Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 32: Quyết Tâm Điều Tra, Vượt Đầm Lầy Độc

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:22:11 | Lượt xem: 5

\”Lạc Hầu đại nhân giao phó, Sư Tôn đã ngầm đồng ý. Lần này, chúng ta phải nghiêm túc ‘gánh team’ cho chính mình, không thể để ngài ‘tăng ca’ nữa!\” Lạc Vân Phong siết chặt lệnh bài Lạc Hầu trong tay, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa ấm áp truyền vào cơ thể, như tiếp thêm sức mạnh cho quyết tâm đang sục sôi. Vết thương bỏng rát trên người đã hoàn toàn biến mất, kiếm khí trong đan điền cuồn cuộn mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như dòng sông lớn sắp tràn bờ, báo hiệu hắn đã vững vàng tiến vào ngưỡng cửa Chúc Đồng Cảnh. Hắn nhìn về phía Dã Vy Dạ Lâm đang ẩn hiện trong màn sương mờ mịt phía xa, ánh mắt kiên nghị như thể muốn xuyên thủng mọi âm mưu của Ma Tộc.
Bên cạnh hắn, Tư Không Nguyệt khẽ phe phẩy chiếc quạt lụa, che đi nụ cười ẩn ý nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên vẻ lo lắng khó che giấu. \”Sư huynh nói đúng. Lần này, chúng ta phải ‘clear map’ thật sạch, không để sót ‘bug’ nào cho Sư Tôn phải ‘fix’ đâu.\” Trên tay cô là một túi gấm nhỏ, bên trong lấp lánh đủ loại bùa chú, kim châm, và vài lọ thuốc giải độc sơ chế do cô nàng tự tay pha chế. Có lẽ, Tư Không Nguyệt là người duy nhất trong ba người đã lường trước được một phần độ ‘khó nhằn’ của nhiệm vụ lần này. \”Hy vọng mấy món ‘đồ nghề’ này đủ để ‘buff’ cho chúng ta, không thì lại thành ‘phá game’ mất.\”
Mộ Linh Nhi thì hoàn toàn không để tâm đến những lời bàn tính ‘đao to búa lớn’ của hai sư huynh sư tỷ. Cô bé vô tư chạy nhảy xung quanh, ôm chặt Tiểu Thanh trong vòng tay. Con Lạc Long Thần Thú non giờ đây đã thoát khỏi sự biến dị tà ác, trở nên linh hoạt và lanh lợi hơn trước rất nhiều, như vừa được ‘buff’ thêm sức mạnh sau khi được Thanh Huyền Lão Tổ ‘chữa lành’. Nó tinh nghịch dụi dụi cái đầu nhỏ vào má Mộ Linh Nhi, đôi khi còn cắn nhẹ ngón tay cô bé, khiến Mộ Linh Nhi cười khúc khích. \”Tiểu Thanh, lát nữa chúng ta sẽ bắt hết Ma Tộc xấu xa, không cho chúng làm đau ai nữa nha!\” Cô bé hồn nhiên reo lên, không hề hay biết rằng phía trước là một vùng đất đầy rẫy hiểm nguy và độc địa.
Lạc Vân Phong quay sang nhìn hai sư muội, giọng nói đầy quyết tâm vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của bìa rừng. \”Sư tỷ, sư muội, chúng ta đã hứa với Lạc Hầu đại nhân và cả Sư Tôn rồi. Lần này, nhất định phải điều tra rõ âm mưu của Ma Tộc U Minh, không để chúng phá hoại Âu Lạc Thần Châu!\”
Tư Không Nguyệt gật đầu, ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết. \”Âm mưu này không đơn giản, có lẽ còn liên quan đến những tà khí cổ xưa đã bị phong ấn. Chúng ta phải đặc biệt cẩn trọng.\”
Mộ Linh Nhi thì hào hứng reo lên, không chút sợ hãi: \”Vâng! Chúng ta sẽ bắt hết Ma Tộc!\” Cô bé còn giơ nắm đấm nhỏ xíu lên trời, như thể đã sẵn sàng ‘solo’ với cả binh đoàn Ma Tộc.
Lạc Vân Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng gió mang theo hơi ẩm và mùi đất lạ từ phía rừng sâu. Hắn đi đầu tiên, bước chân vững chãi tiến vào Dã Vy Dạ Lâm. Hai sư muội theo sát phía sau, mở ra một hành trình mới, mà cả ba đều tin rằng sẽ không còn những màn ‘gánh team’ bất đắc dĩ của Sư Tôn nữa.
***
**SCENE 2: ĐẦM LẦY ĐỘC VÀ KHÍ ĐỘC HOÀNH HÀNH – Mở Ra Một Thế Giới “Content” Mới Đầy Mùi**
Ngay khi bước sâu vào Dã Vy Dạ Lâm, không khí lập tức thay đổi một cách đáng sợ. Mùi hôi thối nồng nặc, tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, như thể hàng ngàn xác chết đã phân hủy từ vạn năm trước. Những làn sương màu lục lam đặc quánh lượn lờ khắp nơi, như những dải lụa độc hại vờn quanh thân cây cổ thụ vặn vẹo, dây leo chằng chịt, tạo nên một khung cảnh u ám, ma mị. Những vũng đầm lầy đen ngòm, lấp lánh những bong bóng khí độc, ẩn hiện giữa lớp rêu xanh rì và những cây nấm phát sáng kỳ dị.
Lạc Vân Phong cau mày, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, độc hại lập tức xâm nhập cơ thể. Hắn vội vàng vận chuyển linh lực trong đan điền, tạo ra một luồng linh quang yếu ớt bao bọc lấy mình, cố gắng đẩy độc khí ra ngoài. Tuy nhiên, độc khí nơi đây quá mạnh, như những mũi kim châm vô hình đâm vào kinh mạch, khiến hắn cảm thấy khó thở và bước chân trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Hắn thầm nghĩ: \”Chỉ mới là rìa rừng thôi mà đã ‘khó thở’ thế này rồi sao?\”
Tư Không Nguyệt khẽ nhíu mũi, khuôn mặt xinh đẹp hơi nhăn lại vì mùi khó chịu. Cô thấy Lạc Vân Phong đang chật vật, vội vàng lấy ra một lọ thuốc giải độc sơ chế từ túi gấm, đưa cho hắn. \”Sư huynh, tạm thời dùng cái này. Độc khí nơi đây khác lạ, yểm thuật bình thường rất khó chống đỡ. Coi như là ‘phòng bị’ trước đã.\” Cô cũng nhanh chóng tung ra vài lá bùa chú hình cánh chim Lạc, tạo thành một lớp màn chắn vô hình mỏng manh nhưng đủ để giảm bớt độc khí bay thẳng vào người cả ba. Sau đó, cô nàng còn dùng những chiếc kim châm mảnh như sợi tóc, châm nhẹ vào vài huyệt đạo của Lạc Vân Phong để giúp hắn lưu thông khí huyết, đẩy độc khí ra ngoài.
\”Cảm ơn sư tỷ,\” Lạc Vân Phong gật đầu, vội vàng uống cạn lọ thuốc. Cảm giác khó chịu trong người giảm đi đôi chút, nhưng hắn vẫn cảm thấy linh lực tiêu hao nhanh chóng.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Mộ Linh Nhi thì lại có một màn ‘thử độc’ khá bất đắc dĩ. Cô bé vô tư hít thở một hơi sâu, sau đó ho sặc sụa một tiếng nhỏ, nước mắt chảy ra vì cay mắt. \”Khụ khụ… Sư tỷ ơi, mùi gì mà hôi thế ạ? Giống như mùi rau thối mà sư tỷ giấu trong bếp ấy!\”
Tư Không Nguyệt nghe vậy thì đen mặt, \”Linh Nhi! Đừng có ví von kinh khủng như vậy! Độc khí đó!\” Cô nàng lo lắng nhìn Mộ Linh Nhi, nhưng cô bé chỉ ho thêm vài tiếng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường. Tiểu Thanh trên tay cô bé khẽ rên rỉ, nhưng cơ thể nó lại tự động tỏa ra một lớp linh quang màu xanh nhạt yếu ớt, đẩy độc khí ra xa một chút, tạo thành một vùng không khí trong lành nhỏ xíu xung quanh Mộ Linh Nhi. Mộ Linh Nhi thấy vậy, thích thú xoa đầu Tiểu Thanh: \”Tiểu Thanh giỏi quá! Giống như có ‘aura’ bảo vệ vậy!\”
Cả ba bắt đầu di chuyển qua những vũng đầm lầy lún sâu. Lạc Vân Phong dùng kiếm khí để dò đường, thanh kiếm phát ra ánh sáng xanh lục, chạm vào bùn đen tạo ra những tiếng xì xèo kỳ dị. Nhưng có những chỗ bùn đen sâu không thấy đáy, kiếm khí của hắn như bị nuốt chửng.
Tư Không Nguyệt thấy vậy, khẽ mỉm cười. \”Sư huynh, để ta thử.\” Cô nàng dùng yểm thuật, tạo ra ảo ảnh về những gò đất vững chắc, xanh mướt, như những hòn đảo nhỏ giữa biển bùn. Lạc Vân Phong bước tới, chân hắn vẫn lún nhẹ, suýt trượt ngã. TKN cười khổ: \”Hóa ra độc khí nơi đây còn ảnh hưởng đến cả nhận thức của chúng ta, sư huynh cẩn thận. Đừng tin vào mắt mình quá nhiều.\”
Lạc Vân Phong gật đầu, cảm thấy bản thân vẫn còn quá bốc đồng. Hắn thầm nhắc nhở mình phải cẩn thận hơn nữa. \”Đúng là ‘reality check’ hơi gắt.\”
Vì muốn nhanh chóng vượt qua vùng đầm lầy, Lạc Vân Phong đôi khi sẽ định dùng vũ lực chặt phá những dây leo to bằng bắp đùi người hoặc nhảy qua những vũng lầy lớn. Tuy nhiên, Tư Không Nguyệt kịp thời ngăn lại: \”Sư huynh, nơi này tà khí nặng nề, đừng làm kinh động những thứ không nên kinh động. Dùng sức mạnh ở đây chỉ tổ ‘làm màu’ và gây ra thêm rắc rối thôi. Hãy để ta thử tìm đường an toàn hơn.\”
Cô nàng lại dùng yểm thuật, lần này không phải tạo ảo ảnh gò đất, mà là tạo ra một con đường ảo ảnh vững chắc hơn một chút, nhưng vẫn cần sự cẩn trọng khi di chuyển. Mỗi bước chân của họ đều phải được tính toán kỹ lưỡng, tránh xa những vũng bùn sủi bọt hay những cây nấm phát sáng đầy ám khí. Dã Vy Dạ Lâm quả thực là một \”content\” khó nhằn, đòi hỏi sự kiên nhẫn và tinh tế hơn là sức mạnh bốc đồng.
***
**SCENE 3: DỊ THÚ PHỤC KÍCH VÀ MÀN HỖ TRỢ “QUÁI ĐẢN”**
Khi cả ba đang cố gắng vượt qua một khu vực đầm lầy rộng lớn, nơi những cây cổ thụ mục nát đứng trơ trọi như những bộ xương khô, một cảm giác ớn lạnh đột nhiên chạy dọc sống lưng Lạc Vân Phong. Hắn vừa kịp cảnh báo hai sư muội thì, *phụt!*
Từ dưới bùn đen ngòm, một con ếch độc khổng lồ nhảy vọt lên, thân hình sần sùi, da dẻ xanh lét với những nốt sần mủn ghê tởm, đôi mắt đỏ ngầu như hai hòn than cháy. Nó to bằng cả chiếc xe bò, há cái miệng rộng hoác phun ra một làn độc dịch màu xanh lục đặc quánh, nhắm thẳng vào họ. Mùi độc dịch chua loét, nồng nặc đến mức khiến không khí xung quanh như bị đốt cháy.
Lạc Vân Phong phản ứng cực nhanh, vung kiếm tạo ra một màn chắn kiếm khí hình chim Lạc. Nhưng độc dịch quá mạnh, nó ăn mòn kiếm khí của hắn nhanh chóng, tạo ra những tiếng xì xèo đáng sợ. Hắn không ngần ngại lao lên, dùng Lạc Vũ kiếm pháp tấn công con ếch độc. Từng đường kiếm xé gió, mang theo linh lực dồi dào, nhưng địa hình đầm lầy lún sâu khiến hắn khó di chuyển, bước chân nặng nề như đeo chì. Độc khí xung quanh cũng làm giảm sức mạnh và tốc độ của hắn đáng kể. \”Con quái vật này… ‘độc’ quá!\”
Tư Không Nguyệt thấy Lạc Vân Phong gặp khó khăn, không trực tiếp lao vào mà nhanh chóng quan sát môi trường xung quanh. Đôi mắt phượng của cô nàng quét qua những cây cổ thụ mục nát, những dây leo độc. \”Sư huynh, để ta ‘debug’ cho!\” Cô nàng lẩm bẩm, rồi nhanh chóng rút ra vài chiếc kim châm đặc biệt, bắn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của con ếch độc.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

*\”Ọc!\”* Con ếch rống lên đau đớn, thân hình khổng lồ giật nảy, độc dịch phun ra càng nhiều hơn nhưng lại mất phương hướng. Sau đó, Tư Không Nguyệt nhanh chóng dùng yểm thuật, điều khiển những dây leo độc, khiến chúng như những con rắn sống, quấn chặt lấy chân con ếch, cố định nó lại. \”Sư huynh, tập trung vào điểm yếu của nó! Đừng để nó ‘spam skill’ độc nữa!\”
Mộ Linh Nhi thấy con ếch độc muốn tấn công sư huynh, cô bé sợ hãi, ôm chặt Tiểu Thanh. Tiểu Thanh cũng khẽ rên rỉ, cuộn tròn trong vòng tay cô bé. Trong cơn hoảng sợ, một luồng Lôi Nguyên Tố màu tím yếu ớt bỗng nhiên bùng phát từ tay cô bé, vô tình đánh trúng một cây cổ thụ mục nát gần đó.
*\”BÙM!!!\”* Cây cổ thụ nổ tung thành hàng ngàn mảnh gỗ mục tẩm độc. Tuy nhiên, một mảnh gỗ lớn, sắc nhọn, lại vô tình bay trúng… đầu con ếch độc, khiến nó choáng váng và lộ ra một điểm yếu rõ ràng ngay trên đỉnh đầu, nơi lớp da sần sùi mỏng hơn.
Lạc Vân Phong nắm lấy cơ hội \”ngàn vàng\” này. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào thanh kiếm, tung ra một chiêu kiếm khí hình chim Lạc mạnh mẽ nhất. Kiếm khí xé gió, xuyên thẳng qua lớp da mỏng manh trên đỉnh đầu con ếch.
*\”Ọc… ọe…\”* Con ếch độc khổng lồ rống lên một tiếng cuối cùng đầy thảm thiết, rồi đổ sập xuống đầm lầy, tạo ra một tiếng động lớn làm bắn tung tóe bùn đen và độc dịch khắp nơi. Mùi hôi thối và độc khí càng thêm nồng nặc.
Lạc Vân Phong thở dốc, cảm thấy toàn thân kiệt sức hơn dự kiến. Hắn phải mất một lúc mới có thể đứng vững lại. \”Đúng là ‘combat’ ở đây khó hơn nhiều so với tưởng tượng.\”
***
**SCENE 4: MANH MỐI MA TỘC VÀ SỰ CẢNH GIÁC TĂNG CAO – \”Plot Twist\” Đằng Sau Mùi Thối**
Sau trận chiến căng thẳng, khu vực đầm lầy tạm thời trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng bùn sủi bọt và tiếng côn trùng kêu rè rè. Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt, dù mệt mỏi, vẫn không lơ là cảnh giác. Họ cẩn thận kiểm tra xung quanh, đảm bảo không còn dị thú nào ẩn nấp.
Tư Không Nguyệt dùng linh thức quét qua khu vực, đôi mắt phượng sắc sảo lướt qua từng ngóc ngách của đầm lầy. \”Sư huynh, ta cảm thấy có một luồng tà khí yếu ớt nhưng rất đặc trưng ở đây, không phải tà khí tự nhiên của Dã Vy Dạ Lâm.\” Cô nàng nhíu mày, vẻ mặt nghiêm trọng. \”Cảm giác quen thuộc này…\”
Lạc Vân Phong gật đầu, siết chặt thanh kiếm. \”Ngươi có nghĩ là…\”
\”Đúng vậy,\” Tư Không Nguyệt ngắt lời hắn, \”Đây là dấu vết của Ma Tộc U Minh.\” Cô nàng dẫn Lạc Vân Phong và Mộ Linh Nhi đến một gốc cây cổ thụ bị cháy xém một phần – chính là cây mà Mộ Linh Nhi vô tình làm nổ tung.
Ở đó, ẩn sâu trong lớp vỏ cây mục nát, cô phát hiện một **phù văn ma quái** được khắc sâu vào thân cây. Phù văn hình xoáy ốc, màu đen kịt, phát ra một luồng tà khí yếu ớt nhưng đầy ám ảnh, khiến những cây nấm xung quanh héo rũ đi trông thấy. \”Đây là phù văn của Ma Tộc U Minh, sư huynh. Chúng đang lợi dụng độc khí của Dã Vy Dạ Lâm để nuôi dưỡng thứ gì đó, hoặc là một loại tế đàn tà ác nào đó.\”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Tiểu Thanh, vốn đang cuộn tròn trong vòng tay Mộ Linh Nhi, bỗng nhiên giật mình, khẽ rên rỉ và chỉ vào một khe nứt nhỏ dưới gốc cây, nơi phù văn được khắc. Mộ Linh Nhi tò mò nhìn vào, thấy một luồng khí đen mờ mờ thoát ra từ khe nứt đó. Khí tức này khiến Tiểu Thanh run rẩy hơn, nó dụi dụi đầu vào cổ Mộ Linh Nhi như muốn tìm kiếm sự an ủi.
Lạc Vân Phong nhìn phù văn, rồi nhìn khe nứt, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Hắn cảm nhận được một sự liên kết mờ nhạt giữa phù văn này và những gì Lạc Hầu Cổ Miếu đã nói. \”Xem ra, âm mưu của Ma Tộc không chỉ dừng lại ở việc phá hoại Long Mạch. Chúng đang muốn biến Dã Vy Dạ Lâm thành một căn cứ của tà ma, một ‘server’ riêng để ‘farm’ tà khí.\”
Tư Không Nguyệt nhìn sâu vào trong rừng, ánh mắt không còn vẻ đùa cợt hay tinh ranh thường ngày mà đầy cảnh giác. \”Dã Vy Dạ Lâm này còn nguy hiểm hơn chúng ta nghĩ. Chúng ta phải cẩn thận hơn nữa. Có lẽ đây chỉ là ‘cửa ải’ đầu tiên thôi.\”
Lạc Vân Phong gật đầu, siết chặt thanh kiếm. Hắn đã hiểu rõ hơn về sự khắc nghiệt của thế giới bên ngoài và sự nguy hiểm của Ma Tộc. Mộ Linh Nhi ôm chặt Tiểu Thanh, cũng không còn vẻ ngây thơ như trước, mà lộ ra chút lo sợ, nép sát vào sư huynh. Cô bé đã bắt đầu cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình.
Ba huynh muội tiếp tục tiến sâu hơn vào Dã Vy Dạ Lâm, bước chân thận trọng hơn, ánh mắt quét nhìn xung quanh đầy cảnh giác. Quyết tâm điều tra vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó được pha lẫn với sự cảnh giác cao độ và một chút e dè trước những bí ẩn tà ác đang chờ đợi phía trước. Những \”content\” mới, những \”drama\” mới, và những lần \”lộ bài\” bất đắc dĩ của Sư Tôn đang dần được \”load\” từng chút một.
***
**SCENE 5: SƯ TÔN \”PHIỀN PHỨC\” – Giấc Ngủ “Bị Mùi”**
Trên đỉnh Thanh Huyền Phong, cành cây mục nát khẽ đu đưa trong gió. Thanh Huyền Lão Tổ đang lim dim ngủ gật, bộ đạo bào cũ kỹ phất phơ. Hắn mơ màng thấy mình đang nằm dài trên bãi biển, tay cầm ly trà sữa trân châu full topping, xung quanh là tiếng sóng biển rì rào và mùi bánh bao thơm lừng. Cuộc đời thật là ‘chill’.
*Phụt!*
Bỗng nhiên, một mùi hôi thối nồng nặc, tanh tưởi xộc thẳng vào mũi hắn, phá tan giấc mộng đẹp. Hắn khẽ nhíu mày, trong mơ còn lẩm bẩm: \”Mùi gì mà ‘nặng đô’ thế này? Có phải Mộ Linh Nhi lại thử nấu món mới không?\”
Rồi, một luồng tà khí yếu ớt nhưng rất đặc trưng từ xa, kèm theo đó là tiếng \”bộp\” nhỏ như có gì đó vừa nổ tung, và tiếng rên rỉ yếu ớt của Tiểu Thanh xuyên qua linh thức của hắn. Tiếng rên rỉ của Tiểu Thanh, dù rất nhỏ, lại như một tiếng chuông báo động, bởi vì hắn là chủ nhân của nó, và hắn có một \”kết nối tâm linh\” đặc biệt với con thú cưng này.
Thanh Huyền Lão Tổ mở hé mắt, lẩm bẩm: \”Đám tiểu tử này… lại bắt đầu rồi sao? Mới đó đã làm kinh động đến mấy con quái vật cấp thấp. Lại còn chọc vào cái phù văn tà ác đó nữa chứ. Haiz, lão già này muốn yên tĩnh cũng khó. Đúng là ‘team’ này chỉ có Sư Tôn là ‘gánh’ thôi.\” Hắn rụt cổ lại, như thể muốn trốn tránh số phận \”tăng ca\” đang hiển hiện trước mắt.
Hắn thở dài một hơi, rồi lại nhắm mắt lại, nhưng lần này khóe miệng khẽ giật giật, như thể đang dự cảm về một \”tương lai tăng ca\” không xa, và một \”đống rắc rối\” đang chờ hắn dọn dẹp. Mùi hôi thối từ Dã Vy Dạ Lâm vẫn phảng phất trong tiềm thức, khiến giấc ngủ của hắn không còn được \”thơm tho\” như trước. \”Bình yên ơi là bình yên… Sao mà khó tìm đến thế!\”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8