Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 19: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh
Trong căn phòng tĩnh mịch của Tàng Thư Các, Trần Hạo ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía chân trời đang dần ngả sang màu tím sẫm. Lễ cầu nguyện mùa thu đã kết thúc, nhưng trong lòng lão vẫn còn vang vọng những lời thì thầm của phàm nhân, những lời khinh mạn của đệ tử, và cả lời thề kiên định của Lâm Khải. Lão nhắm mắt lại, một làn sương mỏng manh của ký ức đau buồn chợt ùa về, tái hiện lại hình ảnh người con gái lão yêu thương đang tan biến trong vòng tay, bị Vô Tình Kiếp nuốt chửng.

“Tiểu Khải… liệu con có thể làm được điều mà lão phu đã thất bại?” Lão thì thầm, giọng khàn đặc. Nỗi đau mất mát vẫn gặm nhấm tâm can lão, nhưng giờ đây, nó đã không còn là vực sâu tuyệt vọng, mà là một lời nhắc nhở, một tia hy vọng được đặt vào đôi vai gầy của thiếu niên kia. Lão đã từng tin rằng đoạn tuyệt tình cảm là con đường duy nhất để mạnh mẽ, để chẳng còn bị tổn thương. Lão đã từng khinh thường phàm tình, đã từng coi chúng là xiềng xích. Nhưng đổi lại là gì? Là một tâm hồn hóa đá, là ân hận giày vò suốt trăm năm. Lão đã mất đi tất cả vì vô tri của lão.
Lão mở mắt, nhìn về phía con đường mòn dẫn xuống chân núi, nơi Lâm Khải và Lý Thanh Thanh vừa khuất dạng. Ngọn lửa hữu tình trong đôi mắt Lâm Khải, sự kiên định không hề dao động trước những lời lẽ lạnh lùng, đã chạm đến tận cùng trái tim lão. Đó là thứ lão đã đánh mất, thứ lão khao khát tìm lại, và giờ đây, nó đang bùng cháy rực rỡ trong tâm hồn của đồ đệ lão.
“Vực Sâu Vô Tình… đó không chỉ là một địa danh.” Trần Hạo lẩm bẩm, “Nó là một cánh cửa, một thử thách lớn nhất. Ngọn lửa hữu tình của Tiểu Khải sẽ phải được tôi luyện ở nơi đó. Nhưng… liệu nó có đủ mạnh để soi rọi những u tối nhất?”
Lão đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Đêm đã buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo của núi rừng. Trần Hạo cảm thấy một sự thôi thúc khó tả. Lão cần phải theo dõi, cần phải bảo vệ ngọn lửa mong manh này, dù chỉ là từ xa. Lão không thể đi cùng Lâm Khải, bởi đó là con đường của riêng cậu. Nhưng lão có thể là một bóng hình lặng lẽ, một điểm tựa vô hình cho đồ đệ mình.
***
Dưới chân núi Phá Vân Tông, thị trấn Thanh Phong vẫn tấp nập dù màn đêm đã buông xuống. Những ánh đèn lồng rực rỡ treo dọc các con phố, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, và cả mùi hương thơm lừng của các món ăn vặt hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của phàm trần.
Lâm Khải và Lý Thanh Thanh bước đi giữa dòng người, cảm nhận sự ấm áp và náo nhiệt bao trùm. Sau Lễ cầu nguyện, cả hai quyết định xuống núi một chuyến, vừa để mua sắm chút vật dụng cần thiết, vừa để Lâm Khải có cơ hội tiếp xúc gần hơn với cuộc sống phàm nhân, củng cố thêm niềm tin vào con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” của mình.

“Đệ thấy không, Sư Tỷ?” Lâm Khải khẽ nói, ánh mắt cậu lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. “Chỉ cần nhìn những nụ cười này, những ánh mắt tràn đầy hy vọng này, đệ đã biết mình không hề đơn độc. Tình cảm không phải là xiềng xích, mà là đôi cánh.”
Lý Thanh Thanh mỉm cười rạng rỡ, bàn tay nàng khẽ siết lấy tay Lâm Khải. “Đúng vậy, Tiểu Khải. Ta cảm thấy mình đã tìm thấy một phần của bản thân ở nơi đây. Cuộc sống của phàm nhân tuy ngắn ngủi, nhưng lại mãnh liệt và chân thật hơn rất nhiều so với sự lạnh lẽo của giới tu luyện.”
Họ đi ngang qua một quầy hàng bán thảo dược, nơi những loại cây cỏ đủ màu sắc, hình dạng được bày biện gọn gàng. Bỗng, một tiếng cãi vã nhỏ thu hút sự chú ý của họ.

“Lão bản, ngươi nói láo!” Một giọng nói lạnh lẽo, trầm thấp vang lên, mang theo một sự căng thẳng đến lạ lùng, như thể mỗi từ ngữ đều được nén chặt trong băng giá. “Loại thảo dược này, ta đã nói là phải có ba lá, mỗi lá phải có ba đường vân xanh lam. Thứ ngươi đang bán chỉ có hai đường vân, và cả cây đều chỉ có hai lá. Nó không phải là \’Băng Phách Liên\’ chân chính!”
Lâm Khải và Lý Thanh Thanh quay đầu nhìn lại. Một thiếu niên đứng đối diện với chủ quầy, dáng người cao gầy, khoác trên mình bộ y phục màu xám tro đơn giản, không chút hoa văn. Mái tóc đen nhánh của hắn rũ xuống che khuất một phần khuôn mặt, nhưng đôi mắt hắn thì lộ rõ, sâu thẳm như vực thẳm, không chút ánh sáng, không chút cảm xúc. Vẻ mặt hắn lạnh lùng đến mức khiến không khí xung quanh dường như cũng đóng băng lại.
Chủ quầy là một lão già râu bạc, run rẩy xua tay. “Công tử, lão phu không dám nói láo. Băng Phách Liên vốn là linh dược cực hiếm, huống chi là loại ba lá ba vân mà công tử yêu cầu. Tiểu điếm này chỉ có loại hai lá hai vân này thôi. Nó cũng có công hiệu, chỉ là không bằng loại thượng phẩm kia…”
“Không bằng thì vô dụng.” Thiếu niên lạnh lùng cắt ngang, giọng nói không chút gợn sóng. “Nếu không phải chân chính, nó chẳng khác nào cỏ dại.”
Lâm Khải, với “Tâm linh căn” nhạy bén của mình, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo khó tả đang tỏa ra từ thiếu niên kia. Nó không phải là cái lạnh của linh khí băng hàn, mà là cái lạnh của sự trống rỗng, của một tâm hồn đã bị bào mòn đến tận cùng. Cậu cảm thấy một sự bất an mơ hồ, một cảm giác đối lập hoàn toàn với ngọn lửa hữu tình trong lòng mình.
Lý Thanh Thanh cũng nhíu mày. Nàng không có “Tâm linh căn” như Lâm Khải, nhưng nàng cũng cảm nhận được sự khác thường từ thiếu niên này. Ánh mắt hắn không có tia ấm áp nào, chỉ có sự tính toán và mục đích rõ ràng.
“Công tử, ngươi có vẻ đang rất cần loại thảo dược này?” Lâm Khải bất giác lên tiếng. Lòng trắc ẩn của cậu trỗi dậy, mặc dù cảm thấy sự lạnh lẽo từ người đối diện, nhưng cậu vẫn không thể bỏ qua.
Thiếu niên quay đầu lại, đôi mắt đen như mực quét qua Lâm Khải và Lý Thanh Thanh, không hề có chút tò mò hay ngạc nhiên, chỉ là một cái nhìn trống rỗng. “Ngươi là ai?” Hắn hỏi, giọng điệu vẫn đều đều, không một chút biểu cảm.
“Ta là Lâm Khải, đây là Sư Tỷ của ta, Lý Thanh Thanh.” Lâm Khải đáp, cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình. “Ngươi đang tìm Băng Phách Liên để làm gì? Có vẻ rất gấp gáp.”
Thiếu niên im lặng một lát, như thể đang cân nhắc có nên trả lời hay không. Cuối cùng, hắn vẫn mở miệng, nhưng giọng nói vẫn lạnh như băng. “Để cứu người.”
“Cứu ai?” Lý Thanh Thanh hỏi, nàng cảm thấy có điều gì đó không ổn. “Ngươi là tu sĩ sao? Băng Phách Liên là linh dược, nhưng nếu không phải loại thượng phẩm mà ngươi nói, liệu có thực sự vô dụng?”
“Cứu em gái ta.” Thiếu niên đáp, không hề nhìn vào Lý Thanh Thanh, ánh mắt hắn vẫn dán vào những bó thảo dược trên quầy. “Nàng bị \’Hàn Độc Nhập Thể\’, cần Băng Phách Liên ba lá ba vân để trục độc. Loại kém hơn chỉ kéo dài hơi tàn, vô ích.”
Hàn Độc Nhập Thể! Lâm Khải chợt nhớ lại những điển tịch cổ trong Tàng Thư Các Phá Vân Tông. Đó là một loại độc cực kỳ hiểm ác, khiến cơ thể dần dần bị băng phong, cảm xúc và sinh khí cũng tiêu tán theo. Nó giống như một dạng “Vô Tình Kiếp” thu nhỏ dành cho phàm nhân.
“Vậy ra là vì em gái…” Lâm Khải thầm nghĩ. Lòng trắc ẩn của cậu càng dâng cao. Cậu hiểu nỗi đau của việc mất đi người thân, nỗi tuyệt vọng khi chứng kiến người mình yêu thương dần lìa xa. Cậu vô thức chạm vào chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực. Hơi ấm từ vòng cổ lan tỏa, như một lời nhắc nhở về tình thân, về ký ức ấm áp của mẫu thân.
“Ngươi có vẻ là tu sĩ.” Lâm Khải nói, cố gắng tìm một sự kết nối. “Nếu em gái ngươi mắc phải loại độc này, chắc hẳn ngươi đã tìm kiếm rất lâu rồi?”
“Ba năm.” Thiếu niên tên Hàn Liệt đáp gọn lỏn, không hề có chút cảm xúc nào trong giọng nói. “Ta đã đi khắp các ngọn núi, các thị trấn, tìm kiếm Băng Phách Liên. Nhưng nó quá hiếm.”
Ba năm… Lâm Khải cảm nhận được sự kiên trì đến mức cực đoan ẩn chứa trong câu nói tưởng chừng vô cảm đó. Một người có thể kiên trì ba năm chỉ để tìm một loại linh dược, hẳn phải có một động lực rất lớn. Nhưng tại sao hắn lại lạnh lẽo đến vậy?
“Chẳng lẽ hắn đã \’đoạn tuyệt tình cảm\’ để có thể kiên trì như vậy?” Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lâm Khải. Cậu nhớ lại những lời đồn về Vô Tình Tông, về những tu sĩ sẵn sàng từ bỏ tất cả để đạt được sức mạnh. Hàn Liệt có vẻ ngoài của một người đã làm điều đó.
“Tiểu Khải, đệ có cảm nhận được gì không?” Lý Thanh Thanh khẽ thì thầm vào tai Lâm Khải, ánh mắt nàng vẫn đầy cảnh giác nhìn Hàn Liệt. “Người này… rất kỳ lạ. Ta cảm thấy một sự trống rỗng từ hắn, như một cái vỏ bọc không hồn.”
Lâm Khải gật đầu nhẹ. “Ta cảm nhận được. Sự lạnh lẽo của hắn không phải là giả vờ. Nó là thật. Như thể hắn đã tự phong bế trái tim mình.”
Cậu nhìn Hàn Liệt một lần nữa. Dù có sự lạnh lẽo khó tả, nhưng động cơ của hắn là cứu em gái. Đó là một tình cảm phàm tục, một sự hy sinh. Điều này khiến Lâm Khải càng thêm bối rối. Liệu có phải hắn đã phải trả giá bằng chính cảm xúc của mình để có được sức mạnh hay sự kiên trì để cứu người thân?
“Loại Băng Phách Liên ba lá ba vân mà ngươi cần, ta biết một nơi có thể có.” Lâm Khải đột nhiên nói, khiến cả Lý Thanh Thanh và Hàn Liệt đều ngạc nhiên.
Hàn Liệt khẽ nhướng mày, đó là biểu cảm đầu tiên trên khuôn mặt hắn kể từ khi Lâm Khải gặp hắn. “Ngươi biết?” Giọng hắn vẫn lạnh, nhưng có một tia hy vọng mờ nhạt lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm.
“Đệ nói thật sao, Tiểu Khải?” Lý Thanh Thanh hỏi, nàng hơi lo lắng. Nàng biết Lâm Khải có khả năng cảm thụ đặc biệt, nhưng loại linh dược hiếm đến mức này thì thật khó tin.
Lâm Khải gật đầu. “Ta từng đọc trong một cuốn điển tịch cổ ở Tàng Thư Các Phá Vân Tông, có nhắc đến một \’Hàn Đàm Cổ Tự\’ nằm sâu trong dãy núi phía Bắc. Nơi đó linh khí băng hàn cực độ, và có thể là nơi duy nhất Băng Phách Liên thượng phẩm sinh trưởng.”
Hàn Liệt trầm ngâm. “Hàn Đàm Cổ Tự… Ta chưa từng nghe đến. Nhưng nếu linh khí băng hàn cực độ, thì khả năng có Băng Phách Liên là không nhỏ.” Hắn lại nhìn Lâm Khải, ánh mắt vẫn vô cảm, nhưng thái độ đã có chút thay đổi. “Ngươi muốn gì?”
Lâm Khải mỉm cười, một nụ cười ấm áp, hoàn toàn đối lập với sự lạnh lẽo của Hàn Liệt. “Ta không muốn gì cả. Ta chỉ muốn giúp ngươi. Ta hiểu cảm giác mất mát người thân, và ta không muốn ai phải trải qua điều đó.” Cậu vô thức siết chặt chiếc vòng cổ gỗ.
Hàn Liệt nhìn chằm chằm vào Lâm Khải, như muốn nhìn thấu tâm can cậu. Sự chân thành trong lời nói của Lâm Khải dường như khiến hắn bối rối, bởi đó là một thứ mà hắn đã cố gắng đoạn tuyệt từ lâu.
“Tiểu Khải…” Lý Thanh Thanh khẽ gọi, nàng cảm thấy lo lắng cho Lâm Khải. Giúp đỡ người khác là tốt, nhưng Hàn Liệt này quá mức kỳ lạ, và cái \’Hàn Đàm Cổ Tự\’ kia nghe cũng không phải nơi an toàn.
“Sư Tỷ, đệ tin vào phàm tình.” Lâm Khải quay sang Lý Thanh Thanh, ánh mắt cậu kiên định. “Và đệ tin rằng, dù cho hắn có lạnh lẽo đến đâu, trong sâu thẳm, hắn vẫn đang chiến đấu vì một tình cảm.”
Lý Thanh Thanh nhìn Lâm Khải, rồi lại nhìn Hàn Liệt. Nàng thở dài, nhưng vẫn mỉm cười. Nàng đã hứa sẽ đồng hành cùng Lâm Khải trên con đường “Thiên Đạo Hữu Tình”, và con đường đó chính là như vậy. “Được rồi, Tiểu Khải. Ta sẽ đi cùng đệ.”
Hàn Liệt nghe những lời đó, đôi mắt hắn vẫn không biểu cảm, nhưng Lâm Khải cảm nhận được một luồng dao động rất nhỏ trong linh khí xung quanh hắn, như một sự ngạc nhiên thoáng qua.
“Vậy thì…” Lâm Khải nói, ánh mắt cậu hướng về phía Bắc xa xăm, nơi những ngọn núi cao vút ẩn mình trong màn đêm. “Chúng ta sẽ cùng nhau đến Hàn Đàm Cổ Tự. Để tìm Băng Phách Liên.”
Hàn Liệt không nói gì, chỉ gật đầu một cách dứt khoát. Hắn quay lưng đi trước, dáng người cô độc và lạnh lẽo, như một bóng ma giữa dòng người tấp nập. Lâm Khải và Lý Thanh Thanh nhìn theo, rồi cũng bước chân theo sau. Lâm Khải biết, cuộc gặp gỡ này không phải là ngẫu nhiên. Nó là một thử thách mới trên con đường “Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Hữu Tình” của cậu. Và cậu sẽ không lùi bước.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: