Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 194: Lời Hứa Với Mẹ
“Ngươi thực sự tin rằng một phàm nhân có thể thay đổi được quy luật vận hành của càn khôn sao, Hàn Liệt?”
“Ta không tin vào càn khôn, ta chỉ tin vào hắn.”
Hai giọng nói vang lên giữa đỉnh Vấn Tâm Phong, phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm vừa trải qua một trận càn quét kinh hoàng. Lý Thanh Thanh đứng ngược gió, tà áo xanh nhạt của nàng bay phần phật trong không trung, đôi mắt trong suốt như ngọc phản chiếu bóng hình cao gầy của Hàn Liệt.

Hàn Liệt không nhìn nàng. Y đứng thẳng, bàn tay siết chặt chuôi thanh trường kiếm ô hắc, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía bóng lưng giản dị của vị thiếu niên đang ngồi xếp bằng ở mỏm đá cao nhất. Nơi đó, hào quang ngũ sắc dịu nhẹ đang tỏa ra, ôm lấy toàn bộ đỉnh núi như một kén tằm ấm áp, xua tan đi chút hàn khí cuối cùng của Vực Sâu Vô Tình.
Lý Thanh Thanh khẽ đặt bàn tay thanh mảnh lên lồng ngực mình. Nơi đó, Dao Tâm của nàng đang đập những nhịp điệu bình ổn, thông suốt chưa từng có. Nhưng sâu trong tiềm thức, một mảnh ký ức đau buồn đột ngột dội về như một thước phim cũ bị hoen ố bởi thời gian.
Nàng nhớ lại đêm mưa tầm tã của nhiều năm về trước. Tiếng hắc hỏa của Vô Tình Tông rít gào, thiêu rụi đi những lầu các nguy nga của Lý gia. Nàng nhớ rõ mùi máu tanh nồng hòa lẫn trong nước mưa, tiếng khóc nghẹn ngào của những tộc nhân bị hút cạn linh hồn, biến thành những cái xác không hồn lạnh ngắt. Khi đó, nàng đã quỳ giữa huyết hải, ngửa cổ hỏi trời cao tại sao lại tàn khốc đến thế. Đáp lại nàng chỉ có tiếng sấm sét lạnh lùng và sự im lặng đáng sợ của Thiên Đạo. Nàng từng tin rằng, muốn sinh tồn trong giới tu luyện này, muốn gánh vác đại nghiệp phục hưng gia tộc, nàng buộc phải trở nên lạnh lùng, buộc phải phong bế trái tim mình thành một tảng băng không cảm xúc.
Nhưng giờ đây, hơi ấm từ hào quang ngũ sắc của Lâm Khải đang mơn man trên làn da nàng, gột rửa đi những tàn dư lạnh lẽo cuối cùng của quá khứ. Nàng nhìn Lâm Khải, trong lòng dâng lên một nỗi xúc cảm phức tạp — vừa ngưỡng mộ, vừa tự hào, nhưng cũng không tránh khỏi một chút lo lắng mơ hồ.
Cách đó không xa, Mộc Lan ngồi lặng lẽ trên một phiến đá phẳng. Nàng không còn vẻ tinh quái thường ngày, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào những vết trầy xước trên chuôi kiếm của mình. Những bi ảnh về làng Sương Mộc bị hủy diệt, về gia đình bị tàn sát dường như vẫn còn lảng vảng đâu đó trong tâm trí nàng. Nhưng khi nhìn thấy Hàn Liệt đứng đó, hoàn toàn khôi phục lại lý trí và nhân tính, ngọn lửa căm hờn mù quáng trong lòng nàng bỗng chốc dịu đi. Nó không biến mất, mà được tôi luyện thành một thứ ý chí sắt đá, thuần khiết hơn — ý chí bảo vệ.
“Lâm Khải…” Mộc Lan thì thầm, giọng nàng khàn đi vì mệt mỏi nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. “Ngươi thực sự đã làm được điều tưởng chừng như không thể.”
Lúc này, trên mỏm đá cao nhất, Lâm Khải từ từ mở mắt. Đôi mắt y sâu thẳm như hồ nước mùa thu, không còn nét u uất, đau đớn của những ngày đầu bước chân vào con đường tu luyện, mà là sự tĩnh tại, bình yên vô hạn.
Y khẽ cúi đầu nhìn xuống lồng ngực mình. Nơi đó, chiếc vòng cổ bằng gỗ mục nát — kỷ vật duy nhất của người mẹ hiền hậu — đã không còn nữa. Nó đã nứt vỡ trong trận chiến trước, nhưng năng lượng của nó, viên ngọc hổ phách chứa đựng “Chân Nguyên Phàm Trần” cổ xưa, đã hoàn toàn dung hợp vào da thịt y, hòa quyện cùng Uẩn Tình Ngọc và Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn. Y cảm nhận được một dòng chảy ấm áp, dạt dào như dòng sữa mẹ, đang luân chuyển khắp các kinh mạch, sưởi ấm từng tế bào và kết nối y với nhịp đập của cả thế giới phàm trần lẫn giới tu luyện.
Một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ đột ngột lan tỏa trong không khí. Đó là mùi của đất ẩm sau mưa, mùi nhựa cây non đang trỗi dậy, và đặc biệt là mùi hoa đào chín rộ. Lâm Khải đưa tay ra, những hạt bụi sáng màu hổ phách từ lòng bàn tay y bay lơ lửng trong gió, chạm vào gốc đào già khô cằn bên cạnh mỏm đá. Ngay lập tức, một tiếng “tách” nhẹ nhàng vang lên. Gốc đào già vốn đã chết khô từ ngàn năm trước bỗng đâm chồi nảy lộc, những nụ hoa hồng nhạt nhanh chóng bung nở, tỏa ra sắc xuân rực rỡ giữa đỉnh núi hoang vu.
Lâm Khải đứng dậy, bước đi chậm rãi về phía rìa vách đá. Tiếng gió rít gào từ phía Tây Bắc dội vào hộ thuẫn ngũ sắc của y, tạo ra những tiếng “bùm bụp” trầm đục, nhưng không một tia lạnh lẽo nào có thể lọt vào bên trong. Y ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nơi những đám mây chiều màu hổ phách vẫn còn vương sót lại ở chân trời xa tắp.
Trong thức hải của Lâm Khải, linh ảnh của mẹ hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Gương mặt bà hiền hậu, đôi mắt chan chứa yêu thương nhìn y, đôi bàn tay chai sạn nhưng mềm mại như đang vuốt ve mái tóc y dưới mái tranh nghèo của làng Sương Mộc năm xưa.
“Mẹ ơi…” Lâm Khải thì thầm, giọng y nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo một sức mạnh tinh thần vĩ đại, xuyên thấu qua không gian và thời gian. “Con đã tìm thấy câu trả lời rồi. Thiên Đạo không vô tình, chỉ là nó đã quên đi một phần của chính mình.”
Y dừng lại một chút, hít sâu một hơi khí trời thanh khiết, cảm nhận nhịp đập hân hoan của vạn vật xung quanh.
“Nó đã lãng quên đi phần tình cảm, phần nhân tính — thứ vốn là cội nguồn của mọi sự sống và sự sáng tạo. Người ta bảo tu tiên là phải đoạn tuyệt hồng trần, phải trở nên vô cảm như gỗ đá để hòa nhập vào Đại Đạo. Nhưng con đã hiểu, nếu không có tình cảm, Đại Đạo chỉ là một cỗ máy lạnh lẽo, trống rỗng và vô vị. Nỗi đau mất mát mà con gánh chịu, sự dằn vặt của Hàn huynh, hay những bi kịch của Lý gia… tất cả không phải là gông cùm kéo ghì chúng ta xuống vực sâu. Chúng chính là chất xúc tác, là ngọn lửa rèn giũa nên lòng trắc ẩn, sự kiên cường và ý chí bảo vệ.”

Lâm Khải quay lại nhìn ba người đồng hành đang đứng phía sau. Ánh mắt y lướt qua gương mặt rạng rỡ của Lý Thanh Thanh, sự kiên định của Mộc Lan, và vẻ tôn kính của Hàn Liệt.
“Con hứa với mẹ,” Lâm Khải tiếp tục, giọng y bỗng chốc trở nên hùng hồn, vang vọng khắp đỉnh Vấn Tâm Phong, truyền thẳng vào thần thức của ba người. “Con sẽ không để ngọn lửa tình cảm này bị dập tắt. Con sẽ dùng trái tim phàm trần này, dùng con đường ‘Vấn Tâm Thiên Đạo’ này để định nghĩa lại quy luật của trời đất. Con sẽ chứng minh cho toàn bộ vũ trụ thấy rằng, tình cảm không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh chân chính, là cội nguồn vĩnh hằng của Đại Đạo!”
Ngay khi lời tuyên bố của y kết thúc, một làn sóng năng lượng ngũ sắc khổng lồ từ bản thể Lâm Khải bùng nổ, lan tỏa khắp không gian. Làn sóng này ấm áp và thuần khiết đến mức khiến toàn bộ cây cỏ trên đỉnh núi đồng loạt bừng sáng.
Lý Thanh Thanh, Mộc Lan và Hàn Liệt cảm nhận được một luồng sức mạnh vô biên tràn vào cơ thể mình. Dao Tâm của Lý Thanh Thanh rung động kịch liệt rồi trở nên trong suốt như một viên pha lê không tì vết, linh lực Lý gia trong nàng cuộn trào mạnh mẽ chưa từng có. Mộc Lan cảm thấy mọi vết thương âm ỉ trên cánh tay hoàn toàn biến mất, sức mạnh dâng trào trong huyết quản, biến nỗi căm hờn cũ thành một niềm tin son sắt. Hàn Liệt nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má tiều tụy của y — giọt nước mắt của sự giải thoát và tri ân sâu sắc.
Cùng lúc đó, tại Thương Cảm Cổ Trấn cách xa vạn dặm.
Trần Hạo đang đứng trên đỉnh tháp cổ kính, nhìn về hướng Vấn Tâm Phong. Lão cảm nhận được làn sóng “Thiên Đạo Hữu Tình” khổng lồ, thuần khiết và cân bằng đang lan tỏa khắp thiên địa, xua tan đi những tàn dư lạnh lẽo của Thiên Đạo cũ. Trên gương mặt già nua, đầy nếp nhăn của vị hộ đạo giả, những giọt lệ hạnh phúc khẽ lăn dài. Gánh nặng ngàn năm bảo hộ tân đạo, bảo vệ những người có linh căn cảm thụ đặc biệt giờ đây đã được trút bỏ hoàn toàn.
“Khải nhi… đồ nhi của ta.” Trần Hạo thì thầm vào gió, nở một nụ cười mãn nguyện sâu sắc. “Ngươi thực sự đã làm được. Ngươi đã trở thành Đạo Chủ Hữu Tình chân chính của thế giới này.”
Tuy nhiên, nụ cười của lão nhanh chóng thu liễm lại khi lão cúi xuống nhìn tấm bản đồ da thú cổ xưa đang trải phẳng trên bàn đá. Trên tấm bản đồ, tại vùng Tây Bắc hoang vu và cằn cỗi, nơi từng được ghi dấu là “Vực Sâu Vô Tình,” một ký hiệu cổ xưa đang đột ngột phát sáng với sắc đỏ tà dị. Đó là dấu ấn của “Thần Ma Vô Lượng Kiếp” — một phong ấn cổ xưa hơn cả Ý Chí Vô Tình của Huyền Ảnh, nơi giam giữ một thực thể tối cổ đã chìm vào giấc ngủ vạn năm.

“Nhưng bão tố thực sự… chỉ mới bắt đầu.” Ánh mắt Trần Hạo trở nên nghiêm nghị, sắc bén. Lão siết chặt thanh kiếm cũ kỹ của mình, khí chất hộ đạo giả bùng phát mạnh mẽ, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm họa nào để bảo vệ con đường của đồ nhi.
Trở lại đỉnh Vấn Tâm Phong.
Sự cộng hưởng tinh thần giữa Lâm Khải và ba người đồng hành đã đạt đến đỉnh điểm. Họ nắm chặt tay nhau, tạo thành một vòng tròn gắn kết không thể phá vỡ. Từ thân thể họ, một cột sáng ngũ sắc khổng lồ bùng nổ, xuyên thẳng qua chín tầng mây, chiếu sáng rực rỡ cả Phàm Trần lẫn Giới Tu Luyện, xua tan đi màn sương mù xám tro đang bao phủ xung quanh.
“Đạo Chủ!” Hàn Liệt quỳ một gối xuống, giọng nói vang dội sự kiên định. “Hàn Liệt nguyện dùng thanh kiếm này, sinh mạng này để đi theo huynh, bảo vệ con đường hữu tình này đến hơi thở cuối cùng!”
“Đạo Chủ Lâm Khải!” Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đồng thanh hưởng ứng, ánh mắt họ rực cháy niềm tin son sắt và quyết tâm sắt đá.
Lâm Khải mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa ý chí sắt đá của một vị Đạo Chủ chân chính. Y đỡ Hàn Liệt dậy, rồi cùng họ nhìn về phía chân trời Tây Bắc.
Ở nơi đó, ngay giữa màn sương xám tro tà dị, một vết nứt không gian khổng lồ đột ngột mở ra như một con mắt đỏ rực, lạnh lẽo và vô hồn. Một đạo hắc lôi vô thanh từ vết nứt phóng xuống, đánh thẳng vào ranh giới hộ thuẫn của Vấn Tâm Phong, tạo ra một tiếng nổ trầm đục chấn động cả không gian.
Một giọng nói cổ xưa, khàn khàn và lạnh lẽo vạn năm đột ngột vang vọng trực tiếp vào thức hải của Lâm Khải, mang theo một luồng uy áp khủng khiếp vượt xa tất cả những gì y từng đối mặt trước đây:
*”Kẻ Vấn Tâm… Ngươi nghĩ mình đã hiểu hết về Đại Đạo sao? Hãy đợi đến khi Thần Ma thức tỉnh, phàm trần này sẽ biết thế nào là hư vô thực sự…”*
Đôi mắt Lâm Khải híp lại, y không hề sợ hãi, ngược lại, ngọn lửa kiên định trong lòng y càng bùng cháy dữ dội. Y siết chặt tay các đồng đội, sẵn sàng bước vào cuộc chiến định mệnh tiếp theo để thực hiện trọn vẹn lời hứa với mẹ.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: