Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 96: Tin Tức Về Thanh Thanh

Cập nhật lúc: 2026-07-28 17:25:00 | Lượt xem: 3

Luồng khí tức ấm áp của Nguồn Suối Cảm Ứng vẫn còn vương vấn trong tâm thần, nhưng tiếng thì thầm đứt đoạn “Lâm… Khải… rút…” của Hàn Liệt lại vang vọng rõ ràng, tựa vết dao cứa vào linh hồn. Lâm Khải nhắm mắt, cảm nhận sự giằng xé thống khổ của bằng hữu, và cả nỗi phẫn nộ dâng trào trong lòng khi nhớ lại vẻ mặt điên cuồng của Huyền Ảnh khi y vung hắc bào cuốn Hàn Liệt đi mất. Ta đã hứa sẽ trở lại cứu Hàn Liệt, lời hứa đó khắc sâu vào đạo tâm, trở thành một phần không thể tách rời của con đường Thiên Đạo Hữu Tình mà ta đang theo đuổi.

Mở mắt, Lâm Khải tiếp tục bước đi vững chãi trong mật đạo u tối của Vùng Đất Của Tâm Ma. Mỗi bước chân của y đều được bao bọc bởi vầng hào quang hổ phách ấm áp từ chiếc vòng cổ cổ mộc, giờ đây đã hòa làm một với Thiên Tâm Ngọc, cùng với lam quang dịu dàng từ Uẩn Tình Ngọc. Luồng khí tức “vô tình” lạnh lẽo, bào mòn của nơi đây bị hào quang “hữu tình” của y đẩy lùi, chẳng thể chạm đến dù một sợi tóc. Linh lực “hữu tình” trong y cuộn trào mạnh mẽ chưa từng thấy, mỗi bước chân, mỗi hơi thở đều củng cố sự dung hợp hoàn mỹ giữa y và Thiên Tâm Ngọc, biến y thành một ngọn hải đăng rực rỡ giữa biển hư vô.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Tin Tức Về Thanh Thanh

Y nhìn thấy một tu sĩ nằm vạ vật trên nền đất ẩm ướt, mái tóc bạc phơ bết mồ hôi, mặt mày nhăn nhó vì nỗi thống khổ tột độ. Hắn liên tục đập đầu vào vách đá lạnh lẽo, miệng lẩm bẩm những lời hối hận đứt đoạn về một gia đình đã mất, lỗi lầm không thể vãn hồi. Đó là một tu sĩ bị Tâm Ma hành hạ, chìm trong ảo ảnh quá khứ, bị nỗi hối hận giày vò đến điên loạn.

Lâm Khải chẳng chút chần chừ. Y tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh tu sĩ. Đôi mắt trong trẻo của y phản chiếu nỗi đau của hắn, nhưng chẳng hề run sợ hay dao động. Y đưa tay chạm nhẹ vào vầng trán nóng bỏng của tu sĩ, vận dụng “Tâm Thuật” đã được Thiên Tâm Ngọc gia cố. Một luồng “tình ý” ấm áp, thuần khiết từ Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ chảy qua đầu ngón tay y, thẩm thấu vào thức hải hỗn loạn của tu sĩ.

Dòng “tình ý” đó không phải là sức mạnh cưỡng ép, mà là sự “thấu hiểu” và “sám hối” nhẹ nhàng. Nó như một làn gió xuân thổi qua rừng hoang tàn, xua đi màn sương mù của ảo ảnh, gieo vào tâm thần tu sĩ một hạt mầm hy vọng mong manh. Lâm Khải khiến tu sĩ cảm nhận rằng lỗi lầm có thể được tha thứ, và nỗi đau có thể là khởi đầu cho sự chuộc lỗi.

Tu sĩ khựng lại, tiếng lẩm bẩm yếu ớt dần. Đôi mắt đỏ ngầu, điên dại của hắn dần mất đi vẻ hung dữ, thay vào đó là một tia sáng yếu ớt của lý trí, của sự tĩnh tâm. Hắn chẳng còn đập đầu vào vách đá, mà chỉ khẽ rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy đầu, như thể đang cố gắng nắm giữ một điều gì đó đã vụt mất. Lệ lăn dài trên gò má hốc hác, chẳng còn là lệ của sự điên loạn, mà là những giọt lệ ăn năn.

Lâm Khải nhẹ nhàng rút tay về, ánh mắt y vẫn giữ vẻ ưu tư. Y thầm nghĩ về sứ mệnh tìm Nguồn Suối Cảm Ứng, nơi có thể ẩn chứa chìa khóa để hóa giải “Bệnh Vô Tình” và đánh thức Thiên Đạo. Nhưng lòng y vẫn nặng trĩu về Hàn Liệt, về hình ảnh huynh bị Vô Tình Chi Nguyên khống chế, và mối đe dọa từ “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa. Con đường phía trước còn dài, còn gian nan lắm.

Đột nhiên, một luồng chấn động kịch liệt xuyên thẳng vào linh hồn y, không phải từ Vùng Đất Của Tâm Ma, mà từ sâu thẳm Uẩn Tình Ngọc và chiếc vòng cổ gỗ trên ngực y. Đó không phải là khí tức của Tâm Ma, chẳng phải là sự giằng xé của Vô Tình Chi Nguyên. Đây là một luồng “tình ý” hỗn loạn, đau đớn, xen lẫn sự cấp bách và tuyệt vọng, một tín hiệu cầu cứu mãnh liệt đến mức khiến toàn thân y cứng đờ.

Y khựng lại, mọi giác quan như bị kéo căng đến cực hạn. Một linh ảnh chớp nhoáng, sắc nét đến kinh hoàng, xẹt qua tâm thần y. Trong linh ảnh, y thấy Lý Thanh Thanh, sư tỷ y, với đạo bào xanh nhạt rách nát, nhuốm đầy máu tươi. Mái tóc đen nhánh của nàng rối bù, bám đầy bụi đất và những sợi rêu phong. Nàng đang chật vật chống cự các tu sĩ Vô Tình Tông, những kẻ khoác hắc bào với phù hiệu hoa băng lạnh lẽo, trong một phế tích cổ kính phủ đầy rêu phong.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Tin Tức Về Thanh Thanh

Phế tích đó hoang tàn đổ nát, những cột đá vỡ vụn nằm ngổn ngang, nhưng vẫn toát lên một khí tức cổ xưa, hùng vĩ. Lý Thanh Thanh, dù bị thương nặng, vẫn kiên cường đứng thẳng, đôi mắt trong trẻo giờ đây bừng lên ngọn lửa bất khuất. Nàng đang cố gắng bảo vệ một mảnh phù điêu cổ kính, tỏa ra lam quang yếu ớt, như một ngọn nến sắp tàn trong gió bão.

“Tiểu Khải… ấn ký… nguy hiểm… Vô Tình Tông…” Tiếng gọi yếu ớt của Lý Thanh Thanh vang vọng trong linh hồn y, đứt đoạn, đầy tuyệt vọng, rồi linh ảnh tan biến tựa bọt xà phòng vỡ tan.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Tin Tức Về Thanh Thanh

Lâm Khải đứng bất động, tâm can y thắt lại đau đớn. Nỗi lo lắng dâng trào, nhấn chìm vạn niệm. Sư tỷ y, người đã luôn quan tâm, giúp đỡ và đồng hành cùng y từ những ngày đầu tiên ở Phá Vân Tông, đang gặp nguy hiểm tột độ. Hình ảnh nàng nhuốm máu, kiên cường chống trả kẻ địch, cứ thế lặp đi lặp lại trong tâm thần y.

Y giằng xé nội tâm. Một bên là lời thề với Thiên Tâm Ngọc, sứ mệnh lớn lao tìm Nguồn Suối Cảm Ứng để cân bằng Thiên Đạo, giải cứu Phàm Trần khỏi “Ý Chí Vô Tình”. Một bên là sư tỷ Lý Thanh Thanh, bằng hữu, thân nhân, người đồng hành trên con đường Thiên Đạo Hữu Tình, đang cận kề cái chết.

“Đại cục… hay tình cảm cá nhân?” Câu hỏi này vang vọng trong tâm y, nhưng lập tức bị xua tan.

Y nhớ lại lời Tố Tâm, nữ họa sư mù lòa, về “phúc duyên” và “lời nguyền” của Tâm Ngữ Tộc. Phúc duyên là khả năng cảm thấu vạn vật bằng tâm thần, di sản của Tâm Ngữ Tộc, và khả năng thắp sáng tâm hồn. Lời nguyền là gánh nặng của nỗi đau và bi kịch của một tộc đã bị lãng quên, khiến y trở thành mục tiêu của Vô Tình Tông. Y cũng nhớ lời của Lý Trưởng lão, rằng Lý gia từng là hộ vệ của Thiên Tâm Ngọc, gánh vác nhiệm vụ cân bằng “tình” và “vô tình”, và ấn ký cổ xưa mà Lý Thanh Thanh tìm kiếm có thể là chìa khóa để hóa giải “Lời Nguyền Của Tiên Phàm” hoặc một phần quan trọng của “Thiên Đạo Hữu Tình”.

Chính lúc này, Lâm Khải siết chặt tay, ánh mắt y bừng lên ngọn lửa kiên định. Y hiểu rằng “Thiên Đạo Hữu Tình” không phải là từ bỏ tình cảm cá nhân vì đại cục, mà là dùng chính tình cảm để dẫn lối, để bảo vệ. Tình cảm không phải là gánh nặng, mà là cội nguồn sức mạnh chân chính. Cứu Lý Thanh Thanh, bảo vệ người thân yêu, chính là củng cố thêm cho Đạo của y, là minh chứng sống động nhất cho chân lý “Thiên Đạo Hữu Tình”.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Tin Tức Về Thanh Thanh

“Sư tỷ, ta sẽ đến!” Lâm Khải thầm thì, giọng nói trầm thấp nhưng chất chứa ý chí sắt đá.

Ngay lập tức, Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ trên ngực y bùng sáng rực rỡ. Thiên Tâm Ngọc, giờ đã dung hợp hoàn toàn với y, cũng hòa theo, phát ra một luồng ánh sáng dẫn lối mờ ảo nhưng chính xác. Luồng sáng đó không chỉ về phía Nguồn Suối Cảm Ứng, mà lại chỉ về một hướng khác, về phía phế tích cổ kính mà y vừa thấy trong linh ảnh của Lý Thanh Thanh. Y cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa Thiên Tâm Ngọc và ấn ký cổ xưa mà Lý Thanh Thanh đang bảo vệ. Đó là một phần tổng thể, một mảnh ghép quan trọng của Thiên Đạo Hữu Tình.

Cùng lúc đó, tại một hang động băng giá sâu thẳm trong Vực Sâu Vô Tình, nơi luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn tựa bão tố, Huyền Ảnh đang tĩnh tọa. Gương mặt y lạnh lẽo tựa băng, ánh mắt vô cảm quét qua những dòng linh lực đang chảy trong cơ thể y. Y nhíu mày, cảm nhận sự hỗn loạn và biến động bất thường trong “Vô Tình Chi Nguyên” ở một khu vực xa xôi. Khu vực đó vốn nên chìm trong tĩnh lặng của “vô tình”, nhưng giờ đây lại xuất hiện những dao động mạnh mẽ, tựa hồ có thứ gì đó cổ xưa đang bị kích hoạt.

Một tu sĩ Vô Tình Tông trẻ tuổi, mặt mày tái nhợt vì lạnh giá và sợ hãi, bước vào, quỳ xuống báo cáo, giọng run rẩy: “Bẩm sư huynh, Huyền Ảnh đại nhân, Lý Thanh Thanh của Lý gia đã tìm thấy một phế tích cổ xưa chứa ấn ký gia tộc. Chúng ta đã cử người vây hãm, nhưng nàng ta rất ngoan cường, và nơi đó có vẻ có kết giới cổ xưa khó phá. Các đệ tử đã thương vong không ít.”

Khóe môi Huyền Ảnh nhếch lên nụ cười khinh miệt: “Lý gia… Hừ! Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối, lại dám tìm kiếm di sản của tổ tiên chúng. Một lũ ngu xuẩn, chỉ biết bám víu vào thứ phù phiếm đó.” Y chẳng hề ngạc nhiên trước tin tức về Lý Thanh Thanh, vì y đã theo dõi Lý gia từ lâu, biết rằng họ đang tìm kiếm một thứ gì đó.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Tin Tức Về Thanh Thanh

Nhưng ngay giây phút đó, một luồng “hữu tình” mạnh mẽ, quen thuộc, bùng nổ tựa núi lửa, xuyên qua màn chắn Vô Tình Chi Nguyên dày đặc của Huyền Ảnh. Luồng năng lượng đó chẳng hề yếu ớt, mà rực cháy, kiên cường, và quan trọng hơn, nó đang thay đổi hướng, lao thẳng về phía khu vực Lý Thanh Thanh đang chiến đấu.

Huyền Ảnh cảm nhận rõ ràng khí tức của Lâm Khải. Y gầm lên, giọng nói tràn đầy phẫn nộ và căm hờn, phá tan sự tĩnh mịch của hang động băng giá: “Lâm Khải! Ngươi lại dám xen vào! Ngươi nghĩ rằng cái ‘tình’ hèn yếu đó có thể cứu được ngươi sao?! Tốt! Tốt lắm! Ta sẽ đích thân nghiền nát ngọn lửa ‘tình’ trong ngươi và cả tiện nhân Lý Thanh Thanh đó! Ta sẽ cho ngươi thấy, trước mặt Thiên Đạo Vô Tình, mọi tình cảm đều chỉ là phù du!”

Huyền Ảnh bật dậy, luồng Vô Tình Chi Nguyên quanh y bùng nổ dữ dội, thổi bay tu sĩ trẻ đang quỳ rạp. Y ra lệnh, giọng nói vang vọng tựa sấm rền: “Triệu tập tất cả! Mang theo Hàn Liệt! Chúng ta sẽ đi ‘thanh tẩy’ những kẻ yếu đuối đó! Một lần và mãi mãi!”

Lâm Khải lao đi tựa tia chớp trong mật đạo tối tăm, hào quang “hữu tình” từ Uẩn Tình Ngọc và Thiên Tâm Ngọc rực sáng dẫn lối, soi rõ từng tảng đá, từng khe nứt trên con đường. Tốc độ của y nhanh đến kinh ngạc, không gian xung quanh mờ ảo vì di chuyển quá nhanh. Vùng Đất Của Tâm Ma dần lùi lại phía sau, những tiếng rên rỉ, lẩm bẩm của các tu sĩ bị Tâm Ma hành hạ cũng dần xa khuất, nhưng hình ảnh Lý Thanh Thanh nhuốm máu vẫn khắc sâu trong tâm thần y, thúc giục y không ngừng.

Y cảm nhận luồng khí tức dẫn lối từ Thiên Tâm Ngọc ngày càng mạnh mẽ và rõ ràng hơn, không còn là những chỉ dẫn mơ hồ mà là một sợi dây liên kết trực tiếp, kéo y về phía sư tỷ. Hướng đó không phải là Nguồn Suối Cảm Ứng, mà là một vùng đất hoang tàn, u ám nhưng vẫn vương vấn khí tức cổ xưa, nơi ẩn chứa phế tích mà Lý Thanh Thanh đang chiến đấu.

Trong linh hồn y, lời hứa với Hàn Liệt và quyết tâm cứu Lý Thanh Thanh hòa quyện, chẳng hề mâu thuẫn. Chúng biến thành một nguồn sức mạnh vô tận, củng cố thêm cho Thiên Đạo Hữu Tình mà y đang gánh vác. Tình cảm, đối với Lâm Khải, không phải là sự yếu đuối, mà là ngọn lửa thiêng liêng soi sáng con đường, là động lực để y không ngừng tiến lên.

Trên đỉnh tháp cổ kính ở Thương Cảm Cổ Trấn, nơi gió vi vu thổi qua những mái ngói rêu phong, Trần Hạo lặng lẽ quan sát. Đôi mắt già nua của ông, vốn dĩ luôn trầm tĩnh, giờ đây ánh lên niềm vui khôn tả và sự mãn nguyện sâu sắc. Ông cảm nhận được sự thay đổi trong luồng khí tức của Lâm Khải, sự chuyển hướng đột ngột của y, và cả sự bùng nổ của Thiên Đạo Hữu Tình đang lan tỏa khắp không gian.

Gánh nặng ngàn năm trên vai Trần Hạo dường như vơi đi một phần. Ông đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều vào một người có thể xoay chuyển cục diện, có thể đánh thức khía cạnh “hữu tình” đã bị lãng quên của Đại Đạo. Và giờ đây, Lâm Khải, “Tiểu Khải” của ông, đã chẳng làm ông thất vọng.

Ông khẽ thì thầm vào gió, giọng nói nhẹ bẫng tựa làn hơi, nhưng chất chứa niềm tin tuyệt đối: “Tiểu Khải… con đã chọn con đường của mình. Thiên Đạo Hữu Tình… sẽ dẫn lối con. Hãy cứ đi đi, dẫu cho phía trước có là bão tố hay vực sâu.”

Lâm Khải vượt qua một ranh giới vô hình, tựa hồ xuyên qua một tấm màn mỏng của không gian và thời gian. Không gian xung quanh y đột ngột thay đổi. Mật đạo tối tăm, ẩm ướt biến mất tăm, thay vào đó là một vùng đất hoang tàn, rộng lớn. Những cột đá đổ nát, khổng lồ, vươn lên giữa màn sương mù dày đặc, tựa những ngón tay gầy guộc của một vị thần đã ngã xuống. Khí tức cổ xưa, nặng nề bao trùm không gian, xen lẫn với mùi rêu phong và đất mục.

Xa xa, xuyên qua màn sương mờ ảo, một phế tích cổ kính sừng sững hiện ra. Những bức tường hoang tàn, những mái vòm vỡ vụn, nhưng vẫn toát lên vẻ hùng vĩ, bi tráng. Đó chính là nơi Lý Thanh Thanh đang chiến đấu, nơi ẩn chứa “ấn ký cổ xưa” của Lý gia, và cũng chính là nơi Vô Tình Tông đang giăng bẫy chờ đợi.

Lâm Khải dừng lại, ánh mắt y quét qua cảnh tượng hoang tàn trước mặt. Một cảm giác bất an dâng lên, nhưng chẳng hề khiến y chùn bước. Thay vào đó, nó càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng y. Y cảm nhận được luồng khí tức hỗn loạn, đau đớn từ phế tích, và cả sự hiện diện của Vô Tình Chi Nguyên đang lan tràn.

Từ sâu thẳm trong phế tích, một tiếng gầm gừ trầm đục vang vọng, không phải của yêu thú, mà là tiếng gào thét phẫn nộ và điên cuồng. Sau đó là một tiếng cười lạnh lẽo, ghê rợn, tựa tiếng kim loại va vào nhau, xuyên qua màn sương mù, thẳng vào linh hồn y.

“Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối, cuối cùng cũng tự chui đầu vào lưới…”

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8