Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 94: Minh Chứng Bằng Hành Động

Cập nhật lúc: 2026-07-28 16:53:45 | Lượt xem: 1

Một tiếng nổ xé toạc hư không, chấn động màng nhĩ, kéo theo luồng kiếm khí đen kịt rít gào lao thẳng vào ngực Lâm Khải. Luồng gió lạnh buốt mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc cùng tanh tưởi mùi máu quét qua, thổi tung mái tóc đen và vạt y phục giản dị của hắn. Không một lời cảnh báo, cũng chẳng có chút chuẩn bị nào, sát chiêu tàn khốc đã ập đến ngay khi bước chân hắn vừa chạm vào ranh giới lối đi cổ xưa.

Lâm Khải không hề hoảng loạn. Đôi mắt trong trẻo của hắn khẽ ngưng tụ, phản chiếu luồng hắc khí đang lao đến với tốc độ kinh hoàng. Phản xạ tự nhiên của kẻ đã trải qua vô số lần cận kề sinh tử khiến hắn không lùi mà lại nghiêng người sang một bên, đồng thời tay phải đưa lên, năm ngón tay khẽ cong lại.

Ngay lập tức, chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn bừng sáng. Một vầng hào quang màu hổ phách ấm áp, hòa quyện cùng sắc xanh biếc thanh khiết của Uẩn Tình Ngọc, từ trong túi trữ vật thẩm thấu ra ngoài, tạo thành một lá chắn vô hình bán nguyệt trước thân hình nhỏ nhắn của hắn.

*Oành!*

Kiếm khí đen kịt va đập dữ dội vào lá chắn hổ phách. Tiếng nổ trầm đục vang lên như sấm rền trong lòng đất, những tia lửa đen và ánh sáng xanh biếc bắn ra tung tóe, thiêu rụi màn sương mù dày đặc xung quanh thành hư vô. Áp lực khổng lồ từ cú va chạm đẩy lùi bước chân Lâm Khải ba bước trên nền đất đá lởm chởm, nhưng lá chắn của hắn vẫn vững vàng như bàn thạch, không hề xuất hiện một vết nứt nào.

“Kẻ đa tình yếu đuối! Ngươi nghĩ mình có thể bước vào Cảm Ứng Chi Nguyên dễ dàng thế sao? Hôm nay, nơi này sẽ là mồ chôn của ngươi!”

Giọng nói lạnh lẽo, đầy rẫy khinh miệt của Huyền Ảnh vang lên từ trong màn sương xám xịt. Thân ảnh khoác hắc bào của y từ từ hiện ra, lơ lửng giữa không trung. Đôi mắt y híp lại, tràn ngập sát ý tàn độc, tay phải không ngừng kết ấn, điều khiển luồng Vô Tình Chi Nguyên đen kịt cuồn cuộn xung quanh như hắc long nhe nanh múa vuốt.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Minh Chứng Bằng Hành Động

Ngay phía sau Huyền Ảnh, năm tu sĩ Vô Tình Tông tinh anh cũng đồng thời đáp xuống, tạo thành thế trận gọng kìm, hoàn toàn phong tỏa mọi đường lui của Lâm Khải. Khí tức vô tình cực đoan từ bọn họ liên kết lại, biến không gian xung quanh trở nên lạnh giá thấu xương, khiến những ngọn cỏ dại bám trên kẽ đá lập tức bị phủ một lớp băng mỏng, héo úa và chết lặng trong tích tắc.

Nhưng điều khiến tim Lâm Khải nhói lên đau đớn không phải là sự xuất hiện của Huyền Ảnh hay đám tu sĩ kia, mà là thân ảnh cao gầy đang đứng bất động bên cạnh gã hắc bào nhân.

Đó là Hàn Liệt.

Hàn Liệt lúc này bị những sợi xích sắt cấu thành từ Vô Tình Chi Nguyên đen kịt quấn chặt lấy túi chi, khóa cứng bả vai. Đôi mắt y đỏ rực như máu, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một khoảng trống rỗng, vô định đến đáng sợ. Y không hề có chút biểu cảm nào trên gương mặt, tựa như một cỗ máy giết chóc vô hồn được dựng nên bằng băng đá. Sát khí ngập trời phát ra từ thanh trường kiếm ô hắc trong tay y khiến không khí xung quanh không ngừng run rẩy.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Minh Chứng Bằng Hành Động

“Hàn Liệt…” Lâm Khải khẽ thì thầm, giọng nói chứa đựng nỗi xót xa vô hạn. Hắn cảm nhận được hạt mầm “tình” mà mình đã gieo vào thức hải của Hàn Liệt trước đó đang bị luồng hắc khí tàn bạo kia điên cuồng áp chế, giằng xé linh hồn y từng chút một.

“Giết hắn!” Huyền Ảnh lạnh lùng hạ lệnh, ngón tay chỉ thẳng về phía Lâm Khải.

Hàn Liệt không hề do dự, thân ảnh y hóa thành một đạo hắc quang tột cùng nhanh nhẹn, vung trường kiếm ô hắc chém thẳng xuống đầu Lâm Khải. Đòn đánh mang theo sức mạnh hủy diệt của Vô Tình Chi Nguyên, rạch đôi màn sương mù, tạo nên một đường rãnh sâu hoắm trên mặt đất cứng rắn.

Lâm Khải mím chặt môi, hắn không hề rút vũ khí. Hắn biết Hàn Liệt chỉ đang bị khống chế, nếu hắn phản công bằng sát chiêu, kẻ chịu tổn thương nặng nhất sẽ là Hàn Liệt. Lâm Khải vận chuyển linh lực “hữu tình” trong kinh mạch, thân hình uyển chuyển như chiếc lá rụng giữa cơn bão, liên tục né tránh những đường kiếm sắc lẹm của đối phương.

*Keng! Keng! Keng!*

Mỗi khi lưỡi kiếm của Hàn Liệt chém sượt qua, vầng hào quang hổ phách từ vòng cổ gỗ của Lâm Khải lại khẽ rung động, tiêu dung một phần hắc khí tàn độc. Lâm Khải vừa né tránh vừa cố gắng tiếp cận, tìm kiếm cơ hội để đánh thức lý trí của bằng hữu.

Thế nhưng, Huyền Ảnh đứng bên ngoài không hề muốn cuộc chiến kéo dài. Thấy Hàn Liệt liên tục tấn công mà không thể chạm vào vạt áo của Lâm Khải, y hừ lạnh một tiếng, tay trái đột ngột vung lên, bắn ra một luồng kiếm khí đen kịt khác, không nhắm vào Lâm Khải, mà là nhắm thẳng vào hướng di chuyển tiếp theo của Hàn Liệt nhằm ép buộc Lâm Khải phải đón đỡ trực diện.

Sự tàn nhẫn của Vô Tình Chi Nguyên hiển hiện rõ ràng nhất ở điểm này: nó không màng đến sự sống chết của bất kỳ ai, kể cả đồng minh hay công cụ trong tay mình. Luồng kiếm khí tàn độc kia bay sượt qua vai Hàn Liệt, cắt đứt một mảng đạo bào của y, rồi với tốc độ không thể ngăn cản, nó đâm sầm vào nhóm tu sĩ Vô Tình Tông tinh anh đang đứng vây hãm phía sau.

Một tu sĩ trẻ tuổi tên là Lục Hằng, kẻ đang đứng ở vị trí gọng kìm bên trái, hoàn toàn không ngờ tới việc thủ lĩnh của mình lại ra tay tàn nhẫn và bừa bãi như vậy. Khi y nhận ra luồng kiếm khí lạc mang theo sức mạnh hủy diệt đang lao về phía mình, tất cả đã quá muộn.

*Phốc!*

Kiếm khí hắc ám đâm xuyên qua bả vai trái của Lục Hằng, mang theo một làn sương máu đỏ sẫm bắn tung tóe vào không trung. Sức mạnh khủng khiếp của đòn đánh hất văng thân thể y ra xa hàng chục trượng, đập mạnh vào một cột đá cổ xưa rồi ngã gục xuống đất.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Minh Chứng Bằng Hành Động

Lục Hằng quằn quại trong đau đớn, thân thể y co quắp kịch liệt trên nền đất lạnh giá. Máu tươi không ngừng trào ra từ miệng, nhuộm đỏ cả khoảng đất xung quanh. Nhưng đáng sợ hơn cả vết thương thể xác là luồng Vô Tình Chi Nguyên đen kịt đang từ vết thương điên cuồng xâm nhập vào kinh mạch của y, như những con rết độc đang cắn xé, bào mòn từng chút một cảm xúc và linh lực còn sót lại trong cơ thể y. Gương mặt y trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ tuyệt vọng và kinh hoàng, nhưng y thậm chí không thể phát ra một tiếng rên rỉ nào, chỉ có tiếng thở dốc đứt quãng, nghẹn ngào nơi cổ họng.

Chứng kiến cảnh tượng ấy, Lâm Khải đột ngột dừng lại. Hắn không né tránh đòn tấn công tiếp theo của Hàn Liệt nữa, mà dùng toàn bộ linh lực kích hoạt vầng hào quang hổ phách bùng lên mạnh mẽ, tạo thành một quầng sáng khổng lồ bao bọc lấy bản thân, tạm thời đẩy lùi Hàn Liệt ra xa vài trượng.

Ánh mắt Lâm Khải lướt qua Lục Hằng đang nằm thoi thóp, rồi nhìn thẳng vào Huyền Ảnh đang đứng trên cao với vẻ mặt thờ ơ, coi thuộc hạ bị thương như một thứ cỏ rác không đáng để tâm.

Một nỗi đau xót vô hạn cùng phẫn nộ dâng lên trong lòng Lâm Khải. Hắn nhìn thấy ở Lục Hằng hình ảnh của những phàm nhân vô tội, của những kẻ đã bị sự vô tình của trời đất và lòng dạ con người chà đạp không thương tiếc. Hắn tự hỏi, tu tiên để làm gì khi ngay cả mạng sống và nỗi đau của đồng đạo bên cạnh mình cũng có thể dửng dưng bỏ mặc?

“Ngươi dừng lại làm gì? Muốn tự sát sao?” Huyền Ảnh nhíu mày, giọng nói tràn đầy nghi ngờ khi thấy Lâm Khải đột ngột thu hồi thế thủ, đứng yên giữa trận địa.

Lâm Khải không đáp lời y. Hắn chậm rãi quay người, bước từng bước nhỏ nhưng vững chãi về phía Lục Hằng đang nằm quằn quại. Mỗi bước đi của hắn, vầng hào quang hổ phách và xanh biếc lại tỏa ra hơi ấm thanh tịnh, xua tan màn sương mù lạnh lẽo dưới chân.

“Lâm Khải! Ngươi điên rồi sao? Hắn là người của Vô Tình Tông, là kẻ đến để lấy mạng ngươi!” Huyền Ảnh gầm lên, y không thể hiểu nổi hành động phi lý này của Lâm Khải. Trong thế giới tu luyện vô tình mà y biết, kẻ thù gặp nạn chỉ có thể nhận lấy sự kết liễu, việc cứu giúp kẻ thù là một sự ngu xuẩn tột cùng.

Đám tu sĩ Vô Tình Tông tinh anh xung quanh cũng đứng lặng người, ánh mắt bọn họ dao động dữ dội. Bọn họ nhìn Lục Hằng đang hấp hối, rồi nhìn Lâm Khải – kẻ mà bọn họ vừa vây sát – đang tiến lại gần đồng đệ của mình với ánh mắt tràn đầy lòng trắc ẩn, không hề có một chút sát ý nào. Sự hoang mang và bối rối bắt đầu len lỏi vào tâm trí của những kẻ vốn được dạy phải đoạn tuyệt mọi tình cảm.

Lâm Khải đi đến bên cạnh Lục Hằng, quỳ một gối xuống nền đất lạnh. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi hắn, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá bị tàn phá. Hắn khẽ đưa bàn tay bé xíu nhưng ấm áp của mình đặt lên lồng ngực đang phập phồng yếu ớt của gã tu sĩ trẻ tuổi.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Minh Chứng Bằng Hành Động

“Đừng sợ.” Lâm Khải khẽ nói, giọng nói của hắn trầm tĩnh, ấm áp như làn gió xuân thổi qua thảo nguyên băng giá, trực tiếp đi vào tâm thức đang hỗn loạn của Lục Hằng.

Lục Hằng trợn to đôi mắt đầy tơ máu nhìn Lâm Khải. Trong tâm trí y lúc này, cái chết đang cận kề, sự lạnh lẽo của Vô Tình Chi Nguyên đang muốn đóng băng toàn bộ linh hồn y. Y nghĩ mình sẽ bị kẻ thù này một chưởng kết liễu để chuốc lấy cái chết thanh thản. Thế nhưng, thứ y cảm nhận được từ lòng bàn tay của Lâm Khải lại là một luồng nhiệt lượng ấm áp, dịu nhẹ chưa từng có.

Lâm Khải nhắm mắt lại. Hắn không nói thêm một lời thuyết giáo nào, bởi hắn biết, lời nói lúc này là vô nghĩa. Hắn muốn dùng chính hành động, dùng chính dòng máu nóng và linh hồn hữu tình của mình để minh chứng cho con đường hắn đã chọn.

Hắn bắt đầu vận dụng “Tâm Thuật”.

Linh lực hữu tình từ Thiên Tâm Ngọc đã dung hợp trong cơ thể hắn, kết hợp với ánh sáng xanh biếc của Uẩn Tình Ngọc và sắc hổ phách của chiếc vòng cổ gỗ mục nát, hóa thành một dòng chảy năng lượng thuần khiết, dịu nhẹ như nước suối đầu nguồn, từ lòng bàn tay hắn chậm rãi thẩm thấu vào lồng ngực Lục Hằng.

*Xèo… xèo…*

Khi luồng năng lượng hữu tình chạm vào Vô Tình Chi Nguyên tàn độc trong kinh mạch Lục Hằng, một tiếng rít chói tai vang lên. Hai luồng sức mạnh hoàn toàn đối lập va chạm dữ dội. Thân thể Lục Hằng co giật mạnh mẽ hơn, y đau đớn đến mức trợn ngược mắt, nhưng Lâm Khải vẫn kiên trì, không hề thu tay. Hắn không dùng sức mạnh thô bạo để áp chế, mà dùng sự đồng cảm sâu sắc nhất để bao bọc, xoa dịu và tiêu dung luồng hắc khí kia.

Thông qua Tâm Thuật, thức hải của Lâm Khải đột ngột mở ra, kết nối trực tiếp với những mảnh vỡ ký ức đang dần tiêu tán của Lục Hằng.

Trước mắt Lâm Khải hiện lên một linh ảnh mờ ảo.

Đó là một ngôi làng nhỏ yên bình nằm dưới chân núi, nơi có tiếng cười đùa rộn rã của trẻ thơ. Một cậu bé Lục Hằng gầy gò đang được mẫu thân ôm vào lòng, bàn tay thô ráp của bà khẽ vuốt ve mái tóc nó, mùi hương của lúa chín và khói bếp ấm áp phảng phất đâu đây. Thế rồi, một trận thiên tai ập đến, lũ quét cuốn trôi tất cả. Cậu bé Lục Hằng đứng gào khóc thảm thiết bên xác cha mẹ, bất lực nhìn thế giới của mình sụp đổ.

Khi nó đang tuyệt vọng nhất, một tu sĩ Vô Tình Tông lướt qua, nhìn nó bằng ánh mắt lạnh lùng và nói: *”Muốn không còn đau khổ, muốn trở nên mạnh mẽ, ngươi phải quên đi tất cả. Tình cảm chỉ là xiềng xích khiến ngươi yếu đuối.”*

Vì sợ hãi nỗi đau, vì muốn trốn tránh sự yếu đuối của bản thân, Lục Hằng đã chọn gia nhập Vô Tình Tông, chọn cách phong ấn mọi ký ức ấm áp, biến mình thành một kẻ vô cảm để không bao giờ phải khóc nữa. Nhưng sâu thẳm trong linh hồn y, nỗi khao khát được yêu thương, nỗi đau mất mát vẫn luôn bị giam cầm, gặm nhấm y suốt hàng trăm năm qua.

Lâm Khải cảm nhận được toàn bộ nỗi đau, sự cô đơn và tuyệt vọng của Lục Hằng. Đôi mắt hắn khẽ rưng rưng, một giọt nước mắt ấm áp từ khóe mắt hắn rơi xuống, chạm vào gương mặt trắng bệch của gã tu sĩ trẻ.

Hắn truyền đi tâm niệm của mình, không phải bằng lời nói, mà bằng dòng chảy cảm xúc mãnh liệt từ tận đáy lòng:

*”Nỗi đau không phải là xiềng xích, cũng không phải là sự yếu đuối. Nó là minh chứng cho thấy ngươi đã từng yêu thương, đã từng tồn tại một cách trọn vẹn nhất. Đừng trốn tránh nó. Hãy biến nỗi đau ấy thành sức mạnh để bảo vệ những người xung quanh, để không ai phải trải qua bi kịch như ngươi nữa. Thiên Đạo không vô tình, chỉ là con người đã quên mất cách yêu thương mà thôi…”*

Luồng linh lực hữu tình của Lâm Khải bỗng chốc bùng phát rực rỡ, hóa thành một làn sương mù màu hổ phách ấm áp bao bọc lấy toàn thân Lục Hằng. Vết thương ghê rợn trên bả vai y bắt đầu ngừng chảy máu, những thớ thịt bị xé rách dưới tác động của năng lượng hữu tình đang thần kỳ khép lại, hồi phục với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Luồng Vô Tình Chi Nguyên đen kịt trong kinh mạch y bị hơi ấm của sự đồng cảm hoàn toàn bao vây, tiêu dung và gột rửa sạch sẽ, trả lại cho y một dòng linh lực thanh tịnh, thuần khiết.

Lục Hằng dần dần bình tĩnh lại. Tiếng thở dốc đứt quãng của y trở nên đều đặn hơn. Đôi mắt vốn trống rỗng, đỏ ngầu của y từ từ lấy lại ánh sáng lý trí. Những giọt nước mắt sám hối, ấm áp bắt đầu lăn dài trên gò má xanh xao của y. Y không còn co quắp nữa, mà nằm yên trên đất, lồng ngực phập phồng nhẹ nhàng, miệng lẩm bẩm những cái tên quen thuộc từ thuở ấu thơ mà y tưởng chừng đã quên mất từ lâu:

“Mẫu thân… phụ thân… ta… ta nhớ người…”

Chứng kiến cảnh tượng kỳ diệu ấy, toàn bộ không gian xung quanh như đóng băng lại.

Huyền Ảnh đứng trên không trung, gương mặt y biến dạng vì kinh ngạc và phẫn nộ tột độ. Y cảm nhận rõ rệt đạo tâm Vô Tình của mình đang rung động dữ dội, một vết nứt sâu hoắm xuất hiện ngay trong thức hải của y, mang theo một cảm giác đau đớn và khó chịu khôn tả. Y không thể tin được rằng, sức mạnh “hữu tình” của Lâm Khải không chỉ chữa lành vết thương thể xác, mà còn có thể phá vỡ phong ấn cảm xúc hàng trăm năm của một tu sĩ Vô Tình Tông ngay trước mắt y.

“Không thể nào… Kẻ phản đồ! Ngươi dám để tình cảm yếu đuối làm ô uế đạo tâm!” Huyền Ảnh gầm lên, tiếng gầm của y không còn vẻ tự mãn như trước, mà đã lẫn lộn hoang mang, sợ hãi trước một thứ sức mạnh mà y không thể hiểu nổi.

Bốn tu sĩ Vô Tình Tông tinh anh còn lại đứng trố mắt nhìn, tay cầm vũ khí của bọn họ run rẩy kịch liệt. Bọn họ nhìn thấy Lục Hằng – kẻ đồng đệ vốn luôn lạnh lùng, vô cảm như băng đá – lúc này đang khóc, nhưng gương mặt y không còn vẻ u uất, tuyệt vọng nữa, mà là một sự bình yên, thanh thản chưa từng có. Một câu hỏi lớn tự động nảy sinh trong đầu bọn họ: *Liệu con đường vô tình mà bọn họ đang theo đuổi có thực sự là chân lý, hay chỉ là một sự lừa dối tàn nhẫn để biến bọn họ thành những cỗ máy không hồn?*

Hàn Liệt, kẻ đang đứng bên cạnh Huyền Ảnh, đôi mắt đỏ rực của y bỗng chốc dao động mãnh liệt. Hạt mầm “tình” sâu thẳm trong thức hải y, dưới sự kích thích của luồng năng lượng hữu tình khổng lồ đang lan tỏa từ Lâm Khải, đột ngột bùng cháy như một ngọn lửa nhỏ giữa đêm đông. Gương mặt vô hồn của y co rúm lại vì đau đớn, y đưa tay ôm lấy đầu, thanh trường kiếm ô hắc trong tay run rẩy kịch liệt, phát ra những tiếng “keng keng” chói tai khi va chạm với xích sắt.

“Lâm… Khải…” Một tiếng thì thầm đứt quãng, cực kỳ yếu ớt nhưng chứa đựng sự giằng xé nội tâm đau đớn thoát ra từ bờ môi khô khốc của Hàn Liệt.

“Hàn Liệt! Giết hắn cho ta! Mau!” Huyền Ảnh phát hiện sự bất thường của Hàn Liệt, y hoảng loạn gầm lên, tay phải kết ấn thật nhanh, cố gắng tăng cường sức mạnh khống chế của Vô Tình Chi Nguyên để dập tắt đốm lửa tình vừa nhen nhóm.

Thế nhưng, Lâm Khải đã chậm rãi đứng dậy.

Vầng hào quang hổ phách và xanh biếc bao quanh hắn lúc này không còn dịu nhẹ nữa, mà bùng sáng rực rỡ như một vầng thái dương nhỏ, chiếu sáng cả một vùng thạch lâm u ám. Sức mạnh hữu tình thuần khiết từ cơ thể hắn lan tỏa ra xung quanh, xua tan hoàn toàn khí tức lạnh lẽo, vô tình của Vô Tình Tông, tạo nên một khoảng không gian ấm áp, tràn đầy sinh khí.

Hắn nhìn thẳng vào Huyền Ảnh, ánh mắt kiên định, quyết đoán hơn bao giờ hết. Hắn không nói một lời tranh luận nào, nhưng hành động hắn vừa làm chính là câu trả lời đanh thép nhất, minh chứng hùng hồn nhất cho sức mạnh của “Thiên Đạo Hữu Tình”.

“Huyền Ảnh, ngươi nhìn thấy chưa?” Lâm Khải khẽ nói, giọng nói của hắn vang vọng giữa thạch lâm, mang theo một uy áp vô hình khiến đám tu sĩ Vô Tình Tông phải lùi lại một bước. “Sức mạnh của ‘tình’ không phải để hủy diệt, mà là để chữa lành, để thấu hiểu và bảo vệ. Vô Tình Tông các ngươi dùng sự lạnh lùng để trốn tránh nỗi đau, nhưng thực chất chỉ là những kẻ hèn nhát bị giam cầm trong chính sự sợ hãi của mình mà thôi.”

“Câm miệng! Ta sẽ giết ngươi!” Huyền Ảnh tức giận đến mất đi lý trí. Y cảm nhận được Vô Tình Chi Nguyên xung quanh đang bị năng lượng hữu tình của Lâm Khải không ngừng đồng hóa và tiêu tan. Y vung cả hai tay, ngưng tụ toàn bộ linh lực còn lại, tạo thành một đóa hoa băng khổng lồ màu đen kịt, mang theo sát khí hủy thiên diệt địa, nhắm thẳng vào Lâm Khải và Lục Hằng đang nằm dưới đất mà đập xuống.

Đòn đánh này cực kỳ tàn độc, y muốn tiêu diệt cả Lâm Khải lẫn kẻ phản đồ Lục Hằng để bảo vệ giáo điều của tông môn.

Lâm Khải nhíu mày, hắn chuẩn bị đón đỡ đòn đánh quyết định này.

Thế nhưng, một sự việc nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người đột ngột xảy ra.

Hàn Liệt, kẻ vốn đang bị khống chế hoàn toàn, đột ngột lao ra phía trước. Đôi mắt đỏ rực của y thoáng chốc lộ ra một tia lý trí kiên định. Dưới sự thúc đẩy của hạt mầm “tình” đang bùng cháy, y vung mạnh thanh trường kiếm ô hắc, chém ra một đạo kiếm khí hắc ám khổng lồ, trực tiếp va chạm dữ dội với đóa hoa băng đen kịt của Huyền Ảnh ngay giữa không trung.

*Oành!*

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Đóa hoa băng và đạo kiếm khí đồng thời vỡ vụn thành vô số mảnh linh quang đen kịt rơi rụng đầy trời. Lực phản phệ cực mạnh từ vụ nổ hất văng Huyền Ảnh lùi lại vài trượng, sắc mặt y trở nên vô cùng khó coi.

“Hàn Liệt! Ngươi dám phản lại ta?!” Huyền Ảnh kinh hoàng hét lên. Y không thể tin được rằng, sự khống chế tuyệt đối của y đối với Hàn Liệt lại bị phá vỡ bởi một hành động vô thức từ sâu trong linh hồn y.

Hàn Liệt không đáp lời, thân thể y co giật mạnh mẽ hơn, những sợi xích sắt quấn quanh người y kêu “ken két” như sắp đứt gãy. Y quay đầu lại, nhìn Lâm Khải một lần cuối, ánh mắt pha trộn giữa sự thống khổ tột cùng và một lời cầu cứu câm lặng, trước khi luồng Vô Tình Chi Nguyên đen kịt từ chiếc vòng cổ khống chế của y lại bùng lên, một lần nữa nhấn chìm lý trí y vào bóng tối.

Huyền Ảnh nhận ra tình thế đã hoàn toàn mất kiểm soát. Đạo tâm của y bị chấn động, thuộc hạ hoang mang, con át chủ bài Hàn Liệt thì có dấu hiệu phản phệ. Y biết, nếu tiếp tục nán lại, y sẽ đại bại dưới tay Lâm Khải.

“Lâm Khải! Ngươi hãy đợi đấy! Vô Tình Tông ta nhất định sẽ khiến ngươi và tất cả những kẻ mang ‘tình’ yếu đuối phải trả giá đắt!”

Huyền Ảnh gầm lên đầy phẫn nộ và bất cam. Y vung hắc bào, hóa thành một luồng hắc quang khổng lồ, cuốn lấy Hàn Liệt cùng bốn tu sĩ Vô Tình Tông tinh anh đang hoang mang, cấp tốc tháo lui vào màn sương mù dày đặc bên ngoài thạch lâm, biến mất không dấu vết.

Không gian xung quanh dần trở lại tĩnh lặng vốn có. Màn sương mù lạnh lẽo đã bị xua tan phần lớn, để lộ ra những cột đá cổ kính của Vấn Đạo Thạch Lâm dưới ánh bình minh ấm áp đang từ từ ló rạng.

Lục Hằng cố gượng dậy, y quỳ rạp dưới đất, cúi đầu thật sâu trước Lâm Khải, giọng nói run rẩy nhưng tràn đầy kính phục và biết ơn vô hạn:

“Ân nhân… cảm ơn người đã cứu mạng… và đã cho ta tìm lại chính mình…”

Lâm Khải khẽ mỉm cười, hắn cúi xuống đỡ Lục Hằng đứng dậy, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp:

“Hãy giữ vững trái tim của mình. Nỗi đau đã qua sẽ là sức mạnh để ngươi bước tiếp con đường mới.”

Lục Hằng gật đầu mạnh mẽ, nước mắt lại rơi. Y quay người, bước đi về hướng ngược lại với Vô Tình Tông, tìm kiếm một con đường tu luyện mới cho riêng mình.

Lâm Khải đứng lặng nhìn theo bóng dáng y biến mất. Hắn cảm nhận rõ ràng linh lực hữu tình trong cơ thể mình sau trận chiến và hành động chữa trị vừa rồi không hề suy giảm, ngược lại càng thêm vững chắc, thuần khiết hơn bao giờ hết. Sự dung hợp giữa hắn và Thiên Tâm Ngọc đã đạt đến một cảnh giới hoàn mỹ hơn, khiến hắn thấu hiểu sâu sắc rằng: *Con đường hắn đang đi không hề sai biệt. Thiên Đạo Hữu Tình chính là chìa khóa để cứu rỗi thế giới này.*

Trên đỉnh tháp cổ kính xa xôi, Trần Hạo chứng kiến toàn bộ sự việc. Khóe môi ông nở một nụ cười mãn nguyện, ánh mắt tràn đầy niềm tự hào và hy vọng tuyệt đối vào Lâm Khải. Ông khẽ thì thầm vào gió: “Tiểu Khải… con đã làm được điều mà ngàn năm qua không ai làm được…”

Lâm Khải quay người, ánh mắt hướng về phía lối đi cổ xưa, huyền ảo do ngọc giản huyết sắc mở ra trước đó. Hắn biết, Cảm Ứng Chi Nguyên đang ở ngay phía trước, và cuộc đối đầu thực sự với “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa để giải cứu Hàn Liệt chỉ mới bắt đầu.

Hắn cất bước, bước đi vững chãi vào lối đi cổ xưa đầy ánh sáng ấm áp.

Thế nhưng, ngay khi bước chân hắn vừa vượt qua ranh giới của lối đi, không gian xung quanh đột ngột vặn vẹo một cách kỳ dị. Toàn bộ ánh sáng ấm áp biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một khoảng không gian đen kịt, không một tiếng động, không một tia sáng. Một cảm giác trống rỗng tột cùng, lạnh lẽo gấp trăm lần Vực Sâu Vô Tình bỗng chốc bao trùm lấy toàn thân Lâm Khải, khiến chiếc vòng cổ gỗ trên ngực hắn đột ngột phát ra những tiếng rạn nứt chói tai…

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8