Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 45: Vân Phong Hộc Máu, Thân Mình Che Chắn
Loa Thành, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát ngổn ngang, chìm trong biển lửa ma quái và hơi thở tanh tưởi của tà khí. Từng mảng tường thành khổng lồ sụp đổ, bụi đá và khói đen cuộn lên như những con quỷ đói. Trên chiến trường hoang tàn, Lạc Vân Phong đứng sừng sững, một mình như ngọn hải đăng sắp tắt giữa cơn bão táp. Cơ thể hắn rệu rã, mồ hôi trộn lẫn máu tươi chảy dọc thái dương, làm nhòe đi tầm nhìn. Đôi cánh Lạc Vũ sau lưng, vốn dĩ là biểu tượng của tốc độ và sự thanh thoát, giờ đây chỉ còn là những mảnh rách tả tơi, thoi thóp ánh sáng xanh yếu ớt. Kiếm khí trong đan điền hắn đã tiêu tán gần hết, chỉ còn lại một tia mong manh, cố gắng níu giữ chút sức lực cuối cùng.
Hắn cố gắng đứng thẳng, hai chân run rẩy, che chắn cho Tư Không Nguyệt đang quỳ gối, ôm chặt Mộ Linh Nhi bất tỉnh trong vòng tay. Phía sau họ, vài binh sĩ Long Vệ Quân còn sống sót và những thường dân co rúm lại, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng và kinh hoàng. Loa Thành đã mất, Long Mạch Âu Lạc đang rên rỉ đau đớn đến xé lòng. Mọi thứ dường như đã kết thúc.
Ma Tộc Chủ Soái, một hình bóng khổng lồ với đôi mắt đỏ rực như hai hố dung nham, đứng sừng sững trên đỉnh một tòa tháp đổ nát. Hắn gầm lên một tiếng long trời lở đất, âm thanh chói tai đến mức xé rách màng nhĩ, khiến không khí xung quanh vặn vẹo. Một làn sóng xung kích ma khí màu đen kịt, khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi, lao thẳng về phía Lạc Vân Phong và những người phía sau. Đó là đòn tấn công hủy diệt, không cho bất cứ ai cơ hội sống sót.
Vân Phong cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của đòn tấn công. Hắn biết, trong tình trạng hiện tại, hắn không thể chống đỡ. Cái chết đang cận kề, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Nhưng một thứ gì đó trong hắn bỗng bùng cháy dữ dội.
*Sư Tôn…* Hắn thầm nghĩ, giọng nói lạc đi trong tâm trí. *Con nhớ lời Sư Tôn dặn phải tích công đức. Con nhớ lời Sư Tôn bảo vệ sư muội. Con nhớ lời Sư Tôn nói về trách nhiệm của đệ tử Thanh Huyền Phong.* Hắn nhìn lướt qua Tư Không Nguyệt, đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ tràn ngập nước mắt và tuyệt vọng. Hắn nhìn Mộ Linh Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh lấm lem bụi bẩn, vẫn bất tỉnh trong vòng tay sư tỷ. Hắn nhìn những binh sĩ trung thành, những người dân vô tội đang run rẩy phía sau.

Một ý chí sắt đá trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào.
*Không thể để họ chết! Tuyệt đối không thể!* Hắn cắn chặt môi, máu tươi trào ra, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định nhìn thẳng vào làn sóng ma khí đang ập tới. *Sư Tôn… con xin lỗi. Con lại gây họa rồi. Con lại gây ra rắc rối lớn rồi. Nhưng lần này… con phải bảo vệ họ! Con không thể để họ chết. Con không thể để Âu Lạc Thần Châu sụp đổ trước mắt con!*
Ở một góc chiến trường, Thánh Tử Thiên Cực, với cơ thể trọng thương và tinh thần hoảng loạn, đang bất lực chứng kiến cảnh tượng. Hắn nhìn thấy Ma Tộc Chủ Soái, một tồn tại mà hắn từng khinh thường, giờ đây lại mạnh mẽ đến mức hủy diệt cả một tòa thành. Hắn nhìn thấy Lạc Vân Phong, kẻ mà hắn luôn coi thường và ghen ghét, đang cố gắng đứng vững, một mình chống lại cơn thịnh nộ của ma thần. Một tia hối hận và kính phục thoáng qua trong mắt Thánh Tử. Hắn nhận ra sự nông cạn và yếu kém của bản thân. Hắn đã quá tự phụ, quá mù quáng. So với Lạc Vân Phong, hắn chẳng khác nào một tên hề.
Lạc Vân Phong gầm lên một tiếng, không phải của kẻ sợ hãi, mà là của một dã thú bị thương đang cố gắng bảo vệ lãnh địa của mình. Hắn dốc cạn toàn bộ linh lực cuối cùng, ép khô từng giọt sức mạnh trong đan điền. Đôi cánh Lạc Vũ rách nát của hắn bùng lên một tia sáng xanh yếu ớt, cố gắng ngưng tụ thành một tấm khiên mỏng manh trước mặt. Đó là tất cả những gì hắn có thể làm, một tấm khiên mỏng manh như cánh ve trước cơn bão. Kiếm khí tàn dư trong đan điền hắn cũng được triệu hồi, tạo thành một tầng phòng ngự mong manh phía ngoài, run rẩy như ngọn nến trước gió.
Hắn há miệng, một ngụm máu tươi lớn bật ra, nhuộm đỏ không khí loãng, nhưng hắn vẫn cắn chặt răng, đôi mắt kiên định, không hề nao núng. Hắn dang rộng hai tay, dùng toàn bộ thân mình, gầy gò và yếu ớt, chắn trước Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi, cũng như những người dân vô tội và binh sĩ Long Vệ Quân đang run rẩy phía sau.

Tư Không Nguyệt, dù linh lực bị ma khí áp chế nặng nề, cơ thể tê liệt, vẫn cố gắng ôm chặt Mộ Linh Nhi. Đôi mắt phượng của cô nàng đỏ hoe, nước mắt lăn dài trên má, nghẹn ngào gọi: “Sư huynh…! Đừng…!” Cô nàng cảm nhận rõ sự hy sinh của Vân Phong, cảm nhận được hơi thở của cái chết đang cận kề.
Mộ Linh Nhi vẫn bất tỉnh trong vòng tay Tư Không Nguyệt, khuôn mặt bầu bĩnh dính đầy bụi bẩn và nước mắt. Nhưng Tiểu Thanh trên tay cô bé lại khẽ rên rỉ yếu ớt, ánh sáng xanh biếc từ vảy của nó bùng lên một cách tuyệt vọng, như muốn chia sẻ gánh nặng, như muốn cảnh báo nguy hiểm, nhưng sức lực của nó quá yếu ớt, chỉ là một tia sáng le lói.
Làn sóng ma khí đen kịt, mang theo sức mạnh hủy diệt của Ma Tộc Chủ Soái, va chạm vào tấm khiên linh lực và thân thể của Lạc Vân Phong.
*RẦM!!!*
Âm thanh va chạm kinh thiên động địa, xé rách màng nhĩ, khiến đất trời như muốn vỡ vụn. Tấm khiên linh lực mỏng manh vỡ tan tành như thủy tinh, kiếm khí tiêu tán hoàn toàn. Thân thể Lạc Vân Phong bị hất văng mạnh về phía sau. Hắn ngã gục xuống đất, toàn thân đầy vết thương, xương cốt rạn nứt nghe rõ tiếng “rắc rắc”, máu tươi trào ra từ khóe miệng và những vết nứt trên da thịt. Đôi cánh Lạc Vũ hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những vết sẹo rướm máu ghê rợn. Hắn chỉ còn thoi thóp, ý thức mơ hồ, đôi mắt mờ đi, nhìn thấy bầu trời Loa Thành nhuốm một màu đen kịt của ma khí.

Dù đã bị Vân Phong làm suy yếu phần nào, làn sóng ma khí vẫn tiếp tục tràn qua, cuốn phăng một số binh sĩ Long Vệ Quân và dân thường phía sau, biến họ thành tro bụi chỉ trong tích tắc. Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi cũng bị ảnh hưởng, ngã vật ra, bất tỉnh. Loa Thành càng thêm đổ nát, Long Mạch Âu Lạc rên rỉ đau đớn đến cực điểm, như một con thú khổng lồ đang hấp hối.
Ma Tộc Chủ Soái cười lớn đầy đắc thắng, tiếng cười vang vọng khắp chiến trường, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Hắn bước tới gần, nhìn xuống thân thể Lạc Vân Phong đang thoi thóp, khinh miệt. “Chỉ là đám sâu kiến nhỏ bé, phản kháng yếu ớt! Ngươi nghĩ có thể ngăn cản bản tọa sao? Ngươi nghĩ có thể cứu được cái Âu Lạc Thần Châu mục nát này sao?” Hắn giơ tay lên, chuẩn bị tung ra đòn cuối cùng để nuốt chửng hoàn toàn Loa Thành và Long Mạch Âu Lạc.
Thánh Tử Thiên Cực, chứng kiến Lạc Vân Phong gục ngã, cảm thấy một nỗi đau đớn và hối hận tột cùng. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể không còn chút sức lực nào. Hắn nhắm mắt lại, nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc. Âu Lạc Thần Châu đã hết. Tất cả đã hết.
Nhưng ngay lúc Ma Tộc Chủ Soái chuẩn bị ra đòn quyết định, một luồng sương xám tro mờ ảo bất ngờ xuất hiện, không một tiếng động, bao phủ toàn bộ chiến trường. Ngay lập tức, tất cả Ma Binh trong phạm vi của nó cứng đờ, không thể cử động, như những bức tượng vô tri.
Ma Tộc Chủ Soái nhíu mày, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ giật mình. Hắn cảm nhận một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và lười biếng, đè nặng lên Bá Vương Khí Tức của mình. Một cảm giác bất an và linh tính rợn người dâng lên trong lòng hắn.
Và rồi, giữa tiếng gầm rú của Ma Tộc Chủ Soái và sự hỗn loạn của chiến trường, một tiếng thở dài đầy vẻ bất đắc dĩ và phiền phức vang vọng khắp không gian.
“Haiz…”
Tiếng thở dài đó, dù nhẹ nhàng, lại mang theo một sức mạnh trấn áp vạn vật, khiến cả Ma Tộc Chủ Soái cũng phải rùng mình. Thế giới dường như dừng lại. Vị Sư Tôn “bất đắc dĩ vô địch” đã đến.