Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 112: Lời Giải Từ Vòng Cổ

Cập nhật lúc: 2026-08-17 12:58:57 | Lượt xem: 12

Luồng khí tức “vô tình” cực đoan, lạnh lẽo thấu xương ập đến, mạnh mẽ gấp bội lần trước đó, tấn công trực diện tâm trí Mộc Lan. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể bị áp chế mạnh mẽ, nỗi căm hờn Vô Tình Tông bị kìm hãm như một con thú dữ bị xiềng xích. Thay vào đó, những bi cảnh về ngôi làng Sương Mộc bị hủy diệt, cảnh tượng gia đình tan nát, tiếng kêu gào thảm thiết của những người vô tội bỗng trở nên rõ nét, sắc lạnh như mới hôm qua.

Nàng nghiến chặt răng, quai hàm đau nhức, cố gắng chống cự luồng khí tức ác độc đang cố gắng xé toạc linh hồn nàng. Ngọn lửa căm phẫn đối với Vô Tình Tông vốn đang âm ỉ trong lòng nàng bỗng chốc bùng lên dữ dội, nhưng ngay lập tức bị luồng khí tức vô tình ập đến trấn áp, biến thành một ngọn lửa lạnh lẽo, thiêu đốt chính nội tâm nàng. Một cảm giác trống rỗng đáng sợ bắt đầu xâm chiếm, đe dọa nuốt chửng mọi ký ức, mọi cảm xúc. Nàng sợ hãi, không phải sợ cái chết, mà sợ bị lãng quên, sợ quên đi lý do để nàng tồn tại, để nàng chiến đấu.

Bên cạnh nàng, Lý Thanh Thanh cũng không khá hơn. Đạo tâm nàng chao đảo kịch liệt, vết thương cũ nơi lồng ngực nhói đau như bị xé toạc, không ngừng rỉ máu. Nàng thấy lại cảnh suy tàn của Lý gia, hình ảnh các vị trưởng lão ngã xuống, ánh mắt trống rỗng và đầy trách móc hiện lên trong tâm trí. Linh lực Lý gia trong nàng bị luồng khí tức vô tình trấn áp, thân thể run rẩy, dung nhan tái nhợt như tờ bạch chỉ. Nàng cắn chặt môi, vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng, nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần khi những ảo ảnh về sự thất bại, về lời nguyền “phàm tình” đang cố gắng vùi dập nàng. Lớp ngụy trang “vô tình” mà hắn tạo ra cho cả ba bắt đầu chấn động kịch liệt, có nguy cơ vỡ vụn bất cứ lúc nào, báo hiệu một tai ương cận kề.

“Ta sẽ không bao giờ lùi bước! Tình cảm không phải là yếu đuối, nó là sức mạnh! Ta sẽ cứu Hàn huynh, và ta sẽ chứng minh ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ mới là chân lý!”

Tiếng gằn giọng kiên nghị của hắn vang lên, như một tiếng sấm sét xé toạc màn sương mù u ám trong tâm trí Mộc Lan và Lý Thanh Thanh. Hắn siết chặt tay hai người. Ngay lập tức, một luồng hào quang hổ phách ấm áp từ chiếc vòng cổ gỗ mục trên ngực hắn, cùng ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc trong thức hải bùng nổ mạnh mẽ. Hào quang này tạo thành một lá chắn vững chắc, bao bọc lấy cả ba, đẩy lùi luồng khí tức “vô tình” đang cố gắng xâm thực, trấn áp những ảo ảnh đang giày vò họ.

Lý Thanh Thanh nắm chặt tay hắn, cảm nhận hơi ấm và sự kiên cường bất khuất từ hắn. Ánh mắt nàng rạng rỡ hy vọng, những ảo ảnh đau buồn dần tan biến. “Tiểu Khải, chúng ta sẽ cùng ngươi đối mặt!” Nàng nói, giọng tuy vẫn còn run rẩy nhưng ý chí đã trở lại kiên cố như bàn thạch.

Mộc Lan cũng gật đầu mạnh mẽ, ngọn lửa căm hờn và quyết tâm bùng cháy dữ dội, không còn bị kìm hãm hay biến chất bởi luồng khí tức vô tình nữa. “Vô Tình Tông, ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá!” Nàng thề, thanh kiếm trong tay siết chặt, ánh mắt rực lửa hận thù nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Cánh cổng đá khổng lồ, rêu phong, cổ kính vẫn sừng sững trước mặt họ, tỏa ra khí tức “vô tình” cực đoan. Trên bề mặt cổng là những phù văn băng hoa đen kịt, đã bị biến dạng và mang khí tức mục nát cổ xưa. Hắn cảm nhận được Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ trên ngực mình rung động dữ dội. Không phải là cảnh báo nguy hiểm, mà là một sự “thôi thúc” dị thường, như muốn hắn chạm vào những phù văn cổ xưa trên cánh cổng. Hắn cảm nhận một luồng năng lượng quen thuộc nhưng bị vặn vẹo, giống như một lời cầu cứu yếu ớt, bị giam cầm sâu bên dưới lớp vỏ “vô tình” tàn độc.

“Nó không phải là một cái bẫy đơn thuần,” hắn thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, lắng nghe những tiếng vọng từ sâu thẳm cánh cổng. “Nó… nó là một tiếng gọi.”

***

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lời Giải Từ Vòng Cổ

Ánh sáng từ vòng cổ gỗ và Uẩn Tình Ngọc bao trùm hắn, tạo thành một vầng hào quang ấm áp giữa không gian lạnh lẽo. Hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi, lắng nghe sự thôi thúc từ vòng cổ đã hòa làm một với Thiên Tâm Ngọc trong thức hải. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn băng hoa lớn nhất trên cánh cổng đá. “Tâm Thuật” đã được Thiên Tâm Ngọc gia cố, vận chuyển, truyền vào đó một luồng “tình ý” thanh khiết, không một chút tạp niệm.

Khi năng lượng “hữu tình” của hắn chạm vào, phù văn băng hoa không tan biến ngay lập tức. Thay vào đó, một cảnh tượng kỳ lạ diễn ra. Lớp biến dạng đen kịt của Vô Tình Tông, vốn được tạo ra từ sự vặn vẹo cảm xúc, bắt đầu “bong tróc” từng mảng nhỏ, rơi xuống như những mảnh băng vụn tan chảy. Dần dần, những đường nét cổ xưa, nguyên bản của phù văn hoa sen bên dưới lộ ra. Chúng không còn lạnh lẽo hay u tối, mà tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ, thanh khiết.

Hắn đắm chìm vào dòng cảm xúc hỗn loạn tuôn trào từ phù văn. Hắn thấy những linh ảnh chớp nhoáng, mờ ảo như giấc mộng, nhưng lại sống động đến lạ thường, chạm đến tận sâu thức hải.

Đó là hình ảnh một người mẹ hiền dịu, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt chan chứa tình yêu thương, đang ru con bằng câu hát ru buồn bã nhưng tràn đầy tình mẫu tử, trong một ngôi làng nhỏ ven sông, nơi khói bếp lượn lờ trong tịch dương. Hắn cảm nhận được sự ấm áp của vòng tay mẹ, mùi hương quen thuộc của đất đai và tình yêu vô điều kiện.

Tiếp theo là một cặp tình nhân trẻ, nắm chặt tay nhau dưới ánh trăng rằm huyền ảo, trao nhau nụ hôn say đắm. Lời thề non hẹn biển của họ vang vọng trong gió, không phải lời nói suông mà là sự gắn kết sâu sắc của hai linh hồn, vượt qua mọi thử thách thời gian và sinh tử. Hắn cảm nhận được sự nồng nàn, ngọt ngào của tình yêu đôi lứa, một thứ tình cảm có thể khiến con người vượt qua mọi giới hạn.

Rồi lại là một người thợ thủ công già nua, cần mẫn chạm khắc từng đường nét tinh xảo trên một món đồ gỗ, ánh mắt tràn đầy sự chuyên chú và niềm đam mê. Từng thớ gỗ, từng nhát dao đều ẩn chứa tình yêu của ông dành cho nghề, sự kiên trì và lòng nhiệt huyết không ngừng nghỉ. Hắn cảm nhận được sự tận tâm, sự cống hiến, một dạng “tình” khác, không phải tình yêu đôi lứa hay tình thân, mà là tình yêu đối với công việc, đối với sự sáng tạo.

Những khuôn mặt phàm nhân, già trẻ lớn bé, với những nụ cười rạng rỡ sau mùa màng bội thu, những giọt lệ bi thương khi tiễn biệt người thân, những cái nắm tay ấm áp của tình bạn, tình làng nghĩa xóm. Tất cả đều là những mảnh ghép của “tình”, bị “Ý Chí Vô Tình” cố gắng xóa sổ, nhưng vẫn kiên cường tồn tại trong ký ức của vạn vật.

Lý Thanh Thanh nhìn hắn đang nhắm mắt, bàn tay chạm vào cánh cổng. Sắc mặt hắn lúc trầm tư, lúc xót xa, lúc lại bừng lên ý chí. Nàng cảm nhận được luồng khí tức “hữu tình” của hắn đang tương tác mạnh mẽ với cánh cổng, như đang gột rửa một lớp bụi thời gian. Nhưng cũng có một luồng “vô tình” cổ xưa đang cố gắng chống cự, khiến cánh cổng rung lên bần bật, tạo ra những âm thanh trầm đục.

Mộc Lan đứng cạnh, nắm chặt kiếm, gương mặt căng thẳng. Nàng cảm nhận được sự thay đổi vi tế của không khí, như có thứ gì đó đang dần sống lại, một sinh mệnh cổ xưa đang thức tỉnh. Nàng cũng cảm nhận được sự giằng xé bên trong cánh cổng, như có hai thế lực đang giao tranh kịch liệt, một bên cố gắng giữ lại sự trống rỗng, một bên cố gắng khơi dậy những cảm xúc.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lời Giải Từ Vòng Cổ

Trong dòng ký ức hỗn loạn đó, hắn chợt thấy một linh ảnh rõ ràng hơn, như một tia sáng xé toạc màn sương mù của quá khứ. Đó là Hàn Liệt thuở thiếu thời, không phải Hàn Liệt bị khống chế điên loạn hiện tại, mà là Hàn Liệt trẻ tuổi, ánh mắt vẫn còn sự ấm áp, đang ôm lấy muội muội yếu ớt của y. Muội muội hắn, một cô bé gầy gò, xanh xao, đang ho khan từng tiếng. Ánh mắt Hàn Liệt tràn đầy yêu thương, lo lắng và một quyết tâm sắt đá đến mức có thể hy sinh tất cả. Hắn nghe thấy tiếng Hàn Liệt thì thầm, không phải lời cầu cứu yếu ớt như hắn từng nghe trong thức hải, mà là lời thề sâu nặng, vang vọng từ tận đáy lòng: “Muội muội, huynh sẽ bảo vệ muội bằng mọi giá… Huynh sẽ không để ai làm hại muội…”

Hắn giật mình mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu vì cộng hưởng cảm xúc, nhưng tràn đầy sự kiên định và xót xa. Hắn nhận ra cánh cổng này không phải để “phá hủy” bằng bạo lực, mà là để “thấu hiểu” và “đánh thức”. “Nó… nó là một cánh cổng dẫn vào Nguồn Suối Cảm Ứng, bị ‘Ý Chí Vô Tình’ phong ấn bằng cách vặn vẹo chính những ký ức và cảm xúc của những người đã từng sống ở đây… biến chúng thành ‘vô tình’,” hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng dứt khoát, mang theo một nỗi chua xót khó tả khi nghĩ đến Hàn Liệt.

“Vậy… chúng ta phải làm gì, Tiểu Khải?” Lý Thanh Thanh hỏi, giọng nói đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập niềm tin.

“Chúng ta phải đánh thức những ký ức, những tình cảm bị chôn vùi. Chúng ta không thể quên chúng. Cánh cổng này cần được ‘gột rửa’ bằng tình cảm chân thật, không phải bị phá vỡ bằng bạo lực.” Hắn nói, ánh mắt kiên định. Hắn đưa cả hai tay chạm vào cánh cổng, dốc toàn bộ “Tâm Thuật” và linh lực “hữu tình” đã được cường hóa vào đó. Hào quang trên người hắn bùng nổ mạnh mẽ, bao trùm toàn bộ cánh cổng đá, như một vầng mặt trời nhỏ đang xua tan bóng đêm vĩnh cửu.

***

Dưới sự tác động của hắn, một cảnh tượng kỳ vĩ diễn ra. Các phù văn băng hoa đen kịt trên cánh cổng đá khổng lồ bắt đầu biến đổi hoàn toàn. Lớp biến dạng đen kịt của Vô Tình Tông tan chảy như tuyết gặp nắng hạ, để lộ những phù văn hoa sen cổ xưa, thanh khiết và rực rỡ ánh sáng. Những đường nét tinh xảo, uyển chuyển của hoa sen dần phủ kín toàn bộ cánh cổng, như một bức họa sống động đang được vẽ lại từ cõi hư vô.

Cánh cổng đá rung chuyển dữ dội, không phải bằng tiếng đổ nát hay sụp đổ, mà bằng một âm thanh trầm hùng, vang vọng như tiếng tâm mạch đang đập trở lại, như thể nó đang “sống dậy” sau hàng ngàn năm phong ấn. Luồng khí tức “vô tình” bao trùm cánh cổng dần bị đẩy lùi và tiêu tán hoàn toàn, tan biến vào hư không, không để lại một chút dấu vết. Thay vào đó là một làn gió ấm áp, thanh khiết, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ và sinh khí dồi dào, tràn ngập không gian.

Cánh cổng đá từ từ mở ra, không phải theo cách thông thường mà như hai bức tường khổng lồ đang dịch chuyển vào sâu trong vách đá, để lộ một hành lang sâu hun hút, tràn ngập ánh sáng xanh biếc và hổ phách dịu dàng, ấm áp. Cả không gian như được gột rửa, thanh tẩy mọi bụi trần và tạp niệm.

Lý Thanh Thanh kinh ngạc thốt lên, Đạo tâm nàng cảm nhận được sự bình yên và một luồng sinh khí mạnh mẽ chưa từng có, vết thương cũ nơi lồng ngực cũng dịu đi đáng kể, không còn nhói đau. “Đây… đây chính là Nguồn Suối Cảm Ứng mà tổ tiên Lý gia đã nhắc đến sao? Nó… nó thực sự đã được hồi sinh!” Nàng thì thầm, đôi mắt rạng rỡ hy vọng.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lời Giải Từ Vòng Cổ

Mộc Lan cảm thấy ngọn lửa căm hờn trong nàng dịu xuống đôi chút, nỗi đau từ những ký ức cũ cũng không còn sắc lạnh như thuở trước. Thay vào đó là sự kinh ngạc và một cảm giác thanh thản dị thường. Nàng siết chặt kiếm, ánh mắt vẫn kiên định nhưng có thêm tia hy vọng, nhìn về phía hành lang ấm áp. “Một con đường mới… để cứu Hàn huynh và báo thù Vô Tình Tông.”

Hắn cảm thấy hào quang “hữu tình” trên người hắn bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết, kết nối sâu sắc với luồng khí tức thanh khiết từ bên trong hành lang. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mãnh liệt từ Thiên Tâm Ngọc, như một lời mời gọi đến cội nguồn, một lời hứa về sự chữa lành và hồi sinh.

“Đây… là con đường đến với Nguồn Suối Cảm Ứng, nơi Thiên Tâm Ngọc đang chờ đợi. Và cũng là nơi chúng ta sẽ tìm ra cách cứu Hàn huynh.” Hắn nói, giọng nói đầy kiên định và hy vọng.

“Tiểu Khải, ngươi đã làm được!” Lý Thanh Thanh nắm tay hắn, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối, không còn chút nghi hoặc nào.

Mộc Lan gật đầu, “Vậy chúng ta còn chờ gì nữa? Cứu Hàn huynh thôi!” Nàng đã sẵn sàng, lòng nhiệt huyết cháy bỏng.

Từ xa, trên đỉnh tháp cổ kính của Thương Cảm Cổ Trấn, Trần Hạo chợt mở mắt. Ông cảm nhận được sự bùng nổ của “Thiên Đạo Hữu Tình” từ sâu trong Vô Vọng Phàm Cảnh, một làn sóng ấm áp, thanh khiết lan tỏa khắp Phàm Trần, xua tan phần khí tức “vô tình” đang trỗi dậy từ các Vực Sâu. Gánh nặng ngàn năm trong lòng ông vơi đi phần lớn, một nụ cười mãn nguyện hiện trên môi. Ông khẽ thì thầm, giọng nói đầy tự hào và xúc động: “Tiểu Khải… ngươi đã tìm thấy ‘lời giải’ rồi… Thiên Đạo Hữu Tình… sẽ hồi sinh!”

Trong hang động băng giá sâu trong Vực Sâu Vô Tình, Huyền Ảnh chợt mở mắt. Đôi mắt đỏ ngầu của y lóe lên kinh hoàng và phẫn nộ tột cùng. Y cảm nhận được sự suy yếu của một kết giới cổ xưa mà “Ý Chí Vô Tình” đã dày công thiết lập, và sự bùng nổ của một luồng năng lượng “hữu tình” mạnh mẽ chưa từng có, như một nhát dao đâm thẳng vào đạo tâm vô tình của y.

“Không thể nào! Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối đó… đã phá vỡ phong ấn của Vô Vọng Phàm Cảnh! Tuyệt không thể!” Y gầm lên, giọng nói khàn đặc vì phẫn nộ, khiến cả hang động rung chuyển dữ dội, những cột băng lớn nứt toác. Y đập mạnh tay xuống ghế băng, khiến nó vỡ vụn thành vô số mảnh băng sắc nhọn. “Tu sĩ Vô Tình Tông! Triệu tập toàn bộ lực lượng! Bổn tôn sẽ đích thân đi! Không để bất kỳ dấu vết của ‘tình’ nào thoát ra khỏi đó! Bổn tôn sẽ đích thân nghiền nát ngọn lửa yếu đuối đó!”

Bị sợi xích Vô Tình Chi Nguyên quấn chặt vào cột băng, Hàn Liệt đang bất tỉnh chợt co giật mạnh mẽ. Trong thức hải của y, hạt mầm ‘tình’ mà hắn gieo rắc bùng sáng yếu ớt, như một lời đáp lại từ sâu thẳm linh hồn, một tia hy vọng mong manh. Nhưng ngay lập tức, luồng Vô Tình Chi Nguyên mạnh hơn gấp bội từ sợi xích lại cuồn cuộn ập đến, áp chế trở lại, khiến y rên rỉ thống khổ, thân thể uốn éo trong đau đớn tột cùng.

Không chút chần chừ, hắn, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan cùng nhau bước đi vững chãi vào hành lang cổ kính, ngọn lửa “hữu tình” của hắn soi sáng con đường. Phía trước họ là một hành trình mới đầy hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn thử thách và hiểm nguy khôn lường, khi mà “Ý Chí Vô Tình” đã hoàn toàn thức tỉnh và đang nổi cơn thịnh nộ.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8