Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 37: Báo Tin Khẩn Cấp, Bị Coi Thường
Tiếng gầm gừ quỷ dị từ Cổng Dịch Chuyển Ma Tộc vẫn còn vang vọng trong tâm trí Tư Không Nguyệt, tựa như một lời nguyền rủa vĩnh cửu. Cô bé khẽ rùng mình, nhớ lại khoảnh khắc Sư Tôn xuất hiện, chỉ một cái phất tay đã biến Ma Tướng hùng mạnh thành pho tượng đất sét vô tri. Người đã tạm thời ổn định cánh cổng huyết mạch của Ma Tộc, rồi lại ngáp dài, phó mặc mọi chuyện cho “đám tiểu tử” này. “Kế hoạch của Ma Tộc là gì thì tự mà đi dọn dẹp đi. Cảnh báo Hùng Vương gì đó, tự mà làm.” – Lời Sư Tôn vẫn văng vẳng bên tai, vừa bất lực vừa chất chứa một thứ áp lực vô hình. Áp lực đó không phải từ sự trừng phạt, mà là từ niềm tin bất đắc dĩ của Người. ‘Sư Tôn đã giao nhiệm vụ, có nghĩa là Người tin tưởng chúng ta.’ Tư Không Nguyệt tự nhủ, siết chặt bàn tay vẫn còn run rẩy vì sợ hãi và kinh hãi. ‘Nhưng liệu chúng ta có đủ sức để gánh vác niềm tin đó không?’
***
**SCENE 1: Chuyến Bay Cấp Tốc Và Nỗi Lo Về Âu Lạc**
Bầu trời đêm tĩnh lặng, ánh trăng mờ nhạt như một cái đèn ngủ cũ kỹ, chẳng đủ soi sáng cho những lo toan đang gặm nhấm lòng người. Trên không trung, ba bóng người cùng một linh thú nhỏ đang xé gió lao đi, tốc độ cực nhanh, chẳng khác nào những mũi tên bắn ra từ Nỏ Thần Quy Pháp, mang theo sự khẩn cấp và nỗi lo lắng tột cùng. Những làn gió lạnh buốt lướt qua bên tai, không làm dịu đi mà càng tăng thêm cảm giác bất an trong lòng họ.
Lạc Vân Phong, với đôi cánh Lạc Vũ mạnh mẽ hơn, giờ đây đã hoàn toàn hồi phục, dẫn đầu đội hình. Hắn ôm Mộ Linh Nhi và Tiểu Thanh vào lòng, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt của con rồng non đang run rẩy. Sắc mặt hắn căng thẳng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, nhưng trong lòng đầy lo âu về vận mệnh của cả Âu Lạc Thần Châu.
Tư Không Nguyệt theo sát phía sau, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lạc Vân Phong. Khuôn mặt cô bé đanh lại, đôi môi mím chặt, cố gắng sắp xếp lại mớ bòng bong thông tin khổng lồ vừa thu thập được từ “kho mật” của Ma Tộc. Mỗi chi tiết hiện lên trong đầu cô bé đều là một lời cảnh báo rợn người, khiến linh lực trong cơ thể cô bé không ngừng dao động.
Mộ Linh Nhi vẫn còn sợ hãi, ôm chặt Tiểu Thanh đang run rẩy yếu ớt, vảy đen trên người nó vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Cô bé rụt rè ngẩng đầu nhìn lên trời, rồi lại nhìn xuống những cánh rừng đang lướt qua bên dưới, cảm nhận sự rộng lớn và nguy hiểm của thế giới bên ngoài Thanh Huyền Phong. Lần này, “họa” mà họ gây ra thật sự quá lớn, vượt xa mọi tưởng tượng ngây thơ của cô bé.
“Sư huynh, huynh ổn chứ? Chúng ta đã bay liên tục hơn nửa ngày rồi.” Tư Không Nguyệt truyền âm, giọng gấp gáp, pha chút run rẩy. Cô bé lo lắng cho thể trạng của Lạc Vân Phong, dù biết hắn đã được Sư Tôn “buff” cho một đống thần dược rồi.
Lạc Vân Phong không quay đầu lại, ánh mắt vẫn tập trung vào phía trước, kiên quyết đáp: “Không sao. Nhưng chúng ta phải nhanh lên nữa. Mỗi khắc trôi qua, Ma Tộc lại tiến thêm một bước. Thông tin về âm mưu của chúng không thể trì hoãn.”
Tư Không Nguyệt nhíu mày, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép đáng sợ trong tâm trí. “Ta đã cố gắng sắp xếp lại những gì thu thập được. Ma Tôn U Minh không chỉ muốn phá hủy Long Mạch ở Dã Vy Dạ Lâm mà còn có kế hoạch tổng thể thôn tính Âu Lạc Thần Châu. Cổng Dịch Chuyển kia… nó là cánh cổng huyết mạch của chúng, có thể đưa quân đoàn chính của chúng đến bất cứ lúc nào, bất cứ đâu trên đại lục.” Giọng cô bé càng lúc càng gấp gáp, tựa như đang chạy đua với tử thần. “Chúng muốn kích hoạt Thiên Địa Chướng Khí, biến linh khí thành tà khí, biến mọi sinh linh thành nô lệ. Loa Thành là mục tiêu đầu tiên, sau đó là Tản Viên Thần Sơn, rồi Phong Châu Thần Đô… Long Mạch Âu Lạc sẽ bị cắt đứt từng đoạn, giống như một con rắn bị chặt đầu!”
Lạc Vân Phong siết chặt nắm đấm, ánh mắt bùng lên phẫn nộ. “Thật tàn độc! Chúng ta phải báo cho Hùng Vương. Loa Thành, Phong Châu Thần Đô, thậm chí là Tản Viên Thần Sơn… tất cả đều sẽ gặp nguy hiểm!” Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi hình dung ra viễn cảnh kinh hoàng đó.
Mộ Linh Nhi líu lo, giọng run run vì sợ hãi, ôm chặt Tiểu Thanh đang rên rỉ yếu ớt. “Sư huynh, sư tỷ… chúng ta có làm Sư Tôn giận không? Lần này họa lớn quá, không phải là phá một cái miếu nhỏ hay làm đổ tường thành nữa…” Cô bé ngước đôi mắt to tròn, lấp lánh nước mắt nhìn Lạc Vân Phong, vẻ mặt như một chú mèo con lạc mẹ.
Tư Không Nguyệt thở dài, nhìn Mộ Linh Nhi với ánh mắt phức tạp. “Sư muội Linh Nhi, đừng nghĩ nhiều. Sư Tôn đã giao nhiệm vụ này cho chúng ta, có nghĩa là Người tin tưởng chúng ta. Bây giờ điều quan trọng là phải ngăn chặn Ma Tộc.” Cô bé cố gắng trấn an sư muội, nhưng trong lòng lại không ngừng tự vấn: *’Sư Tôn chắc chắn đã biết rồi… nhưng liệu Người có ra tay lần nữa không? Hay lại để chúng ta tự mình gánh vác cái “deadline” này cho đến khi “sập nguồn”?’*

Đột nhiên, Lạc Vân Phong chỉ tay về phía trước. “Kia rồi! Tiền đồn biên giới của Lạc Tướng Vũ Ninh!”
Họ nhìn thấy ánh sáng mờ ảo của một tiền đồn quân sự, nằm ẩn mình giữa những ngọn núi thấp. Đó là tiền đồn biên giới của Lạc Tướng Vũ Ninh, một vị tướng già từng có nhiều bất mãn với những “tai tiếng” của Thanh Huyền Phong sau hàng loạt sự kiện “gây họa” của đám đệ tử. Hy vọng mong manh lóe lên trong lòng ba huynh muội, nhưng cũng đi kèm với một dự cảm chẳng lành.
***
**SCENE 2: Đối Mặt Với Định Kiến Và Sự Khinh Thường**
Chuyến bay cấp tốc cuối cùng cũng kết thúc. Ba đệ tử hạ xuống trước cổng tiền đồn Lạc Tướng Vũ Ninh. Đây là một doanh trại quân sự kiên cố với các tháp canh và tường rào bằng gỗ chắc chắn, được xây dựng để đối phó với những mối đe dọa từ Dã Vy Dạ Lâm. Bên trong, ngọn lửa trại bập bùng chiếu sáng vài binh sĩ Long Vệ Quân đang tuần tra, nhưng không khí có vẻ khá thư thái, không hề có dấu hiệu của sự chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn.
Ngay lập tức, các binh sĩ Long Vệ Quân cảnh giác, giơ vũ khí bao vây họ. Ánh mắt họ đầy nghi ngờ, bởi lẽ, “đệ tử Thanh Huyền Phong” dạo gần đây không phải là cái tên được chào đón nồng nhiệt ở bất cứ đâu.
Lạc Tướng Vũ Ninh, một vị tướng trung niên với bộ râu quai nón bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sắc như dao, bước ra từ trướng chính. Hắn khoác trên mình bộ chiến bào đã bạc màu, toát lên vẻ nghiêm nghị và kinh nghiệm trận mạc dày dặn. Nhưng khi ánh mắt hắn quét qua ba đệ tử Thanh Huyền Phong, một vẻ khó chịu và khinh thường hiện lên rõ ràng, tựa như hắn vừa ngửi thấy mùi “rắc rối cấp độ A” đang đến gần.
Lạc Vân Phong bước tới, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh và cung kính nhất có thể, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa phẫn nộ đang âm ỉ cháy.
“Bẩm Lạc Tướng đại nhân, đệ tử Thanh Huyền Phong Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi có việc quân cơ khẩn cấp muốn bẩm báo.” Hắn cúi đầu, giọng nói trang trọng, cố gắng tạo ấn tượng tốt nhất.
Lạc Tướng Vũ Ninh khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lạnh quét qua ba người, dừng lại ở Tiểu Thanh đang run rẩy trên tay Mộ Linh Nhi. Hắn nhếch mép, một nụ cười mỉa mai hiện lên. “Thanh Huyền Phong? Hừm, cái tên này dạo gần đây nổi danh quá nhỉ. ‘Hot trend’ khắp Âu Lạc Thần Châu luôn đó. Nổi danh vì ‘gây họa’ thì đúng hơn.” Hắn dừng lại, cố ý nhấn nhá từng chữ. “Loa Thành rung chuyển, tường thành sụp đổ, Linh Thạch Vương thất lạc từ kho báu Hùng Vương, thảo nguyên bốc cháy như địa ngục, linh thú biến dị như ‘zombie’ trong phim… tất cả đều có bóng dáng của các ngươi, đám tiểu bối. Bây giờ lại có chuyện gì nữa đây? Lại ‘rút phích cắm’ của cái Long Mạch nào nữa sao?”
Tư Không Nguyệt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Lạc Tướng Vũ Ninh đang “tổng hợp báo cáo thành tích” gây họa của họ, và mỗi “thành tích” lại là một gáo nước lạnh dội thẳng vào hy vọng của cô bé. Cô bé vội vàng giải thích, giọng điệu gấp gáp, cố gắng nói một cách mạch lạc nhất có thể, nhưng sự lo lắng và cấp bách khiến cô bé hơi lắp bắp, thiếu đi sự uy tín cần thiết.
“Bẩm Lạc Tướng đại nhân, chuyện này không phải như ngài nghĩ! Ma Tộc U Minh đã mở ra Cổng Dịch Chuyển tại Dã Vy Dạ Lâm. Chúng có kế hoạch xâm lược toàn bộ Âu Lạc Thần Châu, không chỉ là quấy phá thông thường! Kế hoạch của chúng chi tiết đến từng địa điểm, từng Long Mạch phụ cận mà chúng muốn phá hủy, từng thành trì mà chúng muốn đánh chiếm! Nguy cơ này là ‘level max’, chứ không phải ‘farm quái’ cấp thấp nữa!”
Lạc Tướng Vũ Ninh chợt cười khẩy, lắc đầu, ánh mắt đầy khinh miệt. “Ma Tộc U Minh? Các ngươi nói Ma Tôn U Minh đã bị một cường giả bí ẩn hủy diệt hoàn toàn rồi kia mà? Giờ lại xuất hiện nữa sao? Lại còn ‘kế hoạch xâm lược toàn bộ Âu Lạc Thần Châu’? Các ngươi nghĩ đây là trò đùa trẻ con à? Hay là lại một chiêu trò nào đó của Thanh Huyền Phong để gây sự chú ý, làm loạn triều đình, để ‘kiếm view’ cho cái tông môn ‘drama’ của các ngươi?” Hắn liếc nhìn các binh sĩ Long Vệ Quân, những người cũng đang nhìn ba đệ tử với ánh mắt nghi ngờ và khó chịu. Rõ ràng, tin đồn về “tà phái Thanh Huyền Phong” đã ăn sâu vào tâm trí họ.

Lạc Vân Phong sắc mặt tái mét, cố gắng kiềm chế tức giận, khí huyết trong người hơi sôi sục. Hắn bước lên một bước, giọng nói trầm và quả quyết: “Lạc Tướng đại nhân, những gì sư muội ta nói là sự thật! Chúng ta đã tận mắt chứng kiến binh đoàn Ma Binh và một Ma Tướng hùng mạnh. Chúng đang ăn mòn Long Mạch, biến Dã Vy Dạ Lâm thành căn cứ! Sư Tôn đã ra tay ổn định tạm thời Cổng Dịch Chuyển, nhưng nó sẽ không giữ được lâu! Sư Tôn đã bảo chúng con phải báo tin khẩn cấp!”
Mộ Linh Nhi sợ hãi, nước mắt lưng tròng, chỉ vào Tiểu Thanh đang run rẩy. “Đúng vậy ạ! Sư huynh Vân Phong suýt bị biến thành giao long tà ác! Tiểu Thanh cũng bị tà khí xâm nhập rất nặng, nó cứ rên rỉ hoài à!”
Lạc Tướng Vũ Ninh nhìn Tiểu Thanh, nhíu mày, nhưng rồi lại phất tay một cách thờ ơ. “Hừm, chỉ là một con linh thú bị nhiễm tà khí, và một vài con Ma Binh cấp thấp. Chuyện đó vẫn thường xảy ra ở Dã Vy Dạ Lâm, chuyện thường tình như ‘cơm bữa’ thôi. Chẳng qua là các ngươi lại vô tình làm nó trầm trọng hơn thôi. Còn cái gọi là ‘Cổng Dịch Chuyển’ hay ‘kế hoạch xâm lược’ gì đó, ta chưa từng nghe nói. Chắc là một ảo giác hoặc lời đồn thổi vô căn cứ do các ngươi tự gây ra mà thôi. Đừng có ‘tung hỏa mù’ nữa.”
Tư Không Nguyệt nắm chặt tay đến trắng bợt, giọng nói nghẹn ngào, tuyệt vọng. “Nhưng chúng ta có thông tin chi tiết về các điểm yếu của Loa Thành, về cách chúng muốn kích hoạt Thiên Địa Chướng Khí, về các đường hầm bí mật dưới lòng đất… Ta còn nhớ rõ từng chi tiết, như một ‘database’ khổng lồ vậy!”
Lạc Tướng Vũ Ninh ngắt lời, phất tay áo, thái độ dứt khoát như thể đang kết thúc một cuộc họp vô bổ. “Đủ rồi! Ta biết các ngươi có ý tốt, nhưng thông tin từ một ‘tà phái’ như Thanh Huyền Phong, đặc biệt là sau những gì đã xảy ra, không đáng tin cậy. Ma Tôn U Minh đã bị hủy diệt, tàn dư Ma Tộc không thể gây nên họa lớn như vậy. Tuy nhiên, để trấn an các ngươi, ta sẽ ra lệnh tăng cường tuần tra các tiền đồn biên giới, và cử thêm vài đội Long Vệ Quân tinh nhuệ vào Dã Vy Dạ Lâm để ‘dọn dẹp’ tàn dư Ma Tộc. Như vậy là đủ rồi.” Hắn quay sang binh sĩ bên cạnh, ra lệnh với giọng hời hợt, chẳng khác nào sai vặt. “Cử hai đội tuần tra cấp thấp đi kiểm tra khu vực biên giới Dã Vy Dạ Lâm, nhớ tránh xa những nơi nguy hiểm. Đừng có ‘farm’ nhầm quái vật cấp cao rồi lại ‘gọi phụ huynh’ đó.”
Lạc Vân Phong kinh hãi, gầm lên, không thể tin vào tai mình. “Nhưng như vậy không đủ! Chúng sẽ tấn công Loa Thành! Chúng sẽ hủy hoại Long Mạch! Cả Âu Lạc Thần Châu sẽ ‘bay màu’ đó!”
Lạc Tướng Vũ Ninh cười khẩy, quay lưng bước vào trướng, giọng nói vọng ra đầy khinh thường. “Loa Thành có Vạn Cổ Trận Pháp và Thần Kim Quy bảo hộ. Nơi đó kiên cố nhất Âu Lạc. Các ngươi đừng có phóng đại nữa, hoặc là đi về Thanh Huyền Phong mà ‘tu dưỡng đạo đức’ đi. Đây không phải nơi các tiểu bối ‘show off’ hay ‘gây họa’.”
Cánh cửa trướng đóng sầm lại, tiếng “rầm” khô khốc như đóng sập mọi hy vọng của ba đệ tử. Các binh sĩ Long Vệ Quân không nói một lời, chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng “mời” họ ra khỏi tiền đồn. Vẻ mặt ba huynh muội giờ đây chỉ còn lại sự tuyệt vọng tột cùng.
***
**SCENE 3: Tuyệt Vọng, Hối Hận Và Quyết Tâm Mới Của Thanh Huyền Phong**
Bên ngoài tiền đồn, ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi xuống ba đệ tử đang đứng lặng lẽ. Không khí nặng nề bao trùm, chỉ có tiếng gió rít qua những ngọn cây và tiếng rên rỉ yếu ớt của Tiểu Thanh làm tăng thêm sự thê lương. Cảm giác bất lực và bị coi thường đè nặng lên vai họ.
Lạc Vân Phong siết chặt nắm đấm, vẻ mặt phẫn nộ và bất lực đến tột cùng. Hắn nhìn chằm chằm vào cánh cửa trướng đã đóng im ỉm, rồi lại nhìn về phía Dã Vy Dạ Lâm tối tăm, nơi Cổng Dịch Chuyển Ma Tộc đang âm thầm hoạt động.
Tư Không Nguyệt ngồi bệt xuống đất, nước mắt lăn dài trên má. Cô bé cảm thấy vô cùng hối hận vì những trò đùa, những mưu mẹo trước đây đã khiến lời nói của họ không còn trọng lượng. “Là lỗi của ta, sư huynh…” cô bé lẩm bẩm, giọng nức nở. “Ta đã quá tự mãn với yểm thuật của mình, gây ra quá nhiều ‘drama’, giờ thì không ai tin chúng ta nữa…”

Mộ Linh Nhi ôm chặt Tiểu Thanh, đôi mắt ngây thơ nhìn hai sư huynh sư tỷ, rồi lại nhìn về phía Dã Vy Dạ Lâm u ám. Tiếng rên rỉ yếu ớt của Tiểu Thanh càng làm tăng thêm cảm giác bất lực trong lòng cô bé. Cô bé cảm thấy mình thật vô dụng, chỉ biết gây rắc rối.
Lạc Vân Phong, giọng trầm đục, đầy sự thất vọng, nói: “Đồ ngốc! Hắn ta không tin chúng ta! Hắn sẽ không tin cho đến khi quá muộn! Đến lúc đó, Âu Lạc Thần Châu sẽ… sẽ tan nát! Chúng ta đã ‘fail’ nhiệm vụ Sư Tôn giao rồi!”
Tư Không Nguyệt nức nở, giọng nghẹn ngào: “Là lỗi của ta, sư huynh… Những lần trước chúng ta gây họa quá nhiều, nên bây giờ không ai tin nữa… Kế hoạch của Ma Tộc… Loa Thành… Long Mạch… tất cả sẽ…” Cô bé không thể nói tiếp, chỉ biết vùi mặt vào đầu gối.
Lạc Vân Phong đột nhiên đứng dậy. Ánh mắt hắn kiên định, lau đi vết máu khô trên khóe miệng. “Không, không phải lỗi của một mình sư muội. Là lỗi của tất cả chúng ta. Nhưng chúng ta không thể bỏ cuộc. Nếu Lạc Tướng không tin, chúng ta sẽ tự mình hành động. Chúng ta sẽ đến Phong Châu Thần Đô, trực tiếp gặp Hùng Vương! Dù có phải liều mạng, dù có bị ‘ăn hành’ đến ‘sập nguồn’, chúng ta cũng phải khiến Người tin!”
Tư Không Nguyệt ngẩng đầu lên, lau nước mắt bằng mu bàn tay, ánh mắt từ tuyệt vọng chuyển sang kiên định. “Trực tiếp gặp Hùng Vương? Nhưng chúng ta chỉ là tiểu bối… liệu có thể gặp được Người? Thậm chí còn bị vu oan là ‘tà phái’…”
Lạc Vân Phong cắt lời, giọng nói vang dội quyết tâm, như một lời thề sắt đá. “Không còn ‘nhưng’ nữa. Chúng ta là đệ tử của Thanh Huyền Phong. Sư Tôn đã giao nhiệm vụ này cho chúng ta. Dù có phải đập phá thêm bao nhiêu thứ nữa, dù có phải ‘gây họa’ đến mức nào, chúng ta cũng phải ngăn chặn Ma Tộc! Đây là trách nhiệm của chúng ta! Đây là lúc chúng ta phải ‘gánh team’ cho chính mình!”
Mộ Linh Nhi gật đầu lia lịa, đôi mắt trở nên kiên quyết, ôm chặt Tiểu Thanh. “Đúng vậy! Sư huynh, sư tỷ! Chúng ta sẽ đi tìm Hùng Vương! Chúng ta sẽ không để Sư Tôn phải ‘tăng ca’ nữa!”
Tiểu Thanh khẽ rít lên một tiếng, như thể đồng tình. Vảy đen trên người nó cũng mờ đi một chút, như thể sự quyết tâm của chủ nhân đã ảnh hưởng đến nó, giúp nó thoát khỏi sự xâm thực của tà khí.
Tư Không Nguyệt đứng dậy, nở một nụ cười gượng gạo nhưng đầy quyết tâm, nhìn Lạc Vân Phong. “Được! Vậy thì… chúng ta sẽ làm theo cách của Thanh Huyền Phong! Dù có bị phạt chép kinh nghiệm tu luyện 1000 lần, ta cũng chấp nhận!”
Ba đệ tử cùng Tiểu Thanh lại bay vút lên, xé toạc màn đêm, hướng thẳng về Phong Châu Thần Đô, mang theo quyết tâm sắt đá và nỗi lo lắng khôn nguôi về vận mệnh của Âu Lạc Thần Châu. Tốc độ của họ nhanh hơn bao giờ hết, như thể đang chạy đua với chính số phận.
Trong lúc họ đang lao đi như điên, một bóng dáng uyển chuyển, thân mặc y phục trắng tinh thêu chỉ vàng lấp lánh, đang lướt đi trên một thanh kiếm ngọc quý giá, cũng hướng về Phong Châu Thần Đô. Đó chính là Thánh Tử Thiên Cực. Hắn ta, với khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ ngạo mạn, đột nhiên dừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua không trung, rồi dừng lại ở ba bóng người nhỏ bé đang bay xa dần. Một nụ cười nửa miệng đầy khinh miệt và tính toán hiện lên trên môi hắn.
“Hừm, ‘đám tiểu bối gây họa’ của Thanh Huyền Phong lại vội vã đi đâu đây? Chắc là lại gây ra ‘drama’ gì mới rồi. Lần này, ta sẽ không để các ngươi thoải mái như vậy đâu.”
Thánh Tử Thiên Cực nhếch mép, tăng tốc độ, không phải để đuổi theo, mà là để đảm bảo hắn sẽ đến Phong Châu Thần Đô trước, với một kế hoạch còn thâm độc hơn. Hắn muốn xem, lần này, Thanh Huyền Phong sẽ “gánh team” kiểu gì.
Xa xăm trên đỉnh Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ đang ngủ say. Hắn bỗng nhiên nhíu mày, khóe miệng khẽ giật giật. Một luồng linh khí hỗn loạn từ phía Phong Châu Thần Đô, pha lẫn một chút dao động tà khí từ Dã Vy Dạ Lâm, và một cảm giác “drama” sắp bùng nổ dội vào linh thức của hắn.
Thanh Huyền Lão Tổ lẩm bẩm trong giấc ngủ, giọng ngái ngủ, khó chịu: “Haiz… Lại phiền phức nữa rồi… Đám oắt con này… cứ làm như ta không có việc gì làm vậy… Ngủ một giấc cũng không yên. Lão già này mà ‘sập nguồn’ thì ai mà ‘gánh team’ cho cái Âu Lạc Thần Châu này đây chứ.” Hắn trở mình, tiếp tục vùi mình vào giấc ngủ, nhưng nụ cười bất đắc dĩ lại hiện lên nơi khóe miệng, như thể hắn đã nhìn thấy trước một tương lai “tăng ca” dài hạn, và một “deadline” mới toanh đang chờ đợi ở phía chân trời.