Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 39: Loa Thành Bị Công, Lạc Tướng Kháng Cự
Tiếng gầm gừ quỷ dị từ Cổng Dịch Chuyển Ma Tộc vẫn còn vang vọng trong tâm trí Tư Không Nguyệt, tựa như một lời nguyền rủa vĩnh cửu. Cô bé khẽ rùng mình, nhớ lại khoảnh khắc Sư Tôn xuất hiện, chỉ một cái phất tay đã biến Ma Tướng hùng mạnh thành pho tượng đất sét vô tri. Người đã tạm thời ổn định cánh cổng huyết mạch của Ma Tộc, rồi lại ngáp dài, phó mặc mọi chuyện cho “đám tiểu tử” này. “Kế hoạch của Ma Tộc là gì thì tự mà đi dọn dẹp đi. Cảnh báo Hùng Vương gì đó, tự mà làm.” – Lời Sư Tôn v
…
o Tổ lẩm bẩm trong giấc ngủ, giọng ngái ngủ, khó chịu: “Haiz… Lại phiền phức nữa rồi… Đám oắt con này… cứ làm như ta không có việc gì làm vậy… Ngủ một giấc cũng không yên. Lão già này mà ‘sập nguồn’ thì ai mà ‘gánh team’ cho cái Âu Lạc Thần Châu này đây chứ.” Hắn trở mình, tiếp tục vùi mình vào giấc ngủ, nhưng nụ cười bất đắc dĩ lại hiện lên nơi khóe miệng, như thể hắn đã nhìn thấy trước một tương lai “tăng ca” dài hạn, và một “deadline” mới toanh đang chờ đợi ở phía chân trời.
độ của hắn. Hắn không hề quan tâm đến sự thật, chỉ muốn lợi dụng tình thế để lập công chuộc tội và hạ bệ Thanh Huyền Phong. Linh lực trong người cô nàng không ngừng dao động, cơ thể tê liệt, nhưng ý chí lại bùng lên mạnh mẽ.
Tiểu Thanh trên tay Mộ Linh Nhi khẽ rít lên một tiếng đau đớn, vảy đen trên người nó lại mờ đi một chút nữa, như muốn chứng minh lời đám đệ tử là thật, rằng mối nguy Ma Tộc là có thật, rằng nó đang bị tà khí xâm thực.
“Ngươi… ngươi đang chơi đùa với vận mệnh Âu Lạc!” Tư Không Nguyệt thở dốc, phẫn nộ đến run rẩy. “Ngươi sẽ hối hận!”
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Lạc Vân Phong kiên định, ánh mắt rực lửa, giọng nói trầm khàn vang vọng. “Dù Hùng Vương có tin hay không, chúng ta cũng phải nói ra sự thật! Đây không phải là lúc để tranh giành danh lợi!”
Thánh Tử Thiên Cực cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không trung, đầy sự khinh miệt và thách thức. “Ha ha ha! Vậy thì cứ thử đi! Để xem Hùng Vương sẽ tin một Thánh Tử tài giỏi như ta, người đã ‘vạch trần’ âm mưu của các ngươi, hay tin ba kẻ gây họa đã làm loạn cả Âu Lạc!”
Nói xong, Thánh Tử Thiên Cực hóa thành một luồng sáng trắng và biến mất, hướng thẳng về Phong Châu Thần Đô, tốc độ nhanh hơn trước, bỏ lại đám đệ tử trong sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Không trung dần trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn lại ba đệ tử và Tiểu Thanh. Lạc Vân Phong nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên trán, ánh mắt đầy phẫn nộ và bất lực. Tư Không Nguyệt cắn môi đến bật máu, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhưng cũng pha chút quyết đoán. Mộ Linh Nhi ôm chặt Tiểu Thanh, cúi đầu, nhưng đôi mắt nhỏ lại ánh lên sự kiên cường đến lạ thường. Linh Thạch Vương trong tay cô bé chợt tắt lịm, như thể nó cũng “hiểu” được sự tuyệt vọng của họ.
Họ nhìn nhau, không nói gì, nhưng ý chí đã được truyền đạt qua ánh mắt.
Lạc Vân Phong hít một hơi thật sâu, gạt đi sự mệt mỏi và phẫn nộ. “Chúng ta sẽ đến Phong Châu Thần Đô. Dù có phải liều chết, cũng phải báo được tin này! Sư Tôn đã tin tưởng chúng ta, chúng ta không thể bỏ cuộc!”

Tư Không Nguyệt gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên định. “Đúng vậy! Đây là trách nhiệm của chúng ta! Dù có bị phạt chép kinh nghiệm tu luyện 1000 lần, ta cũng chấp nhận!”
Mộ Linh Nhi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định. “Sư huynh, sư tỷ… Linh Nhi sẽ giúp! Linh Nhi không muốn Ma Tộc phá nhà!”
Ba huynh muội tăng tốc độ, lao thẳng về Phong Châu Thần Đô, quyết tâm không từ bỏ, ánh mắt rực lửa hy vọng.
***
Cùng lúc đó, xa xăm trên đỉnh Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ đang ngủ say trên cành cây mục nát. Hắn bỗng nhiên nhíu mày, khóe miệng khẽ giật giật. Một luồng linh khí hỗn loạn từ phía Phong Châu Thần Đô, pha lẫn một chút dao động tà khí từ Dã Vy Dạ Lâm, và một cảm giác “drama” sắp bùng nổ dội vào linh thức của hắn. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của Thánh Tử Thiên Cực, sự tuyệt vọng của đám đệ tử, và cả tiếng rên rỉ yếu ớt của Long Mạch Âu Lạc đang bị tổn thương.
Thanh Huyền Lão Tổ lẩm bẩm trong giấc ngủ, giọng ngái ngủ, khó chịu: “Haiz… Lại phiền phức nữa rồi… Thánh Tử Thiên Cực… tên tiểu tử này lại chọc thêm rắc rối… Đám oắt con của ta… lại còn muốn ‘liều chết’ sao? Haiz… Lão già này xem ra không chỉ ‘tăng ca’, mà còn phải ‘trực chiến’ nữa rồi…” Hắn trở mình, thở dài thườn thượt, nhưng khóe miệng vẫn ẩn hiện một nụ cười bất đắc dĩ, vừa bất lực vừa đầy ẩn ý, như thể đã nhìn thấy trước một tương lai “tăng ca” dài hạn, và một “deadline” mới toanh đang chờ đợi ở phía chân trời.
***
**CHƯƠNG 39: LOA THÀNH BỊ CÔNG, LẠC TƯỚNG KHÁNG CỰ**
Bầu trời Loa Thành Trận Địa hôm nay thật khác lạ. Một màu xám xịt nặng nề bao trùm, không khí đặc quánh sự căng thẳng, như thể cả không gian đang nín thở chờ đợi một tai ương. Những vết nứt to tướng chạy dọc thân tường thành hình xoáy ốc, những mảng tường đổ sụp do “pháo hoa” Lôi Nguyên Tố của Mộ Linh Nhi gây ra trước đó, giờ đây hiện rõ mồn một, như những vết thương hở loang lổ trên da thịt một con quái vật khổng lồ. Chúng không chỉ là dấu tích của sự cố, mà còn là những lời mời gọi chết chóc, một bản đồ chỉ dẫn hoàn hảo cho kẻ thù.
Đột nhiên, một lỗ đen khổng lồ, hình xoáy ốc xoáy tròn ma khí đen kịt, xé toạc tầng mây trên bầu trời Loa Thành. Nó không chỉ là một cánh cổng, mà là một vết rách sâu hoắm vào thực tại, nuốt chửng ánh sáng mặt trời, biến ban ngày thành đêm tối âm u. Từ trong vực thẳm đen kịt đó, một bóng hình cao lớn, uy nghi bước ra.
Đó là Ma Tôn U Minh.
Hắn đứng lơ lửng giữa không trung, áo bào đen kịt phấp phới như những cánh quạ khổng lồ, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa địa ngục. Uy áp từ hắn không chỉ là sức mạnh tu vi, mà là một thứ khí tức Bá Vương Cảnh cổ xưa, nặng nề đến mức khiến cả Loa Thành, vốn đã suy yếu, phải rung chuyển bần bật. Từng viên gạch, từng phiến đá đều như đang rên rỉ dưới áp lực vô hình đó.

Ma Tôn U Minh nhếch mép cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo và tàn độc. Ánh mắt hắn quét qua những vết nứt trên tường thành, như thể đang thưởng thức thành quả của một màn kịch đã được dàn dựng sẵn. “Thần Trận đã suy yếu, Long Mạch sắp đứt đoạn. Âu Lạc Thần Châu, cuối cùng cũng sẽ thuộc về Ma Tộc ta!” Giọng hắn khàn đặc, vang vọng khắp Loa Thành, như một lời tuyên án tử hình.
Ngay sau lời tuyên bố của Ma Tôn, một làn sóng đen kịt khác đổ ập ra từ Cổng Dịch Chuyển. Đó là hàng vạn Ma Binh, chúng gầm thét, mang theo mùi lưu huỳnh và máu tanh đặc trưng của địa ngục. Chúng lao xuống Loa Thành như một cơn thủy triều tà ác, che phủ cả bầu trời, biến cảnh vật hùng vĩ thành một bức tranh hỗn loạn và chết chóc.
***
Bên trong Loa Thành, khói bụi mù mịt hòa lẫn với ma khí đen đặc, tạo thành một màn sương quỷ dị. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng la hét tuyệt vọng của Long Vệ Quân, và tiếng gầm rú man rợ của Ma Binh tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của chiến tranh.
Các Lạc Tướng và Long Vệ Quân, dù bàng hoàng trước sự bất ngờ và sức mạnh hủy diệt của Ma Tộc, vẫn không hề nao núng. Họ nhanh chóng tập hợp lại, giương cao khiên, kiếm, và các pháp khí, ánh mắt kiên định, quyết tử thủ từng tấc đất. Họ là những chiến binh dũng cảm, đã thề bảo vệ Âu Lạc đến hơi thở cuối cùng.
Lạc Tướng râu bạc, người từng báo cáo với Hùng Vương về vụ Linh Thạch Vương, gầm lên, giọng nói khản đặc nhưng đầy oai dũng: “Thủ hộ Loa Thành! Bảo vệ Long Mạch!” Hắn giơ cao một chiếc Trống Đồng Thần Trận nhỏ, vốn là bảo vật truyền đời của gia tộc. Tiếng trống vang lên, không phải là âm thanh hùng tráng như lúc ra trận, mà là một nhịp điệu dồn dập, tuyệt vọng, cố gắng tăng cường sĩ khí cho binh lính và tạo ra một màn chắn linh khí mỏng manh bao quanh tường thành. Linh khí từ Trống Đồng phát ra, tạm thời đẩy lùi được một phần ma khí, mang lại chút hy vọng mong manh.
Nhưng Ma Tôn U Minh chỉ khẽ phất tay. Một luồng ma khí đen kịt, đặc quánh như mực, hóa thành một cự trảo khổng lồ, đen sì như móng vuốt của quỷ dữ. Cự trảo xé tan màn chắn linh khí mỏng manh của Trống Đồng như xé một tờ giấy. Nó đánh thẳng vào vị trí chiếc Trống Đồng, khiến nó nứt vỡ thành từng mảnh vụn, văng tung tóe. Lạc Tướng râu bạc bị chấn động văng xa, thân thể va đập mạnh vào tường thành, phun ra một ngụm máu lớn. Đôi mắt ông ánh lên sự tuyệt vọng.
Ma Binh cấp cao, với thân hình to lớn và làn da đen sạm, gầm gừ lao vào Long Vệ Quân. Chúng không chỉ dùng vũ khí, mà còn dùng móng vuốt sắc nhọn xé xác binh lính, hút sinh khí của họ, biến họ thành những cái xác khô chỉ trong chớp mắt. Tiếng thét kinh hoàng vang lên khắp nơi. Các Lạc Hầu, với Nỏ Thần Quy Pháp trong tay, bắn ra hàng vạn Linh Lực Ngưng Tiễn. Những mũi tên sấm sét xé toạc không khí, tiêu diệt được một lượng lớn Ma Binh, nhưng số lượng Ma Tộc quá đông, chúng vẫn tiếp tục tràn vào qua những lỗ hổng trên tường thành, như những con kiến lửa không ngừng nghỉ.
Ma Tôn U Minh không dừng lại. Hắn tiếp tục tiến vào sâu hơn, ánh mắt khóa chặt vào trung tâm Loa Thành, nơi Long Mạch Âu Lạc được trấn giữ. Hắn vung quyền trượng đen kịt của mình, một cột sáng ma khí đen thẫm, đặc quánh như một cây lao từ địa ngục, bắn thẳng xuống lòng đất. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, rung chuyển cả Loa Thành. Mặt đất nứt toác, những vết nứt khổng lồ chạy dọc các con đường, xuyên qua các tòa kiến trúc cổ kính. Một phần Long Mạch Âu Lạc rên rỉ đau đớn, linh khí từ lòng đất phun trào một cách hỗn loạn, pha lẫn ma khí, tạo thành một cảnh tượng hỗn độn và đáng sợ.
Các Lạc Tướng, Lạc Hầu kiệt sức, nhiều người bị trọng thương, nằm la liệt giữa đống đổ nát. Họ nhìn cảnh tượng Loa Thành bị tàn phá, nhìn Long Mạch rên rỉ, và hy vọng dần tắt ngấm trong đôi mắt. Họ biết, đây là sự kết thúc.
***
Trên không trung, cách Loa Thành một quãng, Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi, cùng với Tiểu Thanh, đang ngự khí bay với tốc độ tối đa, bỗng dừng lại đột ngột. Cảnh tượng trước mắt khiến họ như bị đóng băng.

Loa Thành, biểu tượng của sự kiên cố và hùng mạnh của Âu Lạc, giờ đây đang chìm trong biển lửa và ma khí. Tường thành đổ nát hoang tàn, khói đen bốc lên ngút trời, che khuất cả một góc chân trời. Tiếng gào thét thảm thiết của binh lính, tiếng gầm rú của Ma Tộc, và tiếng rên rỉ của Long Mạch vang vọng đến tai họ, xuyên thẳng vào tâm can.
Lạc Vân Phong trợn tròn mắt, đôi cánh Lạc Vũ sau lưng hắn khẽ run lên bần bật, không phải vì tốc độ, mà vì sự kinh hoàng và bất lực. “Không thể nào… Loa Thành…!” Hắn siết chặt nắm đấm, khớp ngón tay trắng bệch. Một cảm giác tội lỗi và hối hận dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của mình, của sư muội Nguyệt, đã bị phớt lờ, bị coi thường. Giờ đây, hậu quả thật tàn khốc.
Tư Không Nguyệt sắc mặt tái mét, đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ tràn ngập kinh hoàng và tuyệt vọng. Cô nàng ôm chặt Linh Thạch Vương vào lòng. Viên đá quý, vốn chỉ tỏa ánh sáng xanh tím yếu ớt, giờ đây rung lên dữ dội, ánh sáng bùng lên chói lọi hơn bao giờ hết, như cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của Long Mạch Âu Lạc. “Ma Tôn U Minh… Hắn đã đến rồi!” Giọng cô run rẩy, đầy sự hối hận vì không thể thuyết phục Hùng Vương, vì đã không thể làm được gì khác để ngăn chặn thảm họa này. Những thông tin về âm mưu Ma Tộc mà cô đã thu thập được, giờ đây như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm trí cô.
Mộ Linh Nhi ôm chặt Tiểu Thanh, khóc nức nở. Tiếng khóc của cô bé nghe thật thảm thiết, nhưng lại bị át đi bởi âm thanh hỗn loạn của chiến trường. Tiểu Thanh trên tay cô bé giãy giụa kịch liệt, thân hình nó co rút lại, vảy đen trên người nó lại xuất hiện và lan rộng hơn bao giờ hết, như một mầm bệnh tà ác đang gặm nhấm. Đôi mắt đục ngầu của nó phát ra tiếng rít chói tai đầy sợ hãi và đau đớn, như đang cố gắng cảnh báo về một điều gì đó còn khủng khiếp hơn. “Sư huynh… Sư tỷ… Loa Thành… bị phá rồi!” Lời nói ngây thơ, đơn giản của cô bé lại càng nhấn mạnh sự tàn khốc của cảnh tượng.
Ba huynh muội nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng. Họ đã cố gắng hết sức, đã bay nhanh nhất có thể, nhưng vẫn… đến quá muộn.
***
Xa xăm trên đỉnh Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ đang lim dim mắt ngủ, vắt vẻo trên cành cây mục nát. Hắn bỗng nhiên bật mở. Đôi mắt hắn, vốn dĩ luôn ngái ngủ, giờ đây biến thành sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa sự uy nghiêm và khó chịu tột độ. Không còn vẻ lười biếng thường ngày, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ.
Hắn cảm nhận được luồng chấn động linh khí hỗn loạn cực lớn từ Loa Thành, tiếng gầm rú của Ma Tôn U Minh, và cả sự đau đớn tột cùng của Long Mạch Âu Lạc đang bị xé nát. Tất cả những âm thanh, hình ảnh, cảm xúc đó dội thẳng vào linh thức của hắn, rõ ràng hơn bất cứ ai.
Trong linh thức của hắn, hắn thấy rõ cảnh Lạc Vân Phong kiệt sức, đôi cánh Lạc Vũ rách nát, cố gắng siết chặt nắm đấm trong bất lực. Hắn thấy Tư Không Nguyệt sắc mặt tái mét, đôi mắt phượng tràn ngập tuyệt vọng, Linh Thạch Vương trong tay cô bé rung lên bần bật. Hắn cũng thấy Mộ Linh Nhi khóc nức nở, ôm chặt Tiểu Thanh đang biến dị ngày càng nặng, vảy đen lan rộng khắp thân.
Hắn thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nghe như chứa đựng sự bất lực, mệt mỏi của vạn cổ, của một kẻ đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thế gian. “Haiz… Đám oắt con này… Lại còn ‘đến quá muộn’ nữa chứ…” Giọng hắn lẩm bẩm, nghe có vẻ trách móc, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự quan tâm không thể che giấu.
Hắn chậm rãi ngồi thẳng lưng trên cành cây, xương cốt kêu răng rắc. Cây gậy gỗ mục nát bên cạnh, vốn dĩ trông vô dụng, khẽ rung lên, phát ra một tiếng “cạch” nhỏ, như thể đang hưởng ứng ý chí của chủ nhân. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười bất đắc dĩ, vừa phiền phức vừa đầy ẩn ý.
“Được rồi… Lão già này xem ra phải ‘trực chiến’ rồi…” Hắn lẩm bẩm, rồi từ từ đứng dậy khỏi cành cây mục nát. Toàn thân hắn, từ đầu đến chân, bao phủ bởi một làn sương xám tro mờ ảo, như thể hắn sắp hòa vào hư không, sẵn sàng cho một màn “gánh team” không ai ngờ tới.