Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 15: Giấc Ngủ Bù Vội Vàng, Dư Âm Kinh Hãi

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:11:17 | Lượt xem: 6

Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt, vẫn còn quỳ gối, ánh mắt đầy hổ thẹn, hối hận và kính sợ. Dân làng Mường đồng loạt quỳ lạy, dập đầu tạ ơn, miệng lẩm bẩm những lời khấn vái. “Tạ ơn Thần linh! Tạ ơn Đại nhân đã cứu mạng! Ngài là vị thần bảo hộ của chúng con!”
“Sư Tôn…” Lạc Vân Phong cố gắng nói, giọng run rẩy. “Đệ tử… đệ tử biết lỗi rồi. Đệ tử xin Sư Tôn trách phạt!”
Tư Không Nguyệt cũng cúi rạp người, giọng nghẹn ngào. “Đệ tử… đệ tử cũng biết lỗi. Xin Sư Tôn tha tội…”
Thanh Huyền Lão Tổ nhìn đám đệ tử, rồi nhìn dân làng. Hắn thở dài một hơi, vẻ mặt bất đắc dĩ và có chút mệt mỏi. “Hừm… Biết lỗi là tốt.” Giọng hắn vẫn lười biếng, nhưng ẩn chứa một uy áp khiến đám đệ tử rùng mình. “Nhưng nhớ cho kỹ, nếu còn dám gây ra chuyện lớn hơn thế này nữa… thì đừng trách lão già này… dạy dỗ nặng tay.” Hắn quay lưng, không đợi Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt nói thêm lời nào. “Về Thanh Huyền Phong đi. Lần này ta phải phạt các ngươi chép kinh nghiệm tu luyện… 1000 lần!”
Hắn lại ngáp dài, một làn sương xám tro mỏng manh bao quanh thân thể gầy gò của hắn, rồi hắn biến mất trong làn gió, nhanh chóng như khi hắn xuất hiện, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Cứ như một “NPC” vừa hoàn thành nhiệm vụ và biến mất khỏi bản đồ.
Từ một lùm cây gần đó, Lão Quái Vô Trần, người đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, từ màn diệt ma của chương trước đến màn “dọn dẹp” của Sư Tôn, ló đầu ra. Ông run rẩy ghi chép vào cuốn sổ cũ, ánh mắt đầy kinh hãi và sùng kính. Ông cảm nhận được dư âm sức mạnh còn vương vấn trong không khí, một loại năng lượng cổ xưa, hùng vĩ, nhưng lại vô cùng thanh tịnh.
“Đây… đây là sức mạnh gì?” Lão Quái Vô Trần lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. “Thần Dược Kẹo Mút… Phép Lạ Tái Sinh… Một gậy diệt vạn quân, một chiêu hóa cây khô… Kẻ Vô Danh này… rốt cuộc là ai? Sức mạnh này đã vượt qua Hùng Đế Cảnh rồi sao? Hay là… một tồn tại cổ xưa hơn cả Hùng Vương khởi thủy? Quả nhiên, ‘Kẻ Vô Danh’ này không tầm thường!” Những dòng chữ run rẩy được ghi lại trong cuốn sổ, bắt đầu phác thảo nên một huyền thoại mới về “Kẻ Vô Danh” đã cứu Âu Lạc, một huyền thoại sẽ sớm được lan truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Mộ Linh Nhi bò ra khỏi hang động, ôm Tiểu Thanh đang vươn vai sảng khoái, vui vẻ chạy về phía hai sư huynh sư tỷ. “Sư huynh! Sư tỷ! Tiểu Thanh không sao rồi!” Giọng cô bé trong trẻo, hồn nhiên, xua tan đi sự căng thẳng còn sót lại.
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt nhìn nhau, ánh mắt vừa hối hận vừa kính sợ, rồi nhìn Mộ Linh Nhi đang vui vẻ, lắc đầu cười khổ. Sư Tôn đã ra tay, mọi chuyện đã được giải quyết, nhưng bài học mà họ nhận được thì nặng nề hơn bất cứ hình phạt nào.
Trở lại Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ đã về đến ngọn núi của mình. Hắn lại ngáp dài, vắt vẻo trên cành cây cổ thụ quen thuộc, tựa như một ông lão nông dân vừa đi làm đồng về.
“Thôi được rồi, cũng không tệ lắm.” Hắn lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. “Ít ra sau lần này, chắc chúng nó sẽ ngoan ngoãn được một thời gian… để lão già này ngủ bù cho đã đời. Hy vọng lần sau đừng có ‘quẩy’ quá đà như thế nữa.” Hắn khẽ ngáy, chìm vào giấc ngủ ngàn năm, mong muốn sự yên tĩnh tuyệt đối.
***
Làn sương xám tro tan biến, để lại Làng Mường trong một không khí thanh sạch đến lạ thường. Những tàn tích đổ nát của nhà cửa vẫn còn đó, là minh chứng câm lặng cho cơn ác mộng vừa qua, nhưng yêu khí đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi hương của cỏ cây và đất ẩm sau cơn mưa. Thanh Huyền Lão Tổ đã hoàn tất màn “dọn dẹp” của mình, không một chút dấu vết nào của sự hiện diện còn vương lại, chỉ còn dư âm của một sức mạnh vượt quá mọi tưởng tượng.
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt vẫn quỳ rạp trên nền đất, thân thể rệu rã, mồ hôi lạnh vẫn còn túa ra trên trán. Trong tâm trí họ, hình ảnh Sư Tôn xuất hiện chớp nhoáng, nhấc bổng Quỷ Mộc Vương khổng lồ rồi biến nó thành cây khô chỉ bằng một cái phất tay, vẫn còn rõ mồn một. Rồi viên đan dược xanh biếc như kẹo mút, vừa nuốt vào đã khiến vết thương bả vai của Lạc Vân Phong lành lặn tức thì, linh lực trong đan điền bỗng chốc dồi dào gấp bội, thậm chí còn đẩy hắn lên một cảnh giới mới, Khải Huyết Cảnh đỉnh phong, chỉ cách Chúc Đồng Cảnh một bước chân.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

“Sư huynh…” Tư Không Nguyệt thì thào, giọng nàng vẫn còn run rẩy, “Sư Tôn… Sư Tôn thật sự… mạnh đến mức nào vậy?”
Lạc Vân Phong siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể. Hắn nhìn về phía nơi Sư Tôn vừa biến mất, trong lòng vừa hối hận vừa kính phục đến tột độ. “Ta… ta cũng không rõ nữa, sư muội. Từ trước đến nay, ta cứ nghĩ Sư Tôn chỉ là một lão nhân ẩn sĩ, tu vi cao thâm nhưng không màng thế sự. Ai ngờ…” Hắn lắc đầu, “Sức mạnh của người đã vượt xa mọi cảnh giới mà chúng ta từng biết. Hùng Đế Cảnh? Có lẽ… đó cũng chỉ là một danh xưng nhỏ bé trước uy năng của Sư Tôn.”
Hắn nhớ lại lời Sư Tôn cằn nhằn về “Kinh nghiệm tu luyện lười biếng” phải chép một ngàn lần. Một ngàn lần! Nghe thôi đã thấy não “bay màu” rồi. Nhưng chính hình phạt đó, cùng với sự giải thoát vừa rồi, đã in sâu vào tâm trí hắn một bài học quý giá: sự kiêu ngạo và bốc đồng chỉ mang đến tai họa, và cái giá phải trả… chính là sự “phiền phức” cho Sư Tôn của hắn.
Tư Không Nguyệt cũng vậy, nàng nhìn chiếc trâm xương khô vẫn nằm lăn lóc trên đất, thứ mà nàng đã “loot” được từ Quỷ Mộc Tinh cấp thấp, thứ đã châm ngòi cho mọi rắc rối. Sư Tôn thậm chí còn không thèm nhặt lại, chỉ liếc một cái rồi chê “xấu xí” mà ném đi. Nàng tự thấy mình quá ngây thơ, quá nông cạn. “Mình cứ nghĩ mình thông minh, lắm mưu nhiều kế…” Nàng cười khổ, “Nhưng trước mặt Sư Tôn, mọi tính toán đều như trò trẻ con. Đúng là ‘ếch ngồi đáy giếng’ mà.”
Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo, hồn nhiên vang lên, xua tan đi bầu không khí nặng nề. Mộ Linh Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, tay ôm chặt Tiểu Thanh đang vươn vai sảng khoái, bò ra khỏi cửa hang động. Cô bé chạy lon ton về phía hai sư huynh sư tỷ, đôi mắt to tròn long lanh niềm vui. “Sư huynh! Sư tỷ! Tiểu Thanh không sao rồi! Quả trứng cũng không sao!” Cô bé giơ quả trứng Lôi khổng lồ lên, nó vẫn phát ra những tia sét xanh tím lách tách nhẹ nhàng, giờ đây đã ổn định hoàn toàn, không còn vẻ hung hãn như trước.
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt nhìn nhau, rồi nhìn Mộ Linh Nhi đang vui vẻ hồn nhiên, không hề hay biết về mức độ khủng khiếp của những gì vừa xảy ra. Cả hai chỉ biết lắc đầu cười khổ. Sư Tôn đã ra tay, mọi chuyện đã được giải quyết, nhưng bài học mà họ nhận được thì nặng nề hơn bất cứ hình phạt nào.
Dân làng Mường, những người còn sống sót, ban đầu co rúm lại trong góc, nay đã hoàn hồn. Họ chứng kiến cảnh tượng siêu phàm vừa rồi, từ sự xuất hiện đột ngột của vị cường giả bí ẩn, màn “một gậy diệt vạn quân”, đến sự biến mất không dấu vết. Mọi nguy hiểm đã tan biến, yêu ma bị tiêu diệt, không khí trở lại trong lành. Họ đồng loạt quỳ rạp xuống đất, dập đầu tạ ơn, miệng lẩm bẩm những lời khấn vái.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

“Đa tạ Thần linh! Đa tạ Đại nhân đã cứu giúp chúng con! Người chính là vị thần bảo hộ của làng Mường!” Tiếng hô vang vọng khắp làng, mang theo sự kính phục và tôn thờ tuyệt đối. Họ không biết tên hắn, nhưng hình ảnh vị lão nhân đạo bào cũ kỹ với cây gậy mục nát đã khắc sâu vào tâm trí họ, trở thành một huyền thoại mới về “vị thần ẩn mình” bảo hộ Âu Lạc.
Từ một lùm cây cổ thụ rậm rạp gần đó, Lão Quái Vô Trần ló đầu ra. Râu tóc bạc phơ của ông lay động trong gió, ánh mắt thông thái nhưng giờ đây tràn ngập vẻ kinh hãi và sùng kính. Ông ta đang cầm một cuốn sổ cũ kỹ và một cây bút lông, tốc ký liên tục, nét chữ run rẩy đến khó tin.
“Kinh thiên động địa! Thật sự kinh thiên động địa!” Lão Quái Vô Trần lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. “Một chiêu diệt Ma Vương, một cái phất tay thanh tẩy vạn dặm. Sức mạnh này… đã vượt xa mọi cảnh giới được ghi chép trong sử sách! Ai? Rốt cuộc là ai? Vị cường giả ẩn mình này… ‘Kẻ Vô Danh’!”
Ông ta ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh trong trở lại, rồi nhìn cái cây khô héo đen kịt, không còn chút sự sống nào, chính là tàn dư của Quỷ Mộc Vương. “Đây chắc chắn là một tồn tại cổ xưa, một vị thần linh đã thức tỉnh để bảo hộ Âu Lạc Thần Châu…” Lão Quái Vô Trần ghi chép thêm vài dòng cuối cùng vào cuốn sổ, nét chữ vẫn còn run rẩy vì chấn động. Những dòng chữ này, cùng với những câu chuyện từ dân làng Mường, sẽ sớm được ông ta lan truyền khắp nơi, phác thảo nên một huyền thoại mới về “Kẻ Vô Danh” đã cứu Âu Lạc, một huyền thoại sẽ sớm được thêu dệt và truyền tụng khắp các hang cùng ngõ hẻm của Âu Lạc Thần Châu.
***
Trong khi cả Làng Mường còn đang chìm trong sự kinh ngạc và tôn thờ, Thanh Huyền Lão Tổ đã về đến ngọn núi Thanh Huyền Phong của mình. Hắn lại ngáp dài một cái, vắt vẻo trên cành cây cổ thụ quen thuộc, tựa như một ông lão nông dân vừa đi làm đồng về, mệt mỏi rã rời.
Hắn đưa tay lên xoa xoa thái dương, vẻ mặt có chút bất lực và phiền muộn. “Haiz, đám oắt con này… phá hoại thì giỏi. Lão già này chỉ muốn ngủ yên một giấc thôi mà cũng không xong.” Hắn lẩm bẩm, giọng điệu bất đắc dĩ quen thuộc.
Hắn khẽ liếc xuống khu vườn linh thảo giờ đây vẫn còn một mảng khô héo do màn “quẩy” của Mộ Linh Nhi ở chương đầu, rồi lại nhìn xa xăm về phía dưới núi, nơi có thể mường tượng ra Làng Mường vừa được giải cứu. Một nụ cười mãn nguyện, dù chỉ thoáng qua, nhếch lên khóe môi hắn.
“Thôi được rồi, cũng không tệ lắm.” Hắn lẩm bẩm, “Ít ra sau lần này, chắc chúng nó sẽ ngoan ngoãn được một thời gian… để lão già này ngủ bù cho đã đời. Hy vọng lần sau đừng có ‘quẩy’ quá đà như thế nữa.” Hắn khẽ ngáy, tiếng ngáy đều đều vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của Thanh Huyền Phong, chìm vào giấc ngủ ngàn năm, mong muốn sự yên tĩnh tuyệt đối.
Một cơn gió nhẹ thổi qua ngọn núi, mang theo hương linh khí và một cảm giác mơ hồ, xa xăm. Dường như, dù Thanh Huyền Lão Tổ đã cố gắng lờ đi, vẫn có một điềm báo nhẹ nhàng về những rắc rối còn lớn hơn, những “drama” còn “viral” hơn đang chờ đợi vị sư tôn lười biếng này ở phía trước. Giấc ngủ bù của hắn, có lẽ sẽ không được trọn vẹn như hắn mong muốn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8