Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 195: Hạnh Phúc Giản Dị
“Tránh ra!”
“Đừng cản ta, sư tỷ! Đạo hắc lôi này nhắm vào thức hải của Đạo Chủ!”
Tiếng thét của Hàn Liệt xé toạc không gian tĩnh mịch trên đỉnh Vấn Tâm Phong ngay khi luồng sáng đỏ tà dị từ Tây Bắc vừa chạm đến ranh giới hộ thuẫn. Thanh trường kiếm ô hắc trong tay y vung lên, chém ra một đường kiếm khí đen kịt nhằm đánh chặn dư chấn của đạo sét tà ác, nhưng lực phản chấn kinh hoàng từ thực thể tối cổ kia lập tức hất văng y lùi lại mấy bước, ngực phập phồng thở dốc.
Lý Thanh Thanh không hề do dự, nàng lướt nhanh tới giữ chặt lấy bả vai Hàn Liệt, linh lực Lý gia trong suốt như pha lê bộc phát, tạo thành một dải lụa ánh sáng nâng đỡ thân hình đang lảo đảo của y.
Hàn Liệt nghiến răng, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Khóe môi y rỉ ra một vệt máu tươi lạnh ngắt, nhưng y không hề để tâm đến thương thế của bản thân. Trong khoảnh khắc đối mặt với luồng hắc khí tà dị vừa giáng xuống từ vết nứt không gian kia, đầu óc y đau nhức dữ dội, một phân cảnh quá khứ đen tối đột ngột hiện về trong tâm trí tựa như một cuốn phim loang lổ vết máu.
Y nhớ lại những ngày tháng bị giam cầm dưới đáy thâm uyên hoang lạnh, khi những sợi xích sắt hoen rỉ của Vô Tình Chi Nguyên quấn chặt lấy da thịt, ăn mòn từng chút thần trí cuối cùng. Lúc ấy, y chỉ là một cái xác không hồn, đôi mắt đỏ ngầu vô cảm nhìn muội muội khóc lóc thảm thiết mà không thể vươn tay che chở, nhìn những người vô tội ngã xuống dưới lưỡi kiếm của chính mình mà trái tim không hề mảy may rung động. Nỗi đau đớn tột cùng của sự bất lực và tội lỗi ấy từng là xiềng xích giam cầm linh hồn y suốt bao năm qua. Nhưng giờ đây, khi đã tìm lại được ánh sáng lý trí nhờ luồng năng lượng ấm áp của Lâm Khải, nỗi đau ấy không còn làm y gục ngã nữa. Nó đã tôi luyện thành một ngọn lửa rực cháy, thôi thúc y phải dùng cả sinh mạng này để bảo vệ những người đã cứu rỗi mình.
Lâm Khải điềm tĩnh bước lên phía trước. Thần thái y bình lặng tựa mặt hồ mùa thu không một gợn sóng, vạt áo giản dị khẽ tung bay trong gió ngàn. Vầng hào quang ngũ sắc mềm mại từ Vấn Tâm Cảnh bộc phát, nhẹ nhàng bao bọc lấy đóa sen ánh sáng khổng lồ đang che chở cho cả bốn người. Đạo hắc lôi tà ác kia khi chạm vào hào quang ngũ sắc liền nhanh chóng tiêu dung, giống như tuyết gặp nắng ấm, biến thành những đốm sáng lấp lánh rồi tan biến hoàn toàn vào hư không.
“Mọi chuyện đã qua rồi, Hàn huynh.”
Giọng nói của Lâm Khải trầm ấm, vang vọng một sức mạnh kỳ diệu có khả năng xoa dịu mọi giông bão trong lòng người. Y đặt bàn tay ấm áp lên vai Hàn Liệt, truyền vào một luồng sinh khí Đại Thừa Hữu Tình thuần khiết, dịu nhẹ như dòng suối mùa xuân, nhanh chóng gột rửa hoàn toàn những tàn dư lạnh lẽo còn sót lại trong kinh mạch của y.
Màn sương xám tro tà tà rút lui về phía Tây Bắc xa xôi, để lại một khoảng trời đêm đầy sao lấp lánh trên đỉnh Vấn Tâm Phong. Lâm Khải nhìn ba người đồng hành bên cạnh mình. Ánh mắt y dừng lại trên những gương mặt mệt mỏi, vương đầy bụi trần nhưng ánh lên niềm tin son sắt của họ. Y biết, sau chuỗi ngày dài chiến đấu liên miên, đối mặt với những âm mưu tàn độc của Vô Tình Tông và sự can thiệp của Ý Chí Vô Tình cổ xưa, đạo tâm của họ tuy đã thăng hoa nhưng thân thể và tinh thần đều đã kiệt quệ đến cực điểm. Họ cần một khoảng lặng, một chốn bình yên để nghỉ ngơi và dưỡng thương trước khi phong ba bão táp mới thực sự ập đến.
“Chúng ta xuống núi thôi.” Lâm Khải nhẹ nhàng nói, ánh mắt y nhìn về phía thung lũng xa xăm dưới chân núi, nơi những ánh lửa bập bùng ấm áp của nhân gian đang vẫy gọi. “Trở về làng Sương Mộc.”
…

Sương Mộc thôn buổi sớm mai đẹp đẽ và thanh bình đến lạ kỳ.
Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm hòa quyện với hương thơm dịu nhẹ của những mầm non mới nhú tạo nên một bầu không khí vô cùng dễ chịu, thanh khiết. Tiếng suối chảy róc rách bên rìa làng như một khúc nhạc êm đềm của tự nhiên, hoàn toàn xua tan đi những âm thanh chém giết gào thét của chiến trường xưa cũ. Những ngôi nhà tranh giản dị được dựng lại sau tai ương đứng san sát nhau, khói bếp lững lờ bay lên từ những mái rạ, hòa vào sương sớm tạo nên một dải lụa mờ ảo bao bọc lấy ngôi làng nhỏ.
Lâm Khải đứng trước hiên một gian nhà tranh nhỏ, hít một hơi thật sâu. Lồng ngực y căng tràn thứ sinh khí mộc mạc, ấm áp của phàm trần. Xúc giác của y cảm nhận rõ ràng làn gió sớm mát rượi mơn man trên da thịt, mang theo hương vị của sự sống đang hồi sinh mạnh mẽ. Giờ đây, khi Chân Nguyên Phàm Trần từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát của mẫu thân đã hoàn toàn dung hợp vào da thịt, y cảm thấy bản thân mình như hòa làm một với nhịp đập của mảnh đất này. Y có thể nghe thấy tiếng mầm non vươn mình ra khỏi lớp đất cằn cỗi, nghe thấy tiếng cánh hoa đào khẽ rùng mình đón nhận giọt sương mai, và cảm nhận được niềm hạnh phúc giản đơn đang lan tỏa trong từng hơi thở của người dân làng.
Y điềm tĩnh nhóm lửa, đun một ấm nước suối tinh khiết vừa mới xách từ lòng suối về. Tiếng củi khô nổ lách tách trong bếp lò mang lại một cảm giác ấm áp, bình dị mà bấy lâu nay y hằng tìm kiếm trên con đường tu tiên đầy rẫy những giáo điều lạnh lẽo.
Hàn Liệt bước ra từ gian buồng bên cạnh. Y đã trút bỏ bộ đạo bào xám xịt đầy sát khí của Vô Tình Tông, thay vào đó là một bộ y phục phàm tục thô sơ, rộng rãi. Trên tay y cầm một chiếc rìu gỗ cũ kỹ, bước ra góc sân nhỏ bên cạnh cây đào già. Từng nhát rìu bổ xuống khúc gỗ thông vang lên những tiếng “bộp, bộp” đều đặn, dứt khoát. Hàn Liệt mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng đôi mắt y không còn sự lạnh lùng vô cảm của một sát thủ vô tình, mà tràn đầy sự tập trung, bình yên. Việc chẻ củi, gánh nước – những công việc phàm tục tưởng chừng như tầm thường nhất – lại đang giúp y tìm lại những mảnh ghép nhân tính đã bị tước đoạt suốt bao năm qua.
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan dắt tay nhau đi ra bờ suối giặt giũ và hái một ít rau dại bên sườn đồi. Tiếng cười trong trẻo, khúc khích của hai nàng vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của núi rừng, tựa như những nốt nhạc vui tươi tô điểm cho bức tranh phàm trần đầy màu sắc. Lý Thanh Thanh với mái tóc đen nhánh được búi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ, vạt áo màu lam nhạt khẽ bay trong gió, dung nhan rạng rỡ hồng hào không còn chút vẻ nhợt nhạt của những ngày thương tích đầy mình. Mộc Lan đi bên cạnh, chiếc trọng kiếm rực lửa thường ngày đã được cất kỹ trong phòng, giờ đây nàng chỉ là một thiếu nữ năng động, trên tay xách chiếc giỏ tre nhỏ đựng đầy những ngọn rau rừng xanh mướt.
Một nhóm trẻ nhỏ trong làng chạy nhảy tung tăng, đùa giỡn tiếng cười rộn rã vang khắp ngõ nhỏ. Một đứa bé gái chừng năm sáu tuổi, đôi má hồng hào như quả táo chín, mải miết chạy theo một chú bướm vàng nên vô tình vấp phải một rễ cây đào già nhô lên mặt đất và ngã oạch xuống sân nhà Lâm Khải.
Cô bé mếu máo, đôi mắt to tròn ngập nước, chuẩn bị khóc òa lên vì đau.
Lâm Khải mỉm cười hiền từ. Y bước nhanh tới, nhẹ nhàng nâng đứa bé dậy. Y không hề dùng đến một tia linh lực nào của một vị Đạo Chủ tôn nghiêm, chỉ dùng đôi bàn tay phàm trần ấm áp phủi sạch bụi bẩn bám trên vạt áo cô bé, rồi lấy từ trong túi áo ra một chú chim nhỏ bằng gỗ do chính tay y khắc trong những lúc tĩnh tọa.
“Ngoan nào, không khóc nhé. Chú chim nhỏ này tặng cho con.” Lâm Khải dịu dàng nói, giọng nói ấm áp như nắng sưởi ngày đông.
Đứa bé nhìn thấy chú chim nhỏ bằng gỗ được khắc vô cùng tinh xảo, từng đường nét lông vũ đều sống động như thật, liền nín bặt. Đôi mắt cô bé ngập tràn niềm vui sướng, nỗi đau ở đầu gối dường như biến mất hoàn toàn. Cô bé nở một nụ cười rạng rỡ, ôm lấy món đồ chơi nhỏ vào lòng rồi ríu rít cảm ơn y trước khi quay người chạy đi tìm đám bạn đang réo gọi phía cổng làng.

Nhìn theo bóng dáng nhỏ bé chạy nhảy tung tăng dưới bóng râm của những hàng cây Sương Mộc, Lâm Khải cảm nhận được một luồng ấm áp vô biên len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn. Hạnh phúc chân chính của y, hóa ra lại giản đơn đến thế. Nó không nằm ở cảnh giới phi thăng tối thượng, không nằm ở việc nắm giữ quy luật vận hành của trời đất, mà nằm ngay trong nụ cười ngây thơ của một đứa trẻ, trong sự bình yên của những người phàm tục xung quanh, và trong ánh mắt ấm áp của những người thân yêu đang cùng y chung sống dưới một mái nhà tranh.
Trần Hạo bước vào sân, trên tay cầm một chiếc giỏ tre nhỏ đựng vài quả dại mới hái từ trên rừng về. Mái tóc bạc phơ của lão được búi gọn gàng bằng một dải lụa mộc mạc, khí chất hộ đạo giả uy nghiêm thường ngày giờ đây hoàn toàn thu liễm, trông lão không khác gì một vị lão nhân phàm trần hiền từ, vui vầy với điền viên.
Lão ngồi xuống chiếc ghế tre bên cạnh Lâm Khải, đón lấy chén trà nóng nghi ngút khói do đồ nhi tự tay rót. Mùi thơm thanh khiết của trà rừng lan tỏa trong không gian ấm cúng.
“Trà ngon, Khải nhi.” Trần Hạo nhấp một ngụm trà ấm, khẽ vuốt chòm râu dài, khói trà phảng phất che mờ ánh mắt ưu tư của lão. “Đã lâu lắm rồi, ta mới được thưởng thức một chén trà thanh tịnh, ngọt hậu như thế này. Không có mùi vị của linh dược quý hiếm, nhưng lại mang theo hương vị của lòng đất, của nắng gió phàm trần.”
“Sư phụ, người vẫn đang lo lắng về phong ấn ở Tây Bắc sao?” Lâm Khải nhẹ nhàng hỏi, y nhìn thấu những suy nghĩ ẩn sâu dưới hàng chân mày khẽ nhíu lại của vị trưởng bối.
Trần Hạo đặt chén trà xuống bàn tre, khẽ thở dài một tiếng đầy tâm sự: “Dấu ấn của Thần Ma Vô Lượng Kiếp đột ngột phát sáng sắc đỏ tà dị trên tấm bản đồ cổ xưa kia, lại thêm đạo hắc lôi vô thanh đêm qua… Ta chỉ sợ, thực thể tối cổ đã chìm vào giấc ngủ vạn năm kia đang rục rịch thức tỉnh. Sức mạnh của nó vượt xa những gì chúng ta có thể tưởng tượng. Khải nhi, con đường phía trước của con…”
Lâm Khải lắc đầu, nhãn thần y sâu thẳm như hồ nước mùa thu nhưng ngập tràn sự kiên định không chút dao động: “Trời đất có quy luật của nó, nhưng lòng người cũng có sức mạnh riêng. Sư phụ, hôm nay nhìn thấy làng Sương Mộc hồi sinh, nhìn thấy người dân vui cười, con càng tin rằng con đường mình chọn là đúng. Chúng ta tu luyện không phải để trở thành những vị thần vô cảm đứng trên cao nhìn xuống, chúng ta chiến đấu là để bảo vệ những điều giản dị này. Dù Thần Ma có thức tỉnh, con cũng sẽ dùng trái tim phàm trần này để đối mặt.”
Trần Hạo nhìn đồ nhi của mình, ánh mắt lão từ ưu tư dần chuyển sang mãn nguyện và tự hào sâu sắc. Lão cảm nhận được gánh nặng bảo hộ tân đạo đè nặng trên vai suốt ngàn năm qua giờ đây đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một niềm tin sắt đá vào tương lai của thế giới dưới sự dẫn dắt của vị Đạo Chủ trẻ tuổi này.
Trong khi đó, ở hướng Tây Bắc xa xôi, sâu trong lòng đất cằn cỗi hoang vu, nơi từng là Vực Sâu Vô Tình lạnh giá.
Bầu không khí nơi đây ngột ngạt và nồng nặc mùi lưu huỳnh cùng hắc khí tà ác. Phong ấn khổng lồ của Thần Ma Vô Lượng Kiếp đang không ngừng chấn động dữ dội. Những đường vân đỏ tà dị như những mạch máu khổng lồ bò lổm ngổm trên vách đá đen kịt, tỏa ra luồng ánh sáng đỏ lòm, yêu dị. Mỗi lần phong ấn rung lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn lại phun ra, ăn mòn vạn vật xung quanh, biến những phiến đá cứng nhất cũng phải mục nát thành tro bụi. Một ý niệm tàn bạo, khát máu đang âm thầm ngưng tụ, chờ đợi ngày phá vỡ xiềng xích để gieo rắc tai ương xuống nhân gian. Sự yên bình của Sương Mộc thôn và hiểm họa đang cận kề ở Tây Bắc tạo nên hai thực tại hoàn toàn đối lập, như một lời cảnh báo về giông bão sắp tới.
Bóng chiều tà dần buông xuống Sương Mộc thôn, nhuộm đỏ cả một góc trời bằng những dải mây màu hồng cam ấm áp, rực rỡ.

Bên trong gian nhà tranh nhỏ, một bữa cơm đạm bạc đã được dọn sẵn trên chiếc bàn gỗ mộc mạc. Chỉ có vài đĩa rau rừng luộc xanh mướt, một bát canh thanh đạm và một nồi cháo nóng hổi tỏa khói nghi ngút, nhưng không khí lại vô cùng ấm áp, ngập tràn tiếng cười nói.
Lâm Khải, Trần Hạo, Lý Thanh Thanh, Mộc Lan và Hàn Liệt cùng ngồi quây quần bên nhau. Họ trò chuyện về những chuyện vụn vặt thường ngày, không hề nhắc đến tu vi, cảnh giới hay những cuộc chiến sinh tử.
“Hôm nay Hàn huynh chẻ củi suýt chút nữa thì bổ trúng ngón chân mình đấy.” Mộc Lan hóm hỉnh trêu chọc, đôi mắt nàng híp lại thành hình bán nguyệt, nụ cười rạng rỡ xua tan đi nét u uất thường ngày.
Hàn Liệt gãi đầu, gương mặt tiều tụy thoáng hiện một vệt đỏ ngượng ngùng: “Ta… ta chưa quen dùng rìu phàm trần. Sức mạnh của nó không giống như khi ta vận chuyển linh lực vào hắc kiếm.”
“Đúng vậy, lúc nãy ta và Mộc Lan đi hái rau rừng, muội ấy còn suýt hái nhầm loại cỏ gây ngứa về nấu canh nữa cơ.” Lý Thanh Thanh cười khúc khích, giọng nói ấm áp của nàng như dòng suối nhỏ chảy vào lòng mọi người. Nàng gắp một ngọn rau rừng vào bát của Lâm Khải, ánh mắt nàng nhìn y ngập tràn sự dịu dàng và tin tưởng tuyệt đối.
Lâm Khải đón nhận ngọn rau, y nhìn quanh bàn ăn, nhìn những gương mặt rạng rỡ nụ cười của những người đồng hành thân yêu. Trái tim y ngập tràn một niềm hạnh phúc giản dị nhưng vô cùng vững chãi. Đây chính là lý do y tồn tại, là cội nguồn sức mạnh giúp y vượt qua mọi thử thách của Đại Đạo.
Đêm khuya, khi vạn vật đã chìm vào giấc ngủ sâu, không gian Sương Mộc thôn tĩnh mịch chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích dưới những bụi cỏ. Lâm Khải vẫn ngồi một mình trước hiên nhà, nhìn ngắm bầu trời đêm đầy sao lấp lánh.
Đột nhiên, Thiên Tâm Ngọc sâu trong thức hải của y rung lên một nhịp kịch liệt, tỏa ra luồng thanh quang cảnh báo nguy hiểm. Cùng lúc đó, một làn gió lạnh thấu xương từ hướng Tây Bắc đột ngột ập tới, khiến ngọn lửa nhỏ trong bếp lò vụt tắt ngấm, bóng tối bao trùm lấy gian nhà.
Lâm Khải nhíu mày, y cúi xuống nhìn đóa hoa đào rực rỡ đang cắm trong chiếc bình gốm nhỏ bên cạnh hiên nhà. Dưới ánh trăng thanh lãnh, những cánh hoa đào màu hồng phấn xinh đẹp đột ngột bị một luồng khí đen đỏ tà dị xâm chiếm, nhanh chóng héo úa rồi hóa thành một màu đen kịt mục nát, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.
Một tiếng thì thầm khàn khàn, lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vang lên bên tai y, mang theo luồng uy áp khủng khiếp của thực thể tối cổ đang dần thức tỉnh:
“Hạnh phúc của ngươi… ngắn ngủi lắm… Kẻ Vấn Tâm…”
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: