Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 88: ** Kẻ có ý đồ xấu bị hệ thống \”sét đánh\” tại quầy thu ngân.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:05:18 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 88: KẺ CÓ Ý ĐỒ XẤU BỊ HỆ THỐNG "SÉT ĐÁNH" TẠI QUẦY THU NGÂN**

Vân Hải Thành hôm nay không khí có chút khác lạ. Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mờ của vùng biên giới linh khí loãng, hắt lên tấm biển hiệu bằng đèn LED nhấp nháy xanh đỏ treo trước một gian nhà gỗ cổ kính: "Bình An Tạp Hóa Điếm – Chuyên cung cấp tinh hoa Vạn giới".

Trong tiệm, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng phát ra từ bộ loa âm trần hiện đại làm cho bầu không khí trở nên cực kỳ thư thái, hoàn toàn đối lập với sự náo nhiệt, chen chúc bên ngoài. Diệp Trần hôm nay vẫn bộ dạng cũ: áo thun trắng có in hình con mèo lười, quần lửng túi hộp và đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ dưới chân. Anh nằm dài trên chiếc ghế bập bênh được lót đệm cao su non êm ái, một tay cầm chiếc quạt nan phẩy phẩy, tay kia cầm lon Coca-Cola ướp lạnh, thỉnh thoảng lại phát ra một tiếng "ực" sảng khoái.

"Chủ nhân, lượng khách sáng nay tăng 30%, đa phần là muốn hỏi mua mặt hàng mới 'Snack khoai tây vị tôm hùm' vừa lên kệ."

Thanh Loan trong bộ đồng phục tạp vụ gọn gàng — một chiếc tạp dề màu hồng nhạt thêu chữ "Nhân viên gương mẫu" — tiến lại gần báo cáo. Đôi mắt nàng lấp lánh sự tôn sùng. Ở trong mắt nàng, tư thế nằm của Diệp Trần không phải là lười biếng, mà là một loại trạng thái "Thiên Nhân Hợp Nhất" cực kỳ cao thâm. Mỗi lần anh nhấp một ngụm nước màu đen sủi bọt kia, dường như đạo vận xung quanh lại rung động theo nhịp.

"Ừm… Cứ theo quy tắc mà làm. Mỗi người tối đa hai gói, không cho mua hộ, không mặc cả." Diệp Trần ngáp một cái, giọng lười nhạt.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng huyên náo dữ dội. Đám đông tu sĩ đang xếp hàng đột ngột rẽ sang hai bên, để lộ một đoàn người ngựa nghênh ngang tiến vào.

Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, diện cẩm bào dát vàng, tay cầm quạt xếp bằng xương cá mập trắng, thái độ cực kỳ kiêu ngạo. Hắn là Dương Phong, thiếu chủ của Dương gia — một gia tộc tu tiên lâu đời tại Đông Nhất Lục. Dương gia vốn nổi danh với các loại phù lục và đan dược hạng trung, dạo gần đây bị tiệm tạp hóa của Diệp Trần làm cho sụt giảm doanh thu nghiêm trọng.

"Đây là cái tiệm rách nát đang làm mưa làm gió đó sao?" Dương Phong dùng quạt che mũi, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ. "Hừ, nhìn không ra chút linh khí dao động nào. Toàn là những thứ lòe loẹt của phàm nhân."

Phía sau hắn, một vị lão giả đi theo thấp giọng nhắc nhở: "Thiếu chủ, chớ có khinh suất. Lão phu nghe nói ngay cả Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn cũng phải nể trọng nơi này."

"Hừ, lão già Trần Huyền Tử kia chắc là già quá hóa lú rồi. Để hôm nay bản thiếu chủ vạch trần bộ mặt thật của kẻ lừa đảo này."

Dương Phong hiên ngang bước vào cửa tiệm. Vừa bước qua bậc cửa, một cảm giác mát lạnh bao trùm lấy hắn. Không khí trong tiệm không những không loãng mà trái lại còn vô cùng tinh khiết, mỗi hơi thở đều khiến kinh mạch run lên vì thoải mái. Nhưng tính cách kiêu ngạo đã lấn át lý trí, hắn bước thẳng tới kệ hàng trưng bày mặt hàng tâm điểm của ngày hôm nay: **"Bình xịt côn trùng Mos-X"** — món bảo bối mà giới Ma tu nghe danh là mất vía.

Diệp Trần liếc mắt nhìn Dương Phong một cái, rồi lại tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần. Loại con ông cháu cha này anh gặp quá nhiều rồi, cứ mặc kệ cho hệ thống xử lý.

Dương Phong đứng trước quầy thu ngân, nơi Thanh Loan đang đứng chỉnh sửa sổ sách. Hắn bị vẻ đẹp thoát tục của nàng làm cho sững sờ một chút, nhưng ngay sau đó tầm mắt hắn dời sang chiếc "Máy tính tiền" trông giống như một khối linh ngọc hình hộp có màn hình phát sáng.

"Này tiểu cô nương, cái 'Thần khí Lôi Đình' mà thiên hạ đồn đại đâu? Mang ra đây cho thiếu chủ xem thử. Nếu thật sự tốt, ta sẽ mua đứt cái tiệm này của ngươi."

Thanh Loan lạnh lùng ngước mắt lên: "Vị đạo hữu này, trong tiệm không có 'Thần khí Lôi Đình', chỉ có vợt muỗi điện giá 500 linh thạch cấp thấp. Và chúng tôi không bán tiệm. Mời ngài xếp hàng nếu muốn mua đồ."

"Lá gan lớn nhỉ!" Dương Phong đập quạt xuống bàn thu ngân. "Ngươi có biết ta là ai không? Dương gia thiếu chủ! Ta đi khắp Đông Nhất Lục, chưa bao giờ phải xếp hàng."

Bên ngoài, đám tán tu thầm thì:
"Phen này Dương thiếu chủ gặp hạn rồi. Hôm trước Ma Tôn đến còn phải đứng góc nhà chẻ củi kìa."
"Cứ chờ xem, hắn mà dám động thủ trong tiệm là xác định luôn."

Dương Phong không thèm đếm xỉa đến lời bàn tán. Hắn quét mắt qua các kệ hàng, thấy những món đồ nhỏ nhặt như kem que, thuốc lá, và đặc biệt là những bình nước màu xanh, đỏ (Sting). Hắn nảy sinh một ý đồ xấu.

Trong giới tu tiên, những vật phẩm chứa đựng đạo vận hoàn mỹ thường phải có trận pháp bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt. Nhưng ở cái tiệm này, mọi thứ đều được bày biện hớ hênh trên kệ gỗ. Hắn tự nhủ: *Nếu mình dùng nhẫn trữ vật 'Vô Hình' — món gia bảo có thể cách ly hoàn toàn cảm giác thần thức — để trộm vài món, chắc chắn tên chủ tiệm lười biếng kia sẽ không phát hiện ra.*

Vừa nghĩ là làm, Dương Phong giả vờ dạo quanh kệ hàng. Hắn nhắm vào chiếc "Bình xịt côn trùng" trị giá 1000 linh thạch. Tay trái hắn khẽ lướt qua, một luồng ánh sáng không gian mờ ảo phát ra từ chiếc nhẫn bạc trên ngón tay. Bình xịt lập tức biến mất, chui gọn vào trong nhẫn.

Hắn tiếp tục thó thêm một phong thuốc lá và ba cây xúc xích bò. Tổng cộng giá trị cũng lên đến vài nghìn linh thạch. Hắn đắc ý cười thầm trong bụng: *Thì ra cũng chỉ có bấy nhiêu thôi, trận pháp bảo hộ đâu? Hệ thống vô địch đâu? Đúng là trò bịp bợm.*

Hắn sải bước tự tin tiến về phía lối ra, định bụng sẽ đem những thứ này về để luyện khí sư gia đình nghiên cứu cấu tạo.

Thanh Loan nhìn thấy Dương Phong tay không bước ra, khẽ nhắc nhở một câu đầy ẩn ý: "Dương thiếu chủ, chưa thanh toán xong thì đừng nên bước ra khỏi quầy."

Dương Phong cười khẩy: "Thanh toán cái gì? Bản thiếu chủ còn chưa thấy thứ gì vừa mắt cả. Các ngươi bán toàn đồ rác rưởi."

Nói xong, hắn nghênh ngang bước vào vùng ranh giới của chiếc cổng an ninh (vốn là hai cột đá trông khá bình thường dựng sát cửa).

Vừa khi gót chân Dương Phong chạm vào vạch kẻ màu vàng của lối thoát, không khí trong tiệm tạp hóa đột ngột cô đặc lại. Nhạc nền du dương lập tức dừng hẳn, thay vào đó là một âm thanh thông báo vang lên từ bốn góc phòng, giọng nói lạnh lùng và khô khốc:

**"Cảnh báo! Phát hiện hành vi chưa thanh toán. Đối tượng mang theo hàng hóa bất hợp pháp qua cửa an ninh. Đã kích hoạt Quy tắc Bảo vệ Tài sản cấp 1."**

Dương Phong giật mình, sắc mặt biến đổi: "Cái gì? Ai nói? Trận pháp của các ngươi…"

Hắn định vận chuyển linh lực trong người để bay vọt ra ngoài, nhưng hắn bàng hoàng nhận ra, linh hải trong đan điền vốn dĩ cuồn cuộn như thác đổ giờ đây lại im lìm như vũng nước đọng. Toàn bộ tu vi Trúc Cơ hậu kỳ của hắn dường như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Ngay phía trên đỉnh đầu Dương Phong, một vòng xoáy sấm sét nhỏ chỉ bằng bàn tay đột nhiên xuất hiện từ hư không. Những tia sét không phải màu trắng hay màu tím thông thường, mà là màu vàng kim rực rỡ, chứa đựng khí tức của thiên đạo chí cao.

"Ầm!"

Một tia sét mảnh như sợi tóc đánh xuống. Dương Phong không kịp kêu lên một tiếng, toàn thân đã bị bao phủ trong luồng điện quang. Chiếc nhẫn trữ vật "Vô Hình" mà hắn vô cùng tự hào bỗng nhiên nổ tung, hàng hóa hắn vừa lấy trộm bay ngược trở lại, đáp một cách gọn gàng và nhẹ nhàng lên kệ hàng như thể có người đang cầm đặt chúng vào vị trí cũ.

Dương Phong ngã rụp xuống sàn, toàn thân bốc khói đen kịt, tóc dựng đứng như cái tổ quạ, bộ cẩm bào đắt giá giờ thành một mớ giẻ rách tơi tả.

"Cái này… cái này là Lôi kiếp?!" Lão giả đi theo Dương Phong sợ hãi hét lên, quỳ sụp xuống đất không dám nhúc nhích. Lão có thể cảm nhận được, tia sét vừa rồi dù chỉ bằng sợi tóc nhưng nếu thực sự muốn giết người, thì dù là cao thủ Kim Đan cũng sẽ tan thành tro bụi ngay lập tức.

Hệ thống tiếp tục phát ra âm thanh:

**"Vi phạm quy định lần đầu: Tịch thu toàn bộ vật phẩm trái phép, phạt gấp 10 lần giá trị vật phẩm bằng linh thạch. Nếu không nộp phạt, đối tượng sẽ bị cưỡng chế quét dọn vệ sinh tiệm trong vòng 3 tháng. Đang chờ phản hồi từ Chủ tiệm."**

Lúc này, Diệp Trần mới chậm rãi ngồi dậy từ ghế bập bênh, chân xỏ dép lê lẹt bẹt đi tới quầy thu ngân. Anh đứng nhìn đống "than đen" đang nằm thoi thóp dưới sàn, lắc đầu ngao ngán.

"Này, đã nói là ở đây buôn bán lương thiện, cậu lại cứ thích thử thách công nghệ mới của chúng tôi làm gì?" Diệp Trần cầm lon Coca, lấy ống hút chọc chọc vào người Dương Phong.

Dương Phong bây giờ đã tỉnh lại chút ít, nhưng mỗi lần mở miệng là lại có một đám khói đen xì ra. Hắn nhìn Diệp Trần bằng đôi mắt chứa đầy sự sợ hãi tột độ: "Tiền bối… tha mạng… ta có mắt như mù… ta nộp… ta nộp phạt…"

"Thanh Loan, kiểm tra xem tên này lấy cái gì, nhân 10 lên rồi quẹt thẻ cho hắn." Diệp Trần ngáp một cái rồi quay sang đám tu sĩ đang há hốc mồm đứng xem: "Tiện thể thông báo luôn với mọi người, cái cổng này là cổng quét tử quang linh hồn của hệ thống mới cập nhật. Ai có ý định 'mượn đồ không trả' thì nhớ mua sẵn bảo hiểm thọ mệnh trước khi ra cửa nhé."

Thanh Loan gật đầu, ngón tay ngọc ngà gõ trên máy tính tiền kêu lạch cạch: "Bình xịt 1000, thuốc lá 500, ba xúc xích bò 300. Tổng cộng 1800 linh thạch. Phạt gấp 10 lần là 18.000 linh thạch cấp thấp. Đạo hữu, là nộp tiền hay nộp mạng?"

Vị lão giả hộ vệ của Dương gia run cầm cập, vội vàng dốc sạch túi trữ vật của mình và của cả Dương Phong ra. Một đống linh thạch lấp lánh chồng chất như núi nhỏ trên sàn nhà.

"Đủ… đủ rồi chứ ạ?"

Thanh Loan thu linh thạch vào hệ thống trong nháy mắt, máy tính phát ra tiếng: *"Ting! Cảm ơn quý khách đã đóng góp cho ngân sách phát triển của tiệm."*

"Xong rồi, tha cho hắn đi." Diệp Trần vẫy tay một cái, áp lực thiên đạo trong tiệm biến mất sạch sẽ. "Tiểu Hắc, tiễn khách!"

Con chó đen nhỏ nằm ở góc cửa — vốn dĩ trông chỉ như một con chó hoang đáng thương — bỗng nhiên mở mắt ra. Một luồng uy áp đáng sợ khiến người ta ngạt thở thoáng qua, nó khẽ sủa một tiếng "Gâu!". Một luồng kình phong mạnh mẽ quét tới, tống cổ Dương Phong và lão hộ vệ bay thẳng ra khỏi cửa tiệm như hai bao tải rác, rơi phịch xuống mặt đường cách đó cả chục trượng.

Người dân xung quanh đứng xem đều hít một hơi khí lạnh. Dương gia thiếu chủ, bình thường hống hách biết bao, vậy mà vào tiệm chưa đầy nửa canh giờ đã trở thành một đống than biết thở.

"Trời ạ, đúng là 'Vạn Giới Tạp Hóa', ngay cả cách trị kẻ trộm cũng bá đạo như vậy." Một tán tu xuýt xoa.

"Mau, chúng ta vào xếp hàng thôi. Tôi nghe nói ăn xúc xích kia có thể chữa được thương tích lâu năm đó!"

Không khí náo nhiệt lại trở lại bình thường. Diệp Trần quay lại chiếc ghế bập bênh thân yêu của mình, thong thả nằm xuống.

"Thanh Loan, xong việc thì ra đây tôi chia cho cái này."

Thanh Loan tò mò đi tới, thấy trên bàn của Diệp Trần là một hũ nhựa tròn có nắp vặn, bên ngoài dán nhãn "Kẹo cao su Doublemint – Hương bạc hà".

"Đây là 'Thanh Tâm Thần Đan' phiên bản hiện đại." Diệp Trần lấy một viên đưa cho cô. "Nhai cái này vào, dù đang trong cơn thịnh nộ cũng sẽ cảm thấy mát lạnh tận óc, không sợ tẩu hỏa nhập ma."

Thanh Loan cung kính đón lấy, bỏ vào miệng. Ngay lập tức, một cảm giác sảng khoái cực độ bùng nổ trong khoang miệng, luồng hơi mát xông thẳng lên não bộ, khiến linh hồn nàng như được gột rửa bởi nước suối tiên thiên. Nàng chấn động tâm thần: *Lại là một loại vật phẩm chí bảo chưa từng thấy! Mỗi món đồ của chủ nhân đều vượt xa tầm hiểu biết của thế giới này.*

"Chủ nhân, vậy còn vụ tên Dương Phong… gia tộc hắn chắc chắn sẽ không để yên." Thanh Loan khẽ nhắc nhở.

Diệp Trần khẽ cười, đôi mắt nhắm hờ: "Không sao, anh đang sợ không có ai mang tiền đến nộp phạt đây này. Level 2 sắp đạt đỉnh rồi, phải cần nhiều linh thạch để mở khóa 'Máy chơi game PlayStation 5'. Lúc đó mới thật sự là cuộc cách mạng của cái thế giới tu tiên nhàm chán này."

Ngoài cửa, ánh nắng vẫn rực rỡ, nhưng tin tức về "Thiên đạo lôi phạt" tại quầy thu ngân tiệm Bình An đã như một cơn gió lốc, cuốn đi khắp mọi ngõ ngách của Vân Hải Thành, thậm chí bắt đầu lan tới những đại tông môn ở tận Trung Đô.

Người ta bắt đầu truyền tai nhau một câu nói mới: *Gây sự với Tiên đế có thể còn có con đường sống, nhưng nếu trốn một xu tại tiệm của Diệp boss, chắc chắn thiên kiếp sẽ hỏi thăm tận nhà.*

Diệp Trần lại "ực" thêm một hụm Coca, khóe môi khẽ cong lên. Kỷ nguyên của sự tiện lợi và… sự trừng phạt tự động, chỉ mới thực sự bắt đầu mà thôi.


[Hết chương 88]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8