Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 9: Bài Học Từ Vị Trưởng Lão
Lý Trưởng Lão khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc như ưng lướt qua khu Linh Dược Viên ẩm ướt. Mùi đất mục, linh thảo nồng nàn, cùng mồ hôi chua xót của đám tạp dịch hòa quyện trong không khí buổi sớm. Lý Trưởng Lão đã phụ trách nơi đây hàng chục năm, chứng kiến không biết bao nhiêu thế hệ cây cối sinh trưởng, bao nhiêu đệ tử đến rồi đi, bao nhiêu tạp dịch cam chịu số phận. Nhưng hôm nay, có điều gì đó khiến Lý Trưởng Lão phải dừng bước.
Tại một góc khuất, nơi những chậu linh thảo quý hiếm nhất được đặt riêng để tiện chăm sóc, một bóng người gầy gò đang cặm cụi tưới nước. Đó là Lâm Khải, tiểu tử mới được Trần Hạo dẫn về. Lý Trưởng Lão đã nghe Trần Hạo nhắc sơ qua về thiếu niên này, một kẻ mất hết gia đình vì hồng thủy, mang theo một ý chí kiên định đến lạ thường. Nhưng ý chí thì nhiều, linh căn thì ít, đó là quy luật khắc nghiệt của giới tu chân.
Thế nhưng, điều khiến Lý Trưởng Lão chú ý lại là chậu Vô Ưu Thảo nằm gần đó. Vô Ưu Thảo, một loài linh thảo cực kỳ nhạy cảm với cảm xúc, thường được dùng để an ủi tâm hồn tu sĩ khi gặp Tâm Ma Kiếp. Nhưng nó cũng mong manh như chính những cảm xúc mà nó đại diện. Chậu Vô Ưu Thảo này đã héo úa cả tuần nay, lá vàng rũ, thân mềm nhũn, tưởng chừng không còn hy vọng. Các tạp dịch khác đã thử đủ mọi cách, dùng đủ loại linh dịch, nhưng Vô Ưu Thảo vẫn cứ úa tàn.
Lâm Khải, sau khi tưới xong các chậu linh thảo khác, chậm rãi bước đến bên chậu Vô Ưu Thảo. Đôi vai hắn vẫn còn hằn đỏ vì gánh nước, bàn tay thô ráp vì bổ củi, nhưng động tác lại nhẹ nhàng đến bất ngờ. Hắn không dùng bất kỳ loại linh dịch nào, cũng không niệm chú. Hắn chỉ đơn thuần đặt bàn tay trái lên thành chậu, ngón tay khẽ chạm vào những chiếc lá úa vàng.
Lý Trưởng Lão nheo mắt. Lão cảm nhận được một luồng hơi ấm rất đỗi dịu dàng, không phải linh khí hùng hậu, mà là một thứ gì đó tinh tế hơn, như một làn gió xuân vuốt ve. Từ cổ áo Lâm Khải, chiếc vòng gỗ mục nát chợt khẽ rung lên, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, gần như không thể nhận ra, rồi nhanh chóng chìm vào trong y phục. Cùng lúc đó, Lý Trưởng Lão kinh ngạc nhìn thấy: một chiếc lá nhỏ nhất của Vô Ưu Thảo, vốn đã hoàn toàn khô héo, bỗng nhiên run rẩy, rồi từ từ chuyển sang màu xanh non mơn mởn, dù chỉ là một vệt rất nhỏ.

Hiện tượng này chỉ kéo dài trong chớp mắt. Lâm Khải dường như không hề hay biết. Hắn vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn chăm chú vào chậu cây, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ, như thể hắn vừa tìm thấy một người bạn đồng cảm. Lý Trưởng Lão lặng lẽ quan sát thêm một lúc nữa, rồi xoay người, bước đi không một tiếng động. Trong lòng lão dấy lên một sự tò mò mạnh mẽ. “Tâm linh căn… Trần Hạo đã nói đúng sao? Tiểu tử này… có thể thực sự khác biệt.”
***
Đêm buông xuống, khu tạp dịch chìm trong ánh đèn dầu leo lét. Mùi ẩm mốc và mồ hôi quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt, nặng nề. A Cường nằm trên chiếc giường gỗ cứng, rên khẽ. Xương cốt hắn như muốn rời ra từng mảnh sau một ngày quần quật.
“Haizzz, lại một ngày nữa trôi qua trong vô vọng,” A Cường lầm bầm, giọng nói đầy sự chán nản. Hắn liếc nhìn sang Lâm Khải, người đang ngồi ngay ngắn trên chiếc chiếu rách, chăm chú đọc cuốn sách không tiêu đề dưới ánh đèn dầu mờ ảo. “Tiểu tử, ngươi còn sức mà đọc sách nữa sao? Không sợ ngày mai không gánh nổi nước, không bổ nổi củi à?”
Lâm Khải không trả lời, ánh mắt vẫn dán chặt vào những dòng chữ cổ xưa. Kể từ khi phát hiện ra mối liên hệ giữa cuốn sách và chiếc vòng cổ của mẹ, hắn càng say mê tìm hiểu. Mỗi nét vẽ, mỗi dòng chữ nguệch ngoạc đều như một lời thì thầm, một lời dẫn đường trên con đường “Phàm Trần Vấn Tâm” mà hắn đã chọn.
“Đọc mấy thứ đó có giúp ngươi thành tiên được không?” A Cường cười khẩy, giọng điệu mỉa mai. “Hay là giúp ngươi thoát khỏi kiếp tạp dịch này? Vô dụng thôi. Cuối cùng rồi cũng sẽ bị mài mòn hết ý chí, giống như ta, giống như tất cả chúng ta thôi.”
Lâm Khải khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc từ A Cường, một luồng cảm xúc u uất bao trùm cả căn phòng. Nó giống như cái lạnh lẽo mà hắn từng cảm nhận từ các tu sĩ Vô Tình Tông, nhưng không phải sự vô cảm chủ động, mà là sự buông xuôi trước số phận. “Không,” Lâm Khải thầm nhủ. “Ta sẽ không bao giờ trở thành A Cường thứ hai. Ta sẽ không buông bỏ.”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng tạp dịch đột ngột mở ra. Một đệ tử nội môn vận y phục xanh xám, khuôn mặt lạnh lùng, bước vào. Hắn cầm theo một cuộn da, ánh mắt lướt qua đám tạp dịch đang nằm vật vờ.
“Ai là Lâm Khải?” Giọng hắn vang lên lạnh nhạt, pha chút ngạo mạn.
Cả phòng tạp dịch bỗng im bặt. A Cường và những người khác ngẩng phắt dậy, nhìn Lâm Khải với ánh mắt kinh ngạc, không thể tin nổi. Một tạp dịch như hắn mà được gọi tên? Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Lâm Khải ngẩng đầu lên, có chút bối rối nhưng cũng không quá ngạc nhiên. Sau sự việc với Vô Ưu Thảo sáng nay, hắn mơ hồ cảm thấy có điều gì đó sẽ xảy ra. Hắn cẩn thận cất cuốn sách vào túi áo, sát bên chiếc vòng cổ gỗ.
“Vãn bối là Lâm Khải,” hắn đáp, đứng dậy.
Đệ tử nội môn liếc nhìn hắn từ đầu đến chân, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Đi theo ta. Lý Trưởng Lão triệu kiến.”
A Cường há hốc mồm, thì thầm: “Trời ạ, một tạp dịch như hắn mà được Trưởng lão triệu kiến? Chắc là gây ra chuyện gì rồi!”
Lâm Khải không bận tâm đến những ánh mắt soi mói hay lời xì xào bàn tán. Hắn biết con đường mình đi sẽ luôn khác biệt, luôn phải đối mặt với những ánh nhìn đó. Hắn bước theo đệ tử nội môn, rời khỏi khu tạp dịch ồn ào và nặng nề, tiến vào sâu hơn trong lòng Phá Vân Tông. Trên đường đi, đệ tử nội môn không nói một lời, chỉ đi trước dẫn đường, giữ một khoảng cách nhất định, như thể không muốn dính dáng gì đến một tạp dịch thấp kém. Lâm Khải cũng không lên tiếng, hắn chỉ lặng lẽ quan sát những hành lang dài hun hút, những bức tường đá rêu phong, và cảm nhận luồng linh khí ngày càng dày đặc hơn trong không khí, như một bức màn vô hình bao phủ lấy nơi này.
***
Căn phòng của Lý Trưởng Lão tĩnh lặng đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào của khu tạp dịch. Hương trà thanh đạm lan tỏa trong không khí, xoa dịu tâm hồn. Căn phòng bài trí đơn giản nhưng trang nghiêm, với một bộ bàn trà bằng gỗ lim cổ kính, vài bức thư họa treo trên tường, và một giá sách cao lớn chất đầy những cuốn điển tịch cũ kỹ.
Lý Trưởng Lão đang ngồi sau bàn trà, nhấp một ngụm trà nóng. Khuôn mặt lão điềm tĩnh, nhưng đôi mắt lại sắc bén như có thể xuyên thấu mọi thứ. Khi Lâm Khải bước vào, lão không lập tức nói gì, chỉ đặt chén trà xuống, ánh mắt thăm dò lướt qua thiếu niên.
“Vãn bối Lâm Khải ra mắt Trưởng Lão,” Lâm Khải cúi đầu cung kính, giọng nói trầm ổn, không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng.
Lý Trưởng Lão khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lâm Khải ngồi xuống chiếc bồ đoàn đối diện. “Tiểu Khải, ngươi không cần đa lễ. Ngươi đã làm tạp dịch ở Phá Vân Tông này bao lâu rồi?”
“Dạ, bẩm Trưởng Lão, vãn bối mới đến tông môn được hơn một tháng. Vãn bối đến từ làng Sương Mộc, một ngôi làng nhỏ đã bị hồng thủy nhấn chìm,” Lâm Khải trả lời chân thật, không giấu giếm bất cứ điều gì.
Lý Trưởng Lão nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt vẫn dán vào Lâm Khải. “Lão phu nghe nói ngươi được giao công việc chăm sóc Linh Dược Viên. Ngươi cảm thấy thế nào về công việc đó?”
“Dạ, vãn bối cảm thấy rất vui khi được chăm sóc cây cối,” Lâm Khải đáp. “Mỗi cây đều có một sinh mệnh riêng, một ‘khí’ riêng. Vãn bối cảm thấy như được kết nối với chúng.”
Lý Trưởng Lão khẽ nhướn mày. “Vậy sao? Ngươi có thấy chậu Vô Ưu Thảo đang héo úa không?”
Lâm Khải gật đầu. “Dạ có. Vãn bối đã cố gắng chăm sóc nó. Vãn bối cảm thấy nó rất buồn bã, như thể nó đang mang trong mình một nỗi lo âu nào đó. Vãn bối chỉ đơn thuần muốn an ủi nó.” Hắn không nói về Tâm linh căn, không nói về chiếc vòng cổ rung động, chỉ đơn thuần miêu tả cảm xúc của mình.
Lý Trưởng Lão trầm ngâm một lúc. “An ủi sao?” Lão lặp lại, giọng điệu mang ý vị sâu xa. “Vậy theo ngươi, linh khí là gì? Nó có cảm xúc không? Ngươi nghĩ thế nào về sự vô tình của Thiên Đạo?”

Lâm Khải thoáng giật mình trước câu hỏi đột ngột nhưng đầy chiều sâu. Hắn hít một hơi thật sâu, nhớ lại những gì mình đã trải qua, những gì mình đã suy ngẫm bấy lâu nay. “Dạ, theo vãn bối, linh khí là nguồn gốc của vạn vật, là hơi thở của trời đất. Nó vô hình, vô tướng, nhưng lại nuôi dưỡng tất cả.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lấp lánh sự kiên định. “Về cảm xúc của linh khí… vãn bối không dám chắc. Nhưng vãn bối tin rằng, vạn vật đều có ‘tâm’, đều có ‘tình’. Ngay cả một dòng suối, một ngọn cây, hay một viên đá cũng có thể mang trong mình những rung động riêng.”
“Còn về Thiên Đạo vô tình…” Giọng Lâm Khải khẽ run lên, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định nhìn thẳng vào Lý Trưởng Lão. “Vãn bối không hiểu tại sao Thiên Đạo lại vô tình đến vậy, lại có thể cướp đi tất cả của vãn bối, cướp đi gia đình, làng xóm. Nỗi đau đó khắc sâu vào tận xương tủy, khiến vãn bối không thể không chất vấn. Vãn bối không tin rằng tình cảm phàm tục là yếu đuối, là gông cùm. Chính tình cảm đó đã giúp vãn bối đứng vững, đã cho vãn bối lý do để tiếp tục sống, để tìm kiếm chân lý. Vãn bối tin rằng, nếu Thiên Đạo thực sự vô tình, thì con người chúng ta, với tình cảm của mình, có thể mang lại một khía cạnh khác cho nó, một khía cạnh ‘hữu tình’.”
Lý Trưởng Lão lắng nghe chăm chú, không ngắt lời Lâm Khải một câu nào. Đôi mắt lão khẽ nheo lại, như nhìn thấu tâm can của thiếu niên. Lão thấy trong lời nói của Lâm Khải không chỉ có nỗi đau, mà còn có sự kiên cường, một niềm tin mãnh liệt vào giá trị của tình cảm. Đây không phải là sự bi lụy, mà là một sự phản kháng thầm lặng nhưng đầy mạnh mẽ.
“Tiểu tử này… không có linh căn rõ ràng, nhưng lại có một tâm hồn nhạy cảm đến vậy,” Lý Trưởng Lão thầm nghĩ. “Khả năng cảm thụ Đại Đạo của hắn vượt xa nhiều đệ tử thiên tài chỉ biết hấp thụ linh khí. Hắn không phải linh căn tu chân truyền thống, mà là ‘tâm căn’ ư? Một loại linh căn mà Trần Hạo đã từng nhắc đến… nhưng lão phu chưa bao giờ thực sự tin tưởng.”
***
Lý Trưởng Lão đặt chén trà xuống bàn, đứng dậy, bước đến giá sách cổ kính. Lão chậm rãi rút ra một cuốn sách bìa gỗ, cũ kỹ, nhưng được bảo quản cẩn thận. Mùi giấy cũ, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí.
“Ngươi có một cái nhìn độc đáo về Thiên Đạo, Tiểu Khải,” Lý Trưởng Lão nói, giọng điệu trầm ấm hơn. “Rất ít người có thể giữ được ‘tâm’ sau khi chứng kiến sự tàn khốc của phàm trần, sau khi mất đi tất cả. Ngươi có muốn biết thêm về cách thế giới này vận hành, về Đại Đạo mà chúng ta truy cầu không?”
Lâm Khải không chút do dự, cúi đầu thật sâu: “Vãn bối khao khát được học hỏi, Trưởng Lão!” Ánh mắt hắn bừng sáng, như một ngọn lửa được tiếp thêm dầu.
Lý Trưởng Lão mỉm cười nhẹ. Lão mở cuốn sách bìa gỗ, đặt lên bàn, và bắt đầu giảng giải. “Đại Đạo vô hình, vô tướng, nhưng lại là quy luật vận hành của vũ trụ. Linh khí là biểu hiện của Đại Đạo, là nguồn năng lượng của vạn vật. Từ linh khí mà sinh ra các thế giới, từ linh khí mà hình thành các sinh mệnh. Phàm Trần và Giới Tu Chân, hai thực tại song song, đều chịu sự chi phối của Đại Đạo.”
Lão dừng lại, nhìn Lâm Khải. “Trong giới tu chân, có hai con đường chính mà người ta thường theo đuổi. Một là con đường ‘Vô Tình’, tin rằng cảm xúc phàm tục là gông cùm, là chấp niệm, cản trở sự siêu thoát. Họ cho rằng chỉ khi đoạn tuyệt mọi tình cảm, hòa mình vào sự vô tình của Thiên Đạo, mới có thể đạt tới cảnh giới tối cao, trường sinh bất tử.”
Lý Trưởng Lão lật sang một trang khác. “Con đường thứ hai, ít người biết đến hơn, thường chỉ là những tán tu hoặc các tông phái nhỏ bị xa lánh, đó là con đường ‘Hữu Tình’. Họ tin rằng tình cảm không phải là yếu đuối, mà là cội nguồn của sức mạnh. Họ cố gắng dung hòa cảm xúc với tu chân, tìm kiếm một cảnh giới khác, nơi ‘tình’ và ‘đạo’ không đối lập mà hòa quyện vào nhau.”
“Phá Vân Tông của chúng ta,” Lý Trưởng Lão tiếp tục, “không cực đoan như Vô Tình Tông. Chúng ta tin vào sự cân bằng. Chúng ta tin rằng mỗi người phải tự tìm ra con đường của mình, tự mình cảm ngộ Đại Đạo. Không có con đường nào là tuyệt đối đúng, cũng không có con đường nào là tuyệt đối sai. Quan trọng là ‘tâm’ của người tu chân.”
Lâm Khải lắng nghe chăm chú, từng lời của Lý Trưởng Lão như gõ vào sâu thẳm tâm hồn hắn. Những gì lão nói, giống như đang mở ra một cánh cửa mà hắn đã mơ hồ nhìn thấy trong cuốn sách không tiêu đề. “Thiên Đạo Vô Tình và Hữu Tình… giống như cuốn sách kia vậy. Ta không cô độc,” hắn thầm nghĩ. Hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc giữa những lời giảng của Lý Trưởng Lão với lời thề của mình, với hình ảnh mẹ và chiếc vòng cổ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lấp lánh sự thấu hiểu, không chỉ bằng lý trí mà bằng cả trái tim.
Lý Trưởng Lão nhìn thấy sự phản ứng trong ánh mắt Lâm Khải, một sự đồng điệu mà lão hiếm khi thấy ở các đệ tử khác. Lão biết rằng thiếu niên này đang tiếp thu không chỉ bằng tai, mà bằng cả linh hồn.
***
Lý Trưởng Lão đặt cuốn sách bìa gỗ đã mở ra lên bàn. “Cuốn ‘Phàm Trần Khai Minh Lục’ này chứa đựng những ghi chép cổ xưa về các triết lý tu chân. Ngươi có thể mượn nó để đọc. Lão phu sẽ sắp xếp cho ngươi một công việc nhẹ nhàng hơn trong Tàng Thư Các cũ, nơi ngươi có thể tiếp cận nhiều sách hơn. Nơi đó yên tĩnh, thích hợp cho việc suy ngẫm.”
Lâm Khải kinh ngạc và xúc động đến tột độ. Từ một tạp dịch thấp kém, giờ đây hắn không chỉ được một Trưởng lão trực tiếp truyền thụ kiến thức, mà còn được giao cho một công việc phù hợp với khao khát của mình. “Đa tạ Trưởng Lão! Vãn bối sẽ không phụ lòng tin của Người!” Hắn đứng dậy, cúi đầu thật sâu, lòng biết ơn trào dâng.
Lý Trưởng Lão khẽ phất tay. “Ngươi không cần cảm ơn lão phu. Lão phu chỉ đang cho ngươi cơ hội để khám phá chính mình. Con đường của ngươi sẽ không dễ dàng, Tiểu Khải. Sẽ có rất nhiều thử thách, rất nhiều sự nghi ngờ và phản đối. Nhưng lão phu tin vào ‘tâm’ của ngươi.” Lão dặn dò thêm. “Đừng quá vội vàng. Hãy đọc, hãy suy ngẫm, và nếu có bất kỳ thắc mắc nào, hãy tìm đến lão phu.”
Lâm Khải rời khỏi phòng Lý Trưởng Lão, ôm chặt cuốn sách “Phàm Trần Khai Minh Lục” vào lòng. Bước chân hắn nhẹ bẫng, tâm hồn tràn ngập một ngọn lửa hy vọng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Ta đã tìm thấy một người dẫn đường! Lý Trưởng Lão đã mở ra cho ta một con đường mới, không chỉ là kiến thức mà còn là sự chấp nhận. Con đường ‘Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Hữu Tình’ giờ đây đã có thêm ánh sáng,” hắn thầm nhủ.
***
Lâm Khải trở lại Tàng Thư Các cũ kỹ. Nơi đây vẫn mang mùi ẩm mốc và giấy cũ, nhưng giờ đây, đối với hắn, nó không còn là một góc khuất bị lãng quên, mà là một kho tàng tri thức vô giá. Hắn đặt cuốn “Phàm Trần Khai Minh Lục” lên chiếc bàn gỗ mục, bên cạnh cuốn sách không tiêu đề của mẹ mình. Hai cuốn sách, một của người thầy mới, một của người mẹ quá cố, nằm cạnh nhau, như hai ngọn hải đăng soi sáng con đường mà hắn đã chọn.
Hắn nhẹ nhàng chạm vào chiếc vòng cổ gỗ mục nát, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc và rung động nhẹ nhàng từ nó. Chiếc vòng như đang thì thầm, như đang cổ vũ. Hắn nhìn hai cuốn sách, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang dịu dàng chiếu rọi khu vườn đêm tĩnh mịch.
“Đây là khởi đầu mới,” Lâm Khải thầm thì, giọng nói đầy kiên định. “Ta sẽ dùng mọi kiến thức học được để chứng minh rằng tình cảm không phải là gông cùm, mà là sức mạnh chân chính. Thiên Đạo… sẽ có một ngày hữu tình.”
Một luồng linh khí ấm áp, sống động, bao bọc lấy Lâm Khải, như một vòng tay vỗ về, một lời đáp lại lời thề sâu thẳm trong tim hắn. Chiếc vòng cổ gỗ trên ngực hắn lại khẽ rung lên một lần nữa, mạnh mẽ hơn trước, như một lời hứa hẹn cho một hành trình đầy cam go nhưng cũng đầy hy vọng phía trước. Con đường “Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Hữu Tình” giờ đây, đã thực sự bắt đầu, và Lâm Khải sẽ không bao giờ quay đầu lại.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: