Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 43: Kế Hoạch Tham Gia
Sương sớm giăng nhẹ ngoài khung cửa sổ, nhuộm một màu trắng đục lên những mái ngói rêu phong của Thanh Vân Thành. Trong căn phòng tại Lạc Thần Khách Điếm, Lưu Nguyệt khẽ siết chặt tay, tâm trí nàng vẫn còn vương vấn nỗi lo lắng từ đêm qua. Vô Tình Tông, cái tên ấy như một tảng băng giá, khiến nàng cảm thấy lạnh thấu xương. Nàng nhớ lại những lời kể về sự tàn nhẫn, vô cảm của họ, về những tu sĩ đã đoạn tuyệt tình cảm, biến mình thành cỗ máy tu luyện không hồn. Liệu dấn thân vào nơi đó, có thực sự là lựa chọn đúng đắn?
Nàng ngước nhìn Lâm Khải, người đang ngồi đối diện, gương mặt non nớt của hắn trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt vẫn ẩn chứa một ngọn lửa kiên định bất diệt. Trên bàn, Uẩn Tình Ngọc lấp lánh ánh xanh biếc dịu nhẹ, như một lời thì thầm của quá khứ, của những cảm xúc bị lãng quên. Chiếc vòng cổ gỗ mộc mạc trên ngực Lâm Khải cũng tỏa ra hơi ấm quen thuộc, tựa như một trái tim kiên cường đang đập nhịp nhàng giữa thế gian vô tình. Nàng biết, Lâm Khải sẽ không từ bỏ. Hắn không thể. Bởi vì con đường hắn chọn, “Thiên Đạo Hữu Tình”, chính là con đường đối lập hoàn toàn với sự vô cảm mà Vô Tình Tông đại diện.

Vương Hạo bên cạnh, tuy không nói gì, nhưng ánh mắt hắn cũng đầy suy tư. Hắn đã chứng kiến sức mạnh của Lâm Khải, cái “Thủ Hộ Chi Lực” bùng nổ từ nỗi đau và lòng trắc ẩn. Hắn biết, Lâm Khải không phải là kẻ liều lĩnh, mà là người dũng cảm đối mặt với những gì mình tin tưởng. Hắn đã hứa sẽ đồng hành, và lời hứa đó, giờ đây, còn nặng hơn cả sinh mệnh.
Lâm Khải khẽ đưa bàn tay bé xíu chạm vào chiếc vòng cổ gỗ mộc mạc, cảm nhận luồng ấm áp lan tỏa, xoa dịu những ưu tư còn vương vấn trong tâm khảm. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào Vương Hạo và Lưu Nguyệt, giọng nói trầm khàn nhưng đầy kiên định vang lên, phá tan sự im lặng trong phòng:
“Sư Huynh, Sư Tỷ, ta đã suy nghĩ kỹ. Việc tham gia Đại Hội này không phải để tranh giành danh vọng. Mục đích của ta là tìm hiểu tận cùng về ‘Vô Tình Đan’, về cách nó bào mòn cảm xúc, và quan trọng hơn, tìm cách hóa giải nó. Hàn Liệt… có lẽ không phải là kẻ vô tình bẩm sinh, mà là một nạn nhân. Ta muốn tìm cách cứu rỗi những tâm hồn bị giam cầm bởi sự vô tình đó.”
Lưu Nguyệt nghe xong, nỗi lo lắng trong tâm nàng trỗi dậy mạnh mẽ. Nàng không thể không nghĩ đến những hiểm nguy đang chờ đợi. “Sư đệ, Vô Tình Tông là một thế lực lớn mạnh, nổi tiếng với sự vô tình và tàn nhẫn. Nếu chúng ta bị lộ, e rằng sẽ rất nguy hiểm. Liệu có con đường nào ít rủi ro hơn không?” Nàng hỏi, giọng nói mang theo một chút run rẩy khó kìm nén.
Vương Hạo thấy Lưu Nguyệt lo lắng, khẽ đặt tay lên vai nàng, trấn an. Hắn quay sang Lâm Khải, ánh mắt đầy tin tưởng. “Sư muội, Lâm Khải không phải là kẻ liều lĩnh. Con đường ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ của chúng ta là đối mặt, thấu hiểu và chuyển hóa, không phải trốn tránh. Ta tin vào linh giác của Sư đệ và sự dẫn lối của các bảo vật trên người hắn.”
Lâm Khải nhìn Lưu Nguyệt, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng kiên định, như một ngọn đèn soi rọi vào tâm khảm nàng. “Sư Tỷ, ta hiểu nỗi lo của Sư Tỷ. Nhưng ‘tình’ không chỉ là sự ấm áp, nó còn là dũng khí để đối mặt với bóng tối. Chúng ta không đi để chiến đấu bằng vũ lực, mà là để ‘vấn tâm’ họ, để tìm ra chân lý. Uẩn Tình Ngọc và chiếc vòng cổ này đang chỉ dẫn ta, ta tin chúng.” Hắn khẽ đưa tay chạm vào Uẩn Tình Ngọc, viên ngọc lập tức tỏa ra một luồng khí tức xanh biếc dịu nhẹ, như một lời khẳng định thầm lặng.
Lưu Nguyệt hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí ấm áp từ Uẩn Tình Ngọc và lời nói của Lâm Khải. Nỗi sợ hãi trong tâm nàng dần tan biến, thay vào đó là một sự kiên định mới. Nàng gật đầu dứt khoát, ánh mắt không còn chút hoài nghi. “Tiểu Khải nói đúng. Ta sẽ đi cùng Sư đệ.”

Vương Hạo cũng gật đầu theo. “Chúng ta luôn kề vai sát cánh, Sư đệ.” Giọng hắn chắc nịch, không chút dao động.
Lâm Khải nhìn hai người đồng đội, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn cảm nhận được sự đồng lòng này, như một luồng sức mạnh vô hình, củng cố thêm niềm tin vào con đường mình đã chọn.

Buổi sáng hôm đó, Thanh Vân Thành bắt đầu một ngày mới nhộn nhịp. Tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng vó ngựa lộc cộc trên đường đá, và cả những luồng linh khí mỏng manh từ các tu sĩ qua lại, tất cả đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của phàm trần. Nhóm Lâm Khải cũng hòa mình vào dòng chảy ấy, bắt đầu kế hoạch thu thập thông tin của mình.
Vương Hạo và Lưu Nguyệt chia nhau đi đến các khu chợ dược liệu sầm uất. Tại đó, họ hỏi han các tiểu thương, lắng nghe các tu sĩ khác bàn tán về Đại Hội Luyện Đan. Các bảng thông báo được dán khắp nơi cũng cung cấp những thông tin sơ bộ: Đại Hội sẽ diễn ra trong ba ngày, bắt đầu từ ngày mai. Các thí sinh cần đăng ký với một khoản phí nhất định, và nộp một số linh dược cơ bản để kiểm tra phẩm chất. Vòng sơ khảo sẽ tập trung vào kiến thức về dược liệu và kỹ năng nhận biết, phân loại chúng.
Trong khi đó, Lâm Khải trở lại đại sảnh quán trọ, chọn một góc khuất, gọi một ấm trà nóng và lắng nghe những câu chuyện phiếm xung quanh. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà còn dùng Tâm linh căn của mình để cảm nhận những luồng cảm xúc, những suy nghĩ vụn vặt của những người xung quanh. Khí tức “vô tình” vẫn len lỏi trong từng ngóc ngách của thành phố, khiến nhiều người có vẻ mặt thờ ơ, thiếu sức sống.
Bỗng, Lâm Khải nghe được một cuộc trò chuyện giữa hai thương nhân buôn dược liệu lớn tuổi.
“Nghe nói Đại Hội Luyện Đan năm nay có vòng ‘Đan Tâm Khảo Nghiệm’ đó,” một người thì thầm, giọng đầy vẻ bí hiểm.
“Ồ? Ta cũng có nghe loáng thoáng. Nghe đâu là để kiểm tra tâm tính của luyện đan sư, phải chế tạo đan dược thể hiện ‘sự vô tình tuyệt đối’,” người kia đáp lời, giọng đầy vẻ hoài nghi. “Thật nực cười, luyện đan là để cứu người, chữa bệnh, sao lại đòi hỏi sự vô tình?”
Lâm Khải giật mình. “Đan Tâm Khảo Nghiệm”, “sự vô tình tuyệt đối”. Thông tin này như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí hắn. Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật của hắn lập tức rung động mạnh mẽ, tỏa ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, như đang cố gắng xoa dịu một nỗi đau nào đó. Chiếc vòng cổ gỗ mộc mạc trên ngực hắn cũng không ngừng ấm dần lên, hơi ấm lan tỏa khắp lồng ngực, như một lời cảnh báo, nhưng cũng là một lời dẫn lối. Hai luồng năng lượng, một từ di sản của Tâm Ngữ Tộc, một từ ký ức của mẫu thân, đang giao thoa mạnh mẽ, khẳng định sự liên quan mật thiết của vòng thi này đến con đường “hữu tình” mà hắn đang theo đuổi.
Không chần chừ, Lâm Khải đứng dậy, trở về phòng, thuật lại toàn bộ thông tin mới cho Vương Hạo và Lưu Nguyệt.
“Sư Huynh, Sư Tỷ, ta đã nghe ngóng được rằng có một vòng ‘Đan Tâm Khảo Nghiệm’, yêu cầu đan dược phải thể hiện ‘sự vô tình tuyệt đối’. Đây chính là thứ chúng ta cần tìm hiểu,” Lâm Khải nói, giọng hắn nghiêm trọng.
Lưu Nguyệt và Vương Hạo nghe xong cũng lộ vẻ kinh ngạc. “Vô tình tuyệt đối? Thật khó tin,” Vương Hạo lẩm bẩm.

“Đúng vậy,” Lâm Khải tiếp lời. “Ta tin rằng đây chính là ‘cửa ải’ mà chúng ta phải vượt qua. Nhưng ta sẽ không chế tạo ‘Vô Tình Đan’.” Ánh mắt hắn lóe lên tia kiên định. “Ta sẽ dùng ‘Tâm Pháp Hữu Tình’ của mình để luyện ra đan dược mang theo sự sống, mang theo cảm xúc. Ta sẽ ‘vấn tâm’ họ ngay trong chính cuộc thi của họ.”
Lâm Khải bắt đầu chuẩn bị các loại linh dược. Hắn không theo bất kỳ công thức luyện đan truyền thống nào, mà hoàn toàn dựa vào cảm nhận sâu sắc từ Uẩn Tình Ngọc và chiếc vòng cổ gỗ mộc mạc. Hắn nhắm mắt lại, đôi tay bé xíu, thư sinh khẽ chạm vào từng loại thảo dược. Hắn không nhìn chúng bằng mắt thường, mà “lắng nghe” chúng bằng Tâm linh căn, cảm nhận “ký ức” của chúng, “sinh khí” của chúng, những rung động tinh tế của sự sống. Hương thơm của Bách Thảo Trân Châu, vị chát của Địa Tâm Liên, sự thanh khiết của Thanh Linh Chi… tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn, không chỉ là dược tính, mà còn là những câu chuyện, những cảm xúc mà chúng đã trải qua khi lớn lên từ đất mẹ.
Khi bắt đầu luyện đan, Lâm Khải không dùng linh lực để “ép buộc” các nguyên liệu hòa quyện, mà là “dẫn dắt” chúng bằng “linh khí hữu tình” của mình. Linh khí ấy không nóng bỏng, không mạnh mẽ cuồng bạo, mà ấm áp, dịu nhẹ, như một dòng suối mát lành len lỏi qua từng sợi dược liệu, khiến chúng “tự nguyện” kết hợp, tạo nên một sự dung hòa hoàn hảo. Hắn cảm nhận được sự “vui vẻ” của các dược liệu khi chúng được kết nối, được trao đi sinh mệnh của mình để tạo ra một sinh mệnh mới.
Vương Hạo và Lưu Nguyệt đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát. Họ chưa từng thấy một phương pháp luyện đan nào kỳ lạ và độc đáo đến vậy. Lâm Khải không phải đang luyện đan, mà là đang “giao tiếp” với chúng, “trao đổi” với chúng, và “truyền tình” vào chúng.
“Sư đệ… cách luyện đan này… thật sự chưa từng thấy. Hắn không phải đang luyện đan, mà là đang ‘giao tiếp’ với chúng,” Vương Hạo thì thầm, ánh mắt tràn đầy sự kính phục.

Lưu Nguyệt gật đầu, đồng tình. “Đúng vậy, ta cảm nhận được một luồng sinh khí mạnh mẽ từ các nguyên liệu khi Tiểu Khải chạm vào. Thật kỳ diệu.” Đạo tâm của họ, một lần nữa, được củng cố. Họ nhận ra rằng con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” không chỉ là lý thuyết, mà là một sức mạnh hiện hữu, một cách tiếp cận hoàn toàn mới với vạn vật.
Sáng sớm hôm sau, khi ánh bình minh chưa kịp nhuộm vàng những ngọn cây, nhóm Lâm Khải đã rời khỏi Lạc Thần Khách Điếm. Họ đi bộ về phía Tây thành, nơi Cổ Miếu Vô Danh ẩn mình. Càng đến gần ngôi miếu, không khí càng trở nên nặng nề, linh khí trong không trung thưa thớt lạ thường, và một cảm giác trống rỗng, vô vị nhạt nhẽo bắt đầu len lỏi vào tâm trí. Tiếng cười nói, tiếng rao hàng của phàm nhân dần tắt hẳn, thay vào đó là sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng bước chân của họ vang vọng trên con đường lát đá.
Cổ Miếu Vô Danh hiện ra trước mắt họ, một kiến trúc cổ kính, đá xám rêu phong, không có bất kỳ biển hiệu hay trang trí nào. Nó toát lên vẻ hoang tàn, u ám, như một di tích bị lãng quên của thời gian. Tuy nhiên, trước cổng miếu lại đông đúc lạ thường. Hàng trăm tu sĩ từ khắp nơi tụ tập, tạo thành một sự đối lập kỳ lạ với vẻ tiêu điều của ngôi miếu. Nhiều tu sĩ Vô Tình Tông mặc đạo bào màu tro lạnh lẽo, ánh mắt thờ ơ, đứng gác hoặc hướng dẫn các thí sinh. Khuôn mặt họ không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, như những pho tượng đá sống.
Lâm Khải cảm nhận rõ ràng luồng khí tức “vô tình” mạnh mẽ từ ngôi miếu và các tu sĩ Vô Tình Tông. Nó không chỉ là sự lạnh lẽo của linh khí, mà còn là sự trống rỗng của cảm xúc, một sự bào mòn từ sâu thẳm tâm hồn. Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật và chiếc vòng cổ gỗ mộc mạc trên ngực hắn rung động liên hồi, tỏa ra ánh sáng hổ phách và xanh biếc giao thoa, tựa như đang tạo thành một lá chắn vô hình, một vầng hào quang ấm áp, chống lại sự bào mòn của môi trường xung quanh. Hắn cảm thấy mình như một ngọn lửa nhỏ đang cố gắng bùng cháy giữa biển băng giá.
Vương Hạo và Lưu Nguyệt cũng cảm thấy bất an, linh lực trong người hơi dao động. Một nỗi buồn vô cớ, một sự trống rỗng bắt đầu gặm nhấm tâm hồn họ. Lâm Khải khẽ nắm lấy bàn tay họ, truyền một luồng hơi ấm từ vòng cổ gỗ mộc mạc của mình, giúp họ ổn định tâm thần.
“Giữ vững tâm trí. Đây là cơ hội của chúng ta. Đừng để khí tức vô tình ảnh hưởng,” Lâm Khải thầm thì, ánh mắt hắn kiên định nhìn thẳng vào phía trước, không một chút dao động.
Ba người bước đến khu vực đăng ký. Một tu sĩ Vô Tình Tông với khuôn mặt vô cảm tiếp nhận hồ sơ của Lâm Khải, không hề có một chút biểu lộ cảm xúc nào. Hắn nộp phí và các linh dược cần thiết, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào tu sĩ đó, như muốn xuyên thấu lớp băng giá trong tâm hồn hắn ta.
Sau khi đăng ký xong, Lâm Khải quay lại nhìn Vương Hạo và Lưu Nguyệt, khẽ gật đầu, như một lời khẳng định, một lời hứa. Sau đó, ánh mắt hắn kiên định nhìn thẳng vào cánh cổng Cổ Miếu Vô Danh, nơi ẩn chứa những bí mật và thử thách đang chờ đợi. Hắn không hề e ngại, mà trái lại, trong sâu thẳm ánh mắt hắn, ngọn lửa quyết tâm rực cháy, sẵn sàng “vấn tâm” cả một tông môn, sẵn sàng mang ánh sáng “hữu tình” đến những nơi tăm tối nhất.
Trên một ngọn núi xa xăm, ẩn mình trong bóng đêm mờ ảo của sương sớm, Trần Hạo lặng lẽ đứng đó, dõi theo Lâm Khải và nhóm bước vào Cổ Miếu Vô Danh. Ánh mắt ông phức tạp, vừa có sự lo lắng khôn nguôi cho an nguy của Lâm Khải, vừa có một tia hy vọng mãnh liệt, rực cháy nơi đáy mắt. Ông khẽ thở dài, rồi hòa vào bóng đêm, tiếp tục vai trò hộ đạo thầm lặng, tin rằng ngọn lửa “hữu tình” của Lâm Khải sẽ soi rọi được cả những nơi tăm tối nhất, nơi mà chính ông đã từng lạc lối và bỏ cuộc. Liệu Lâm Khải có thể thành công, hay sẽ lại bị nuốt chửng bởi sự vô tình của Thiên Đạo?
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: