đầu, ánh mắt cậu hướng về phía Tây Nam xa xăm, nơi Vực Sâu Vô Tình đang chờ đợi, ẩn chứa muôn vàn bí ẩn và hiểm nguy. “Để thực sự vấn tâm Thiên Đạo, để tìm ra chân lý hữu tình giữa vô tình cực đoan nhất, đệ cần phải mang theo ngọn lửa này. Ngọn lửa của phàm tình, ngọn lửa của niềm tin và kiên cường. Vực Sâu Vô Tình… chẳng phải nơi để chúng ta buông bỏ, mà là nơi ngọn lửa hữu tình của chúng ta được thử thách, được tôi luyện, và đệ tin, nó sẽ tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, soi rọi cả những u tối nhất của Thiên Đạo.”
Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực Lâm Khải đột nhiên phát ra luồng ánh sáng hổ phách dịu nhẹ, tựa lời khẳng định cho quyết tâm sắt đá của cậu, sự đồng điệu cùng lời thề trong tâm.
Lý Thanh Thanh nắm chặt tay Lâm Khải, ánh mắt nàng cũng hướng về phía xa xăm, nơi Vực Sâu Vô Tình đang ẩn mình trong màn sương mờ ảo nơi chân trời. Gương mặt nàng tràn đầy kiên định, chẳng còn chút lo lắng hay sợ hãi. “Chúng ta sẽ cùng nhau đi, Tiểu Khải. Cùng nhau chứng minh ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ là chân lý, rằng phàm tình có thể thay đổi cả Thiên Đạo.”
Cả hai đứng lặng, vai kề vai, nhìn về phía chân trời, nơi ẩn chứa muôn vàn bí ẩn và thử thách. Ánh nắng chiều tà cuối cùng cũng khuất hẳn, nhường chỗ màn đêm buông xuống, nhưng ngọn lửa hữu tình trong lòng họ đã bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, sẵn sàng soi rọi con đường chông gai phía trước. Vực Sâu Vô Tình đang chờ đợi, và họ sẽ đến, mang theo niềm tin, mang theo phàm tình, để vấn tâm Thiên Đạo.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: